Khó Chơi - Ngư Sương

Chương 25: Lời hay




Cận Thủy Lan ra khỏi phòng, Lục Chẩm Thu lại càng thả lỏng, cũng càng tập trung vào, Cận Thủy Lan cũng không đóng cửa, cô chỉ đứng yên ở cửa vài giây, cùng Mao Mao đối diện, Mao Mao vươn đầu cọ cọ bên chân cô, cô muốn xoa đầu nó, lại cuộn tay trở về phòng xách theo áo ngủ đi tắm.

Ngâm mình trong bồn tắm nước lạnh.

Trong nháy mắt nước lạnh từ da thịt thẩm thấu vào, Cận Thủy Lan tức khắc thanh tỉnh, cô hất một chút nước lạnh vào mặt, cũng không dập tắt được ngọn lửa nóng bỏng trong lòng, ngược lại còn đem nhiệt độ nước lạnh xung quanh đều nhiễm độ ấm, giống như bị bỏng, nóng rát.

Cận Thủy Lan dứt khoát ngâm mình ở trong nước, ngửa đầu, mở mắt ra, trên mặt nước hiện lên ánh đèn lập loè không rõ, giống như đôi mắt vừa rồi của Lục Chẩm Thu khi cười rộ lên, đáy mắt lóe lên ánh sáng.

Cô nhịn không được, từ trong nước lộ ra đầu, nhẹ nhàng thở một hơi.

Cận Thủy Lan không biết ngâm mình trong bao lâu, mãi đến khi Lục Chẩm Thu gõ cửa, cô mới hoàn hồn, ngoài cửa Lục Chẩm Thu kêu: "Cận lão sư?"

Cô trả lời: "Đến đây."

Âm thanh hơi khàn, nặng nề hơn bình thường một chút, Cận Thủy Lan vội vàng từ bên cạnh lấy áo ngủ mặc lên, đều đã quên lau sạch nước trên người, áo ngủ bị nước làm ướt, áp sát vào cơ thể, phác họa dáng người xinh đẹp như ẩn như hiện.

1

Cận Thủy Lan vẫn luôn có thời gian cố định rèn luyện, bận rộn một tuần cũng sẽ dành thời gian trên máy chạy bộ, hoặc là tập yoga, cho nên dáng người rất tốt.

Lục Chẩm Thu mở cửa ra liền nhìn thấy Cận Thủy Lan vừa từ trong nước đi ra, nàng hơi giật mình, nói: "Tôi thấy cô tắm hơi lâu."

Cận Thủy Lan làm việc và nghỉ ngơi không ổn định, hiện tại lại là nửa đêm, nàng ghi âm xong rất lâu cũng chưa thấy Cận Thủy Lan từ phòng vệ sinh đi ra, sợ lúc cô ngâm mình ngủ thiếp đi sẽ bị cảm lạnh, cho nên mới nhịn không được gõ cửa.

"Mệt mỏi, liền ngâm thêm một chút." Cận Thủy Lan hỏi: "Cô có ngâm mình không?"

Lục Chẩm Thu lắc đầu: "Không cần, lát nữa tôi tắm rửa một cái là được rồi."

"Không bận rộn có thể ngâm một chút." Cận Thủy Lan nói: "Đặc biệt cô thường xuyên ngồi, càng cần lưu thông máu cùng vận động, bồn tắm này có thể tự động mát xa, rất thuận tiện, rất thích hợp với cô."

Lục Chẩm Thu trải qua chuyện vừa rồi đối với Cận Thủy Lan lại thân cận hơn một chút, hơn nữa cảm giác sau khi dọn vào ở chính là thoải mái, chỗ nào cũng thoải mái, phòng ở thoải mái, cùng Cận Thủy Lan nói chuyện cũng thập phần thoải mái, ở trong lòng nàng, Cận Thủy Lan cùng quý nhân không sai biệt lắm, quý nhân đều nói như vậy, nàng cũng không thể phản bác, gật gật đầu nói: "Vậy lần sau tôi sẽ thử xem."

Cận Thủy Lan vẫy tay: "Đến đây."

Lục Chẩm Thu đi tới, Cận Thủy Lan nghiêng người qua, nước trong bồn tắm đang nhộn nhạo, sóng nước lóng lánh, Cận Thủy Lan xả đi dòng nước lạnh, mở nước nóng ra, nước từ từ chảy xuống, Cận Thủy Lan ngồi xổm xuống, nói với Lục Chẩm Thu: "Nhìn nơi này xem."

Cô chỉ vào khu vực điều khiển dưới đó, có một cái nắp trong suốt, Cận Thủy Lan nói: "Muốn mát xa thì mở cái này."

Là một cái nút màu xanh lục, bên cạnh là màu đỏ, Lục Chẩm Thu gật đầu: "Đã biết." Nàng nói xong, Cận Thủy Lan ấn vào nút màu xanh lục, trong bồn tắm phát ra động tĩnh ong ong rất nhỏ, bọt nước cũng khơi dậy gợn sóng yếu ớt, Cận Thủy Lan nói: "Bỏ tay vào đi."

Lục Chẩm Thu bỏ tay vào, nghiêng đầu, có chút khó hiểu, Cận Thủy Lan buồn cười, nắm lấy tay Lục Chẩm Thu dán vào một khe hở dưới mép bồn tắm, cô nói: "Lúc nằm, tay có thể đặt ở bên này, chân đặt ở bên này."

Cư nhiên thật sự có lực hút!

Hơn nữa lại còn đang lăn lộn, Lục Chẩm Thu cảm thấy rất thần kỳ, nàng hơi kinh ngạc nhìn Cận Thủy Lan, đôi mắt bởi vì kinh ngạc mà sáng lấp lánh, Cận Thủy Lan nhìn biểu tình tò mò của nàng như phát hiện châu lục mới, trong lòng mềm nhũn, nắm lấy lòng bàn tay đang nóng lên, tay cũng không tự giác dùng sức, cũng may lực chú ý của Lục Chẩm Thu đều ở trên bồn tắm, không phát hiện ra sự khác thường của Cận Thủy Lan.

"Cận lão sư, cái này thật không tệ." Âm cuối của Lục Chẩm Thu khẽ nhếch lên, ngọt ngào, ngọt đến tâm Cận Thủy Lan giống như rơi xuống một hồ nước đường, ùng ục bốc hơi nóng, cô rũ mắt, hơi nóng cũng hong lên mặt, không cần soi gương cũng biết mặt đỏ hồng, cô cố tình dùng giọng điệu bình thường nói: "Thích là tốt rồi, tôi giúp cô mở nước một chút, cô đợi lát nữa thử xem?"

Lục Chẩm Thu thật sự rất thích, đây chính là thần khí mỗi ngày tan tầm, nàng gật đầu, Cận Thủy Lan nhìn bộ dáng cao hứng của nàng cũng nhịn không được mỉm cười. Cận Thủy Lan nói cho Lục Chẩm Thu biết bên cạnh cái nào dùng để rửa bồn tắm, cái nào là khử trùng. Lục Chẩm Thu xem rất nghiêm túc, Cận Thủy Lan khử trùng bồn tắm xong lại rửa sạch một lần nữa mới xả nước, cô hỏi Lục Chẩm Thu: "Nhiệt độ nước có vừa không?"

Lục Chẩm Thu gật đầu: "Vừa vặn."

Cận Thủy Lan mở nửa bồn nước, nói: "Đừng mở quá nhiều, nước sẽ tràn ra ngoài."

Lục Chẩm Thu ghi nhớ trong lòng, tựa như bảo bối ngoan ngoãn, liên tục gật đầu, Mao Mao cũng không biết khi nào thò qua tới, đứng ở giữa các nàng, cố gắng mạo hiểm cái đầu chó, Lục Chẩm Thu bị Mao Mao liếm vào mặt, nàng cười rộ lên: "Mao Mao đừng náo loạn, ra ngoài chơi chút đi."

Mao Mao không thể làm gì khác hơn là ô ô hai tiếng cúi đầu đi ra ngoài.

Cận Thủy Lan nói: "Được rồi, tôi sẽ không đóng chốt, mất công lát nữa cô đi vào còn phải mở."

Cô nói là mở mấu chốt, Lục Chẩm Thu gật đầu: "Cũng đúng."

Cận Thủy Lan đứng dậy, đi tới cửa lại nhịn không được quay đầu, Lục Chẩm Thu nhìn về phía cô: "Làm sao vậy Cận lão sư?"

"Cô có muốn tôi rót cho cô một ly nước không?" Cận Thủy Lan nói: "Ngâm lâu sẽ mất nước."

Lục Chẩm Thu lướt qua cô nói: "Tôi tự mình lấy."

Cận Thủy Lan ừm một tiếng, thấy Lục Chẩm Thu rót một ly nước rồi lại vào phòng tìm đồ ngủ, cô mím môi, vào phòng bếp cắt đĩa hoa quả cho Lục Chẩm Thu, đổ nửa hộp sữa tươi, cuối cùng bảo Lục Chẩm Thu mang theo đặt bên cạnh bồn tắm, trước khi rời đi giúp nàng mở TV phía trên bồn tắm, nói: "Có thể trực tiếp điều chỉnh bằng điện thoại, cô muốn xem gì thì xem."

1

Thật là thuận tiện, hơn nữa Cận lão sư quá tri kỷ!

Lục Chẩm Thu vô cùng cảm kích, liên tục đồng ý: "Cảm ơn Cận lão sư!"

Cận Thủy Lan gật đầu, đi ra khỏi phòng vệ sinh, Lục Chẩm Thu đóng cửa lại, đem điện thoại đặt ở tay vịn bên cạnh cởi quần áo đi vào, vừa nằm xuống thân thể liền tiến vào lực hút đang lăn lộn, mỗi lần nàng cho rằng xương cốt sẽ đau, lực hút đã lăn đến điểm tiếp theo, quá thoải mái, quả thực là thần tiên nhật tử, Lục Chẩm Thu nhịn không được gọi điện thoại cho Hoa Lạc: "Bồn tắm mát xa quả nhiên rất thoải mái."

Hoa Lạc đang đánh chữ, nghe được lời này nói thầm một tiếng, sâu kín hỏi: "Cậu đang ngâm mình sao?"

Lục Chẩm Thu nói: "Ừm, vừa mới biết sử dụng, đang ngâm đây."

Âm thanh Hoa Lạc ai oán: "Tôi cũng muốn, tôi ngồi cả buổi chiều, xương cốt đều đau."

Lục Chẩm Thu nói: "Phòng cậu không có vị trí đặt nó."

Hoa Lạc thở dài: "Nói cũng đúng, càng nghĩ càng ấm ức, qua năm mới tôi liền lập tức đổi chỗ! Đổi một căn phòng lớn hơn để có thể đặt bồn tắm yêu thích của tôi!"

Lục Chẩm Thu còn chưa mở miệng, Hoa Lạc hỏi: "Cậu cùng Cận lão sư thoạt nhìn không tệ nha, đều cho cậu dùng bồn tắm rồi."

Lục Chẩm Thu nói: "Khá tốt, con người Cận lão sư thật sự không tệ, cô ấy còn giới thiệu cho tôi kịch truyền thanh."

Hoa Lạc phát ngốc: "Kịch truyền thanh gì?"

Lục Chẩm Thu nói: "Chính là gần đây cô ấy đang chuẩn bị một bộ kịch truyền thanh, để tôi thử xem nhân vật, tôi thử, cô ấy nói cũng không tệ lắm, có lẽ, tôi có thể phối âm."

Hoa Lạc: "Mẹ kiếp! Thật hay giả?"

Cô biết Lục Chẩm Thu vẫn luôn thích phối âm, nhưng cô cùng giới phối âm thật sự không quen biết, Tiểu Ngư lại bởi vì mâu thuẫn với Lộc Ngôn mà hầu như không bước qua vòng tròn kia nữa, cho nên bọn họ cũng không giúp được gì.

Không nghĩ tới Lục Chẩm Thu có thể một lần nữa nhặt lên cơ hội phối âm.

Cô kích động hỏi: "Là Cận lão sư chủ động bảo cậu thử xem sao?"

"Cũng không phải." Lục Chẩm Thu giải thích: "Có một buổi sáng Kỷ lão sư tới đây, phỏng chừng là thương lượng với cô ấy về chuyện kịch truyền thanh, sau đó vừa vặn nhìn thấy tôi, Kỷ lão sư liền hỏi tôi có hứng thú hay không."

Hoa Lạc: "Kỷ lão sư? Kỷ Tử Bạc?"

Giám chế vàng kiêm đạo diễn của giới kịch truyền thanh, ở thời điểm kịch truyền thanh không phải thực nổi tiếng thì kiên trì làm miễn phí, đến khi phát triển, rất nhiều người xếp hàng chờ hợp tác với cô ấy, cô ấy sẽ chọn kịch bản, cũng sẽ chọn người, cùng cô ấy hợp tác đều không tệ, Hoa Lạc nói: "Tốt lắm, Thu Thu, cậu sắp nổi danh rồi!"

Lục Chẩm Thu bị cô chọc cười: "Cậu nghĩ quá xa rồi."

"Nghĩ xa một chút cũng không phải không tốt, nghĩ xa một chút, chúng ta liền đem chuyện hiện tại buông xuống."

Lục Chẩm Thu mỉm cười, biết cô đang nói chuyện của Đường Nghênh Hạ, trầm mặc, Hoa Lạc nói: "Thu Thu, buổi tối tôi xem livestream, Đường Nghênh Hạ kia có phải lại tới tìm cậu không?"

Đường Nghênh Hạ thật sự đập mấy món quà, nhưng không gửi tin nhắn cho nàng, Lục Chẩm Thu nói: "Hoa Lạc, tôi đã buông xuống rồi."

"Buông xuống là được rồi." Hoa Lạc nói: "Đường Nghênh Hạ không đáng, cậu xem cậu hiện tại tốt biết bao, livestream cũng đi vào quỹ đạo, phối âm cũng có tin tức, còn thuê được căn nhà tốt như vậy, buổi tối còn có thể ngâm mình trong tiểu tình nhân của tôi..."

Lục Chẩm Thu cười: "Đây là của Cận lão sư."

"Được được được." Hoa Lạc sửa miệng: "Cậu ngâm mình trong tiểu tình nhân của Cận lão sư."

Càng nói càng thái quá, Lục Chẩm Thu nói: "Được rồi, tôi tắm đây, không dong dài với cậu nữa."

"Này, mở video đi, để tôi xem."

Lục Chẩm Thu hít vào: "Tôi đang nằm trong bồn tắm."

Hoa Lạc không thèm để ý: "Tôi không có hứng thú với cậu..."

Lục Chẩm Thu cùng cô cười đùa hai câu liền cúp điện thoại, tâm tình đột nhiên thoải mái hơn rất nhiều, Hoa Lạc nói không sai, hiện tại nàng đang từng chút một tốt lên, về sau sẽ càng tốt, nàng nắm chặt điện thoại, từ bên cạnh cầm lên một miếng táo, chua chua ngọt ngọt, ăn rất ngon.

Có lẽ bởi vì buổi tối được mát xa, Lục Chẩm Thu một đêm này ngủ rất ổn định, ngày hôm sau ánh mặt trời chiếu rọi trong phòng, đầu Mao Mao cũng cọ tới, chóp mũi ướt dầm dề, nàng đem Mao Mao ôm vào lòng xoa xoa, đứng dậy.

Ngoài cửa một chút động tĩnh đều không có, Cận Thủy Lan còn chưa thức dậy, Lục Chẩm Thu nhẹ nhàng đặt chân vào phòng vệ sinh rửa mặt, cuối cùng cho Mao Mao ăn thức ăn, rồi lại vào phòng bếp.

Khó có được một buổi sáng rảnh rỗi, nàng nấu cháo, làm hai cái bánh, không biết Cận Thủy Lan thích khẩu vị gì, lại bày một ít bánh trứng rau hẹ, Cận Thủy Lan ngửi thấy mùi thơm rời giường, cô ngồi trên giường mấy giây còn tưởng rằng là mùi thơm từ nhà người khác bay tới, ý thức được khả năng là Lục Chẩm Thu cô liền mở cửa phòng.

2

Quả nhiên trong phòng bếp Lục Chẩm Thu đang mặc tạp dề bận rộn, tạp dề của nàng là hình phim hoạt hình, mặc đồ ngủ, tay áo ngủ xoắn lên, lộ ra cổ tay cùng cánh tay mảnh khảnh xinh đẹp, làn da trắng hồng, ánh mặt trời xuyên thấu qua da thịt, phiếm ra bạch ngọc trơn bóng, nàng đang cúi đầu bận rộn, tóc tùy ý dùng kẹp kẹp lên, tóc từ trên kẹp buông xuống, ngọn cuối cùng quét trên cần cổ thiên nga, cũng quét vào trong lòng của Cận Thủy Lan.

Cảm giác tê tê dại dại.

Cận Thủy Lan đi qua: "Chào buổi sáng, làm cơm sáng sao?"

Lục Chẩm Thu quay đầu, cười thực thả lỏng: "Chào buổi sáng Cận lão sư."

Cận Thủy Lan gật đầu, nghĩ đến chính mình còn chưa có rửa mặt, cô lập tức xoay người lại, Lục Chẩm Thu khó hiểu: "Cận lão sư, cô làm sao vậy?"

"Không, không có gì." Cận Thủy Lan hắng giọng: "Tôi đi rửa mặt."

Cô nói xong không đợi Lục Chẩm Thu trả lời liền bước nhanh vào phòng vệ sinh, khép cửa lại, cô nhẹ nhàng hô hấp, nhìn người trong gương tóc tai hơi loạn, nút áo ngủ cũng không cài tốt, cô vừa cài nút áo vừa nhíu mày, không biết Lục Chẩm Thu vừa mới nhìn thấy không.

Rửa mặt xong, cô sửa sang lại cho thỏa đáng, từ phòng vệ sinh đi ra ngoài, Lục Chẩm Thu đã ngồi bên cạnh bàn ăn, nhìn thấy Cận Thủy Lan đi tới, nàng đưa đũa cho Cận Thủy Lan, Cận Thủy Lan nói: "Cám ơn."

"Không cần khách khí." Lục Chẩm Thu nói: "Mấy ngày nay cảm ơn Cận lão sư chiếu cố, Cận lão sư cô nếm thử trước, thích ăn cái nào, lần sau tôi sẽ làm cái đó."

Khó trách làm nhiều như vậy, đang thử hương vị của cô sao?

Thật là dư thừa, nàng làm cô đều thích, cần gì phải thử.

4

Bất quá Cận Thủy Lan bởi vì Lục Chẩm Thu tri kỷ mà vui vẻ, cô uống một ly nước ấm bắt đầu ăn sáng, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, Cận Thủy Lan nói: "Đợi lát nữa ăn xong cô có việc không?"

"Không có." Lục Chẩm Thu nói: "Tôi vốn định mang Mao Mao xuống lầu đi dạo, Cận lão sư có việc gì không?"

Cận Thủy Lan gật đầu: "Vậy lát nữa ăn xong chúng ta cùng nhau mang Mao Mao đi dạo, sau đó tôi dẫn cô đến lều, chúng ta ký hợp đồng."

Lục Chẩm Thu tim đập hơi nhanh, từ lúc giao âm đến thời gian sửa bản thảo rất ngắn, nàng vẫn có cảm giác không chân thật, đột nhiên nói muốn ký hợp đồng, thật giống như một mũi thuốc định tâm, nàng liếc nhìn Cận Thủy Lan, nói: "Được."

Cận Thủy Lan cúi đầu tiếp tục ăn cơm, Lục Chẩm Thu hỏi: "Cận lão sư thích loại bánh nào?"

"Đều ăn được." Cận Thủy Lan ngước mắt nhìn cô, nói: "Tôi rất dễ nuôi, lần sau không cần làm nhiều như vậy, tôi không phải là người kén ăn."

Lục Chẩm Thu ghi nhớ.

Sau khi ăn xong hai người đem số bánh còn lại để trong tủ lạnh, Cận Thủy Lan rửa sạch chén đũa Lục Chẩm Thu cũng dắt xong Mao Mao, hai người cùng nhau xuống lầu tản bộ, ánh mặt trời từ lá cây qua khe hở chiếu xuống, trên lá cây vẫn còn đọng giọt sương phản chiếu, khắp nơi đều là màu sắc oánh oánh, Lục Chẩm Thu nói: "Cận lão sư, phong cảnh tiểu khu này thật không tệ, giá nhà hẳn là rất cao phải không?"

Cận Thủy Lan nói: "Cao hơn trung tâm thành phố một chút."

Lục Chẩm Thu biết giá cả trong thành phố đã rất cao, nơi này cư nhiên cao hơn trung tâm thành phố, thật khiến cho người ta líu lưỡi, bất quá cây xanh cùng hoàn cảnh nơi này, xứng đáng với giá cả đó, Cận Thủy Lan nghiêng đầu hỏi: "Sao vậy? Muốn mua một căn nhà sao?"

"Hiện tại còn chưa mua nổi." Lục Chẩm Thu cười: "Về sau lại nói."

Cận Thủy Lan gật đầu: "Về sau muốn mua nhà kiểu gì?"

4

Lục Chẩm Thu nghiêm túc nghĩ: "Mua một phòng một sảnh liền không sai biệt lắm rồi?" Nàng tiếp tục nói: "Hy vọng có một ban công, hướng dương, đủ cho tôi và Mao Mao ở là được."

1

Cận Thủy Lan nói: "Tiểu khu này một phòng một sảnh rất nhiều."

Lục Chẩm Thu cười gượng: "Hẳn là không mua nổi tiểu khu này."

Cận Thủy Lan trầm mặc vài giây: "Nếu về sau cô muốn mua, tôi có thể giúp cô đi tư vấn, lấy cái giá thấp nhất."

1

Lục Chẩm Thu hơi kinh ngạc: "Cận lão sư quen biết người bán nhà sao?"

1

Cận Thủy Lan nói: "Xem như vậy đi."

Lục Chẩm Thu cảm thán: "Nhân mạch của Cận lão sư thật rộng."

Cận Thủy Lan cười: "Bất quá một phòng một sảnh đủ ở sao? Về sau —— " Cô dừng một chút: "Về sau cha mẹ cô lỡ như đến thì sao?"

Lục Chẩm Thu lắc đầu, chạm vào chóp mũi: "Sẽ không tới, mẹ tôi đang sống rất tốt."

Cận Thủy Lan ghé mắt: "Còn ba cô thì sao?"

Lục Chẩm Thu thần sắc có hai giây cứng đờ, mi dưới theo bản năng nhíu lại, đồng tử co rút, trong nháy mắt thần sắc biến hóa, Cận Thủy Lan nhìn thấy rõ ràng, Lục Chẩm Thu cũng không thích nghe đến người cha này, cô chuyển đề tài: "Phía trước có một hồ bơi, mang cô đi xem thử?"

"Còn có hồ bơi?" Lục Chẩm Thu đè nén cảm xúc vừa rồi, nói với Cận Thủy Lan: "Tôi đi dạo mấy ngày nay cũng không phát hiện ra."

"Ở dưới lầu." Cận Thủy Lan nói: "Phụ cận tầng hai, có một công viên trò chơi trẻ em."

Công viên trò chơi trẻ em các nàng không chơi được, liền đi dạo quanh hồ bơi, cho dù là buổi sáng, cũng có người bơi lội, tốp năm tốp ba các cô gái mặc đồ bơi ngồi trên ghế, một trong số đó nhận ra Cận Thủy Lan, ngạc nhiên chào hỏi: "Cận tiểu thư!"

Cận Thủy Lan nhìn qua, là cùng lầu, hai người đã gặp qua vài lần trong thang máy, có quen biết, còn hẹn cô cùng nhau tới đây bơi lội, cô khéo léo từ chối, Cận Thủy Lan đi qua, nghe được cô ấy nói: "Cận tiểu thư cũng đến bơi lội à?"

Khi cô ấy nói chuyện, ánh mắt lạc trên người Cận Thủy Lan, ngoại trừ đánh giá ra còn mang theo một tầng hàm ý, Cận Thủy Lan kéo Lục Chẩm Thu đang ở bên cạnh mình đến gần một chút, nói: "Dẫn bạn tới đây xem thử."

1

Cô gái này mới chú ý đến Lục Chẩm Thu, bộ dạng xinh đẹp khí chất lại tốt, dáng người cao gầy, hai người đứng cùng nhau rất cân xứng, cô ấy cười mỉa: "Bạn của cô trông thật đẹp mắt."

Cận Thủy Lan nghiêng đầu cười: "Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy thật đẹp mắt."

Lục Chẩm Thu bị cô khen sườn mặt có chút hoảng hốt, nói đẹp, nàng cảm thấy Cận Thủy Lan càng đẹp mắt hơn một ít, chính là ngũ quan quá nhuệ khí, luôn cho người ta ảo giác bất cận nhân tình.

5

Thực hiển nhiên, cô gái trước mặt không cảm thấy Cận Thủy Lan bất cận nhân tình, còn muốn dán tới, Cận Thủy Lan nói: "Tán gẫu đến đây thôi, tôi còn đưa cô ấy đi làm."

Ngữ khí cùng tư thái đều rất thân mật, Cận Thủy Lan nói xong, thậm chí còn chủ động nắm lấy dây thừng của Mao Mao, đưa cho Lục Chẩm Thu một ánh mắt, Lục Chẩm Thu hiểu ý, đứng phía trước Cận Thủy Lan, đối diện cô gái nói, "Đúng vậy, thật ngại quá."

Cận Thủy Lan đứng phía sau nàng, không nghĩ tới nàng sẽ chủ động đứng trước mặt cô, giống như bênh vực người của mình, trong lòng cô bởi vì một cái thiết lập nổi lên tình cảm không rõ, chua ngọt rậm rạp xông tới, Cận Thủy Lan hắng giọng, cô gái nói: "Được rồi, lần sau lại nói chuyện."

Lục Chẩm Thu cười cười, gật đầu, lướt qua vai cô gái, Cận Thủy Lan đi theo phía sau nàng.

Ra khỏi hồ bơi Lục Chẩm Thu mới quay đầu lại, hỏi: "Cận lão sư, vừa rồi..." Nàng châm chước từ ngữ: "Là người theo đuổi cô sao?"

Người theo đuổi Cận Thủy Lan rất nhiều, Lục Chẩm Thu tuy rằng không có hiểu biết sâu sắc, nhưng cũng biết một chút, hơn phân nửa là nghe từ chỗ Hoa Lạc, cái gì tác giả lôi kéo cùng cô làm quen, lên Weibo thổ lộ, cái gì biên kịch vừa ý cô, đều là một ít tin tức bát quái, nhưng không thể phủ nhận, Cận Thủy Lan có rất nhiều người theo đuổi, bất quá Lục Chẩm Thu không nghĩ tới, chỉ là đi dạo hồ bơi, cũng có người đến lấy lòng.

"Ừm." Cận Thủy Lan nói: "Trước kia đã từng nói qua với tôi."

Lục Chẩm Thu quay đầu: "Rồi cô nói như thế nào?"

Cận Thủy Lan rất thành thật: "Tôi nói không thích."

1

Cô nói xong nhìn về phía Lục Chẩm Thu, nói: "Vừa rồi, thật ngại quá."

Lục Chẩm Thu nói: "Không sao."

Có sao, Cận Thủy Lan bởi vì hành động vừa rồi của nàng mà tim nhảy dựng lên, Lục Chẩm Thu lại thần sắc bình tĩnh, nàng nói: "Vậy chúng ta hiện tại trở về đi?"

Cận Thủy Lan hoàn hồn: "Ừm."

Hai người cùng nhau trở về, Lục Chẩm Thu thay một thân quần áo hơi chính thức, cùng Mao Mao lẩm nhẩm nói vài câu, Cận Thủy Lan vào phòng sách lấy mắt kính hỏi nàng: "Đi được chưa?"

Lục Chẩm Thu đeo túi xách: "Đi thôi."

Hai người cùng nhau vào thang máy, Lục Chẩm Thu dư quang ngắm Cận Thủy Lan, bên thân của chiếc kính gọng vàng phát ra ánh sáng lạnh, một cặp mắt kính cứ như vậy đặt lên sống mũi, khí chất của Cận Thủy Lan có chút khác biệt so với trước đây, ngũ quan có vẻ càng thêm sắc bén, bất quá ở nhà lâu như vậy, nàng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Cận Thủy Lan đeo mắt kính.

Xuống thang máy Lục Chẩm Thu ngồi ghế phụ, Cận Thủy Lan nói: "Túi đặt ở phía sau đi."

Lục Chẩm Thu khẽ gật đầu, đem túi xách để ra phía sau, khuôn mặt vô tình lướt qua quần áo của Cận Thủy Lan, mùi hương mát lạnh ập đến, là hương thơm lạnh lẽo, rất dễ ngửi, Lục Chẩm Thu ngồi ngay ngắn, Cận Thủy Lan thấy nàng thắt dây an toàn xong mới khởi động động cơ.

Xe chạy về phía trung tâm thành phố, hai người câu được câu không nói chuyện phiếm, hai tay Cận Thủy Lan đặt trên vô lăng, đồng hồ kim sắc phản chiếu, khúc xạ ở chỗ xương quai xanh của Lục Chẩm Thu, ánh sáng đan xen sáng tối, Cận Thủy Lan chỉ là quét mắt một cái liền thu hồi tầm mắt, không dám nhìn loạn.

Thật vất vả mới đến được lều.

Bởi vì là ghi hình trong lều, rất nhiều diễn viên phối âm đều ở trong khách sạn xung quanh lều trại, Lục Chẩm Thu bọn họ lại ở vùng ngoại thành, cho nên không ở lại đó, thời điểm Lục Chẩm Thu đến còn chưa có người nào, trong lều trống rỗng, trong này có ba bốn cái lều hợp lại, bên cạnh cũng không biết là đoàn làm phim nào, cửa cũng không mở, Lục Chẩm Thu nói: "Cận lão sư, chúng ta đến sớm rồi."

Cận Thủy Lan nói: "Vào thôi."

Lục Chẩm Thu đi vào, Kỷ Tử Bạc ngáp ngắn ngáp dài nhìn hai người, ngáp một nửa, vẫy tay: "Chẩm Thu! Cận lão sư!"

Cô ấy dụi mắt: "Chào hai người."

Vừa nhìn đã biết thức đêm, Lục Chẩm Thu cười: "Xin chào, Kỷ lão sư."

Kỷ Tử Bạc gom lại quần áo: "Ngồi đi, tôi rót cho cô một ly trà, đợi lát nữa sẽ dẫn cô đến phòng làm việc."

Lục Chẩm Thu gật đầu: "Được."

Nàng ngồi ở bên cạnh trên sô pha,  điều hòa mở ra máy sưởi, nhưng thật ra trời không lạnh, Kỷ Tử Bạc trong ngoài vội vàng bận rộn, đem đồ vật đều thu thập tốt, cuối cùng nói: "Đi, chúng ta đến phòng làm việc."

Phòng làm việc rất lớn, hai máy tính, thiết bị phối âm đầy đủ, Lục Chẩm Thu trước kia đã tiếp xúc với những thứ này, cũng không xa lạ, Kỷ Tử Bạc lấy tài liệu từ trong túi ra, giao cho Lục Chẩm Thu: "Xem hợp đồng trước đi? Ký xong chúng ta lại nói chi tiết hơn."

Lục Chẩm Thu không ý kiến, tiếp nhận hợp đồng cúi đầu xem, Kỷ Tử Bạc nói: "Cận lão sư, tới đây."

Cận Thủy Lan liếc cô ấy một cái, đi qua, Kỷ Tử Bạc nắm quần áo cô: "Đến bên cạnh nói."

Cô ấy kéo Cận Thủy Lan đến cửa hỏi: "Nói như thế nào?"

Cận Thủy Lan không hiểu: "Cái gì?"

Kỷ Tử Bạc nhíu mày: "Theo đuổi cô ấy! Nói như thế nào? Còn có mặt mũi không?"

Cận Thủy Lan tức giận: "Cậu mới chia tay, người khác theo đuổi cậu, cậu sẽ đồng ý sao?"

Kỷ Tử Bạc bừng tỉnh: "Cũng đúng, bất quá lần này tôi khuyên cậu giám sát chặt chẽ một chút."

Cận Thủy Lan hỏi: "Có ý gì?"

Kỷ Tử Bạc nghẹn nghẹn: "Đoàn làm phim bên cạnh, tôi có nghe qua một chút, cư nhiên là thuê cho kịch truyền thanh của Đường Nghênh Hạ, không chừng Đường Nghênh Hạ cũng sẽ tới đây, cho nên..."

1

Cận Thủy Lan mặt hơi trầm xuống, cặp kính gọng vàng ánh lên tia sáng lạnh nhạt, giống như một lưỡi dao sắc bén, Kỷ Tử Bạc nói thầm: "Lần này đừng lại để người khác nhanh chân đến trước."

Nói xong người bên cạnh dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ấy, Kỷ Tử Bạc há mồm: "Phi phi phi, miệng quạ đen, tôi sẽ nói dễ nghe một chút, Cận lão sư muốn nghe lời hay gì?"

1

Cận Thủy Lan không hé răng, Kỷ Tử Bạc nói: "Vậy hy vọng cô ấy sớm một chút thích cậu, sớm một chút ôm được mỹ nhân về, sớm một chút dắt tay thành công!"

Nói xong cô ấy tự vỗ tay cho chính mình, vừa định đi, Cận Thủy Lan chắn phía trước, Kỷ Tử Bạc lui nửa bước: "Làm gì?"

Cận Thủy Lan bên tai ửng đỏ: "Tiếp tục nói."

Kỷ Tử Bạc phát ngốc: "Nói gì?"

Cận Thủy Lan không được tự nhiên mở miệng: "Nói nhiều lời hay."

7

*****

Lục Chẩm Thu: Cận lão sư tại sao chị đỏ mặt?

Cận Thủy Lan: Nghe nhiều lời hay.

Lục Chẩm Thu:......