Khô Lâu Huyễn Hí Đồ

Chương 1: Mở đầu - Q1: PHÒNG 1303




CHƯƠNG 1: ĐẦU MỐI


Edit: Thiên Địa hội


____


"Sao có thể như vậy, sao có thể như vậy được - không thể nào, không thể nào!!" Người đàn ông hai mắt đỏ ngầu, biểu tình điên cuồng, không ngừng lẩm bẩm. Một tay y đấm mạnh xuống bàn, tay kia nổi gân xanh, không ngừng ném vật trong tay xuống mặt bàn.


Chỉ thấy hai viên xúc xắc từ lòng bàn tay y rơi xuống, cộp - cộp - cộp lăn vài vòng, sau đó vững vàng dừng lại trên bàn. Hai mặt hiện ra số chín đỏ thắm, giống như có sợi dây thừng tròng vào cổ muốn đoạt mạng, hai mắt người đàn ông như muốn nứt ra, nghiến răng nghiến lợi phun ra ba chữ: "Không thể nào..."


Vì vậy y không ngừng tung xúc xắc - một lần nữa, một lần nữa, lại một lần nữa - nhưng mà dù y có ném bao nhiêu lần, hai viên xúc xắc kia đều chỉ cho ra số chín.


Ting ting ting, đồng hồ báo thức sau lưng phát ra âm thanh chói tai, động tác điên cuồng của người đàn ông ngừng lại, toàn thân trở nên cứng ngắc như tượng thạch cao. Y chậm rãi quay đầu, xem thứ gì đang ở trên vai của mình, liền nhìn thấy một bàn tay năm ngón sơn đỏ như máu, da thịt trắng bệch như tờ giấy.


***


Lâm Bán Hạ và Qúy Lạc Thủy dọn vào căn phòng này đã gần một tuần lễ.


Phòng này ở tầng mười ba, số phòng 1303, do Lâm Bán Hạ mua, trả tiền cọc một trăm sáu chục nghìn, mỗi tháng trả ba nghìn, trả trong vòng ba mươi năm. Với giá này mà đã mua được phòng ở khu vực gần thành phố, hơn nữa chất lượng phòng ở tốt hơn số tiền đã bỏ ra. Điều duy nhất không được hoàn hảo chính là, phòng này nằm trong khu vực mà xung quanh điều kiện đều khá bình thường; nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, với cái giá này, những khuyết điểm trên không đáng nhắc tới.


Qúy Lạc Thủy là bạn học đại học với Lâm Bán Hạ, quan hệ giữa hai người không tệ, sau khi tốt nghiệp cũng từng thuê nhà chung. Lâm Bán Hạ mua phòng mới xong bèn rủ Qúy Lạc Thủy qua ở cùng, Qúy Lạc Thủy cũng vui vẻ đồng ý.


"Bán Hạ, buổi tối khi nào cậu về?"


Vì hôm nay phải đi trực khá muộn, trước khi đi, Lâm Bán Hạ còn giúp Qúy Lạc Thủy nấu cơm tối, cậu đang lúi húi đi giày, liền nghe được Qúy Lạc Thủy nhỏ giọng hỏi như vậy.


"Khoảng sáu giờ sáng." Lâm Bán Hạ nói. "Sao vậy?"


"Tớ... tớ... thôi, không có gì đâu." Qúy Lạc Thủy muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không đem lời trong lòng nói ra.


"Có phải cậu khó chịu chỗ nào không?" Lâm Bán Hạ kỳ quái nhìn bạn cùng phòng. Mấy ngày nay tinh thần Qúy Lạc Thủy có vẻ không tốt lắm, còn nói nghe được tiếng ho khan ở phòng bên cạnh, nhưng cậu lại hoàn toàn không nghe thấy gì.


"Chắc là bị cảm." Qúy Lạc Thủy cười cười, vẻ mặt có chút miễn cưỡng.


Lâm Bán Hạ lo lắng: "Cậu thật sự không sao chứ?... Hôm nay tớ về sớm một chút vậy."


"Được được." Qúy Lạc Thủy nói: "Cậu... về sớm một chút."


Tiếng đóng cửa nhẹ nhàng vang lên, Lâm Bán Hạ đã đi ra ngoài.


Qúy Lạc Thủy ngồi trên ghế sô pha, cảm thấy cả căn phòng đều trở nên yên tĩnh. TV rõ ràng còn phát ra âm thanh, nhưng âm thanh này lại khiến cả căn nhà càng trở nên hiu quạnh. Trước kia Qúy Lạc Thủy vẫn không rõ ràng lắm vấn đề nằm ở đâu, mãi cho tới hôm qua, anh đợi trong phòng cảm thấy hơi sợ, bèn một mình xuống tầng dạo một vòng quanh tiểu khu.


Đi đi đi đi, Qúy Lạc Thủy đột nhiên phát hiện ra toàn bộ tiểu khu này không có âm thanh, dù chỉ là một âm thanh nhỏ, không có tiếng côn trùng rả rích, không có tiếng người, chỉ có vài chiếc đèn đường màu vàng nhờ nhờ chiếu xuống tán cây rậm rạp, đổ xuống mặt đất thành những cái bóng loang lổ ma quái. Khi anh ngẩng đầu, tìm thử phòng mà bọn họ ở, sau lưng lập tức nổi lên một tầng mồ hôi lạnh. Các tầng đều tối thui, không có lấy một ngọn đèn. Tòa nhà cao lớn trong màn đêm nhìn như một ngọn núi cô độc, tỏa ra tầng tầng lớp lớp khí lạnh.


Qúy Lạc Thủy nhìn chằm chằm, sợ đến run cả người, đột nhiên ý thức được tiểu khu không tính là lớn này hầu như không có người ở, ba tòa nhà gần đây nhất, hầu như cũng không nhìn thấy ánh đèn. Ánh mắt băn khoăn của anh dính lấy mấy tầng nhà, cuối cùng cũng tìm được một cửa sổ sáng đèn; lồng ngực vốn nặng nề cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.


"Không phải vẫn có người ở sao" Qúy Lạc Thủy tự nói đùa với bản thân, nhỏ giọng lẩm bẩm, "Có lẽ tại nơi này không tiện lắm, cho nên không nhiều người vào ở..."


Nhưng mà anh còn chưa nói hết câu, cửa sổ đang sáng liền xuất hiện một cái bóng màu đen. Bởi vì ngược sáng, cho nên Quý Lạc Thủy nhìn không rõ lắm, chỉ có thể mơ hồ dựa vào hình bóng mà nhận ra đó là một phụ nữ, lúc này đang đứng ở cửa sổ, hướng ra bên ngoài như chờ đợi.


Qúy Lạc Thủy vốn chỉ định đi ngang qua bên dưới cửa sổ đó, không hiểu vì sao lại đột nhiên dừng bước. Trực giác theo bản năng như muốn ngăn cản anh đi về phía trước, ép anh dừng chân ngay tại chỗ.


Sắc trời quá tối, anh không nhìn rõ dáng dấp của người phụ nữ kia, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy, người phụ nữ ấy đang vươn một đôi tay trắng như tuyết, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ trước mặt ra.


Cô ta mở cửa sổ làm gì? Tối nay gió lớn như vậy, lại rất... lạnh. Qúy Lạc Thủy mê man nghĩ.


Một giây sau, nghi ngờ của anh lập tức có đáp án. Người phụ nữ đẩy cửa sổ ra, dừng một chút, sau đó không do dự mà nhảy xuống!


"BỘP!" m thanh va chạm chói tai, Qúy Lạc Thủy trơ mắt nhìn người trước mắt mình biến thành một thi thể tan tành. Máu chảy trong bóng tối phảng phất giống như nước có màu đen, bắn tung tóe lên người Qúy Lạc Thủy.


"A!!" Chứng kiến một màn khủng bố như vậy, Qúy Lạc Thủy hét thảm một tiếng, nhưng mà anh vừa mới xoay người, lập tức cảm thấy có gì đó níu lấy vạt áo của mình, không khỏi lảo đảo vài bước, chật vật ngã trên mặt đất.


"A!!A!!" Chưa từng tiếp xúc với người chết ở khoảng cách gần như vậy, Qúy Lạc Thủy sợ đến suýt thăng thiên, anh ngã trên mặt đất, nhất thời không đứng dậy được, chỉ có thể lui về phía sau, cho đến khi lưng chạm vào một gốc cây bên đường mới dừng lại.


"Người chết biết đi, người chết biết đi!!" Qúy Lạc Thủy khàn giọng kêu thảm, anh muốn cầu cứu ai đó xung quanh, nhưng mà tiểu khu đen thẫm giống như một nấm mồ, chỉ có mỗi mình anh.


"Lạc Thủy? Lạc Thủy, cậu sao thế?" Âm thanh của con người mơ hồ truyền tới, xua tan khí lạnh, Qúy Lạc Thủy lúc này đang cuộn mình mới ngẩng đầu, nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc. Là bạn tốt của anh, Lâm Bán Hạ.


Lâm Bán Hạ hình như vừa tan ca buổi tối, cả người không khác lắm so với lúc chiều rời đi, lúc này đang đỡ lấy vai anh, lo lắng hỏi anh bị làm sao.


"Có, có người nhảy lầu." Qúy Lạc Thủy chộp lấy tay Lâm Bán Hạ, run rẩy chỉ về phía trước: "Chết, chết ở đằng kia rồi."


"Nhảy lầu?" Lâm Bán Hạ hơi nghi hoặc, chần chờ hỏi: "Ở đằng kia sao?"


"Đúng, đúng vậy." Qúy Lạc Thủy vội vàng gật đầu.


Lâm Bán Hạ ngẩng đầu quan sát khoảng đường nhỏ trước mặt, lắc đầu: "Đâu có gì đâu."


Qúy Lạc Thủy nghe vậy cũng nôn nóng, hai đùi run rẩy lắm mới miễn cưỡng đứng lên được, nhưng chân vẫn đang như nhũn ra, phải để Lâm Bán Hạ đỡ về phía trước hai bước.


Đường nhỏ mờ tối quanh co kéo dài về phía xa, tuy nhìn không rõ lắm, nhưng vẫn có thể nhìn ra trên mặt đất không có một vết máu nào, chứ đừng nói là thi thể.


"Sao lại không có?" Qúy Lạc Thủy ngơ ngác hỏi, như đang hỏi Lâm Bán Hạ, cũng như đang hỏi bản thân.


"Không có cái gì?" Lâm Bán Hạ sờ trán Qúy Lạc Thủy, "Cậu không sao chứ?"


Qúy Lạc Thủy lắc lắc đầu, muốn bản thân tỉnh táo một chút. Anh ngẩng đầu nhìn sang tầng kia, cũng phát hiện ra cửa sổ vừa sáng ban nãy đã biến mất, giống như chưa hề có gì xảy ra, tất cả chỉ là ảo giác của anh.


"Sao có thể như vậy." Qúy Lạc Thủy thất thần nói.


"Cậu nhìn thấy cái gì?" Lâm Bán Hạ hỏi.


"Tớ nhìn thấy tầng trên có người nhảy lầu." Qúy Lạc Thủy nói. "Ở trên đó nhảy xuống trước mặt tớ... máu... máu còn bắn lên người tớ nữa..."


Anh nói xong, sợ Lâm Bán Hạ không tin, nắm lấy áo của mình: "Chỗ này, chỗ này này."


Nhưng mà nương theo ánh đèn mờ mờ, anh thấy áo trắng của mình không dính bất kì cái gì, vết máu vừa rồi đã biến mất vô tung vô ảnh.


Bầu không khí lại lâm vào trầm mặc.


Đúng lúc này, Lâm Bán Hạ nhẹ nhàng đè bả vai Qúy Lạc Thủy xuống, nhẹ giọng nói: "Không sao, chúng ta về nhà đã, tớ mua nhiều thịt lắm, chúng ta đi ăn trước đi."


Qúy Lạc Thủy im lặng gật đầu.


Hai người chậm rãi cùng nhau đi về, lúc đi lên tầng, Qúy Lạc Thủy mới nhớ ra mà hỏi Lâm Bán Hạ sao chưa đến giờ tan đã về rồi.


"Tới làm một số việc thôi, làm xong có thể về." Lâm Bán Hạ nói, "Nhân tiện đi siêu thị một chuyến, mua thịt heo giảm giá."


"À." Qúy Lạc Thủy thấp giọng đáp lời.


"Thịt heo thật sự là càng ngày càng đắt." Lâm Bán Hạ nói, "Hôm qua không phải cậu nói muốn ăn thịt heo sao, cơm chiều hôm nay ăn nha?"


"Ăn." Phản ứng của Qúy Lạc Thủy vẫn rất trì độn.


Lâm Bán Hạ thấy bộ dáng của anh, bụng nghĩ có thể anh bị dọa không nhẹ, liền tìm mấy chủ đề hàn huyên với Qúy Lạc Thủy, cứ như vậy mà đi, đến khi gần tới nhà, thân thể sợ đến căng cứng của Qúy Lạc Thủy cuối cùng cũng thả lỏng.


Qúy Lạc Thủy xoa xoa trán, thấy trên trán toàn là mồ hôi lạnh. Anh thở dài, thấp giọng nói, "Ban nãy thực sự tớ sợ muốn chết, tớ còn tưởng thực sự có người nhảy lầu trước mặt mình."


"Chắc chỉ là thứ gì đó thôi." Lâm Bán Hạ nói. "Cậu nhìn nhầm rồi."


"Chắc vậy rồi?" Qúy Lạc Thủy miễn cưỡng cười cười, "Mà Bán Hạ này, chúng ta dọn vào cũng một tuần rồi, sao không thấy có người khác ở đây nhỉ..."


Lâm Bán Hạ nói: "Chủ cho thuê nói đây là tiểu khu mới, không ai ở."


Qúy Lạc Thủy: "Nhưng người thực sự quá ít."


Lâm Bán Hạ: "Đúng là hơi ít."


Hai người vừa ra khỏi thang máy, xoay người đi trên hành lang, vừa vặn thấy nhà bên cạnh họ nặng nề đóng cửa.


"A? Hàng xóm?" Qúy Lạc Thủy có chút kỳ quái, "Dọn vào lúc nào ta?"


"Chắc là... cách đây vài ngày?" Lâm Bán Hạ cũng cảm thấy kì lạ.


"Có một hàng xóm cũng không tệ." Qúy Lạc Thủy lau sạch mồ hôi trên trán, thở hắt ra. "Nếu không... một tòa nhà như vậy chỉ có hai người chúng ta, nói ra cũng đủ dọa người."


Lâm Bán Hạ ôn hòa mỉm cười, khẽ gật đầu.