Khô Lâu Huyễn Hí Đồ

Chương 3: Chân tướng hé lộ




CHƯƠNG 3: CHÂN TƯỚNG HÉ LỘ


Edit: Thiên Địa hội


___


Vì kích động quá mức nên Qúy Lạc Thủy ngất xỉu tại chỗ. Phản ứng này của anh khiến Lâm Bán Hạ bị dọa giật mình, nhanh chóng ngồi xổm xuống ấn huyệt nhân trung - giữa mũi và miệng, sau đó vỗ trán, đương lúc Lâm Bán Hạ bắt đầu suy nghĩ xem có nên gọi cấp cứu 120 không thì Qúy Lạc Thủy cuối cùng cũng tỉnh lại.


Chỉ là sau khi tỉnh lại, trạng thái của Qúy Lạc Thủy vẫn không khá hơn là bao, sắc mặt anh trắng bệch, lui lui vào ghế sô pha, nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ ở góc phòng.


Lâm Bán Hạ nhỏ giọng gọi tên anh vài lần, Qúy Lạc Thủy mới hoàn hồn, dùng ánh mắt cầu xin nhìn Lâm Bán Hạ, run giọng hỏi: "Bán Hạ, tớ sợ cái cửa sổ kia quá, đấy thật sự là cửa sổ nhà sao?"


"Đúng vậy." Lâm Bán Hạ an ủi bạn mình: "Là cửa sổ..." Cậu nghĩ Qúy Lạc Thủy không tin, đứng lên đi tới bên cửa sổ, sau đó kéo chốt cửa rồi mở ra. Cửa sổ thủy tinh vừa mở, tiếng gió thổi bên ngoài càng thêm dữ tợn, lạnh lùng gào thét, táp vào gò má Lâm Bán Hạ.


Ngoài cửa sổ tối đen như mực, không thể nhìn được bất kì cái gì, không có sao, cũng không có trăng, chỉ có trời đêm đen thẫm, giống như một cái miệng lớn ăn thịt người.


Lâm Bán Hạ mở cửa sổ, quay đầu nhìn Qúy Lạc Thủy.


Qúy Lạc Thủy nhìn động tác mở cửa sổ của Lâm Bán Hạ lại càng sợ, run rẩy thúc giục Lâm Bán Hạ mau đóng cửa lại, đừng để vật kia thừa cơ xông vào.


Lâm Bán Hạ thấy anh quá kích động, không dám nhiều lời, chẳng thể làm gì khác hơn là gật đầu, vươn tay đóng cửa sổ thủy tinh lại. Có điều khi cậu khép cửa vào, ngón tay lại có cảm giác như chạm phải thứ gì đó dinh dính; nhưng chưa kịp nghĩ kĩ hơn thì cửa sổ đã được đóng lại rồi.


"Cậu nhìn đi, làm gì có gì đâu." Lâm Bán Hạ đóng cửa sổ xong, đến bên cạnh tiếp tục an ủi Qúy Lạc Thủy: "Có phải là cậu nhìn nhầm không? Tớ không đi nữa, ở nhà với cậu, mai cậu còn phải đi làm, đi ngủ trước đi."


Qúy Lạc Thủy cười khổ: "Sao có thể nhìn lầm được, căn phòng này rất quái dị... Bán Hạ, sao lúc đó cậu lại mua nơi này?"


"Giá cả hợp lý mà, cũng gần chỗ tớ làm việc." Lâm Bán Hạ nói, "Tớ không mua nổi nơi khác."


Qúy Lạc Thủy: "Xin lỗi, tớ không có ý đó."


Lâm Bán Hạ nói: "Tớ biết, cậu đi nghỉ trước đi, tớ ở phòng khách, có chuyện gì cứ gọi tớ." Cậu khoanh hai tay, giọng nói bình tĩnh, khiến cho Qúy Lạc Thủy có cảm giác vô cùng an tâm. Khi còn học đại học, anh đã cảm thấy lá gan của Lâm Bán Hạ rất lớn, dường như không có gì có thể dọa được cậu, dù là rắn, côn trùng, chuột, kiến, hay là yêu ma quỷ quái. Lâm Bán Hạ luôn như vậy, là một người hành xử dửng dưng.


Lúc này đã gần hai giờ sáng, Qúy Lạc Thủy bị kinh sợ một đêm quả thực đã rất mệt. Anh lê thân thể mỏi mệt tới phòng ngủ, nằm trên giường, nghe tiếng TV từ phòng khách truyền tới, nặng nề nhắm mắt.


Sau khi Qúy Lạc Thủy vào phòng, Lâm Bán Hạ cũng lén vào WC. Vừa rồi cậu không dám nói, sau khi đóng xong cửa sổ, cậu vẫn cảm thấy trên tay dinh dính. Cúi đầu nhìn thoáng qua, liền phát hiện ra trên ngón tay mình dính rất nhiều vết bẩn màu đỏ.


Lúc đầu Lâm Bán Hạ cho rằng đây là sơn gì gì đó, lúc vào WC, cậu đưa ngón tay lên mũi ngửi, lại ngửi thấy mùi tanh của máu tươi.


Mùi máu? Chẳng lẽ Qúy Lạc Thủy không cẩn thận va vào cửa sổ? Lâm Bán Hạ mở vòi sen, rửa sạch sẽ vết bẩn trên tay, sau đó lại đi tới cái cửa sổ kia.


Lúc này, cậu không mở cửa sổ mà nghiêm túc quan sát nó từ trên xuống dưới. Trước đó trời quá tối, cậu không chú ý lắm, bây giờ quan sát lại mới phát hiện ra cửa sổ thủy tinh này có khá nhiều điểm lạ, mấy thứ này nhìn qua giống như những hoa văn kì quái. Quan sát kĩ hơn, Lâm Bán Hạ cuối cùng cũng nhận ra đây là cái gì.


Là từng dấu tay đỏ như máu, những dấu tay đó ấn lên cửa sổ thủy tinh, nếu không chú ý kĩ, có lẽ sẽ mặc định đó là hoa văn trên cửa sổ.


Lâm Bán Hạ nhíu mày nhìn những dấu tay này, xoay người đi vào nhà bếp, lúc đi ra, trên tay có thêm một cái khăn lau.


Cẩn thận mở cửa sổ ra, Lâm Bán Hạ khom người, định lau sạch vết bẩn bên ngoài cửa sổ. Nhưng mà khăn lau ẩm ướt lau qua lau lại cửa sổ thủy tinh một lát, cậu liền dừng lại, thu tay về, nhìn khăn lau sạch sẽ trong tay, đột nhiên phát hiện ra một điều.


Dấu tay máu không phải in ở bên ngoài cửa sổ, mà là từ bên trong.


Lâm Bán Hạ xoay người, nhìn phòng khách sau lưng mình.


Đèn trong phòng không tính là quá tối, đồ đạc lại không nhiều, vì vậy chỉ nhìn một cái, có thể bao quát toàn bộ không sót chỗ nào. Theo lý thuyết, người bình thường thấy mấy cái này này, hẳn phải lập tức trở nên luống cuống, nhưng Lâm Bán Hạ rất bình tĩnh, chỉ đứng dậy đi vào WC, giặt sạch khăn lau trong tay.


Trước khi mua căn phòng này, Lâm Bán Hạ đã cảm thấy kì lạ, vì giá nhà thật sự quá tốt, cùng một khu nhưng căn hộ khác thông thường cũng phải đắt hơn từ hai đến ba trăm nghìn. Lâm Bán Hạ cũng từng hỏi người môi giới vì sao giá phòng rẻ như vậy, người môi giới trả lời rằng, chủ nhà đang vội vàng muốn xuất ngoại, muốn bán càng nhanh càng tốt.


Mà mãi đến ngày kí hợp đồng chuyển nhượng, Lâm Bán Hạ mới gặp chủ nhà. Đó là một người đàn ông trung niên sắc mặt trắng bệch, thân thể gầy yếu, trong miệng luôn lẩm bẩm cái gì, thoạt nhìn tinh thần không tốt lắm.


Sau khi sang tên, chủ nhà lập tức biến mất, cũng không mang theo bất kì đồ đạc nào trong phòng. Bây giờ nghĩ lại, đúng là nơi này có gì đó không đúng.


Lâm Bán Hạ đóng cửa sổ, lẳng lặng ngồi lại lên ghế sô pha, điều chỉnh âm lượng TV lớn thêm một chút.


Trong phòng ngủ, Qúy Lạc Thủy mở to mắt, nhìn chòng chọc trần nhà trên đầu trong bóng tối. Nhìn một lúc, anh bắt đầu có cảm giác quái dị, tựa như mình đang hôn mê, cơ thể như bị vùi trong lốc xoáy, lên lên xuống xuống, không ngừng vặn vẹo biến đổi. Anh nhắm mắt. Gió thổi bên tai dường như càng lúc càng thê lương. Mà trong tiếng gió ấy, có cả một tiếng động không nhỏ bất chợt vang lên - tủ quần áo ở cạnh giường, chợt mở ra.


Cái tủ quần áo này vốn là đồ của chủ trước để lại, đã hơi cũ, bọn họ tiếc không vứt đi nên cứ lấy dùng. Chỉ là cửa tủ hơi có vấn đề, thỉnh thoảng sẽ tự mở ra.


Nếu là vài ngày trước, Qúy Lạc Thủy có lẽ sẽ không coi đây là chuyện gì nghiêm trọng, nhưng hôm nay anh đã gặp quá nhiều sự việc quái dị, thần kinh nhạy cảm không thể chịu thêm bất cứ kích thích nào nữa.


Cửa tủ vừa mở, da gà da vịt trên người Qúy Lạc Thủy đồng loạt nổi lên, cũng không dám ngủ nữa, lập tức thẳng lưng ngồi dậy.


"Bán Hạ..." Qúy Lạc Thủy gọi tên bạn tốt. Anh muốn gọi Lâm Bán Hạ vào phòng ngủ, đóng giúp anh cửa tủ quần áo.


Nhưng mà gọi tên Lâm Bán Hạ xong, người bên ngoài không có bất kì phản ứng nào. Đúng lúc này, Qúy Lạc Thủy thấy thấy một âm thanh quái dị, hình như là phát ra từ tủ quần áo.


Đó là tiếng nhai rau ráu, giống như trong tủ có vật gì rất lớn.


"Lâm Bán Hạ." Giợng của Qúy Lạc Thủy đã mang theo cả tiếng khóc nức nở. Anh là một người đàn ông trưởng thành, rất muốn tự mình đứng lên, nhưng lúc này sức lực toàn thân lại như bị rút sạch, dù làm cách nào cũng không nhúc nhích được.


Âm thanh nhai nuốt càng lúc càng lớn, Quý Nhạc Thủy liếc thấy được trong khe hở đen nhánh của tủ quần áo, xuất hiện mọt con mắt màu đỏ máu, nó đang tham lam nhìn trộm ra bên ngoài, nó hình như đã chú ý tới Quý Nhạc Thủy ở trên giường đang không thể động đậy, liền phát ra một tiếng cười trộm làm cho người ta lạnh cả xương...


Qúy Lạc Thủy há to miệng, cổ họng như bị bót nghẹt, dùng hết sức mới miễn cưỡng nói được hai chữ: "Cứu với..."


"Cạch." Đèn phòng ngủ sáng lên.


Lạnh lẽo, cứng đờ, sợ hãi, tất cả đều nhanh chóng rút đi như thủy triều. Qúy Lạc Thủy ngẩng đầu, nhìn Lâm Bán Hạ đứng ở mép giường. Lâm Bán Hạ lo lắng nhìn anh, miệng mở ra đóng vào, hình như đang nói gì đó, nhưng Qúy Lạc Thủy không nghe được gì cả. Anh như hóa thành một pho tượng, cứng ngắc tại chỗ, không bảy tỏ nổi cảm xúc, cũng không nói nổi một câu.


"Lạc Thủy?" Lâm Bán Hạ lo lắng gọi bạn mình - lúc này khuôn mặt Qúy Lạc Thủy đã trở nên trắng bệch.


"Bán Hạ..." Qúy Lạc Thủy cuối cùng cũng mở miệng, giọng nhỏ như muỗi kêu, run rẩy không thể kìm nén: "Bán Hạ... tớ muốn dọn ra ngoài."


Lâm Bán Hạ: "Được rồi, khi nào cậu đi?"


"Càng sớm càng tốt." Qúy Lạc Thủy nói. "Cậu cũng cùng tớ dọn ra ngoài đi! Chỗ này, cái phòng này, thực sự không ổn!"


Lâm Bán Hạ không trả lời. Cậu thở dài, ngồi xuống bên cạnh Qúy Lạc Thủy, đè bả vai anh xuống, cố gắng áp chế sự run rẩy của anh: "Tớ ở lại vài ngày xem sao đã."


Qúy Lạc Thủy nói: "Cậu có nghe thấy cái tiếng kia không?"


"Tiếng gì?" Lâm Bán Hạ hỏi.


"Có người ở trong tủ, ăn gì đó." Qúy Lạc Thủy đờ đẫn nói, "Hình như là ăn thịt, rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều thịt."


Lâm Bán Hạ đứng dậy xem xét tủ quần áo. Bên trong hoàn toàn không có gì. Anh nhìn dáng vẻ đờ đẫn của Qúy Lạc Thủy, cũng không đoán ra khi nãy Qúy Lạc Thủy rốt cuộc nghe thấy cái gì; có lẽ là di chứng do thần kinh quá kém.


"Tớ mà ở lại chỗ này, tớ sẽ phát điên mất." Qúy Lạc Thủy nắm lấy cánh tay Lâm Bán Hạ, gần như cầu xin: "Cậu cũng đừng ở chỗ này, chỗ này thật sự quái dị -"


Lâm Bán Hạ: "Tớ giúp cậu tìm phòng ở trước đã."


"Được." Quý Lạc Thủy nói. "Mai tớ không đi làm nữa, phải nhanh chóng tìm phòng ở mới..."


Lâm Bán Hạ đồng ý.


Tuy Qúy Lạc Thủy nhìn cực kì mệt mỏi, nhưng vài giờ sau anh cũng không dám ngủ, mà ngồi trong phòng khách xem TV cùng Lâm Bán Hạ.


Hơn sáu giờ sáng, nắng sớm cuối cùng cũng xuất hiện.


Qúy Lạc Thủy hai mắt vô hồn, nhìn chằm chằm điện thoại di dộng, trên màn hình toàn là hình ảnh phòng ốc. Đến tám giờ sáng, anh không chờ được nữa, lập tức gọi điện, hẹn môi giới đi xem phòng.


Lúc Qúy Lạc Thủy làm việc này, Lâm Bán Hạ vẫn ở bên cạnh anh. Cậu không nói lời nào. Chỉ là nhìn dáng vẻ không bình thường của Qúy Lạc Thủy, cậu chau mày, lộ ra dáng vẻ lo lắng.