Khô Lâu Huyễn Hí Đồ

Chương 34: Trung tâm




Trời vẫn nắng vàng rực rỡ, hoặc có lẽ từ lúc họ bắt đầu tới đây, bầu trời này chưa từng có dấu hiệu sẽ mưa. Ba người Lâm Bán Hạ sửa sang lại hành lý, ăn bữa sáng đơn giản xong liền lên đường. Trước tiên họ phải đi qua con sông rộng nhưng có vẻ không sâu này. Hôm qua Lâm Bán Hạ xuống nước bắt cá đã thăm dò được, chỗ sâu nhất của con sông cũng chỉ tới đầu gối, có thể cõng hành lý trên lưng, cẩn thận chuyển qua là được.


Kỹ năng bơi của Lâm Bán Hạ rất tốt, vì vậy xung phong đi đầu, Lý Tô đi thứ hai, Sergei đi cuối cùng. Cậu cởi tất xắn quần, thận trọng giẫm lên tảng đá mà đi tới bờ kia sông, sau đó vẫy tay với bọn Lý Tô, ý bảo họ đi tới.


Ban ngày đến rồi, Lý Tô lại phải võ trang đầy đủ, kính râm khẩu trang không thiếu cái nào, giống như Lâm Bán Hạ, anh cũng an toàn tới được bờ bên kia.


Tiếp đến là Sergei. Thực tế, anh ta là người cường tráng nhất trong ba người, theo lý thuyết mà nói, vượt qua con sông nước chảy không xiết này căn bản không phải là việc khó, vì vậy Lâm Bán Hạ và Lý Tô cũng không lo lắng lắm, có điều một việc ngoài ý muốn đã xảy ra.


Lúc tới giữa sông, đột nhiên Sergei trượt chân, ngã vào trong nước. Nước sông không sâu, hẳn là có thể đứng lên ngay lập tức, nhưng không ai nhìn thấy người anh ta, chỉ thấy bọt nước sinh ra bởi việc giãy giụa không ngừng.


Lập tức Lâm Bán Hạ ý thức được chuyện có vẻ không đúng, cậu không chút do dự nhảy vào lòng sông. Khi vào trong nước cậu mới hiểu vì sao Sergei giãy giụa mãi mà không đứng dậy được. Trên chân của anh bị mấy thứ giống như sợi dây thừng quấn vào, ban đầu Lâm Bán Hạ nghĩ đó là rong hay bèo gì đó, nhưng khi tới gần cậu mới phát hiện đó là những cánh tay nhỏ dài, như thể tay của người rắn vậy. Những cánh tay này đã biến dạng trở nên vừa mảnh vừa dài, ngoi lên từ mặt bùn dưới sông nhìn giống hệt dây thừng, tóm chặt lấy Sergei, không ngừng kéo anh xuống. Sergei bất lực dùng dằng, bong bóng trong miệng vì thổi khí mà liên tục tuôn ra, chỉ sợ rằng không chống đỡ được bao lâu nữa. Lâm Bán Hạ bắt được những thứ kia, rút dao găm gài trên bắp đùi ra, cắt lia lịa những cánh tay dài mảnh như con rắn này. May mà những thứ này rất nhanh đã được xử lý xong xuôi. Lâm Bán Hạ kéo người Sergei, cố gắng di chuyển lên mặt nước, cậu nặng nề ho khan mấy tiếng, hô lên: "Nhanh! Giúp tôi một tay! Anh ta nặng quá!"


Lý Tô nhanh tay lần lượt kéo hai người lên bờ.


Lâm Bán Hạ lên bờ xong, ngồi dưới đất mà ho: "Sergei, anh sao rồi?"


Tất nhiên Sergei không hiểu cậu nói gì, anh ta quỳ rạp người, nôn ra mấy ngụm nước, mãi đến khi lấy lại sức mới nói mấy câu tiếng Nga, nghe giọng điệu thì hình như là chửi bậy.


"Trong lòng sông có gì đó, sao nó không tấn công hai chúng ta?" Lâm Bán Hạ kỳ quái nói: "Chẳng lẽ không thích ăn thịt người ngoại quốc?"


Lý Tô dở khóc dở cười: "Cậu đừng kể chuyện cười lúc này chứ." Anh ta trao đổi với Sergei mấy câu, khi biết Sergei không sao mới yên tâm.


Nhưng dù còn sống, hành lý của Sergei lại gặp nạn, bị nước sông cuốn xuống hạ lưu rồi. Cả người ướt nhẹp, gió lạnh thổi qua khiến Lâm Bán Hạ rùng mình một cái, nói: "Sao đã tháng năm rồi mà vẫn còn lạnh thế nhỉ."


"Bảo bối, đây là Nga đó." Lý Tô nói: "Trước tiên nhóm lửa để hong khô y phục của các cậu đã, tiện sưởi ấm luôn. Sau này về mà bảo đồng đội chết vì bị cảm lạnh thì tôi bị cười cho thối mũi mất." Anh vừa nói vừa nhanh chóng đi tìm củi khô, nhóm một đống lửa.


Lâm Bán Hạ lại bắt đầu hong khô quần áo.


Sau khi tỉnh lại, Sergei luôn miệng nói cảm ơn với Lâm Bán Hạ. Lâm Bán Hạ khoát khoát tay: "Anh cẩn thận một chút, tôi cảm thấy vận khí của anh không tốt lắm."


Lý Tô phiên dịch lại lời này của Lâm Bán Hạ, Sergei nhìn con sông sau lưng, nói: "Tới bây giờ tôi mới chắc chắn rằng hai người các anh không phải là loại quái vật kia."


"Vậy sao hôm qua anh giao súng săn cho tôi dễ vậy?" Lý Tô nhíu mày.


"Bị súng săn bắn cũng không phải là cái chết đau đớn lắm." Sergei cười khổ: "Ít nhất... tôi không muốn trở thành bộ dáng giống Ilenia." Rất lâu trước kia anh và Ilenia đã ước định với nhau, nếu như trong một nhiệm vụ nào đó, có người bất hạnh bị biến thành quái vật đáng sợ, vậy thân là một người hợp tác, tuyệt đối không thể nương tay. Bởi vì khi ấy thế giới tinh thần của người nọ đã hoàn toàn đổ vỡ, không còn là chính mình nữa. Nếu đã như vậy, thà chết còn sảng khoái hơn sống.


Anh đã thực hiện y như ước định đã đặt, nhưng trong lòng vẫn sợ hãi vô cùng, khi mình biến thành bộ dáng kia, liệu sẽ có ai kết liễu anh thay chính mình hay không?


Lâm Bán Hạ không hiểu bọn họ nói gì, yên lặng ngồi bên hong khô quần áo.


Lý Tô thấy bầu không khí đã hoà hoãn lại, bấy giờ mới vui đùa với Lâm Bán Hạ: "Cậu có biết ban nãy cậu kéo anh ta lên trên đó, dáng vẻ chẳng khác nào một con chuột khoét kho thóc, cố gắng khiêng một tảng bánh quy lớn không vậy."


Lâm Bán Hạ liếc cơ bụng sáu múi miễn cưỡng có thể coi là rõ ràng của mình, lại nhìn sang Sergei một ngực đầy lông, ỉu xìu: "Vậy phải làm sao, thể trạng tôi như thế, dù có gầy một chút nhưng cũng không đến mức bị nói thành chuột đồng chứ?!"


Lý Tô cười ha ha.


Lãng phí hơn nửa buổi sáng, cuối cùng hai người cũng hong xong quần áo, ba người lại tiếp tục lên đường, đi về hướng bình nguyên trước mặt.


Theo bước chân vào bình nguyên nọ, khung cảnh xung quanh họ càng lúc càng giống với hình ảnh trong video của Lý Tô. Lâm Bán Hạ đã hỏi Lý Tô rất nhiều lần rằng rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với họ, Lý Tô đều chỉ nói qua loa cho xong, nếu Lâm Bán Hạ vẫn tiếp tục hỏi, anh ta sẽ lại trưng ra vẻ mặt bất đắc dĩ: "Bán Hạ, không nói cho cậu biết là có nguyên nhân mà, công việc này của chúng ta ấy mà... hiếu kỳ không tốt đâu. Nếu như cậu muốn biết đến vậy, tôi cũng chỉ có thể nói rằng, nếu cậu phát hiện ra bí mật nhỏ gì đó, đừng nói ra, nếu không... bị vật kia nghe thấy, có lẽ sẽ có thứ khác xuất hiện."


"Được rồi." Lâm Bán Hạ thấy anh ta sống chết không chịu nói, vậy đành thôi.


Tuy Sergei và Lâm Bán Hạ đã biết đối phương là con người, nhưng trạng thái tinh thần của Sergei có vẻ không tốt lắm, cả người cứ thơ thẩn như hồn vía đã bay đâu mất, những lúc Lý Tô nói với anh ta gì đó, vẻ mặt anh ta đều rất hốt hoảng, một lúc lâu sau mới phản ứng kịp.


"Có phải anh khó chịu ở đâu không?" Lý Tô hỏi Sergei.


"Không không, tôi ổn lắm mà." Sergei hàm hồ đáp, nhưng khuôn mặt lại trái ngược với lời nói. Anh ta vốn cao to, vì thế càng khiến người ta có một loại cảm giác chán chường, thậm chí còn thường xuyên nhìn về phía sau bọn họ, như thể có thứ gì đó đang bám theo cả đoàn vậy.


Lý Tô và Lâm Bán Hạ tất nhiên cũng chú ý tới điểm này, nhưng hiện tại bọn họ đang ở nơi hoang dã mênh mông, nếu phía sau thật sự có gì đó thì chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy, những lùm cây thấp bé kia không thể che giấu hành tung của người theo dõi được.


Vào buổi tối, sau khi nhóm lửa trại xong, Lý Tô lấy ra hai viên xúc xắc giống của Tống Khinh La y đúc, bảo Sergei thực hiện kiểm tra tinh thần để đo lường lần nữa.


Nhìn thấy xúc xắc, Sergei đột nhiên trở nên hoảng loạn. Thực ra Lâm Bán Hạ vẫn cảm thấy rất kỳ quái, vì sao bọn họ lại chú ý đến mặt của xúc xắc kia như vậy, thậm chí còn coi hai viên xúc xắc này đáng sợ hơn cả quái vật nữa. Lần trước Mâu Hinh Tư ở trong thôn cũng thế, chẳng qua là dưới sức ép của Tống Khinh La, cô mới miễn cưỡng đổ xúc xắc.


Sergei nhìn chằm chằm xúc xắc, yết hầu di chuyển lên xuống, nhìn Lý Tô với ánh mắt khẩn cầu, mãi vẫn không chịu đưa tay qua lấy xúc xắc Lý Tô.


Lý Tô cũng không nóng nảy, kiên nhẫn chờ đợi.


"Chắc tôi không sao đâu." Sergei nói: "Có thể, không cần xúc xắc này..."


"Xúc xắc này ấy à." Lý Tô ôn tồn nói, tính tình của anh luôn rất tốt, dù trong hoàn cảnh này cũng không tỏ ra căng thẳng, thậm chí càng giống một dòng suối êm đềm, mang theo sự trấn an. Anh nói: "Ít nhất nó không lừa gạt chính mình."


Sergei cười khổ một tiếng, cuối cùng thỏa hiệp. Anh khống chế đôi tay đang run rẩy, chậm rãi cầm lấy xúc xắc, hít một hơi thật sâu rồi ném xúc xắc trên mặt đất. Lộc cộc, lộc cộc, xúc xắc lăn vài vòng cuối cùng ngừng lại, một trắng một đen, theo thứ tự là 7 và 6, cộng lại à 76, vẫn chưa vượt quá giá trị nguy hiểm.


"Ha." Thấy được kết quả, Sergei thở dài một hơi, kết quả này đã tốt hơn so với tưởng tượng của anh rất nhiều.


"Vì sao họ đều sợ hãi như vậy?" Lâm Bán Hạ kỳ quái nói: "Không phải chỉ là kiểm tra trạng thái tinh thần thôi sao?"


Lý Tô cẩn thận cất xúc xắc đi, nghe được câu nói của Lâm Bán Hạ, giọng nói đầy vẻ bất đắc dĩ: "Bán Hạ, không phải ai cũng phản ứng trì độn như cậu đâu, thông thường, khi trị số chỉ mức độ ô nhiễm tinh thần vượt ngưỡng nguy hiểm, chỉ có một ý nghĩa mà thôi."


Lâm Bán Hạ hỏi: "Là gì?"


"Ý nghĩa là, có lẽ cậu đã phát điên rồi." Giọng điệu Lý Tô rất nghiêm trọng: "Hoặc là cậu đã biến thành thứ khác, việc này còn đáng sợ hơn cả cái chết. Cậu thử nghĩ xem, nếu như mọi thứ cậu nhìn thấy trước mắt đây đều là giả, ấy là một việc đáng sợ đến mức nào?" Anh cân nhắc từ ngữ một chút, một cố gắng giảng giải cho Lâm Bán Hạ hiểu hơn: "Khi tình huống này xảy ra, nếu giá trị tinh thần của cậu vượt quá giới hạn, người hợp tác với cậu có quyền xử quyết cậu luôn... cậu chưa đọc hợp đồng sao?"


Lâm Bán Hạ thành thật khai báo: "Chỉ mải xem tiền lương và tiền bảo hiểm."


Lý Tô: "..."


Lâm Bán Hạ cười gượng vài tiếng, muốn giảm bớt sự xấu hổ: "Hahaha."


Lý Tô trầm mặc một lúc, nhất thời không biết nên nói gì, cuối cùng phun ra một câu: "Cái tên Tống Khinh La này đúng là nên học lại lớp huấn luyện mới phải!!!"


Sergei đã thông qua bài kiểm tra tinh thần, nhưng anh vẫn không vui vẻ nổi. Anh nghĩ là mình điên rồi, nhưng xúc xắc lại nói cho anh biết rằng còn một khoảng nữa anh mới hoàn toàn phát điên, nếu như vậy, vật mà anh nhìn thấy rốt cuộc là cái gì? Sergei liếm đôi môi khô khốc. Từ sau khi rời khỏi bờ sông, anh liền có cảm giác có thứ gì đó bám theo bọn họ. Không thể nhìn rõ hình dạng của vật kia, cũng không nghe được âm thanh, nhưng Sergei cảm giác được rất rõ ràng có gì đó đang đi theo anh. Vật kia có khuôn mặt giống hệt Ilenia, thân thể cũng rất mềm mại, hình như nó biết tự ẩn nấp trong cát bụi, những người khác đều không phát hiện ra. Sau khi xác định được mình không điên, Sergei càng cảm thấy bi ai hơn, bởi người điên thì không cần phải suy nghĩ, cũng sẽ không cảm thấy thống khổ. Hiện tại anh như thể bị ma ám, con ma này không thể chạm vào, hơn nữa chỉ mình anh có thể cảm nhận được nó.


Màn đêm buông xuống, nhiệt độ trên bình nguyên giảm xuống rất nhanh.


Hôm nay Lâm Bán Hạ và Sergei gác đêm. Lý Tô tính tình vốn phóng khoáng, đã sớm dùng cỏ hoang làm cho mình một cái giường mềm, nằm úp xuống là ngủ say khò khò.


Bây giờ mới hơn chín giờ, Lâm Bán Hạ hơi khó ngủ, vì thế cùng Sergei ngồi sưởi ấm cạnh đống lửa. Cậu thấy tinh thần Sergei không tốt lắm, muốn nói với anh ta hai câu, nhưng bất đồng ngôn ngữ nên chỉ có thể dùng vốn tiếng Anh năm xu của mình, cũng miễn cưỡng nói được hai câu.


Tiếng Anh của Sergei cũng không tốt lắm, nhưng anh ta sẵn lòng giao lưu với Lâm Bán Hạ. Dù sao so với Lý Tô võ trang đầy đủ thoạt nhìn quái dị, Lâm Bán Hạ - theo tiêu chuẩn của bọn anh - giống người bình thường hơn, hơn nữa có vẻ như cậu là người khá dễ làm quen bắt chuyện.


Hai người trò chuyện câu được câu chăng, Lâm Bán Hạ giao lưu tương đối khá, cảm giác tiếng Anh năm xu của mình đã đắt giá hơn một chút, lên thành sáu xu. Hiển nhiên Sergei không biết mình đã trở thành đối tượng bồi luyện tiếng Anh, chỉ thấy Lâm Bán Hạ thật tốt, chẳng những cứu mình mà còn ra sức an ủi mình.


"Trước hết anh cứ nghỉ ngơi hẵng." Lâm Bán Hạ cảm thấy tinh thần anh ta không tốt nên muốn tạo điều kiện cho anh ta nghỉ nhiều chút, quên đi mấy chuyện xảy ra hôm nay: "Có việc tôi sẽ gọi anh."


"Được rồi." Sergei không cậy mạnh, nằm chết dí bên cạnh Lý Tô, chẳng bao lâu sau đã phát ra tiếng hít thở đều đều.


Lâm Bán Hạ trông chừng lửa trại, nghe gió lạnh gào thét trên thảo nguyên hoang vu. Nơi đây không có gì che chắn, cứ đến đêm là tiếng gió sẽ thổi như tiếng khóc, xoay quanh đỉnh đầu bọn họ. Thỉnh thoảng có cỏ cây héo khô và cát bụi bị gió to cuốn lấy, bay qua tầm mắt như một làn khói. Hoang vu, đây là từ phù hợp nhất để hình dung nơi này. Lâm Bán Hạ bắt được cỏ khô trong một cơn gió, cho vào đống lửa để lửa cháy vượng hơn. Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm sáng ngời, đột nhiên cảm nhận được một loại mỹ cảm nơi đất khách quê người trong cảnh sắc ấy.


Ngay lúc Lâm Bán Hạ đang ngắm nhìn bầu trời, những vì sao sáng đột nhiên tối xuống. Mới đầu Lâm Bán Hạ còn tưởng có mây đen bay tới, nhưng khi có tiếng vù vù truyền đến bên tai cậu mới giật mình hiểu ra - đó là âm thanh của bầy côn trùng.


"Lý Tô, Sergei, dậy mau!" Sau khi phát hiện ra tình huống không ổn, Lâm Bán Hạ lớn tiếng kêu. Lý Tô tỉnh ngay lập tức, mặc dù Sergei không biết Lâm Bán Hạ đang gọi cái gì, nhưng cũng nghe ra sự lo lắng trong giọng nói của cậu, sau khi bò dậy từ mặt đất còn hỏi liên tiếp mấy tiếng sao vậy sao vậy.


"Nhiều côn trùng quá." Lâm Bán Hạ lo lắng nói, "Không biết là cái gì, mọi người xem!"


Lý Tô cũng nghe thấy tiếng vù vù dày đặc. Anh ngẩng đầu, thấy bầy côn trùng đã che khuất bầu trời, đám côn trùng này như thể bão cát, lan tới chỗ họ với tốc độ cực nhanh.


"Mẹ nó, ở đâu ra vậy, sao chúng lại tới đây!" Lý Tô kinh nghiệm đầy mình nhanh chóng đánh giá tình hình, biết rằng nếu bây giờ họ thi chạy với bầy trùng thì chắc chắn là chạy không nổi, anh ta lớn tiếng nói: "Nhanh lên, lấy quần áo và ba lô quấn lấy đầu, nằm rạp trên đất, bảo vệ hô hấp!!"


Lâm Bán Hạ tranh thủ làm theo, dù Sergei nhất thời chưa biết chuyện gì xảy ra nhưng nhìn tình hình xung quanh và động tác của Lâm Bán Hạ thì cũng hiểu hơn phân nửa. Anh ta cũng học theo Lý Tô, dùng áo quần che mũi miệng mình lại.


Chỉ trong nháy mắt mà thôi, bầy trùng đen kịt kia đã bay đến trước mặt, Lâm Bán Hạ chỉ cảm thấy có cơn gió mạnh thổi qua, thân thể như bị cái gì đó đập vào liên tục. Phần da thịt lộ ra bên ngoài của cậu ngứa râm ran, hiển nhiên là do bị một số con rơi xuống người.


Lý Tô biết biện pháp tự cứu này của bọn họ chỉ là hạt cát trong sa mạc, chỉ có thể cầu nguyện rằng đám côn trùng này không có hứng thú với thịt thà. May mà sau khi bầy trùng bay tới, dù anh cảm thấy có gì đó rơi lên người nhưng cũng không bị gặm cắn đau đớn, ít nhất cũng đã rõ, bầy trùng này chính xác là không ăn thịt người.


Ba người nằm rạp trên đất, cả người dính đầy côn trùng. Lúc này Lâm Bán Hạ mới thấy rõ bộ dáng của chúng ở khoảng cách gần, là những con thiêu thân màu đen, trên lưng có những đường vân kỳ quái. Mới đầu Lâm Bán Hạ cho rằng đó chỉ là bươm bướm bình thường, mãi đến khi có một con bay đến trước mặt Lâm Bán Hạ, dù ánh sáng rất tối, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào Lâm Bán Hạ lại nhận ra những đường vân kỳ quái trên lưng con bướm kia - chúng giống hệt khuôn mặt của một người phụ nữ. Lâm Bán Hạ lại quan sát kĩ hơn, cảm thấy đúng là rất giống với khuôn mặt của Ilenia mà mình từng gặp qua, nhưng ngũ quan đã bị bóp méo đi rất nhiều, thoáng nhìn qua, giống như cô đang há miệng tru lên vậy.


Không biết đã bao lâu trôi qua, âm thanh vù vù bên tai nhỏ dần, Lâm Bán Hạ cảm thấy áp lực đè lên cơ thể cũng giảm bớt, vậy là cậu miễn cưỡng đứng lên, thấy bầy côn trùng đã đi xa rồi. Cậu lắc người, phủi sạch những con thiêu thân bám trên quần áo, mắt quét bốn phía nhằm tìm Lý Tô và Sergei.


"Hụ... khụ khụ..." Cách nơi cậu đứng không xa, Lý Tô cũng chật vật bò dậy, đưa tay che miệng mũi: "Oẹ, buồn nôn chết tôi, buồn nôn chết tôi rồi."


Lâm Bán Hạ hỏi: "Anh sợ côn trùng hả?"


"Không sợ côn trùng, sợ thiêu thân." Anh ta lắc người thật mạnh, "Nhanh giúp tôi phủi chúng nó xuống với, buồn nôn chết tôi rồi... mà Sergei đâu?"


Lâm Bán Hạ nói: "Ở kia kìa."


Cậu chỉ tay, lại phát hiện Sergei đáng ra giờ phải đứng lên rồi, lúc này lại run lẩy bẩy nằm rạp trên đất. Lâm Bán Hạ kỳ quái nhìn anh ta: "Sao vậy?"


"Không biết nữa, để tôi đi hỏi thăm." Lý Tô vừa rũ côn trùng trên người vừa đi đến chỗ Sergei. Anh tới cạnh Sergei, nhỏ giọng hỏi có phải anh ta cảm thấy không thoải mái ở đâu không. Sergei không trả lời.


"Sergei? Anh không sao đấy chứ?" Lý Tô cúi người, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai anh ta.


Thân thể run rẩy kịch liệt của Sergei bỗng nhúc nhích, chậm rãi ngẩng mặt lên. Trên mặt anh ta, thiêu thân đậu chằng chịt dày đặc, không hề có ý định sẽ bay đi.


Lý Tô vốn sợ thiêu thân, bị bộ dáng này của Sergei doạ đến mức giật mình kêu lên; chỉ trong nháy mắt da gà đã nổi đầy cả cánh tay, vội vàng kêu với Lâm Bán Hạ: "Nhanh nhanh nhanh