Khờ Nữ Thổ Hệ

Chương 131: 131: Chương 97-2





Một đường tiểu đánh tiểu nháo không có tổn thương, đoàn người đã tới dưới Hổ Đầu Cương trước khi trời tối.

Huyền Minh chỉ vào viên đá hoa cương nhô ra như đầu hổ nói: "Không sai, nơi này chính là Hổ Đầu Cương."
Hàn Mục Kỳ nghĩ tới khối dung nham thạch lúc trước, suy nghĩ một hồi liền đề nghị: "Thừa dịp trời còn chưa tối chúng ta tìm xem nơi này còn hòn đá nào tương đối đặc biệt không đi."
Nàng nói như vậy mấy người liền minh bạch, Hàn Mục Vi cũng cảm thấy vẫn là tiểu tâm thì tốt hơn: "Vậy chúng ta nắm chặt thời gian, một hồi trời sẽ tối."
Hổ Đầu Cương nơi nơi đều là dung nham thạch cùng loại, có lớn có bé, tuy mấy người không biết bóp nát bao nhiêu khối dung nham thạch nhưng không có một khối nào dị thường, tìm ước chừng một canh giờ, cho đến trời đã tối kết quả vẫn không thu hoạch được gì.
"Hàn sư đệ, bày trận" Vị Danh phân phó nói: "Chúng ta trước điều tức, chờ điều tức xong chúng ta liền phá trận đi vào." Nếu bên ngoài không có, vậy vào bên trong xem.
"Được"
Hàn Mục Vi dẫn đường linh lực ở trong cơ thể đi rồi bốn cái đại chu thiên, trời thế nhưng hạ mưa nhỏ, bất quá không người để ý, mấy người như cũ ngồi xếp bằng chuyên tâm điều tức, cố gắng trong thời gian ngắn nhất khôi phục đến đỉnh trạng thái.
Thiên Dương sơn một năm đều không được năm trận mưa, tối nay mưa lại càng rơi xuống càng lớn, thực mau trong núi liền nổi lên một tầng hơi nước mờ mịt làm tăng thêm hai phần tiên khí.

Gần giờ Tý, đoàn người Hàn Mục Vi mới triệt pháp trận, bắt đầu tìm kiếm mắt trận.
Có Hàn Mục Tiêu ở đây nên Hàn Mục Vi cũng không tính toán bại lộ Tiểu Cửu Nhi, không biết vì cái gì tối nay Giao Hoàng mắt lại không phát sinh dị biến, nàng duỗi tay cầm lấy nó nhìn nhìn, có lẽ là biết nàng đã tới đi?
"Nơi này" Hàn Mục Tiêu đứng ở bên đá đầu hổ, khi hắn năm tuổi đã bị sư phụ Bảo Ninh chân quân của mình buộc học trận pháp vì biết hắn là ôm ấp một lòng tu kiếm nhập Bách Bảo Phong, khi mới vừa chạm đến ngạch cửa của trận pháp thì hắn liền thề cuộc đời này chỉ phá trận không luyện trận.
Mấy người nghe tiếng liền tới, Hàn Mục Tiêu dùng phù bút vẽ chữ "Vương" vòng lên đá đầu hổ: "Nhị sư huynh, bảy phần lực liền đủ" Pháp trận tuy nên động nhưng hắn dám xác định trận pháp này là Tam Tuyệt Trận từ thời Thượng Cổ.

Nghĩ đến Tam Tuyệt Trận, trong lòng hắn liền có nghi hoặc, Tam Tuyệt Trận là dùng để ngăn cách thiên địa chi khí, lẽ ra ở bên ngoài động phủ của một cái tu sĩ không nên bố loại pháp trận này, chẳng lẽ là kẻ thù bố, hoặc là có có nguyên nhân sâu xa khác?
Vị Danh vừa mới chuẩn bị động thủ đã bị Huyền Minh kéo lại "Vẫn là để ta đi" Mắt trận này tương đối nhỏ, dùng Cầm Hoa Chỉ của hắn càng tiện lợi.

Vị Danh nhìn hắn một cái liền lui ra phía sau hai bước, Huyền Minh tiến lên, hai ngón tay phải vừa động nháy mắt đánh hướng chữ "Vương".
Hàn Mục Vi chỉ nghe "Ca" một tiếng, sau hai mắt mơ hồ, người đã bị hút vào pháp trận, dưới chân mềm như bông, cũng may mấy người đều ở cùng nhau.

Sơn động ẩm thấp thẳng tắp thông hướng vào chỗ sâu trong, nàng thử đi về phía trước nửa bước: "Chúng ta vào được." Nơi này cũng không quá tối nhưng cũng không sáng sủa, bùn sa dưới chân như là hút no nước, mềm mại, trong động có một cổ..

mùi tanh hôi.
Khó được Huyền Minh nhíu chặt hai hàng lông mày, không biết vì cái gì vừa tiến vào nơi này, huyết cổ trứng bị phong ấn tại Thần phủ của hắn liền bắt đầu ngo ngoe rục rịch, ý đồ phá tan phong ấn? Điều này với hắn cũng không phải là chuyện tốt, nhưng chuyện của hai nhà Đông, Trần không biết rõ ràng thì tiên đồ của hắn khó thành, hai ngón tay phải hơi hơi nắm chặt, một chuỗi lưu li châu màu xanh non xuất hiện ở trong tay: "Cẩn thận một chút, nơi này có chút không thích hợp."
Bên tai Hàn Mục Vi lại lần nữa vang lên tiếng ca động lòng người, nàng nhắm mắt lắng nghe: "Mọi người theo ta đi." Đến bây giờ nếu nàng còn không biết chỗ Nguyên Anh di phủ này là chuyện như thế nào thì nàng quá xuẩn.
Mấy người Vị Danh không hẹn mà cùng nhìn về phía Hàn Mục Vi, từ lúc ra Hương Chương thành nàng liền có chút kỳ kỳ quái quái, cơ duyên của cá nhân bọn họ cũng không tiện hỏi nhiều, hiện tại xem ra nàng ở Hương Chương thành hẳn là có được điều gì.
Hàn Mục Vi dọc theo sơn động tiểu tâm mà đi vào bên trong, nhìn mấy vũng nước trên mặt đất, không khỏi nuốt nước miếng, nơi này thật sự có giao nhân sống, bằng không dựa vào khí hậu của Thiên Dương sơn thì trong động không có khả năng sẽ có nước.
Một chén trà nhỏ công phu, bọn họ liền tới chỗ quẹo, không có con đường thứ hai, chỉ có thể quẹo vào tiếp tục đi về phía trước.

Càng đi vào sâu bên trong, sắc mặt của Huyền Minh càng kém, huyết cổ trứng ở Thần phủ không ngừng va chạm phong ấn.

Bảy chuyển tám quải, dọc theo đường đi nguy hiểm hay khảo nghiệm nào cũng không gặp được, màu đen trong mắt Hàn Mục Vi càng ngày càng nùng, con đường xây cho chính mình sao có thể bố trí bẫy rập? Mùi tanh hôi cũng càng ngày càng nùng liệt, nàng biết thực mau là có thể nhìn thấy những người của hai nhà Đông, Trần đã biến mất, loại nghiệt nhân gặp nghiệt quả này, hết thảy chớ trách người khác.
Lại đi rồi nửa canh giờ, bọn họ đi tới chỗ cuối, Hàn Mục Vi rốt cuộc dừng bước chân: "Tới rồi." Lần này không cần Vị Danh ra tiếng, Huyền Minh liền chính mình động thủ, hắn buông ra áp chế đối huyết cổ trứng, không uổng một chút công phu liền tìm tới mắt trận, dùng sức một kích, pháp trận bị phá, vách đá trước mắt biến mất, lộ ra chân tướng che giấu ở sau vách đá.
Bạch cốt tan tác rơi rớt khắp nơi, cơ hồ không có một bộ xương cốt hoàn chỉnh, toàn bộ rơi rụng ở chung quanh một cái hố to có đường kính ước trăm trượng, Hàn Mục Vi ở Tích Phúc Chi Địa gặp qua hình ảnh so này càng khủng bố, huống hồ trong lòng sớm có suy đoán cho nên cũng không sợ hãi, nhấc chân trước một bước vượt đi vào, Huyền Minh theo sát sau đó.
Dẫm lên bạch cốt đi vào bên cạnh hố to, hố này rất sâu, chừng ngàn trượng, Hàn Mục Tiêu liếc mắt một cái liền nhận ra đáy hố đại trận, thân mình không cấm rùng mình, trầm giọng nói: "Song chư canh thủy hành hỏa dưỡng thần trận thời Thượng Cổ" Sau lập tức nhìn về phía mắt trận "Viên Châu Tử màu thủy lam kia" Không biết nghĩ đến cái gì hắn lại nhìn về phía đồ vật Béo Béo treo ở trên cổ, không lên tiếng nữa.
"Đó là yêu đan của giao nhân" Hàn Mục Vi nhìn đại trận duy nhất không bị bạch cốt che giấu, trong lòng khởi không được một chút gợn sóng: "Huyền Minh tiền bối, loại nghiệt nhân gặp nghiệt quả, ngài nói là chuyện hiển nhiên đúng không?"
Huyết cổ, Đông Hoa Mính hẳn là đã sớm bị hạ huyết cổ, mà Trần Mạn là đồng lõa tự nhiên cũng sẽ lây dính huyết cổ.

Giao Hoàng tuy không có yêu đan, bị nhốt dưới thượng cổ đại trận này nhưng thần hồn của nàng vẫn còn, thúc giục huyết cổ mẫu là dễ như trở bàn tay.

Nàng có lẽ khống chế không được Đông Hoa Mính, nhưng có Trần Mạn là đủ rồi, hai nhà Đông, Trần, không một người có thể chạy thoát.
"A di đà phật" Thật là bất kham như vậy, Huyền Minh đã sớm nghĩ tới, phía trước Hàn Mục Vi hỏi hắn có gặp qua giao nhân hay không, kỳ thật hắn có.
Không đơn giản là bức họa, năm tuổi năm ấy liền ở chỗ này hắn gặp được một giao nhân có đuôi cá kim sắc nằm ở mắt trận, cười nhìn hắn nói câu "Ngươi không hiểu", sau một cái hất đuôi, hắn liền ngất đi rồi, lại lần nữa tỉnh lại đã ở chân núi Hổ Đầu Cương.
Oanh..
Liền ở lúc mấy người trầm tư bất động, đột nhiên dưới nền đất truyền đến một tiếng vang lớn, lập tức đất rung núi chuyển, Huyền Minh một chưởng đánh về phía trán mình, tức khắc liền quỳ rạp xuống đất: "A.." Huyết cổ trứng trong đầu hắn thế nhưng phá tan phong ấn, nháy mắt phá xác mà ra, nhào hướng thần hồn của hắn.
Đáy hố bắt đầu kích động phập phồng, song chư canh thủy hành hỏa dưỡng thần trận thời Thượng Cổ cũng nứt toạc, một cái hỏa long chui từ dưới đất mà ra, nháy mắt hố to liền biến thành hỏa quật, làm sơn động ẩm thấp trong phút chốc toàn bộ trở nên nóng rực phi thường.
"Mau đi ra" Thần sắc của Hàn Mục Vi đại biến, một phen kéo Huyền Minh liền tưởng ra bên ngoài thoát đi, đáng tiếc mới vừa đi hai bước liền di bất động, hấp lực phía sau kéo túm mấy người hướng hố to.

"A.." Vách đá trong tay Hàn Mục Kỳ đứt gãy, người bị hấp lực túm vào hố, Hàn Mục Vi không hề do dự buông tay Huyền Minh, phản thân một phen giữ chặt Hàn Mục Kỳ: "Lục tỷ..

Nắm chặt.."
Hấp lực quá lớn, mặc dù có Hàn Mục Vi lôi kéo nhưng hai người như cũ bị kéo túm xuống hố, Hàn Mục Vi gọi ra Long Chiến Kích, bắt lấy kích thân, đầu thương cắm vào vách nhưng nơi này đều là cát đá, căn bản không bền chắc, đầu thương xẹt qua, lâm vào cát đá, bị kéo ra một cái mương thật sâu.
Bọn họ không thể đều chết ở đây, Hàn Mục Kỳ buông tay: "Tiểu Thập Tam, muội..

buông tay.."
"Nắm..

chặt" Hàn Mục Vi như thế nào cũng chịu buông tay, nàng còn nhớ rõ năm ấy bọn họ mới lên thiên cực sơn thì đôi tay mềm mại này đã vuốt mái tóc xoăn của nàng, tết lại tóc cho nàng, Lục tỷ mà rớt vào hố hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Liền ở thời điểm hai tỷ muội sắp sửa bị kéo vào hỏa quật thì một cây bụi gai thứ đằng ôm lấy eo của Hàn Mục Vi, hai người lập tức liền ổn định.

Hàn Mục Vi một cái dùng sức liền đem Hàn Mục Kỳ ném tới phía sau.
Chỉ là Hàn Mục Kỳ mới vừa bò đến trên mặt đất, đã nghe "răng rắc" một tiếng, ngẩng đầu liền thấy cây bụi gai thứ đằng ôm Tiểu Thập Tam bị chặt đứt, nàng nhào đến nắm chặt dây đằng, chân trái làm trụ tránh cho nàng quay cuồng kéo đi ra ngoài, nháy mắt hai người lại bị kéo xuống hố.

Một bên Huyền Minh bất chấp thần hồn truyền đến đau đớn, liên tiếp tung ra mấy cái bụi gai thứ đằng, nhưng đều bị hút vào hố, viên vừa mới đã là vận may.
Có Hàn Mục Kỳ kéo túm, Hàn Mục Vi một tay đem Long Chiến Kích cắm vào vách đá, nhưng cho dù như vậy hai người vẫn là bị kéo túm xuống hố.


Hàn Mục Tiêu bám vào một cái khe lõm ở cửa động, thấy các nàng sắp rớt xuống liền nghĩ ra khe lõm, chỉ là mới vừa bước ra chân đã bị Vị Danh quát lớn "Không cần thêm phiền, ta đi."
"Lục tỷ..

tỷ..

tỷ buông tay" Lúc này hai mắt của Hàn Mục Vi đã đỏ đậm, tròng mắt màu đen là hỏa long chiếm cứ hố đang tùy ý kêu gào, đôi tay chống Long Chiến Kích một đường xuống phía dưới, trong nháy mắt hơn phân nửa thân mình cũng đã đi xuống, vách đá cực nóng đến nỗi đôi tay nàng huyết nhục mơ hồ.
Chân Hàn Mục Kỳ thật sâu mà moi tiến bùn, thân mình liều mạng mà kép về phía sau: "Tiểu..

Thập..

Tam.."
Đủ rồi, Hàn Mục Vi trừu trừu cái mũi, lửa nóng ở chóp mũi nhiệt mà đau, dùng hết toàn lực dùng chân phải sử lực vừa giẫm, nàng sẽ không chết.
"Không..

muốn.." Hàn Mục Kỳ bị đẩy ra hố, vừa vặn dừng ở bên người Huyền Minh, bị hắn một tay giữ chặt, cùng lúc đó Vị Danh bức ra một ngụm tinh huyết, hóa thành một đạo ánh lửa đuổi sát Hàn Mục Vi mà đi.
Hàn Mục Vi ngã xuống hố, tay phải nắm Long Chiến Kích, trong mắt hiện ra thân ảnh của Tiểu Nhị Bàn, lần này trước khi chia tay, một trương thịt mặt nghiêm túc của hắn đã nói với nàng "Đại Bàn, nếu tỷ đi lạc, không cần sợ hãi, Tiểu Nhị Bàn sẽ đi tìm tỷ."
Vị Danh đuổi sát, nhưng như cũ chỉ có thể nhìn nàng khôi phục bộ dáng của mình, ăn mặc một thân lửa đỏ bị hỏa long cắn nuốt: "Ách..".