Khoái Xuyên Chi Công Lược Tốt Nhất

Chương 17: Tiểu hầu gia phong lưu thiên hạ (1)




Chương 17: Tiểu Hầu gia phong lưu thiên hạ (1)


Cố Minh Tranh vốn dĩ định kêu người đem công tác chuyển tới bệnh viện. Tuy nhiên, khi biết Lạc Phàm đã sớm rời đi, hắn liền đổi chủ ý, đồng dạng làm thủ tục xuất viện.


Ngược lại, do Cố Minh Tú bị sự kiện kia dọa cho quá sợ hãi, nên cô cần thiết phải ở lại thêm vài ngày để nghỉ ngơi.


Trên đường đi về, Thiên Thần Nhỏ ngượng ngùng xoắn xít nói, "Cố tổng, thế giới tiếp theo thì..."


Cố Minh Tranh liêc nó một cái, "Gấp đến vậy sao?"


Thiên Thần Nhỏ ném ra một cái biểu tình "điên cuồng gật đầu", "Cố tổng, hình thái của tôi bây giờ mới chỉ là sơ cấp, để đạt được trung cấp cần đến 100 ngàn tích phân. Ở thế giới thứ nhất, vì trình độ hoàn thành nhiệm vụ của ngài chưa có đạt đến độ hoàn mỹ, khiến tôi hiện tại không có cách nào thăng cấp... tôi không vội làm sao được?"


Thằng em trai trí chướng kia của nó chắc cũng đã đạt đến trung cấp rồi! Tuyệt đối không thể bị lép vế a!


Cố Minh Tranh "*nhất châm kiến huyết" hỏi, "Cậu đang cạnh tranh với ai à? Hoặc nói cách khác, rốt cuộc là có bao nhiêu người cũng đang làm nhiệm vụ giống như tôi?" (nói trúng tim đen)


Thiên Thần Nhỏ bốc lên một cái biểu tình "nhất tiễn xuyên tâm", "Không thăng cấp, không vui, từ chối trả lời!"


Cố Minh Tranh hạ hạ lông mày.


Thiên Thần Nhỏ nằm nhoài trên hàng ghế xe ở phía sau, nước mắt lưng tròng, tay nó chấp lại ở trước ngực, làm một bộ, "Cầu tích phân, cầu thăng cấp, cầu làm nhiệm vụ."


Cố Minh Tranh cười mà như không cười, thay đổi cái vấn đề, "Y cũng sẽ làm luôn đúng không?"


Thiên Thần Nhỏ một ngụm máu đều muốn phun ra, nỗ lực giả ngu hỏi, "Y? Y là ai?"


Cố Minh Tranh từ trước đến giờ luôn có thói quen thuận miệng thăm dò người khác, cho nên hắn không nhất thiết phải biết được đáp án chính xác. Hắn ý vị không rõ mà "ừ" một tiếng, mở ra tạp chí trên tay.


Thiên Thần Nhỏ còn tại lải nhải, "Theo như tôi đã đo lường được, thì càng ngày càng có nhiều người bị các tiểu thế giới ảnh hưởng. Coi như không vì tôi, thì ngài cũng nên vì thế giới hiện thực của mình suy nghĩ một chút chứ! Đừng nói do những người kia không phải người nhà của ngài, mà ngài liền mặc kệ họ. Ngài nên liều mạng vì bá tánh đi. Cố tổng, đôi khi cũng nên vứt bỏ da mặt của mình, hi sinh bản thân một chút xíu..."


Nói nói một hồi, nó liền kìm lòng không đậu mà phun tào, tật xấu này hoàn toàn sửa không được.


Cố Minh Tranh bình tĩnh bảo, "Nhìn tôi giống kẻ luôn có tấm lòng hy sinh vì người khác sao?"


Không giống!


Thiên Thần Nhỏ hư tình giả ý mà tâng bốc hắn, "Giống đến 100 phần trăm!"


Cố Minh Tranh đem tạp chí trên tay vứt xuống người nó, ngã lưng ra sau ghế nhắm mắt dưỡng thần, "Làm khó cậu phải nói dối với lòng mình."


Thiên Thần Nhỏ định đẩy ra quyển tạp chí, thì bỗng nhiên thấy trên tờ trang bìa xuất hiện một bóng dáng quen thuộc. Nó lại muốn phun ra một ngụm máu, là ai nói không có hứng thú, là ai bảo chính mình lãnh cảm đâu?


Nó thật muốn nắm cổ áo Cố Minh Tranh lên mà rống một tiếng, "Ngài bây giờ không phải là đang muốn hái hoa sao?!"


*Người đều cấm đầy flag rồi, nhưng vẫn không sợ bản thân bị vả cho sưng mặt! (câu này như kiểu anh thụ nói cho đã miệng rồi cuối cùng vẫn làm trái với những gì mình nói)


Nhưng mà những câu như thế này đánh chết nó cũng không dám nói ra, nó rất sợ Cố Minh Tranh sẽ bỏ gánh giữa chừng. Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, nó giả vờ nghiêm túc nói, "Hoa tươi sẽ có, vinh dự sẽ có, tiểu mỹ nhân cũng sẽ có!"


Quy tắc vẫn còn tại vị, nên nó cái gì cũng không thể nói.


Cố Minh Tranh đẩy nó ra ngoài cửa sổ, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.


Về đến nhà, Cố Minh Tranh bỏ ra nửa ngày bận bịu để hoàn thành xong chồng công việc. Sau đó hắn gọi điện thoại cho thuộc hạ nói vài câu, rồi mới đi rửa mặt tắm rửa. Thu xếp mọi chuyện cho ngay ngắn rõ ràng xong xuôi, hắn mới nằm vật xuống giường, đối với Thiên Thần Nhỏ, người sắp hỏng mất mở lời, "Bắt đầu đi."


Thiên Thần Nhỏ khó nén nổi kích động, trực tiếp kéo ý thức của Cố Minh Tranh tiến vào tiểu thế giới.


Nơi này có tên là "Đại Việt" tân sinh vương triều


Hơn 200 năm trước, thiên hạ loạn thế, phân chia thành nhiều vương quốc nhỏ khác nhau. Bá tánh khổ đến không đếm xuể, vô số người phất cờ khởi nghĩa.


Cho đến hai mươi năm sau, vị võ tướng nghèo tự là Tề Lẫm, liên hợp lại với huynh đệ kết nghĩa của mình, Tạ Như Uyên. Họ chiêu mộ binh mã, chinh chiến tứ phương, cuối cùng thống nhất thiên hạ.


Tề Lẫm đăng cơ, phong Tạ Như Uyên đương "Bình Quốc Hầu", đại tứ phong thưởng. Cũng cùng năm đó, trưởng tử của Tạ Như Uyên ra đời, Tề Lẫm ban cho y danh tự gọi là "An Lan", ý vì bình yên của thiên hạ (An Lan).


Vinh sủng của Tạ Gia được xem như là có một không hai.


Nhưng mà hai mươi năm *tuế nguyệt qua đi, nhân tâm lại dễ dàng thay đổi. Tề Lẫm bệnh nặng, trước khi lâm chung, ông nhường ngôi cho trưởng tử Tề Chiêu, đồng thời lưu lại di ngôn của mình: Liên Đỗ thừa tướng, trừ Bình Quốc Hầu, thú Mạnh gia nữ, bảo toàn trăm năm giang sơn của Đại Việt! (như kiểu năm tháng qua đi, nhưng giữ tui muốn nguyên văn cho hay)


"Ngài bây giờ gọi Tề Chiêu, chính là vị thiên tử trẻ vừa mới đăng cơ kia. Chính diện lâm loạn, thù trong giặc ngoài. Nội có Tạ gia tâm sinh phản ý, ngoại có man di như hổ rình mồi. Cũng may ngài vẫn còn có thừa tướng Đỗ Bác Thành trung tâm tuyệt đối, và tướng quân Mạnh Đình *lòng son dạ sắt. Nhiệm vụ chủ tuyến của ngài là ổn định lại nội dung vở kịch, ngăn cản không cho Tạ gia tạo phản. Sau đó cưới nữ chủ Mạnh Linh Thu đương hoàng hậu, bình định man di, sáng lập một cái thái bình thịnh thế."(một lòng trung trinh, kiên định)


Thiên Thần Nhỏ bay vòng vòng ở trong đại điện, nó lật ra trang sách, đem thông tin cùng nhiệm vụ trọng yếu tại thế giới này giảng qua một lần.


Cố Minh Tranh xuống giường, đi tới trước gương đồng nhìn nhìn. Người trong gương có mái tóc đen như gấm, khoác một thân hoàng bào, mặc dù diện mạo cùng hiện thế giống nhau như đúc, nhưng vẫn khiến cho hắn sinh ra một khỏa cảm xúc xa lạ.


Bất quá chỉ chốc lát, Cố Minh Tranh liền khôi phục lại bình tĩnh. Hắn vừa suy xét hoàn cảnh xung quanh, vừa nói, "Không cưới."


Thiên Thần Nhỏ đã sớm nghĩ đến điều này, nó một bộ "tôi biết ngay" mà ném ra cái biểu tình mắt cá chết rồi nói, "Đây không phải là yêu cầu bắt buộc, ngài không cưới Mạnh Linh Thu cũng được, nhưng đừng để cho nàng thích Tạ An Lan. Ngài phải ngăn cản không cho Tạ An Lan cưới nàng, bằng không ngài liên chờ đến kết cục bị *vong quốc đi." (mất đi giang sơn lãnh thổ)


"Tạ An Lan?"


"Y là con trai của Bình Quốc Hầu Tạ Như Uyên, Tạ tiểu hầu gia, cũng là boss phản diện bên trong nội dung vở kịch. Y thành công hoàn tất xong sự việc mà cha y dù mưu tính suốt 20 năm cũng chưa làm được —— đó chính là tạo phản. Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi là thắng, tuy nhiên, y lại chọn lấy mỹ nhân không lấy giang sơn. Vì không nỡ ra tay với nữ chủ, y liền bị nàng ta liên thủ lại với nam chủ hại chết."


Cố Minh Tranh lược bỏ những thông tin vô dụng, chỉ suy ra hai điểm mấu chốt. Thứ nhất, trọng điểm cần chú ý về Tạ gia không phải là Tạ Như Uyên, mà là con của hắn, Tạ An Lan. Thứ hai, Mạnh gia đóng vai trò lợi thế rất quan trọng, đặt ở bên nào, thắng cuộc đều sẽ nghiêng hết về bên đó.


Cố Minh Tranh viết xuống mấy cái tên trên giấy: Tề Chiêu, Tạ An Lan, Mạnh Linh Thu, Đỗ Bác Thành, và Mạnh Đình.


Khi đã có phương hướng cụ thể, hắn liền đem giấy đốt, lên tiếng gọi, "Người đến."


"Bệ hạ, người có cần truyền cung nữ đến hầu hạ mình thay y phục sao?" Ngoài cửa lập tức vang lên âm thanh lanh lảnh, ngữ khí lại hết sức ôn hòa thư thích, không khiến người khác phiền chán, "Cung yến lập tức liền sắp bắt đầu, chư vị đại nhân đều đã mang theo gia quyến ngồi xuống ổn thỏa. Thái Hậu nương nương cũng đã từ Nhân Thọ Cung ra tới, đang hướng Thái Hòa Viên đi đến."


Cố Minh Tranh nghe vậy, khẽ gật đầu, "Ân."


Thái Hòa Viên, chính là nơi hoàng đế Đại Việt mở tiệc chiêu đãi quần thần. Bố trí đầy đủ các hạng mục giải trí, như là ca vũ đài, đấu võ trường, còn có cưỡi ngựa bắn cung các loại.


Đại Việt tư tưởng là thật cởi mở, giữa nam nhân và nữ nhân không có quá nhiều kiêng kỵ. Địa vị của nữ tử lại không thấp, tỷ như Mạnh Linh Thu, nàng chính là một cái *tướng môn hổ nữ. Thuở nhỏ nàng đã theo cha chinh chiến sa trường, trở thành vị nữ tướng đứng đầu trong lịch sử của Đại Việt. (hổ nữ của nhà tướng, ý chỉ cô con gái uy quyền dũng mạnh của người cha là tướng quân)


Bàn về tuổi tác, Mạnh Linh Thu so với Tề Chiêu và Tạ An Lan đều lớn hơn năm tuổi.


Ban đầu, ngay cả Tề Chiêu cũng không muốn nghe theo di huấn của tiên đế mà cưới Mạnh Linh Thu làm hoàng hậu. Hắn ngược lại còn nhiều lần nhục nhã Mạnh Linh Thu, khiến cho Tạ An Lan có cơ hội để tạo phản.


Trên đường đi đều bị Thiên Thần Nhỏ thao thao bất tuyệt bên tai, Cố Minh Tranh cũng phải thừa nhận, để đi đến một bước này ở vương triều phong kiến, Mạnh Linh Thu quả thật là một nữ nhân vô cùng ưu tú. So với Hứa Mạt mà hắn đã gặp ở thế giới trước, thì Cố Minh Tranh lại càng thưởng thức vị nữ cường tên là Mạnh Linh Thu này.


Thiên Thần Nhỏ để ý vẻ mặt của hắn có chút biến hóa, liền mừng thầm. Nó dùng hết khí lực từ lúc uống sữa mẹ cho tới giờ, điên cuồng mà xoát độ hảo cảm của Mạnh Linh Thu.


Đảo mắt liền đã đến Thái Hòa Viên.


Đủ loại quan lại ngồi ở bên trái, nữ quyến yên vị tại bên phải.


Hoàng đế cùng thái hậu *ngự toà ở phía trên. (ngồi ở tòa phía trên cao như trong phim cổ trang mọi người hay thấy)


Cố Minh Tranh còn chưa tiến vào viên, âm thanh thông báo của thái giám cũng đã truyền tới, "Bệ hạ giá lâm —— "


Mọi người đồng loạt đứng dậy, quỳ xuống hành lễ. Cho đến khi vị đế vương trẻ tuổi đi tới an tọa ở phía trên, nói một tiếng "Miễn lễ", thì mới lần nữa ngồi xuống.


"Chiêu Nhi tới hơi trễ," Thái Hậu là mỹ nhân đã có tuổi, dịu dàng nhàn hạ, nhưng lại không mất đi sự cao quý. *Năm tháng vì nàng mà bao bọc một tầng dày đặc ý vị, cùng ngói xanh cung tường này bù trừ lẫn nhau. Nàng nhìn nhi tử, ánh mắt đều ôn hòa mềm mại, tràn đầy từ ái. (Cái này tui không rõ lắm, đại khái là thái hậu cùng cung cấm này đều có bề dày lịch sử, hay cố sự xưa đi)


Cố Minh Tranh từ trước đến giờ vẫn luôn tôn trọng trưởng bối, vì vậy hắn thu liễm vẻ mặt nghiêm túc, mỉm cười bảo, "Trẫm có việc trì hoãn, mong mẫu hậu thứ lỗi."


Hắn còn có chút không quen với cách dùng từ của thời cổ đại, nhưng do năng lực thích ứng trời sinh, hắn dù ở đâu đều vẫn sẽ giống như cá gặp nước.


Thái Hậu tự nhiên là không có ý so đo, nàng cười cười với hắn.


Thực hiện xong các loại lễ nghi, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu thưởng thức màn trình diễn ca vũ.


Tân đế đăng cơ, tuổi tác lại còn rất trẻ. Trong lòng nhiều người đều sinh ra mấy phần tâm tư, có thể bọn họ cũng không ngu đến nổi mà biểu hiện ra mặt.


"Cố tổng, à không, bệ hạ!" Thiên Thần Nhỏ lập tức nhập gia tùy tục, nhanh chóng thay đổi xưng hô. Nó chỉ vào một hướng kêu lên, "Mau nhìn bên kia, là Mạnh Linh Thu!"


Ánh mắt của Cố Minh Tranh lệch sang một bên, rơi xuống trên người một vị nữ tử có tư thế oai hùng hiên ngang.


Mạnh Linh Thu trưởng đến cực kỳ đẹp. Dù trong viên ngồi đầy những vị khuê tú hồng y váy lụa, đeo một thân trang sức lấp lánh, nhưng vẫn không bì được khí chất đoan chính của người nữ nhân không son phấn này. Nàng sở hữu một đôi mắt sáng ngời, hai hàng lông mày anh khí như lợi kiếm, một phát bổ xuống tiệc rựu linh đình này, nhắm thẳng vào sa trường bị bỏ trống mấy ngày kia.


Cố Minh Tranh gật gật đầu, phản ứng không có gì quá lớn.


Thiên Thần Nhỏ ném ra một cái biểu tình "phiền muộn".


"Chiêu Nhi, ngươi cảm thấy Linh Thu thế nào?" Ánh mắt của Cố Minh Tranh khiến Thái Hậu hiểu lầm, nàng hỏi hắn.


Cố Minh Tranh thật lòng khen tặng, "*Mày liễu không nhường mày râu." (ý chỉ dù là phụ nữ nhưng vẫn giỏi giang không kém cạnh cánh đàn ông)


"Ngươi yêu thích nàng sao?" Thái Hậu cười đến ý vị không rõ.


Cố Minh Tranh lắc đầu, nhàn nhạt nói, "Tướng môn hổ nữ, sa trường mới là nơi nàng thuộc về, cung đình sẽ chỉ là phần mộ của nàng mà thôi."


Thái Hậu ánh mắt khẽ biến, mang theo vài phần kinh dị nhìn hắn.


Cố Minh Tranh tự mình rót cho Thái Hậu chén rựu, chuyển sang đề tài khác, nâng chén đối nàng nói, "Trẫm mời ngài."


Thái Hậu do bận tâm đến uy nghiêm của Đế Vương mà cười cười gật đầu. Ánh mắt lập tức ở đây xoay chuyển vài vòng, nhẹ nhàng "Ồ" một tiếng, khẽ cau mày, "Như thế nào lại không thấy An Lan xuất hiện?"


Tân đế đăng cơ, mời đủ loại quan lại đến dự tiệc, ai mà cả gan không đến chính là bất kính với thiên tử, bất kính với hoàng gia.


Thái giám bên người thu được tín hiệu, cất giọng hỏi, "Tạ tiểu hầu gia ở đâu?"


Ca vũ nhất thời dừng lại, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.


Tạ Như Uyên đứng lên, trên khuôn mặt nghiêm túc đều một bộ bất đắc dĩ, chắp tay than thở, "Xin bệ hạ và thái hậu thứ tội, nhi tử không nên thân của thần..."


Lời của lão còn chưa nói xong, đột nhiên có người kinh ngạc thốt lên.


Chỉ thấy xa xa ở trong sân ngự mã, có một người cưỡi ngựa chạy như bay tới. Hồng y ngọc quan, tóc của y đen như thác nước, váy dài áo bào ở trong gió tùy ý tung bay.


Đèn đuốc tỏ tường, chiếu lên tấm mặt mày như tranh vẽ của y. Càng không tả được y có bao nhiêu kiêu căng tươi đẹp, chiếm hết phong lưu.


Các thiếu nữ khuê các cùng nhau nắm chặt khăn tay, dùng thanh âm cực nhỏ kêu lên, "Tạ tiểu hầu gia a a a!!!"


Có thể nói là tại thời điểm thiếu niên tự thiên tiên kia xuất mã, liền trở thành tình nhân trong mộng của hàng vạn nữ nhi khuê phòng.


Tạ An Lan nghiêng mình xuống ngựa, trên người còn mang theo một thân phong trần vội vã. Y đi tới chính giữa sân, nhìn thẳng vị đế vương ngồi trên ngự tọa. Hai tay của y dâng lên một hộp gỗ dài, âm thanh mỉm cười, tản mạn bất kham, "Bệ hạ năm đó có lời rằng, tiếc nuối duy nhất của đời này là không thể tự mình thấy được phong cảnh của man di. Vì vậy, ta vốn dĩ lang bạt ở ngoài, hôm nay trở lại đây, là vì hoàn thành tâm niệm của bệ hạ."


Hắn mở ra hộp gỗ, tay đưa lên khẽ run vài cái.


Vạn dặm non sông, vô biên tú sắc, đều từ từ được phô bầy ở trên bức họa.


Tác giả có lời muốn nói:


Tiểu hầu gia càng ngàng càng trêu chọc nhân tâm a →→


Editor có lời muốn nói:


Do tui dùng QT của Kho Tàng Đam Mỹ, nên đó giờ cứ nghĩa Tiểu Cánh là Cánh Nhỏ, ai ngờ Tiểu Cánh lại là Thiên Thần Nhỏ. Hơi mất công beta lại một tí, nhưng do số chương edit cũng chưa quá nhiều nên cũng không sao.