Khói Phủ Lạc Dương

Chương 52: Nhân sinh tự thuỷ




Nhìn thấy Tân Tì đi vào mang theo một cái hộp gỗ, đành bỏ tấu chương xuống hỏi: "Thư từ chỗ nào vậy?"

"Hồi bệ hạ, Lâm Tri."

Tào Phi nhíu mày nằm bò ra bàn chán nản gắt lên: "Sao lại là Lâm Tri nữa vậy? Không phải mới triệu hắn hồi kinh sao, không để trẫm yên chút nào hết. Hắn lại uống rượu gây chuyện đúng không?"

Nói xong chống tay đỡ trán, ra lệnh cho Tân Tì nói. Tân Tì đặt hộp thư tín lên bàn, nhỏ giọng: "Quân hầu vẫn ở trong phủ, nhưng mời bạn bè thân tín đến phủ uống rượu. Mấy vị khâm sai khuyên can, thế là say rượu ẩu đả."

Tào Phi nghe xong chỉ ngao ngán thở dài: "Vốn định tha cho hắn rồi, lại gây chuyện. Không phải mới vừa tháng trước gọi về sao, mắng cũng mắng rồi, đánh cũng đánh rồi, mệt chết được."

Tân Tì cúi đầu cười khẽ, đợi một lúc nghe thấy Tào Phi nhàn nhạt nói: "Bốn mươi trượng, sai sứ giả đến đó đi."


Lúc này Tân Tì hơi lo lắng, tiến lên một bước nói khẽ: "Bệ hạ, gần đây Lâm Tri hầu ngoài mấy chuyện này ra thì xử lý việc công khá ổn thoả, còn cắt giảm vật phẩm trong phủ cứu tế thiên tai."

Tào Phi chống tay nghĩ ngợi một lúc đành lắc đầu: "Bỏ đi, Hai mươi trượng."

...

Sứ giả đến Lâm Tri đã là buổi chiều, mấy vị văn sĩ cùng quan lại đang ở trong đình viện uống rượu ngâm thơ. Tào Thực ngẩng đầu thấy sứ giả, không buồn đứng dậy, một tay rót rượu mở miệng: "Nói đi."

Sứ giả quan sát sắc mặt, biết hắn đã ngà ngà say, cũng không chấp nhặt chuyện này. Chỉ đến bên cạnh hắn cúi đầu nói khẽ vào tai: "Ngài lại gây chuyện gì thế? Bệ hạ ban hai mươi trượng."

Thấy Tào Thực nhướng mày, rót thêm một ly rượu, làm như chẳng nghe thấy gì. Khiến sứ giả có chút khó xử, vội kéo tay áo hắn: "Hạ thần còn phải trở về bẩm báo nữa."


Nào ngờ hắn nhếch môi cười: "Thì đừng về nữa."

Hai vị khâm sai nhìn thấy sứ giả bị lôi đi, hốt hoảng nhìn nhau. Cuối cùng chỉ biết chạy đến giữ tay vệ binh, ngạc nhiên hỏi: "Sao thế?"

"Ta truyền chỉ thôi mà, sao lại bắt giam ta? Giúp ta về bẩm báo với bệ hạ đi, đa tạ."

Những người ngồi ở đó ai nấy cũng hoảng sợ, chỉ có Tào Thực thản nhiên uống tiếp. Trong đầu không nghĩ được cái gì, vừa hỗn loạn vừa khó chịu bức bối. Càng uống càng cảm thấy trong dạ dày nóng bừng. Nhưng vẫn rót hết ly này đến ly khác.

"Công tử..."

Hắn chống hai tay xuống bàn, cúi thấp đầu xuống, đột nhiên bật khóc. Mấy tháng nay, bị làm cho áp lực muốn phát điên. Mỗi lần được triệu về kinh, lần nào cũng là bị mắng bị đánh. Cho là mình không sai, cũng không dám mở miệng cãi lại. Nghĩ đến trên triều, trước mặt quần thần bị mắng té tát không còn chút mặt mũi, lại đành cắn răng nuốt vào. Bởi vì năm đó, khi phụ vương giao lại quyền hành cho thế tử, mình cãi lại một lời thì tội nặng gấp đôi. Kết quả, bây giờ hồi kinh, chỉ biết ôm lo lắng sắp bị luận tội, cũng chẳng có tâm trí nghĩ chính luận để đối đáp nữa.


Vốn cho rằng, chỉ cần nhị ca đứng lên vị trí trên cao kia, thì sẽ buông bỏ khúc mắc với hắn. Nhưng hắn đã lầm. Dù là thế tử hay hoàng đế, vẫn phải chèn ép hắn như vậy. Khiến cho hắn ngày đêm bất an, hoảng loạn, mỗi một lần có chỉ triệu về kinh, chỉ hận không thể ốm nằm liệt giường cho rồi. Uất ức dồn nén lâu ngày, cuối cùng rượu vào cũng trào lên. Cùng lúc hai vị khâm sai đi vào quỳ xuống đang định khuyên nhủ, hắn cầm cả vò rượu đứng dậy, ngửa cổ dốc vào miệng, hai mắt đỏ ngầu.

"Bệ hạ lại muốn luận tội ta cái gì? Đã muốn luận tội, chẳng bằng giáng cái tước này của ta đi, thu lại thực ấp, vậy không phải đều vui cả rồi sao? Ta sắp mệt chết rồi!"

Cả đám người ai nấy im thít, quay mặt nhìn nhau, vốn đang định khuyên can, hắn lại giơ tay nói: "Không cần khuyên, hôm nay không ai cản ta nói được đâu. Ta nhịn lâu lắm rồi. Làm hoàng đế thì hay lắm, nắm trong tay sinh sát rồi, đúng không? Chẳng phải hắn bức vua thoái vị sao? Loạn thần tặc tử! Ta khóc cho nhà Hán sai ở đâu, ta trung quân thì sai ở đâu? Ta chính là thần tử của Đại Hán, nhận lộc của Hán triều. Phải cười nhìn phản nghịch soán ngôi, ấy mới là đạo lý hay sao?"
Hắn tiến về phía ngoài hiên, dốc hết rượu vào miệng, ném vò rượu về phía khâm sai vỡ tan tành, chỉ tay nghiến răng mà nói: "Tước binh quyền của tam ca ta. Chia cắt các huynh đệ bọn ta, không cho phép qua lại với nhau. Mấy huynh đệ gặp nhau ở kinh thành muốn tâm sự vài câu mà cũng không được. Còn sai người giám sát không khác gì tội thần! Hắn sợ cái gì? Chẳng lẽ sợ thân là phản thần, sợ lời của Hán triều hoàng hậu ứng nghiệm, trời không phù hộ hắn hay sao?"

"Đắc ý cái gì, nếu không phải hắn tính kế ta, vị trí thế tử đến lượt hắn sao? Là hắn cướp vương vị của ta. Bây giờ còn ở đấy đắc ý sao? Không có nổi đức hạnh của quân chủ!"

Khâm sai biết hết cách, cũng bất đắc dĩ, đành phải trở về Lạc Dương thay sứ giả hồi báo. Người đã đi hơn hai canh giờ, mấy vị công tử, văn sĩ dặn dò phu nhân trông chừng xong cũng kéo nhau ra về. Phu nhân lo lắng bưng canh giải rượu lên, lén lau nước mắt, hắn uống xong chỉ ngồi trầm ngâm. Cuối cùng mới lẳng lặng nắm lấy tay nàng nói nhỏ: "Ta biết lần này ta gây chuyện lớn rồi. Nếu như lần này về kinh, ta không thể quay lại, vậy... nàng tự chiếu cố bản thân mình."
Hắn cũng chỉ là con người, cũng biết sợ hãi, cũng hối hận. Những lời khi ấy, khi này lấy lại được tri thức mới hoảng loạn. Thậm chí không dám tin mình có thể nói ra mấy lời đại nghịch như vậy.

Tào Phi đọc xong bản tấu, im lặng một lúc rất lâu. Hai vị khâm sai đều không dám ngẩng đầu lên. Chỉ có Tư Mã Ý im lặng quan sát, thấy hắn tuy ngoài mặt vô cùng bình tĩnh nhưng máu hằn đầy tia máu. Hắn lạnh lùng cười, nụ cười này vô cùng giống Vũ Đế năm xưa, khiến cho Tư Mã Ý khẽ giật mình. Nghe thấy hắn nghiến răng nói: "Lệnh Hứa Chử lập tức đến Lâm Tri, áp giải Tào Thực về Lạc Dương."

Hắn đứng dậy, quay lưng lại, đăm đăm nhìn xuống lòng bàn tay, thanh âm trầm thấp: "Ngươi chạm đến giới hạn của trẫm. Nếu như vậy, chúng ta không cần nói đến cái gọi là thủ túc nữa, ngươi sống một ngày, thì ngày đó còn ôm mối hận vương vị đúng không?"
"Cuối cùng trẫm và hắn cũng đi đến ngày hôm nay. Xem ra, là hắn không muốn sống dưới cùng một bầu trời với trẫm. Trẫm không chết, thì nên là hắn chết."

...

"Tỷ tỷ!"

"Tỷ tỷ... Cầu xin các người, cho ta gặp tỷ tỷ của ta..."

Hạ Hầu Mậu cũng vừa đúng lúc hồi phủ, nhìn thấy liền điên tiết đạp ngã hắn, quát lớn: "Tiên điên này ở đâu ra vậy? Lôi ra!"

"Đừng! Đừng, tỷ phu, đệ là Tử Kiến!"

Tào Thực bỏ tấm áo chùm trên đầu xuống, tóc tai bết dính, sắc mặt xanh xao tái nhợt. Toàn thân bị nước mưa làm ướt sũng, co rúm người lại, bật khóc: "Tỷ phu, ba ngày nay đệ chưa ăn gì cả, còn lạnh nữa. Huynh cho đệ... vào trong nhà một lúc được không?"

Hạ Hầu Mậu kinh ngạc không nói thành lời. Vội vàng kéo hắn một đường vào bên trong. Thanh Hà công chúa càng ngạc nhiên không hiểu gì, chỉ vội sai người chuẩn bị thức ăn, đốt bếp sưởi. Lúc này Hạ Hầu Mậu mới sốt ruột hỏi: "Sao đệ lại bỏ chạy? Bây giờ bệ hạ phái người đi tìm đệ rồi. Rốt cuộc đệ gây chuyện gì vậy?"
Thị nữ mang lên một tấm chăn, hắn lập tức đón lấy chùm kín đầu. Qua một lúc bớt lạnh, mới vội vàng nói: "Tỷ tỷ, tỷ phu. Bây giờ đệ thực sự rất sợ... Đệ cũng nghĩ sẽ chịu tội, nhưng đệ không có dũng khí, đệ biết huynh ấy sẽ không tha cho đệ... Đệ quá sợ hãi, nên mới bỏ chạy. Bây giờ huynh có thể giúp đệ gặp thái hậu không? Sau đó đệ sẽ đi thỉnh tội."

Công chúa bối rối nhìn Hạ Hầu Mậu, hỏi: "Nghiêm trọng đến vậy à?" Hắn cũng vô cùng khó xử, nghĩ ngợi rất lâu, nói: "Bây giờ làm sao gặp Thái hậu được? Bây giờ đệ vào cung, qua mắt bệ hạ được sao?"

"Đệ thực sự sợ lắm, không có mẫu hậu ở cạnh đệ không dám..."

Hạ Hầu Mậu thở dài: "Hay là thế này, đệ ăn chút gì trước đã. Lát nữa ta dẫn đệ đi gặp bệ hạ, công chúa vào cung báo với thái hậu. Như vậy thái hậu đến, bệ hạ cũng không phạt nặng đệ đâu."
Thanh Hà công chúa nghe tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng binh giáp ngoài cửa, biết ngay là vệ binh, kinh hãi nhìn Hạ Hầu Mậu, vội vàng đứng dậy. Lúc đi qua người Tào Thực, khẽ vỗ vai hắn trấn an. Quả nhiên vệ binh đã bao vây, Tào Phi cũng nhẹ nhàng đi vào trong.

"Bệ hạ."

"Muội muội, muội phu, đứng lên đi." Tào Phi đỡ công chúa dậy, thản nhiên ngồi xuống bàn, nhìn một lượt thức ăn trên bàn, lại nhìn Tào Thực còn chùm kín chăn vội quỳ xuống đất.

"Thì ra Tử Kiến đã về đến kinh thành rồi. Thức ăn cũng chuẩn bị cả rồi, vừa hay, trẫm cùng Tử Kiến đã lâu ngày không ăn cùng nhau. Đến đây, cùng nhị ca uống rượu, nói chuyện đi."

Tào Thực không dám ngẩng đầu lên, run run siết chặt góc chăn, bất chợt dập đầu xuống đất: "Bệ hạ, thần đệ biết tội. Thần đệ phạm thượng nói lời đại nghịch, thần đệ biết sai rồi."
"Đệ phạm thượng cái gì?"

"Đệ nhất thời say rượu loạn trí, nhưng đệ không có ý mưu nghịch đâu, bệ hạ!"

Tào Phi đứng dậy, đưa tay chỉnh lại vạt áo, lúc này mới thản nhiên nói: "Hay là chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện vậy."

Hạ Hầu Thượng phất tay, cấm vệ quân lập tức xông vào cưỡng chế Tào Thực. Hắn bị dọa sợ, kinh hoảng kêu lên: "Tỷ tỷ cứu đệ! Tỷ phu cứu đệ!"

Công chúa lúc này mới biết chuyện này không phải chuyện nhỏ, vội quỳ xuống kéo lấy vạt áo Tào Phi , lời nói ra cũng thêm vội vã: "Bệ hạ, đều là cốt nhục trong nhà, xin bệ hạ nương tay." Tào Phi lập tức đỡ công chúa dậy, cười nói với Hạ Hầu Mậu: "Công chúa gần đây bị bệnh, muội phu có thời gian, ở bên bầu bạn với muội ấy nhiều hơn chút."

Tào Phi vừa ra ngoài, một lúc sau có tiếng khoá cửa phủ, công chúa lo lắng chạy ra, lại quay ngược trở lại than lên: "Như vậy, như vậy là xong hết rồi."
"Có nên nhờ người nói với thái hậu không?"

"Ai có thể gặp thái hậu để chuyển lời bây giờ? Hơn nữa bệ hạ nhất định cũng đề phòng chỗ thái hậu."

"Hiến Đế Hoà quý nhân."

Thanh Hà công chúa bấm tay đi đi lại lại, hỏi: "Nhưng làm sao chúng ta chuyển lời đến được bây giờ?"

"Hai ngày sau Xa kỵ tướng quân Tào Hưu hồi kinh, huynh ấy có hẹn với ta, hôm đó nhất định sẽ đến. Chúng ta có thể... chuyển lời nhờ huynh ấy. Khóa cửa phủ nhưng có cấm nói chuyện đâu. Chúng ta sẽ làm được."

Đợi Tào Thực thay xong y phục, Hạ Hầu Thượng mới dẫn hắn vào trong. Thấy hắn run cầm cập, hai tay bám lấy góc áo mình, vừa đi vừa nhìn xung quanh, mặt mũi đã trắng bệch. Trong ngục thiếu ánh sáng, chỉ có ánh đuốc lập loè không rõ ràng, khắp nơi đều là xích sắt, hình cụ. Hoàng đế ngồi ở ghế chính thẩm, tiện tay cầm bút lông vẽ nguệch ngoạc vài đường.
"Ở đây trên không thấy trời xanh, dưới chẳng thấy cát vàng, mới thích hợp nói chuyện. Không phải sao?"

Tào Thực lê đầu gối lên hai bước, bất lực kêu lên: "Nhị ca! Đệ hồ đồ, đệ biết sai rồi, nhưng đệ không dám mưu nghịch..."

"Không dám?" Tào Phi chầm chậm đứng dậy bước đến trước mặt hắn mỉm cười: "Ngày trẫm đăng cơ, ngươi mặc áo tang khóc lóc. Ngày mấy huynh đệ các ngươi được triệu về kinh, ngươi ở cùng Nhữ Dương công Tào Bưu uống rượu, tặng đệ ấy một bài thơ, viết cái gì ngươi nhớ không? Mấy ngày trước, ngươi cùng đám văn sĩ, quan lại ở Lâm Tri uống rượu trong phủ, ngươi nói cái gì? Sứ giả trẫm phái đến, ngươi bắt giam, đúng không? Ngươi chỉ hận... không thể giành lại vị trí này của trẫm!"

Tào Thực bị hắn quát làm giật mình, cuối cùng chẳng có lời nào biện minh, nước mắt chảy xuống, hắn vừa lau nước mắt vừa dập đầu: "Nhị ca..."
"Gọi bệ hạ."

"Bệ hạ... Thần đệ không có..."

Tào Phi liếc mắt một cái, nhìn xung quanh, đột ngột nhấc roi trên giá ném thẳng vào mặt Tào Thực nói: "Thủ pháp thẩm tra ở Đại Lý Tự, chắc ngươi chưa biết. Nếu đêm nay ngươi còn trụ được, huynh đệ chúng ta lại nói chuyện vài ba câu." Lúc xoay người, cúi xuống vỗ nhẹ vào vai hắn: "Đừng kiệt sức nhanh quá. Không chừng từ giờ đến tối, trẫm đổi ý, giữ lại mạng cho ngươi thì sao?" Nói dứt lời lập tức mỉm cười rời đi.

"Nhị ca!"

Cửa đóng lại, Hạ Hầu Thượng lạnh nhạt nhìn xuống. Tào Thực buông người ngồi sụp xuống nền đá lạnh, ôm lấy đầu gối, bần thần nhìn về phía cửa. Đã đi đến nước này, người cũng cảm thấy không còn phải lo âu nữa rồi, đúng không? Vốn đã không còn cái gọi là tình như thủ túc, hôm nay chỉ sợ đã không còn đường về. Đời người như nước chảy, quay đầu lại, phía sau đã không còn bờ nữa.
Hắn ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Hạ Hầu Thượng, nhợt nhạt cười: "Trung lĩnh quân, có thể... cho ta ăn chút gì không? Mấy ngày nay ta chưa ăn gì cả."

Thấy Hạ Hầu Thượng sững sờ, lại nghẹn giọng nói: "Ta... đường đường là công tử của Thái Tổ Vũ hoàng đế, ta không muốn... phải chết như thế này."

Giây phút này, rốt cuộc Hạ Hầu Thượng cũng run rẩy. Đối diện với ánh mắt buông bỏ kia, hắn vội cụp mắt xuống, lặng lẽ quay lưng ra ngoài, nói: "Hạ thần... lấy chút đồ ăn. Công tử đợi một chút. Bệ hạ chỉ nói vậy thôi, sẽ không sao đâu."

———

Thanh Hà công chúa là muội muội ruột của Tào Ngang. Sinh mẫu là Lưu phu nhân qua đời, Thanh Hà công chúa và Tào Ngang được Đinh phu nhân nuôi dưỡng. Sau này Đinh phu nhân bỏ về nhà mẹ, được Biện phu nhân nuôi nấng, gả cho Hạ Hầu Mậu - cháu của Hạ Hầu Uyên.