Khom Lưng Vì Anh

Chương 16




Lúc Dịch Tích tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau, đầu cô đau như búa bổ, cặp mắt khô khốc đến mức mở không lên.  

Rốt cuộc thì mắt cũng thích ứng với ánh sáng xung quanh, cô mới nhận ra nơi đây là nhà của Từ Nam Nho. Nhà anh luôn sạch sẽ ngăn nắp, mỗi một đồ vật đều có vị trí riêng của nó trong căn phòng.

Dịch Tích đưa tay xoa xoa huyệt Thái Dương, ký ức tối qua nhanh chóng tràn vào đầu.

Tối qua Dịch Tích không uống đến mức say khướt nên vẫn còn nhớ được tối qua đã xảy ra chuyện gì, Dịch Vân Chiêu tới quán bar đưa cô về, sau đó anh ta đẩy cô lên cửa xe, không lâu sau thì Từ Nam Nho nhanh chóng xuất hiện.  

Dịch Tích nhìn xung quanh không hề thấy bóng dáng của Từ Nam Nho.

Tối qua thầy ấy nói bản thân còn nhớ. Cô không hề nghe nhầm mà cũng không phải đang nằm mơ, thầy ấy thật sự nhớ rõ.

“Két”.

Lúc tiếng cửa mở vang lên, Dịch Tích ngoái đầu nhìn thấy Từ Nam Nho đang xách theo một túi lớn đi vào nhà. Hôm nay thầy ấy ăn mặc khá đơn giản, chỉ khoác lên người mỗi bộ đồ thể thao.

“Tỉnh rồi ư?” Từ Nam Nho đổi dép xong thì lướt mắt về phía cô rồi nhanh chóng đi vào nhà bếp.

Dịch Tích mím môi, trong lòng cô lúc này hơi mâu thuẫn.

Từ trước đến giờ cô chưa từng kể với ai và cũng không muốn kể với bất kỳ ai về quá khứ đã qua, ngay cả hai người bạn tốt nhất là Lâm Mẫn và Hoàng Vi cô cũng chưa từng nhắc qua việc đó. Chính vì anh nhớ rõ cũng làm cô nửa vui vẻ nửa buồn bã.

Việc đó quả thật là một cơn ác mộng đối với cô, cô vẫn luôn cố kìm chế bản thân chôn vùi đi cơn ác mộng kia. Nhưng Từ Nam Nho lại là một tia sáng trong cơn ác mộng tồi tệ, mà cô lại muốn giữ tia sáng này cho riêng mình, bất kể là cho Dịch Tích năm mười mấy tuổi hoặc là Dịch Tích năm hai mươi mấy tuổi.  

“Thầy”. Dịch Tích từ sô pha đi về phía anh.

Từ Nam Nho không quay đầu lại nhìn, vẫn đang sắp xếp mấy phần cơm trưa mua ở ngoài: “Đêm qua gọi không dậy, tôi lại không biết mật mã nhà em nên đành để em ngủ ở đây”.

“Ừm”.

“Về đi, đem một phần về ăn”.

Lời nói vừa dứt thì có đôi tay ôm chầm lấy từ phía sau lưng Từ Nam Nho. Anh đột nhiên ngẩn ra, kinh ngạc cúi đầu nhìn xuống.

Dịch Tích ôm lấy eo Từ Nam Nho dán mặt trên lưng anh.

Ấm áp, mạnh mẽ, chỉ có đàn ông mới có hơi thở như vậy.

Dịch Tích theo bản năng ở trên lưng anh cọ cọ: “Hôm qua cảm ơn thầy”.

Nhưng mà không quá ba giây thì tay đã bị gỡ ra.

Dịch Tích lui một bước, thấy Từ Nam Nho xoay người lại.

“Dịch Tích, đêm qua làm vậy vì em là học trò tôi”. Giọng nói Từ Nam Nho bình tĩnh đến mức gần như là vô tình.

Dịch Tích cười, nghiêng đầu nhìn anh: “Sao đó thì sao?”

“Tôi không thể mong chờ em tôn trọng thầy giáo, nhưng ít nhất phải biết giữ chừng mực”.

“Chừng mực”. Dịch Tích trầm ngâm, không quan tâm đến lời anh vừa nói, “Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của em, thầy là thầy giáo cũ của em, vậy em ôm một cái hay theo đuổi một chút thì có sao”.

Từ Nam Nho sa sầm nét mặt: “Không cần, tôi không có hứng thú gì với học trò của mình”.

“Vậy thầy hứng thú với ai, có phải là loại phụ nữ vừa trưởng thành lại ngoan ngoãn không?” Dịch Tích híp mắt, “Không thành vấn đề, thầy chờ em một khoảng thời gian, bất kể là một năm hay hai năm thì em cũng có thể trở thành loại phụ nữ đó”.

Trẻ con không dạy được, hoàn toàn không có cách để nói tiếp.

Từ Nam Nho lạnh mặt cầm hộp cơm trưa đặt vào tay cô: “Về nhà đi.”

Dịch Tích cúi đầu nhìn hộp cơm: “Lúc đó thầy dạy em được một năm, em đã rất buồn khi năm thứ hai thầy không đến dạy, em chạy đi hỏi ba thì ba nói thầy đã đi du học nên không thể đến dạy được. Thầy biết lúc đó em nghĩ gì không, em nghĩ là sau này em lại phải đơn độc chiến đấu rồi, nhưng em không cảm thấy sợ hãi, vì thầy đã nói với em là không ai có thể giẫm đạp em nữa”.

“Sau đó em đã đuổi Dịch Vân Chiêu ra khỏi nước, cố gắng đem những thứ hồi ức đáng sợ kia quên đi, sau đó em sống rất tốt, cũng rất ít khi nhớ đến thầy. Nhưng thầy biết không, bất kể là thời gian trôi qua lâu đến thế nào thì người mà em tin tưởng nhất trên thế giới này đó chính là thầy”.

Bản thân Dịch Tích nói xong mấy lời đó cũng cảm thấy khó hiểu, cô siết chặt túi xách trong tay, thản nhiên cười: “Em về trước đây, nhưng mà sau này em sẽ còn quay lại”.

Dịch Tích rời đi rồi, Từ Nam Nho ngồi vào bàn ăn cơm trưa.

Nhưng anh ăn rất chậm, giống như hộp cơm trước mắt là thứ đồ ăn rất khó tiêu hóa khi cho vào bụng. Cuối cùng thì anh buông đũa dừng ăn.

Cô gái vừa nãy đứng trước mặt anh nói những lời đó hệt như những cảnh trong phim hiện lên trong đầu anh, mong đợi, khát vọng, sự tin tưởng, tất cả những cảm xúc hoàn toàn xa lạ với anh lúc đó đều hiện rõ trong mắt cô.

Anh không hiểu, càng cảm thấy bất ngờ hơn với việc này.

Bởi vì anh không hề tốt đẹp như cô nghĩ.

Dịch Tích đến Blue Island tìm La Kha.

Địa điểm của quán bar đã chọn xong, nhưng bây giờ vẫn còn một số việc vặt cần giải quyết.

“Cậu cười cái gì, sắp khai trương quán bar nên vui như vậy sao?” La Kha ôm Chiêu Tài vào lòng.

Dịch Tích lắc đầu: “Không phải vậy, bởi vì tớ nhớ đến thầy Từ nhà tớ”.

La Kha cười cười: “Thời gian làm việc còn nhớ đến đàn ông, cậu còn muốn kiếm tiền nữa không”.

Dịch Tích đẩy đẩy tay anh: “Cậu xem việc mở quán cũng khá phức tạp làm tớ đau cả đầu, tớ nghĩ đến thầy ấy để thả lỏng tinh thần một chút”.

La Kha mém chút trợn cả mắt: “Chiêu Tài, mày nhìn xem chủ nhà mày mê trai chưa kìa”.

“Meo”.

“Cậu không biết Chiêu Tài còn mê trai hơn tớ sao, ngày nào cũng nhớ muốn chui vào nhà thầy, không biết có xem tớ là chủ nó không”.

“Meo”.

Vừa dứt lời thì điện thoại vang lên.

Là Dịch Thành Hành gọi cô.

“Alo”.

“Hôm nay Chủ Nhật thì về nhà đi”.

“Con còn bận việc”.

“Bận cái gì mà cả tháng đều không thấy bóng dáng, về nhà một lần mà cũng khó khăn như vậy!”

Dịch Tích bực bội: “Ba lớn tiếng như vậy làm gì, đâu phải con không về, làm xong việc con về được chưa”.

Dịch Thành Hành nói tiếp: “Tối nay về nhà ăn cơm!”

Điện thoại bị cúp máy, Dịch Tích mắt vẫn còn nhìn vào màn hình di động, đẩy đẩy La Kha: “Tớ phải về nhà nên tối nay để Chiêu Tài ở chỗ cậu”.

La Kha: “Không thành vấn đề”.

“Vậy được, tớ đi trước đây”.

“Lái xe cẩn thận.”

Sau khi dọn ra ngoài ở thì Dịch Tích rất ít khi quay về nhà.

Bởi vì trong nhà có những người cô không thích nên cô cũng tự nhiên cách xa chỗ đó, ngặt nỗi ba cô lại sống chung với bọn họ.

Vừa bước vào cửa thì dì Lâm đã tươi cười chào đón cô: “Tích Tích quay về rồi sao”.

Dịch Tích đi lên ôm dì Lâm: “Nhớ con đúng không”.

“Đứa nhóc này, sao dì không nhớ con được, hôm nay dì biết con về nên đã làm mấy món con thích ăn nhất”.

“Thật sao, cảm ơn dì”. Dịch Tích thay dép, “Ba con đâu dì?”

“Bọn họ đều ở phòng khách”.

“Dạ”.

Dịch Tích đi vào phòng khách quả nhiên thấy một nhà bốn người bọn họ đang vui vẻ uống trà nói chuyện phiếm.  

Dịch Tích cũng không khách sáo, lướt qua Dịch Nhạc và Dịch Vân Chiêu rồi đặt mông ngồi cạnh Dịch Thành Hành, dáng vẻ ta đây mới là người lớn nhất trong nhà này.

“Tối nay ngủ lại đây?”

“Chứ sao”. Dịch Tích hừ lạnh, “Đã trễ thế này mà ba còn muốn đuổi con ra khỏi nhà sao”.

“Con thật là”. Dịch Thành Hành bất lực vò đầu Dịch Tích, “Nói chuyện đàng hoàng chút không được sao”.

Dịch Tích chỉ dẩu môi, không nói gì thêm.

Dịch Thành Hành ho một cái nói: “Tích Tích, con chú Trương là cậu Minh vừa từ nước Anh quay về nước, con đi gặp người ta một chút”.

Dịch Tích sửng sốt: “Chú Trương nào? Con chú ấy là ai? Vì sao con phải gặp anh ta?”

Tưởng Minh Lệ ngồi bên cạnh dịu dàng nói: “Chú Trương bên Tập đoàn Kế Thể, dì đã xem hình của con chú ấy rồi, là một người rất đẹp trai”.

Dịch Tích chớp chớp mắt, xem như hiểu rõ sự tình, cô cười cười: “Rất đẹp trai sao, Dịch Nhạc đã xem qua chưa”.

Dịch Nhạc đột nhiên bị gọi tên thì hơi ngây ngốc: “A?”

Tưởng Minh Lệ kéo tay Dịch Nhạc: “Nhạc Nhạc, con có nhớ đó chính là người mà trước đó đã tiếp đãi mẹ con mình bên nước Anh không”.

Dịch Nhạc “à” một tiếng: “Con nhớ”.

Dịch Tích cầm trái quýt trên bàn bắt đầu lột vỏ: “Dịch Nhạc, anh ta rất đẹp trai sao”.

Dịch Nhạc đáp qua loa: “Cũng được”.

“Cũng được? So với anh cô thì sao?” Dịch Tích đột nhiên nhìn Dịch Vân Chiêu.

Dịch Vân Chiêu sững lại nhìn Dịch Tích đang cười.

Dịch Nhạc không biết Dịch Tích muốn nói gì nên cô không trả lời. Dịch Tích chậc chậc rồi nói: “Khó chọn như vậy xem ra là đẹp trai, à Dịch Nhạc có thích không, dù sao cô cũng là sinh viên năm nhất, là lúc nên có bạn trai rồi”.

“Dịch Tích!” Dịch Thành Hành tức giận đặt ly nước trong tay lên bàn, “Con nói cái gì!”

Dịch Tích nói tiếp: “Không phải các người thích con trai chú Trương sao, nếu đã như thế thì cho Dịch Nhạc đi thử đi”.

Dịch Nhạc đỏ mặt trừng mắt với cô.

Dịch Thành Hành: “Tìm bạn trai cho con chứ không phải Dịch Nhạc!”

“Rốt cuộc thì ba cũng chịu nói thẳng”. Dịch Tích dựa lưng vào ghế, “Gì mà gặp mặt chứ, đây rõ ràng là xem mắt. Cũng lạ thật, con gái ba không có duyên với đàn ông sao mà cần ba mai mối?”

“Ba không mai mối thì để con ra ngoài chơi bời đúng không?” Dịch Thành Hành sa sầm mặt, “Vì theo đuổi người ta mà chạy đến nhà đối diện, ban đầu ba còn thắc mắc vì sao con lại chọn chỗ đó để ở”.

Dịch Tích sững người, liếc nhìn Dịch Vân Chiêu: “Sao nào, còn có người mách lẻo?”

Dịch Vân Chiêu nhíu mày, chưa kịp lên tiếng thì Dịch Thành Hành lại nói: “Con nghĩ rằng chuyện con làm thì người khác không biết sao? Ba nói cho con biết, việc chung thân đại sự của con phải cẩn thận, nhà họ Dịch chúng ta không phải con mèo con chó nào cũng có thể bước vào”.

Dịch Tích khó tin cười lên: “Gì mà mèo với chó? Anh ấy cũng là người!”

Tưởng Minh Lệ kéo tay Dịch Thành Hành: “Anh nói chuyện nhỏ nhẹ với Tích Tích chứ đừng la hét, anh từ từ nói thì Dịch Tích sẽ hiểu”.

Dịch Thành Hành gỡ tay Tưởng Minh Lệ ra: “Em đừng nói gì hết, nhà chúng ta có địa vị như thế nào, đứa con gái của Dịch Thành Hành này sao có thể gả cho một thằng con riêng?”

Con riêng?

Dịch Tích sửng sốt vài giây, sắc mặc biến đổi: “Ba nói ai là con riêng?”

Dịch Vân Chiêu rũ mắt, lạnh lùng nói: “Thầy Từ của cô chính là đứa con riêng của nhà họ Ngôn, cô chưa biết gì sao?”