Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con

Chương 38




Tiếu Kiêu cân nhắc máy giám sát một lần, rốt cuộc vẫn tạm thời gác quay lại, hơi căng thẳng chà xát tay gọi Tống Thanh Hàn vào một bên, định nói chuyện với cậu.

Sau khi thân ảnh của Tống Thanh Hàn cùng Tiếu Kiêu biến mất trong mắt mọi người, cả phim trường nháy mắt ào ào, không ít người cúi đầu khe khẽ nói nhỏ, nhưng lại sợ lời nói của mình rơi vào tai Tống Thanh Hàn, cho nên cũng không dám nói nhiều.

Chẳng qua bọn họ dù hàm hồ thế nào, lo lắng trong mắt cũng không che giấu được. Nếu nói lúc trước bọn họ còn ôm hy vọng mỏng manh, Tống Thanh Hàn kỳ thật chỉ là một kẻ dựa vào scandal để nổi, cũng không có thực lực gì, diễn xuất chẳng khác gì mấy diễn viên nhàn rỗi như họ chỉ được sắp xếp cho mấy vai nhỏ trong phim ngắn của đạo diễn mới. Nhưng sau khi xem diễn xuất của Tống Thanh, chút hy vọng trong lòng này cũng đã mất đi.

Diễn xuất của Tống Thanh Hàn có thể không so được với diễn viên lão làng hoặc diễn viên ảnh đế, nhưng đè bọn họ, quả thật là dư dả.

Hiện giờ bọn họ cũng chỉ có thể hy vọng, Tiếu Kiêu nói qua với Tống Thanh Hàn, có thể nghĩ ra một ít cách.

Chỉ trong chốc lát, Tiếu Kiêu trở lại, Tống Thanh Hàn đi sau.

Ánh mắt mọi người cùng nhau tập trung lại, nhưng sắc mặt của Tống Thanh Hàn cùng Tiếu Kiêu đều rất tự nhiên, không nhìn ra lúc trước bọn họ đàm luận cái gì.

"Rồi rồi, khởi công tiếp." Tiếu Kiêu vỗ vỗ tay, nhân viên công tác ở đây xôn xao một trận, sau đó lại ngay ngắn có trình tự bắt đầu di chuyển máy móc cùng đạo cụ.

Cảnh tiếp theo là Chu Miểu đến công ty thăm Tề Thiên. Ở trong phim, đoạn này kỳ thật chỉ là kí ức của Tề Thiên.

Tống Thanh Hàn trang điểm xong ngồi ở trước, Tiếu Kiêu ra hiệu cho nhân viên, nâng loa lên, hô một tiếng.

Diễn viên đóng vai bạn gái của Tề Thiên tên là Tề Kiệu Kiệu, là cô gái mới tốt nghiệp không lâu, bởi vì có chút giao tình với Tiếu Kiêu, hơn nữa cũng từng diễn mấy vai nhỏ trong phim điện ảnh và phim truyền hình, cho nên mới bị Tiếu Kiêu kéo qua diễn vai nữ phụ.

Cô ngồi ở vị trí nhìn Tống Thanh Hàn đã thu liễm khí chất, thoạt nhìn có chút bình thường, trong khoảng thời gian ngắn hơi căng thẳng, quên mất cả lời thoại.

Giọng Tiếu Kiêu vang lên "Bắt đầu", Tề Kiệu Kiệu phục hồi tinh thần lại, vội vàng nhìn Tiếu Kiêu.

"Kiệu Kiệu......" Tiếu Kiêu nhíu nhíu mày, rốt cuộc không nói gì nữa, chỉ nâng tay lên, hô, "Lại một lần."

Tống Thanh Hàn đẩy máy tính bàn ra xa chút, sau đó ngồi ở chỗ kia, ngón tay nhanh chóng gõ bàn phím.

Tề Kiệu Kiệu hít sâu một hơi, đè ép cảm xúc trên mặt xuống, lộ ra một cái mỉm cười ngọt ngào, nâng tay lên nhẹ nhàng gõ cửa.

Tề Thiên chậm chạp ngẩng đầu lên, thấy người đến là Chu Miểu, lộ ra nụ cười kinh hỉ. Cậu nâng tay gãi gãi đầu, sau đó rất nhanh lưu tranh lại thoát ra, mới vội vàng đứng lên: "Miểu Miểu, sao em lại tới đây?"

"Đến thăm anh chứ sao." Chu Miểu cười khẽ cau mũi, "Làm sao, không chào đón em à?"

"Sao có thể." Tề Thiên đẩy kính mắt trên mũi, "Anh chỉ là, chỉ là vẫn chưa tan tầm, không nói chuyện với em được......"

Chu Miểu lại cười hì hì vỗ vỗ cậu: "Em biết ngay mà, em mang cơm đến cho anh!" Cô lắc lắc hộp đựng đồ ăn giấu sau lưng, "Em biết anh sẽ không ăn cơm đúng giờ."

Tề Thiên sờ mũi tiếp nhận, tươi cười trên môi cũng rất ngọt ngào.

......

Tề Thiên lúc này, vẫn là Tề Thiên mới bước ra trường học không lâu, một thân ý chí chiến đấu vẫn chưa biến mất, trong ánh mắt bừng sáng.

"Cut --" Tiếu Kiêu nhìn một lần, rất là kinh hỉ, "Qua, tiếp tục!"

Tề Kiệu Kiệu nghe thế, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, ngượng ngùng nhỏ giọng nói một câu với Tống Thanh Hàn: "Cảm ơn."

Người khác không biết, nhưng cô làm người trực diện với Tống Thanh Hàn, cũng có thể rõ ràng cảm giác được...... Vừa nãy Tống Thanh Hàn dẫn dắt cô.

Từ khi cô gõ cửa, Tống Thanh Hàn giống như cũng đã bắt đầu nhét cô vào phim, tất cả biểu hiện sau này của cô đều nhờ những động tác của Tống Thanh Hàn lơ đãng nhập vai, giống như cậu chính là Tề Thiên chân chính, mà cô cũng là Chu Miểu chân chính.

Tống Thanh Hàn mỉm cười với cô: "Cố lên."

Tề Kiệu Kiệu sáng mắt lên.

Vài năm sau có người hỏi Tề Kiệu Kiệu lúc đó đã là người có thực lực trong đám tiểu hoa đán, nam diễn viên nào từng hợp tác với cô làm cho cô có cảm giác tim đập thình thịch, Tề Kiệu Kiệu không chút do dự nói tên Tống Thanh Hàn ra.

Cho dù Tống Thanh Hàn hiện tại chỉ mặc áo sơ mi quê mùa, tóc trên đầu hỗn độn như tổ quạ, mặt còn có kính mắt rất dày, nhưng Tề Kiệu Kiệu vẫn cảm thấy cậu cười rất đẹp.

Cô đột nhiên cảm thấy mặt nóng lên, không dám nhìn mặt Tống Thanh Hàn nữa.

Tống Thanh Hàn không chú ý tới Tề Kiệu Kiệu ngượng ngùng, uyển chuyển nói vài câu về vị trí và tiểu xảo ánh sáng, bước đi đến một bên, cầm lấy một chai nước khoáng còn nguyên uống một ngụm.

"Này, Kiệu Kiệu." bạn trai chân chính của Tề Kiệu Kiệu, Lí Chân Hòa bước đến cạnh cô, dư quang liếc Tống Thanh Hàn, trong lời nói mang theo ghen tuông, "Em vừa nói cái gì với anh ta thế?!"

Tề Kiệu Kiệu khẽ lắc đầu, giơ tay giúp Lí Chân Hòa vuốt nếp nhăn trên quần áo: "Không có gì, chỉ là anh Tống nói cho em mấy vấn đề nhỏ thôi."

"...... Vậy à." Lí Chân Hòa than thở trong lòng một câu, hưởng thụ Tề Kiệu Kiệu thân thiết với mình, bĩu môi.

Từng diễn phim điện ảnh của đạo diễn Hàn Nghị thì làm sao, còn không phải chỉ là một kẻ chưa có tiếng tăm sao, mấy ngày hôm trước còn bị người đẩy lên hot search chửi, giả người tốt cái mẹ gì.

Thiên phú của Tiếu Kiêu quả thật không tồi, điều chỉnh ống kính nắm giữ cảnh cơ hồ linh mẫn, làm hình ảnh phim cực đẹp.

Lúc mới bắt đầu, tình huống quay của đoàn phim cơ hồ hỏng bét. Diễn viên nghiệp dư thật sự quá không có kinh nghiệm, mỗi một cảnh quay quay dưới mười lần đã là trời cao ban ân.

Hơn nữa loại tình huống này cơ hồ đối lập với tình huống của Tống Thanh Hàn, càng thêm làm cho trong lòng người ta nhịn không được sinh ra một ít suy nghĩ khác.

"Dựa vào cái gì chúng ta mệt như chó diễn nhiều lần như vậy vẫn không cho qua, có thằng thì tùy tùy tiện chỉ đi một lần đạo diễn đã khen giỏi." Lí Chân Hòa bưng cặp lồng đựng cơm ngồi cùng Tề Kiệu Kiệu, nhỏ giọng oán giận.1

Tề Kiệu Kiệu mỉm cười, gắp thịt gà vào bát Lí Chân Hòa: "Anh nói nhỏ thôi."

"Anh Tống diễn tốt mà, bình thường anh nên xem nhiều."

Trong lòng Lí Chân Hòa nháy mắt phát hỏa, bộp phát ném hộp cơm, cũng không ăn cơm nữa, trừng mắt lạnh: "Anh không hiểu, tại sao ai cũng khen nó."

"Diễn tốt, diễn hay, chẳng phải lúc trước chẳng phải chỉ là một diễn viên vô danh tiểu tốt hay sao? Anh thấy nó chỉ là may mắn, không biết giẫm phân chó gì kí hợp đồng với Tinh Hải, mới có cơ hội nhận được vai trong phim điện ảnh." Lí Chân Hòa mắng một hơi, cố kỵ bên cạnh có người, cũng chỉ có thể đè thấp giọng mắng.

"Chân Hòa." Tề Kiệu Kiệu nghi hoặc nhìn cậu ta, "Trước kia anh không phải như thế."

Không chửi bới, phủ nhận ưu điểm của người khác. Ở trong lòng cô, Lí Chân Hòa vẫn là hình tượng khiêm tốn hữu lễ, chưa từng có dáng vẻ như tâm thần thế này.

Lí Chân Hòa hô hấp cứng lại, lau mặt: "Không...... Anh chỉ là không thoải mái lắm."

Cậu ta đứng lên, vỗ vỗ quần áo trên người: "Anh ra ngoài ngồi một lát."

Tề Kiệu Kiệu cầm hộp cơm nhìn thân ảnh cậu ta rời đi, đáy mắt chứa một tia lo lắng.

"Mọi người ăn xong nhanh lên rồi nghỉ ngơi một chút, quay cảnh tiếp theo!" Tiếu Kiêu cầm loa hô, Tề Kiệu Kiệu nghe được giọng cậu ta, vội vàng ăn thêm mấy miếng cơm, mới vội vàng thu dọn một chút, đi nằm nghỉ một hồi.

Chẳng qua, trong lòng cô vẫn ẩn ẩn bất an, lúc nghỉ ngơi cũng nhịn không được nhìn Tống Thanh Hàn và Lí Chân Hòa thêm vài lần.

Nhưng Lí Chân Hòa tựa hồ thật sự chỉ tùy tiện càu nhàu, trong quá trình quay lúc sau cũng gắng sức, lúc nên thỉnh giáo cũng không do dự, tuy rằng không cung kính Tống Thanh Hàn, nhưng xem như rất có lễ phép.

Tề Kiệu Kiệu quan sát nhiều ngày, rốt cục yên lòng.

"Ok, cảnh tiếp!"

Bất tri bất giác, bọn họ đã đã đi tới đi lui giữa phim trường và khu kí túc hai tháng, tiến độ quay cũng đã được một nửa.

Tốc độ nhanh như vậy, đừng nói Tiếu Kiêu không ngờ, ngay cả đám diễn viên cũng không nghĩ tới.

Chẳng qua chính họ cũng biết, nếu chỉ dựa vào bọn họ, tiến độ quay tuyệt không nhanh như vậy.

Tống Thanh Hàn.

Cho dù trong lòng họ hoặc nhiều hoặc ít có một chút ghen tị hoặc là hâm mộ Tống Thanh Hàn, nhưng không thừa nhận cũng không được, tiến độ quay sở dĩ có thể nhanh như vậy, quả thật là không thể không kể công của Tống Thanh Hàn.

Ai kêu người ta diễn không chỉ nhanh gọn, giây lát nhập vai mà còn có thể chậm rãi dẫn dắt bạn diễn nhập vai chứ?

Dù không muốn thừa nhận thế nào, chính họ vẫn có thể cảm giác, trong hai tháng này, Tống Thanh Hàn người ta không chỉ không mãnh liệt đè đầu, ngược lại mang đến rất nhiều chỗ tốt cho họ.

Ít nhất, diễn xuất của họ đã tiến bộ mắt thường có thể thấy.

"Cảnh tiếp theo là cảnh nhảy lầu." Tiếu Kiêu cầm kịch bản trong tay, nhìn Tống Thanh Hàn buộc cáp treo trên người, hơi do dự, "Cảnh này rất quan trọng trong phim, biến hóa tâm lý của Tề Thiên cũng rất lớn......"

Cậu ta nói liên miên xong, sợ mình phân tích không đủ thấu triệt.

Tống Thanh Hàn lẳng lặng nghe, thỉnh thoảng lại gật gật đầu.

Tuy rằng đã đọc kịch bản, nhưng Tiếu Kiêu làm người thao tác cả kịch bản, cái nhìn của cậu ta về Tề Thiên sẽ toàn diện hơn.

Mà Tống Thanh Hàn phân tích vai diễn, cho tới bây giờ cũng không ít.

Tiếu Kiêu dặn dò xong, mới buông Tống Thanh Hàn, cho cậu đi trang điểm lại.

Lâm Vân cầm cọ vẽ vẽ trên mặt Tống Thanh Hàn, làm màu da cậu tái nhợt không hề huyết sắc.

Cô cẩn thận quan sát mặt Tống Thanh Hàn một chút, sau đó dùng phấn dặm môi cho Tống Thanh Hàn. 

"Được rồi, mím môi một cái."

Tống Thanh Hàn nghe lời mím môi, tán đều màu phấn, có vẻ tự nhiên hơn.

Lâm Vân đóng nắp hộp phấn lại, híp mắt đánh giá một chút, sau đó nhẹ giọng nói: "Cố lên."

Tống Thanh Hàn mỉm cười với cô, tái nhợt, suy nhược.

Nụ cười này quá mức tuyệt vọng, thế cho nên trái tim Lâm Vân nhịn không được thình thịch, tay thiếu chút nữa không tự giác giữ chặt Tống Thanh Hàn đang muốn rời đi.

Cô xoa khóe mắt, nở nụ cười.

Tống Thanh Hàn mặc áo lót bên trong, sau đó buộc cáp treo vào trong áo bệnh nhân, bộ quần áo bệnh nhân hơi rộng trên người cậu, có vẻ thân thể cậu gầy quá mức.

Cậu đứng ở mái nhà cao cao, dưới chân là chấn song nhỏ hẹp, gió thổi qua, giống như cả người cậu cũng lay động theo, người xem run sợ trong lòng.

Tiếu Kiêu ra hiệu, cameraman thành thực chỉnh góc độ, thẳng đến khi mặt Tống Thanh Hàn chiếm cứ cả màn ảnh.

Da cậu rất trắng, là một loại trắng bệch không có huyết sắc. Ánh mắt cậu tối tăm, giống như là màu duy nhất trừ màu trắng trên người cậu.

Máy quạt gió thổi bay làm góc áo bệnh nhân bay tán loạn, tay của cậu nắm lan can đằng sau, sau đó từng chút buông ra.

Màn ảnh chậm rãi chuyển hướng đến ánh mắt của cậu.

Đôi mắt giấu sau cặp kính ảm đạm không ánh sáng, không có tiêu điểm nhìn không trung, khóe miệng nhẹ nhàng mỉm cười.

Bình yên, điềm tĩnh.

Trời xanh mây trắng cùng thân ảnh cậu cấu thành một bức hình tuyệt diệu, bóng cậu bị cắt trên mặt đất, bị xé rách loạn thất bát tao.

Tiếu Kiêu phúc chí tâm linh, lén lút ra hiệu, camera chậm rãi rời khỏi người Tống Thanh Hàn, quay cả khung cảnh trời xanh mây trắng, nhà cao tầng vào.

Trời đất bao la.

Trời rộng cùng thân ảnh nhỏ bé của Tống Thanh Hàn hình thành đối lập, cũng làm bi thương trên người cậu nhuộm đẫm tới một loại cực hạn.

Cậu không còn là Tống Thanh Hàn, mà là Tề Thiên.

Một trận gió mạnh thổi qua, thân thể Tề Thiên lay động một chút, sau đó cậu nháy mắt buông tay ra, thân thể rơi xuống.

Nữ diễn viên Nghiêm An diễn vai nữ chính chạy từng bước muốn bắt lấy cánh tay Tống Thanh Hàn, ai biết vừa mới chạy vài bước, không biết bị ai kêu một câu, tốc độ nháy mắt bị kéo chậm lại.

Tiếu Kiêu thấy thế, nháy mắt nhíu mày, lại nghe thấy bên kia truyền đến một trận tiếng kinh hô, tim cậu ta lập tức trầm xuống.

Cậu ta vội vàng chạy tới chỗ phát ra âm thanh, lại thấy cáp treo trên người Tống Thanh Hàn không biết khi nào thì đã bị mài chỉ còn một mảnh nhỏ, cả người cậu treo ở giữa không trung, gió thổi qua, cáp treo lại lay động một cái, thoạt nhìn cực kỳ nguy hiểm.

"Đây là có chuyện gì!" Tiếu Kiêu nổi giận, trong lòng nhảy rộn.

Tống Thanh Hàn nhẹ nhàng lắc lắc đầu với cậu ta, mặt tuy rằng vẫn là một mảnh trắng bệch, vẻ mặt lại vẫn trầm tĩnh.

"Đỡ tôi." Tống Thanh Hàn chậm rãi lắc người, trợ lý và nhân viên đoàn phim vội vàng giơ tay muốn giữ chặt cậu, cố tình vẫn cách một đoạn.

"Rắc --" Cáp treo phát ra một tiếng làm người kinh hồn táng đảm, Tiếu Kiêu nhìn thoáng qua dây thừng sắp đứt kia, trong lòng nôn nóng không thôi.

Tống Thanh Hàn ngừng thở, nhìn thoáng qua chỗ dây cáp bị đứt, mím môi, giống như là đánh cược lắc người về trước, tay cậu vừa mới được trợ lý cùng nhân viên đoàn phim nắm chặt, dây thừng mỏng manh kia cũng đứt.

Tiếu Kiêu cơ hồ sắp bị hành động này của Tống Thanh Hàn dọa đến tim nứt ra, sau khi mọi người đỡ được Tống Thanh Hàn, cậu ta cũng tiến lên kéo cánh tay Tống Thanh Hàn lại, đỡ cậu đứng lên.

Tống Thanh Hàn vừa đứng lên, an vị trên mặt đất, trán còn thấm mồ hôi lạnh.

Tiếu Kiêu cũng biết một màn vừa rồi kia có bao nhiêu mạo hiểm, vội vàng trấn an Tống Thanh Hàn một chút, sau đó gọi phụ trách đạo cụ đến, chất vấn anh ta vì sao cáp treo lại bị như vậy.

Phụ trách đạo cụ cũng là vẻ mặt nghĩ mà sợ, nghe Tiếu Kiêu chất vấn, vội vàng lắc đầu: "Hôm qua tôi mới kiểm tra mà! Hoàn toàn không có vấn đề gì, dây thừng ngay cả một chút dấu vết mài mòn cũng không có! Dây cáp này còn là cậu mua mới đấy, cậu không nhớ rõ hả?"

Tiếu Kiêu nghe vậy, lấy cáp treo kia nhìn nhìn, quả thật là cái cậu ta mới mua không lâu. Theo lý mà nói, cũng không thể mài mòn nhanh như vậy được.

Tống Thanh Hàn nghiêm mặt nhìn, nhếch môi, trái tim tựa hồ còn lưu lại cảm giác dồn dập vừa rồi, làm cho cậu không thở nổi.

"Thanh Hàn......" Tiếu Kiêu mặt mang hối lỗi gọi cậu một tiếng, "Chuyện này tôi nhất định cho cậu câu trả lời thỏa đáng."

Tống Thanh Hàn gật gật đầu, không nói gì, thần sắc trên mặt vẫn lạnh lùng đến độ cảm giác gần như lãnh khốc.

Trợ lý sớm đã gọi điện cho Trần An, lúc này đứng bên cạnh Tống Thanh Hàn, thần sắc trên mặt cũng khó chịu.

Nhân viên đoàn phim lấy một cái ghế nhỏ cùng một cốc nước đến, lại bị Tống Thanh Hàn từ chối: "Không cần."

Tống Thanh Hàn hơi hơi chớp mắt: "A Thiện, đỡ tôi đứng lên."

Lâm Thiện, cũng chính là trợ lí mới mà công ty phái đến giúp Tống Thanh Hàn vội vàng đỡ Tống Thanh Hàn, lo lắng hỏi han: "Anh Tống, muốn đến bệnh viện không?"

"Ừ." Tống Thanh Hàn lần đầu tiên chơi lớn, dưới sự giúp đỡ của Lâm Thiện, nện bước thong thả đi xuống tầng.

Người ở đây không có một ai dám lên tiếng ngăn trở.

Tiếu Kiêu nhìn thân ảnh Tống Thanh Hàn biến mất sau cửa cầu thang, nôn nóng bắt đầu cào tóc: "Báo công an!" 

"Đạo diễn?!" phó đạo diễn thiếu chút nữa bị những lời này của Tiếu Kiêu dọa đến phát bệnh tim.

"Chẳng lẽ chú cảm thấy đây là chuyện trùng hợp à?" biểu tình của Tiếu Kiêu ngoài ý muốn lãnh khốc. "Tạm dừng quay, chuyện này chỉ có thể giao cho cảnh sát xử lý."

"Tất cả mọi người tan đi." Tiếu Kiêu xem xét cảnh quay lúc trước, khi nhìn đến một chỗ, ánh mắt đột nhiên chợt lóe, sau đó chậm rãi nhìn mọi người đang hỗn loạn.

May mà mấy cảnh này ở trên tầng thượng của một bệnh viện tư, Tiếu Kiêu tìm giá cao thuê, ai biết thật ra tiện cho Tống Thanh Hàn.

Lâm Thiện đi lấy số cho Tống Thanh Hàn, sau đó cùng Tống Thanh Hàn ngồi trên ghế ngoài hành lang.

"Anh Tống, giờ anh thấy thế nào?" Lâm Thiện là thanh niên trẻ hay ngại ngùng, cậu ta nhìn Tống Thanh Hàn nhắm mắt lại nửa tựa vào ghế, đáy mắt tràn đầy lo lắng, "Vừa rồi không làm anh bị thương chứ?"

Tống Thanh Hàn khẽ chớp lông mi, nhưng không mở mắt: "Tôi không sao, không cần lo quá."

Lâm Thiện muốn nói gì đó, rồi lại nghẹn trong họng, đành phải cúi đầu nhìn đơn đăng kí trong tay, chờ kêu tên.

Người trong bệnh viên tư không nhiều, rất nhanh đã gọi tới tên Tống Thanh Hàn.

Tống Thanh Hàn đứng lên, mặt cậu còn có chút như nhũn ra, đầu chảy mồ hôi, biểu tình bình tĩnh.

"Làm sao vậy?" sau bàn là một bác sĩ nữ hiền lành, cô thấy Tống Thanh Hàn mặc quần áo bệnh nhân vào, còn kinh ngạc, vừa ngẩng đầu thấy mặt Tống Thanh Hàn, ngữ khí cũng không khỏi dịu đi, "Nói một chút tình huống thân thể đi."

Lâm Thiện theo sau Tống Thanh Hàn vội nói nhanh chuyện Tống Thanh Hàn trải qua một lần, sau đó vội vàng nói: "Anh Tống nhà chúng tôi bây giờ vẫn không quá thoải mái, có thể phiền bác sĩ kiểm tra cho anh ấy không?"

Bác sĩ nữ lần này cảm giác kinh ngạc thật, nhìn nhìn sắc mặt trắng bệch của Tống Thanh Hàn, ký phiếu: "Sau khi đóng tiền là có thể đi kiểm tra nhé."

Lâm Thiện vội vàng nhận tấm phiếu.

"Anh Tống, anh chờ em ở ngoài một lát, em đi nộp tiền."

Tống Thanh Hàn khẽ gật đầu.

Cậu đứng dậy, chậm rãi đi đến chỗ vừa ngồi ngồi xuống, hành lang thật dài thường thường có người đi qua, y tá và bác sĩ đi lại vội vàng, người bệnh vẻ mặt lo lắng cùng người nhà bệnh nhân không ngừng ra vào, có vẻ Tống Thanh Hàn vẻ mặt bình tĩnh không hợp với chỗ này. 

Tống Thanh Hàn nhịn không được chà xát cổ tay.

Trái tim còn đang kịch liệt nảy lên, nhanh đến độ ngực cũng loáng thoáng truyền đến một tia đau đớn.

Tống Thanh Hàn nâng tay che một chút.

Một miếng vải dệt mềm mại nhẹ nhàng dừng ở trên trán Tống Thanh Hàn, động tác ôn nhu mà kiên định lau đi mồ hôi lạnh không ngừng thấm ra trên trán cậu.

"Thanh Hàn." Giọng Sở Minh từ đỉnh đầu cậu vang lên, giống như đang kìm nén cái gì đó, có vẻ ôn nhu mà kìm chế.

Tống Thanh Hàn ngẩng đầu mỉm cười, nụ cười trước sau như một nhẹ nhàng chậm chạp lại xa cách.

Sở Minh thấy vậy tim thiếu chút nữa bị giẫm nát, nâng tay lau mồ hôi cho cậu vài lần, sau đó chậm rãi cúi người ôm lấy cậu.

Tống Thanh Hàn đẩy hắn, không đẩy được, cũng chậm rãi buông lỏng tay ra, ngược lại vỗ vỗ lưng Sở Minh: "Tôi không sao."

Ngữ khí cậu bình tĩnh, giống như chuyện vừa mới trải qua vân đạm phong kinh.

"Anh Tống, đi khám --" Giọng Lâm Thiện giống như đang hát mà bị nghẹn, hồi lâu mới chậm rãi phun ra một chữ cuối cùng, "......."

Sở Minh nghe vậy, vội vàng buông lỏng Tống Thanh Hàn ra, cau mày hơi giận: "Sao em lại bị thương? Vừa nãy có nói là bị thương đâu?"

Tống Thanh Hàn lắc lắc đầu: "Thật sự không sao đâu, chỉ hơi choáng thôi."

Sở Minh thoáng nhẹ nhàng thở ra, đỡ Tống Thanh Hàn đứng lên, đi vài bước lại quay đầu hỏi Lâm Thiện: "Đi đâu khám?"

"...... Phòng siêu âm màu ạ."

"Ừ."

Lâm Thiện xấu hổ lại có chút mờ mịt đứng tại chỗ, cùng Trần An đồng dạng phật hệ thăng thiên hai mặt nhìn nhau.

Tác giả có lời muốn nói:

Sở · nhắm mắt theo đuôi · vật trang sức của Hàn Hàn · Minh: Hàn Hàn Hàn Hàn, em không sao chứ, làm tui sợ muốn chết QAQ

Hàn Hàn: Có sao, sờ sờ

Sở · khóc chít chít · Minh: túm lấy

38