Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con

Chương 42




Qua một hồi lâu, rạp chiếu phim mới vang lên tiếng nói nhỏ khe khẽ.

Tống Thanh Hàn ngưng thần nghe một chút, đại bộ phận đều khiếp sợ cao trào trong phim, số ít còn lại là đè giọng thét chói tai, gọi tên Trần Gia Minh còn có Tạ Diệc An...... Còn có tên của cậu.

"Oa...... Hoàn toàn không nghĩ tới Trần Kha là hung thủ cuối cùng đấy! Anh Diệc An diễn tốt thật!"

"Tuy rằng đọc nguyên tác rồi, nhưng chuyển thành phim vẫn có chỗ khác, nhưng Phương Du thật sự có cảm giác nguyên tác...... Rõ ràng thoạt nhìn lạnh lùng tự phụ nhưng kỳ thật lòng mang đại nghĩa, cute dữ!"

"A? Tớ chưa đọc nguyên tác...... Nhưng mà biểu tình cuối cùng của Tần Phi cô đơn thiệt á...... Ảnh nhất định không thể chấp nhận anh em của mình là hung thủ lừa gạt mình bấy lâu."

"Tớ cũng thích Phương Du! Lúc trước còn hiểu lầm ảnh là hung thủ, nhưng cảnh ngồi ở ghế lạnh lùng phân tích động cơ tâm lý của hung thủ, ánh mắt thật sự tốt lắm í! Khi đó tớ cảm thấy tam quan bị chó gặm rồi, cảm thấy cho dù ảnh là hung thủ tớ cũng vẫn thích ảnh!"

......

Nhóm fan đè thấp giọng thảo luận, Tống Thanh Hàn lẳng lặng nghe, chậm rãi lộ ra một nụ cười nhạt.

Hàn Nghị đứng lên, đám người Tống Thanh Hàn cũng đứng lên theo.

Bọn họ đi lên chỗ bàn nhân viên đã chuẩn bị sẵn, cúi người thật sâu với người xem.

Hàn Nghị tiến lên từng bước, nhận mic, bắt đầu nói đến nguyện vọng khi quay phim này.

"Tôi ngẫu nhiên đọc kịch bản《 Người thứ bảy 》, khi đọc được, tôi biết ngay, kịch bản này rất thích hợp thành một bộ phim của tôi......" Hàn Nghị ở đằng trước nói chậm rãi, phía dưới im phăng phắc.

Tống Thanh Hàn đứng sau Hàn Nghị, trên đỉnh đầu là ánh sáng lạnh rạp chiếu phim chiếu xuống.

Cậu chậm rãi dời ánh mắt về phía thính phòng, môi treo nụ cười, ánh mắt như là hàm chứa hàng tỉ cảm xúc.

Thường Vi ngồi ở hàng ghế thứ ba nhìn cậu, hốc mắt ửng đỏ.

Đợi cho từng diễn viên chính phát biểu xong là đến phần đặt câu hỏi.

Người đầu tiên được gọi lên là cô gái thoạt nhìn rất ngại ngùng, cô nhìn đám người Hàn Nghị và Tống Thanh Hàn, kích động lại ngượng ngùng đi lên sân khấu, sau đó cầm mic hỏi: "Tôi muốn hỏi đạo diễn, cảnh cuối của phim là ông thêm vào, có hàm nghĩa gì không?"

Hàn Nghị rõ ràng là kinh ngạc, ông nhận mic nhân viên đưa cho, trầm ngâm một chút, cười nói: "Kỳ thật cảnh ảnh đó là ngoài ý muốn, lúc ấy Thanh Hàn kỳ thật đã đóng máy, nhưng có mấy cảnh bởi vì một ít nguyên nhân cần quay lại, cho nên tôi liên hệ cậu ấy."

Fan nữ kia căng thẳng tò mò nhìn thoáng qua Tống Thanh Hàn, Tống Thanh Hàn nghiêng đầu, mỉm cười với cô.

Hàn Nghị tiếp tục nói: "Sau đó lúc quay, tôi đột nhiên nghĩ đến, trong nội dung, Phương Du đã biết chiến hữu mà mình sóng vai chiến đấu từ trước đến nay kỳ thật lại là tội phạm mình muốn bắt, trong lòng sẽ nghĩ như thế nào? Tất cả mọi người đọc nguyên tác cũng biết, tôi cũng không phủ nhận, vì thời gian nên phải cắt bỏ rất nhiều cảnh của Phương Du, nhưng kỳ thật Phương Du là một vai diễn không thể thiếu, sau khi cắt bỏ có vẻ hình tượng nhân vật mờ nhạt, tôi cho thêm một cảnh --"

"Sau đó cấu tứ của cảnh này hợp ý tôi. Trong cảnh này, Phương Du, cậu không thẹn với người bị hại, nhưng cậu đã hoài niệm Trần Kha lúc trước cậu đã cùng sóng vai chiến đấu."

"Chẳng qua tôi vốn muốn quay cảnh Phương Du và Tần Phi đến thăm Tần Kha trong tù, sau lại, Thanh Hàn cho tôi ý tưởng." Hàn Nghị cười nhìn thoáng qua Tống Thanh Hàn, "Cậu ấy nói với tôi, tử vong, là sống lại. Mà mộ, chính là ranh giới giữa sống và chết."

Fan kia nghe xong có chút đăm chiêu, gật gật đầu, e lệ ôm đám người Hàn Nghị và Tống Thanh Hàn, cứng ngắc bước nhanh xuống sân khấu.

Kế tiếp lại có vài fan được chọn lên đặt câu hỏi, Trần Gia Minh và Tạ Diệc An, An Ý Như cũng đều bị hỏi. 

Buổi chiếu trước này rất long trọng, ngoài rạp chiếu phim này có rất nhiều người không được chọn, nhưng rất yêu thích nguyên tác, hoặc là fan của mấy diễn viên chính. Bọn họ đứng dưới mặt trời chói trang, nhìn rạp chiếu phim đã qua lâu như vậy lại vẫn như cũ không truyền ra động tĩnh, nhịn không được thì thầm trong lòng.

Sao lại thế này? Sao lại lâu như vậy cũng không có động tĩnh gì? Chẳng lẽ là phim rất hay? Hay là phim quá dở?

Fan bên ngoài căng thẳng lại sợ hãi, kéo người cùng sở thích nhịn không được than thở.

"Ra rồi ra rồi!" Đám fan hoan hô lên khi đám người Hàn Nghị bước ra rạp chiếu phim, một đám hô to tên Trần Gia Minh, Tạ Diệc An, rất hoành tráng.

Tống Thanh Hàn đi theo, nhìn đám người Hàn Nghị kí tên cho fan.

Mà trên internet, hơn một trăm fan được chọn đã bắt đầu hấp tấp đăng cảm xúc sau khi xem xong lên Weibo.

0l: Bánh kem dâu

Đầu tiên, rất vinh hạnh có thể tham gia buổi chiếu trước của 《 Người thứ bảy 》, lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi người nổi tiếng, có hơi run!

1l: Nive

Xếp ghế ngồi chờ!

2l: Nguyệt lạc nhật kiến

Ngồi chờ +1, luôn là độc giả trung thành của 《 Người thứ bảy 》, nghe nói chuyển thể còn thấy khổ sở, chủ thớt nói nhanh lên quay thế nào! Tôi đang do dự có nên đi xem không.

3l: A Hi là mặt trời nhỏ

Tui cũng tới nè! Vốn cũng muốn đăng bài post, không nghĩ tới chủ thớt mở rồi! Mặc kệ đi, tui sẽ chảy nước miếng ở đây! Đẹp lắm! Nhất là Phương Du, hoàn toàn là vương tử trong lòng tui QAQ!

Nhìn lầu ba lên tiếng, dân mạng lòng tràn đầy tò mò nháy mắt xoát bài đăng này lên mấy trăm bình luận

48l: Bánh kem dâu

Ôm lầu ba lắc lắc. Đáp vấn đề mọi người quan tâm nhất đi, đến tột cùng có nên xem phim này không? Đáp án của tôi là...

49l: Quỷ đáng ghét

Chủ thớt là quỷ đáng ghét, lại còn bỏ bom.

50l: Bánh kem dâu

Ngại quá tự nhiên mạng lag. Đáp án của tôi đương nhiên là đề cử. Bởi vì, thật sự rất hay! Phương Du quả thực là tiểu thiên sứ! Cảnh cuối phim làm tôi nát hết cả lòng đây này.

Phía dưới một đống reply thật không má, quỳ cầu chủ thớt spoil đủ kiểu.

Nhưng mà chủ thớt cũng không care.

412l: Xem một lượt, sao nhiều người gọi là fan tham gia chiếu trước thổi phồng Phương Du kia thế, không phải thuỷ quân chứ? Seeding cũng vừa phải thôi chứ ok?

ID Bánh kem dâu đã lăn lộn ở diễn đàn này rất lâu, cơ hồ là mỗi một lần có phim điện ảnh mới chiếu, người này sẽ đăng bài nói cảm tưởng của mình, phán đoán phim cũng là tinh chuẩn. Rất nhiều người trong diễn đàn từng bởi vì bình luận của cô đi xem phim mà mình chẳng quan tâm rồi thành ra yêu thích, lại hoặc là đọc bình luận của cô buông tha theo đuổi một vài phim trào lưu.

Lúc này đây《 Người thứ bảy 》 chiếu trước cô cũng đăng kí, mọi người trong diễn đàn cũng biết, hiện tại là lúc kết thúc buổi chiếu thử, cô về đăng bài dường như cũng chẳng có gì sai. Khi thấy cô cực lực đề cử《 Người thứ bảy 》, rất nhiều người trên diễn đàn đều đã rục rịch quan tâm, nhưng sau khi nhìn thấy người kia lên tiếng, các cô lại do dự.

Trên mạng có nhiều fan nguyên tác, các cô có chấp niệm với nội dung và nhân vật trong nguyên tác, nếu diễn viên diễn Phương Du chẳng ra gì mà chỉ biết mua thủy quân, vậy các cô thấy không vui.

Sở Minh ngồi cạnh Tống Thanh Hàn, cúi đầu thoáng nhìn nội dung trên điện thoại của cậu, nhịn không được lên tiếng nói: "Bọn họ toàn nói bậy nói bạ, không cần để trong lòng."

Hắn sợ Tống Thanh Hàn bị lời trên mạng làm thương tâm, sau đó Tống Thanh Hàn lại giống như cũng không để ở trong lòng liếc mắt một cái, ngửa đầu khẽ cười nói: "Bọn họ nói cũng có lý."

Sở Minh nhẹ nhàng thở ra, cũng biết Tống Thanh Hàn không phải kiểu người sẽ bị lời trên mạng tùy tiện tổn thương, lại vẫn nhịn không được cầm tay Tống Thanh Hàn, hai tai hơi đỏ lên: "Dù sao anh biết em rất tuyệt."

Tống Thanh Hàn: "......"

Cậu nhịn không được giơ tay sờ đầu Sở Minh, cười nói: "Kỳ thật em cảm thấy anh lợi hại hơn."

Lâm Thiện và Ngụy Khiêm một người lái xe một người ngồi ghế phụ, cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than, cả người không được tự nhiên.

Hắn trăm triệu không nghĩ tới, chủ tịch và Hàn Hàn ở chung lại như vậy!

Cún độc thân thương không dậy nổi.

"Sau rồi còn phải đi tuyên truyền nữa à?" Sở Minh tùy ý Tống Thanh Hàn vuốt, ôn nhu hỏi.

"Vâng." Tống Thanh Hàn vỗ nhẹ đầu Sở Minh, mới chậm rãi thu tay, "Ngày chiếu ấn định vào ngày 1 tháng 10, cũng là ngày quốc khánh. Trước lúc đó còn có vài phỏng vấn và thông báo phải nhận."

"Mùng 1 tháng 10 sao." Sở Minh khẽ nhíu mày.

"Làm sao vậy?" Tống Thanh Hàn cảm thấy được biến hóa của hắn, cầm tay Sở Minh, có chút lo lắng hỏi han.

"......" Sở Minh nhấp môi, lắc đầu, "Không có gì."

Tống Thanh Hàn liếc mắt một cái là nhìn ra hắn khẩu thị tâm phi, nghĩ nghĩ, nâng mắt hỏi: "Lúc đó chúng ta cùng đi xem được không?"

"Hả?" Sở Minh giật giật khóe miệng.

"Lúc đó chúng ta cùng đi." Tống Thanh Hàn nhìn chủ tịch Sở không được tự nhiên, ngoài miệng dỗ, môi cũng không tự giác cười cười.

Ngụy Khiêm: "......"

Yêu đương khiến da đầu người run lên, xem ra đây là thật!

Làm cún độc thân run da cún.

Mùng 1 tháng 10 là lúc các phim điện ảnh phân tranh, trừ phim《 Người thứ bảy 》mà Hàn Nghị đạo diễn, còn có vài bộ phim điện ảnh cũng lựa chọn lúc này, trong đó còn có mấy bộ được xem là bom tấn. 

Nếu nói khán giả hơi hứng thú với 《 Người thứ bảy 》, như vậy đối với bọn họ cực kì có hứng thú với mấy phim bom tấn khác.

《 Đạp tiên trần 》 một bộ huyền huyễn tu tiên cải biên thành điện ảnh, đạo diễn Từ Minh thành danh hồi lâu đạo diễn, mời tiểu hoa Trang Nghênh Vũ phái thực lực diễn nữ chính, mấy nam diễn viên diễn cùng cũng là người thực lực trong giới, có thể nói bộ điện ảnh này có thể không làm được một trăm điểm, nhưng tám mươi điểm khẳng định là dễ dàng.

Chỉ là một bộ điện ảnh như vậy, đủ để hấp dẫn đại bộ phận người mê phim, lại càng không nói còn có những phim điện ảnh xuất sắc cũng chiếu vào lúc này.

《 Chuyến phiêu lưu của Romas 》cũng là phim của đạo diễn nổi danh, là phim tình yêu hài kịch được ưa chuộng, là một kình địch của 《 Người thứ bảy 》ngoài《 Đạp tiên trần 》.

Nhưng Hàn Nghị lúc này đây là chui vào sừng trâu, trong tay ông có một bộ《 Người thứ bảy 》, mà thời gian hợp đồng cũng đã qua hơn phân nửa. Ông đã không có thời gian đi quay một bộ điện ảnh khác đuổi kịp, mà nếu《 Người thứ bảy 》tránh đi kì Quốc khánh này, vậy nó có khả năng cũng chẳng thu được tiền vé.

Hàn Nghị nhìn trúng là quần thể đổ xô đi xem phim vào Quốc khánh, đánh cược chất lượng của《 Người thứ bảy 》.

Người trong giới cũng không xem trọng phim này của Hàn Nghị. Diễn viên phim của ông thật sự là rất không được, đừng nhìn hiện tại trên mạng giống như rất nhiều người thổi phồng《 Người thứ bảy 》có bao nhiêu hay, nhưng trên thực tế chân chính xem cũng chỉ có trăm người như vậy mà thôi.

Một trăm người, sao có thể so với lực kêu gọi của Trang Nghênh Vũ? Chỉ bằng mình cô đã đủ để triệt tiêu lực ảnh hưởng của tất cả diễn viên trong đoàn phim của Hàn Nghị.

Chẳng qua bọn họ không xem trọng cũng không ảnh hưởng đến tâm tình đoàn phim《 Người thứ bảy 》, sau hơn mười ngày thông báo, ngày 1 tháng 10, tới rồi.

Chu Châu là nữ sinh năm nhất, Quốc khánh trường học thật vất vả thả cho nghỉ dài hạn, cô hẹn bạn thân đi xem phim.

"Gì thế, sao hết vé rồi?" Chu Châu xem như fan qua đường của Trang Nghênh Vũ, chỉ cần lúc xem phim có phim của Trang Nghênh Vũ, cô sẽ ưu tiên xem. Lúc này đây cô hẹn bạn thân đi xem phim, cũng là bởi vì phim《 Đạp tiên trần 》mà Trang Nghênh Vũ đóng chính đang chiếu.

Nhưng thị trấn nhỏ của họ chỉ có một rạp chiếu phim, khi cô đến mua vé, vé《 Đạp tiên trần 》đã bị bán hết.

"Sao chiếu ít suất thế không biết?" Chu Châu vừa oán giận, vừa tìm kiếm phim khác dưới sự khuyên bảo của bạn.

"《 Người thứ bảy 》? Tên này lạ thế." Chu Châu nhắc một câu, ấn xem thử.

"Tiêu Tiêu, vé phim khác vẫn chưa bán hết, còn có《 Người thứ bảy 》 này, cậu xem không?"

Chu Châu và bạn thân Tiêu Tiêu không học cùng trường, bình thường thời gian gặp mặt không nhiều lắm, lần này thật vất vả hẹn đi xem phim, tuy rằng không thấy hứng thú với phim khác, nhưng cô vẫn mua hai tấm vé《 Người thứ bảy 》, cùng Tiêu Tiêu đi vào rạp chiếu phim.

Trong rạp phim không có nhiều người, Chu Châu cùng bạn thân vào vị trí của mình, mở điện thoại ra, định vừa xem vừa phun tào.

"Ting --" Khi nhạc dạo vang lên bên tai, Chu Châu ma xui quỷ khiến ngẩng đầu, cũng không cúi đầu xem di động nữa.

"Tiêu Tiêu! Nãy cậu thấy không, nhà tâm lí học tên là Phương Du đẹp trai quá!" Vừa ra rạp chiếu phim, Chu Châu bật người giữ chặt tay bạn thân lắc lắc, đè thấp giọng thét chói tai, hiển nhiên đã thành fan qua đường của Phương Du.

Khuê mật Tiêu Tiêu cũng vẻ mặt kích động gật đầu: "Có! Ảnh thật sự đẹp trai thật, nhưng lại có cảm giác tsun."

"Này, cậu còn nhớ người diễn Phương Du là ai không?"

"Hình như...... Hình như tên là Tống Thanh Hàn nhỉ?"

"Tớ cảm thấy còn có chỗ chưa xem kỹ, ngày mai chúng ta lại đến xem một lần nha?"

"Ok!"

......

Người giống Chu Châu và Tiêu Tiêu rất nhiều, những người thấy《 Đạp tiên trần 》 hết vé có người lựa chọn ngày hôm sau lại đến xem, mà có người chọn một bộ thuận mắt nhất trong số phim còn lại. Mà giữa những phim này, lại có một bộ phận người lựa chọn《 Người thứ bảy 》với poster đóa hoa ngâm trong máu.

Bọn họ ôm tâm tính tùy ý đi vào phòng chiếu phim, lúc đi ra cơ hồ lựa chọn xem lại《 Người thứ bảy 》.

@ Hiên Viên Vũ Mặc: Đm! Mọi người mau đi xem 《 Người thứ bảy 》 đi! Mẹ nó hăng hái quá! Tuy rằng bị cải biên, nhưng siêu cấp hay đấy! Đặc biệt tiểu thiên sứ Phương Du, quả thực chính là Phương Du trong mắt tui, xem cảnh cuối mà rớt nước mắt luôn á.

@ Nhà phê bình điện ảnh Vương Chí Toàn: Lúc trước có fan bảo tôi xem《 Người thứ bảy 》, tôi từ chối. Từ trước đến nay tôi không thích xem phim trinh thám nội địa tam lưu huyền nghi như thế, mấy phim này làm cho tôi cảm thấy chỉ số thông minh của tôi bị dẫm nát trên mặt đất vũ nhục vậy. Nhưng hôm nay khi tôi muốn xem《 Đạp tiên trần 》, nhân viên nói cho tôi biết đã hết vé. Được rồi, tôi đây cũng không thể một chuyến tay không đúng chứ? Sau đó tôi thấy poster《 Người thứ bảy 》, quyết định xem《 Người thứ bảy 》hay thế nào. Ok, giờ tôi đang tự chửi mình! Vương Chí Toàn đồ đầu đất, mày có biết bởi vì thành kiến nhất thời mà thiếu chút nữa bỏ qua một bộ phim hay không! Đúng, mọi người không nhìn lầm,《 Người thứ bảy 》 hung hăng vả mặt tôi, giờ đầy đầu tôi là phim. Tôi muốn xem lần hai, thuận tiện tổ chức bốc thăm mười vé《 Người thứ bảy 》 tặng fan, bù lại thành kiến lúc trước.

......

Một đám ngẫu nhiên xem《 Người thứ bảy 》xong chia sẻ lên internet, nhất là kiểu bị vả mặt này, quả thực làm người xem buồn cười.

Dưới tác động như vậy, dân mạng vốn không muốn đi xem cũng lén lút động tâm, thử đi xem.

Ngày đầu tiên, doanh thu phòng vé của《 Đạp tiên trần 》đạt 155 triệu 800 nghìn tệ《 Chuyến phiêu lưu của Romas 》đạt 105 triệu 900 nghìn,《 Người thứ bảy 》đạt 40 triệu.

Ngày hôm sau, doanh thu phòng vé của《 Đạp tiên trần 》đạt 130 triệu, 《 Chuyến phiêu lưu của Romas 》 bảy mươi triệu,《 Người thứ bảy 》110 triệu.

Ngày thứ ba, doanh thu phòng vé của《 Đạp tiên trần 》đạt 117 triệu,《 Chuyến phiêu lưu của Romas 》đạt 64 triệu,《 Người thứ bảy 》 233 triệu.

《 Người thứ bảy 》 giống như là một con hắc mã, trong doanh số phòng bán vé không ngừng thấp đi, cực kì rõ ràng. 

"Sao lại hết vé 《 Người thứ bảy 》 rồi?" Một cô gái kéo cánh tay bạn trai oán giận nói, "Ngày hôm qua tới các anh cũng nói hết, sao không tăng thêm suất chiếu chứ?"

Bạn trai ôn tồn an ủi cô, sau đó ghen tị mở miệng nói: "Em tới vì tiểu bạch kiểm Phương Du kia à, chẳng lẽ anh còn kém cậu ta?"

Cô gái trừng mắt nhìn anh ta một cái, sau đó tiếp tục xác nhận với nhân viên: "Thật sự đã hết vé rồi à?"

"Thật sự ngại quá, bây giờ còn có vé của《 Đạp tiên trần 》, xin hỏi cô muốn xem không?"

"Bỏ đi, tôi muốn vé《 Người thứ bảy 》 cơ."

"Tiếc quá......"

Phim lúc trước bán không nổi trở nên chạm tay là bỏng, ông chủ rạp chiếu phim cơ hồ là lập tức sắp xếp quyết định: "Bớt suất chiếu của 《 Chuyến phiêu lưu của Romas đi 》 sắp xếp lại, chiếu《 Người thứ bảy 》."

Suất chiếu của《 Người thứ bảy 》 từ 10% điều chỉnh tới hai mươi phần trăm, sau đó lại điều chỉnh tới ba mươi phần trăm như《 Đạp tiên trần 》, cuối cùng trực tiếp lướt qua 《 Đạp tiên trần 》, đạt tới ước chừng bốn mươi phần trăm suất chiếu.

Trong số suất chiếu không ngừng biến hóa, rạp chiếu phim của Tinh Hải lại không biến động gì.

"Haha, ông chủ không hổ là ông chủ, liếc mắt một cái là nhìn ra bộ phim nào có thể hot, ngày đầu tiên đã tăng suất chiếu của《 Người thứ bảy 》lên bốn mươi phần trăm. Sao anh lại thông minh vậy nhỉ?"

Người phụ trách Tinh Hải nghe nhân viên thổi phồng anh ta "anh minh", dở khóc dở cười.

Chân chính thông minh không phải anh, là đế vương thương nghiệp Sở tiên sinh í. Nghĩ đến Ngụy Khiêm cố ý vô tình lộ ra tin tức với mình, người phụ trách sờ sờ cằm mình, không phải là Sở tiên sinh muốn trọng dụng anh đó chứ?

Sở · anh minh thần võ · Minh: "......"

Kỳ thật Sở Minh cũng là bởi vì Tống Thanh Hàn đi tham dự phim này mới nhớ tới đến năm này có chiếu một phim như vậy.

Chẳng qua năm đó bộ điện ảnh kia tuy rằng đã nghịch tập, thành tích lại không nổi trội như một đời này.

Hắn nhìn số liệu trên bảng biểu, lộ ra một nụ cười có thể nói là ôn nhu.

Minh châu được mài giũa, cuối cùng sẽ toả sáng như hào quang vốn có.

Tác giả có lời muốn nói:

Sở · anh minh thần võ · Minh: bọn họ cũng khen anh biết trước, siêu ~ lợi hại ( ̄▽ ̄)~*

Hàn Hàn: Giỏi giỏi, siêu cấp lợi hại (vuốt lông )

Hôm qua bận không đăng được, hôm nay đăng bù nha~