Không Để Em Rời Xa

Chương 14: Kí ức của cô




Khi cô  nghĩ mình sẽ chết vì ngợp thở, ý thức dần mơ hồ, vào lúc đó cảm giác cơ thể được một vòng tay kéo lấy và ôm chặt...tiếp đó là đôi môi được phong bế bởi đôi môi khác, truyền dưỡng khí cho cô. Vòng ôm, hơi thở đều quen thuộc nhưng dù cố gắng cô vẫn không thể mở mắt ra được...

Hạ Quân Vỹ nhanh chóng bế Tần Lam lên bờ, dưới sự phụ giúp của mọi người...Thân thể hai người ướt đẫm...Khuôn mặt Tần Lam tái nhợt, cả người xụi lơ trong lòng Hạ Quân vỹ...

-" Chuẩn bị xe "

Giọng nói âm lãnh đến không độ...Đỗ An nhanh chóng thực hiện không chậm trễ một giây.

Dương Phong nhanh tay đem hai cái khăn loại lớn đưa Hạ Quân Vỹ, anh quấn chặt lên người Tần Lam, đặt cô nằm ngay ngắn...làm một loạt động tác hô hấp...mọi người đứng xung quanh đều im lặng, không ai lên tiếng, từ đầu đến cuối khi cứu Tần Lam từ dưới hồ lên, lúc mọi người muốn phụ giúp bế Tần Lam để Hạ Quân Vỹ lên bờ cho dễ dàng hơn, nhưng anh không cho một ai được chạm vào cô... khư khư ôm cô chặt trong lòng.Lâm Ái Hân hai chân run rẩy tay bám vào cây nhưng vẫn đứng không vững, mặt cắt không còn chút máu...Khi cô muốn thực hiện kế hoạch cô biết Hạ Quân Vỹ sẽ tìm kiếm Lâm Giản Đình..nhưng lúc đó cô đã ghi âm mọi lời thú nhận của Lâm Giản Đình...không ngờ cô ta lại bị rơi xuống nước, đúng lúc Hạ Quân Vỹ lại xuất hiện, chẳng khác gì cô trở thành kẻ giết người...

Bây giờ cô có mười cái miệng nói cũng không ai tin, nói cô không cố ý muốn giết chết Lâm Giản Đình, ai sẽ tin cô đây?...

Trước sự kiên nhẫn những kĩ thuật hô hấp của Hạ Quân vỹ...Tần Lam sặc sụa nước ra ngoài.....

-"Lam..nhìn anh..Lam.nghe anh gọi không? "

Giọng anh khàn khàn như kiềm nén gì đó.

Mi mắt nặng trĩu, nhịp thở bắt đầu ổn định, Tần Lam hé mắt từ từ mở ra..môi mấp máy...

-" Quân Vỹ...Em... lạnh.." 

Ý thức bắt đầu tan rã...mắt nhắm nghiền lại, cả thân thể đều thả lỏng, cô vừa  mệt vừa lạnh...chỉ muốn ngủ một giấc thôi..

Hạ Quân Vỹ nâng người Tần Lam ôm chặt vào lòng, mặt chôn vùi hỏm vai cô...anh cũng lạnh, cả trái tim lẫn thể xác đều lạnh, ôm cô trong lòng anh mới cảm nhận trái tim mình đập lại, thần kinh mới được buông lỏng....

-" Hạ Tổng, xe đã đến "

Đỗ An nhẹ giọng lên tiếng...

Hạ Quân Vỹ bế Tần Lam lên, không nói một lời, ánh mắt trước sau như một vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhợt nhạt của vợ, đi thẳng ra xe..Anh không cần nói nhiều Đỗ An vẫn biết xử lý Lâm Ái Hân như thế nào?..nhân chứng, vật chứng đầy đủ xem cô ta làm sao mà thoát tội...Tống Linh rất muốn đến gần xem Tần Lam nhưng cả người Hạ Quân Vỹ đều toát ra hơi thở giết người, cô thật sự rất sợ...

-" Ngoan...chúng ta về..khi nào Lam khỏe hẳn, anh sẽ đưa em đến thăm cô ấy"

Hàn Thiên biết Tống Linh lo lắng cho Tần Lam, anh nhẹ giọng an ủi....Tống Linh gật đầu rút vào lòng để anh ôm đi...

Cả căn phòng chìm trong bóng tối, anh không đem cô đến bệnh viện, mà ôm hẳn về nhà, biết cô lạnh, không một giây chậm trễ thay quần áo cho cô, gọi Alex sang khám tổng quát, ngoài những vết cào  trên cổ và cổ tay, do móng tay để lại, cơ thể kiệt sức vì nhiễm lạnh  và hoảng sợ khiến cô mệt mỏi nên ngất đi..còn lại mọi thứ đều ổn...Biết là cô không sao, nhưng trái tim anh đến tận bây giờ vẫn không thể ổn định, chỉ có thể ôm cả thân thể mềm mại thật chặt,thật chặt vào lòng... mỗi giác quan, thần kinh mới dần buông lỏng và thấy yên tâm được..

Lúc nghe tin cô mất tích, anh biết mình sẽ tìm thấy cô nếu cô chưa ra khỏi sân golf vì mọi ngóc ngách đều có camera giám sát..anh vẫn có thể giữ bình tĩnh nổi...Nhưng khi từ xa chứng kiến cảnh cả cơ thể cô đang cố vùng vẫy dưới  nước, rồi bất lực bị dòng nước nhấn chìm,lúc đó tim anh như ngừng đập...Không thể suy nghĩ được gì nữa ngoài lao thẳng xuống hồ...chỉ một chút mà thôi...chỉ cần anh đến chậm một chút, anh sẽ mất cô vĩnh viễn....cái suy nghĩ đó ám ảnh anh từ lúc ôm thân thể ướt đẫm của cô từ dưới hồ lên cho đến tận bây giờ..Anh hiểu nếu lúc đó không phải là hồ nước mà là hố lửa hay cả vực thẳm, anh cũng không ngần ngại suy nghĩ mà lao xuống cùng cô...Họ chỉ thể ở bên nhau..dù có sống hay chết chỉ thuộc về nhau mà thôi...Vòng tay Hạ Quân Vỹ ngày càng siết chặt, Tần Lam hình như không thoải mái, mày nhíu nhíu, miệng lẩm bẩm gì đó, Hạ Quân Vỹ cố gắng áp sát tai mình vào...

-" Quân Vỹ... cứu em...cứu em..."

-" Lam...Không sao rồi..đừng sợ..anh đây..Lam.."

Tần Lam mệt mỏi mở mắt ra, vẻ mặt thất thần nhìn hình dáng khuôn mặt lờ mờ trong bóng tối..Hạ Quân vỹ mắt thấy cô đã tỉnh, anh nhanh chóng bật sáng đèn...

-" Lam..em tỉnh rồi...em thấy sao, nói anh nghe nào?.."

Hạ Quân Vỹ vui mừng, yêu thương vén từng sợ tóc của cô..

Tần Lam vẫn nằm đó mắt nhìn anh chằm chằm, như xác định đều gì...Không thấy cô trả lời..Hạ Quân Vỹ sốt ruột, áp trán mình lên trán cô,xem cô có bị sốt không, nhiệt độ vẫn bình thường, lúc đầu Alex đã kê thuốc, phòng cô bị sốt vì nhiễm lạnh quá lâu nên bây giờ tình trạng này không xảy ra, nhưng sao cô không nói gì, mà im lặng nhìn anh..

-" Lam...em sao vậy?.."

-" Quân Vỹ..."

Giọng Tần Lam rất nhỏ..

-" Anh đây.."

Anh khom người, bàn tay to lớn trước sau nắm chặt tay cô...Tần Lam đưa bàn tay nhỏ bé lên vuốt má anh, nhìn từng đường nét tuấn tú trước mắt, hơi ấm từ da thịt anh tỏa ra, cô biết mình vẫn còn sống...mắt ửng đỏ lên, nước mắt lăn dài trên má, cái cảm giác được thoát chết trong gan tất làm người ta vừa mừng vừa hạnh phúc, cô thật sự rất ích kỉ, cô không thể nào buông bỏ được người đàn ông trước mắt, anh là của cô chỉ có thể là của cô..

-" Lam...đừng khóc...mọi chuyện qua rồi..anh sẽ không để những chuyện như thế xảy ra với em nữa..."

Anh nâng người cô dậy, ôm chặt vào lòng..Nguời trong lòng ngoan ngoãn để mặc anh ôm, giờ phút này họ cần hơi ấm của nhau..Lúc anh cứ ngỡ cô đã chìm vào giấc ngủ, thì anh lại nghe cô lên tiếng..giọng cô rất nhẹ nhàng..

-" Quân Vỹ...em đã nhớ lại tất cả "

Hạ Quân Vỹ bình tĩnh, nhẹ nhàng nhìn xuống người trong lòng, lúc này cô cũng ngẩng mặt nhìn anh, ánh mắt cô trong veo, anh sâu sắc nhìn vào đôi mắt phản phất bóng dáng anh trong đó..Bàn tay ấm áp  miết nhẹ đôi má còn hơi tái nhợt  của cô..

-" Vậy sao?"

Cô nhớ lại kí ức, đều đó anh biết rồi sẽ đến, nhưng anh không ngờ trãi qua cú sốc tâm lí hoảng sợ cô lấy lại kí ức nhanh như vậy..Nhưng với anh bây giờ cô có nhớ lại hay sao đi nữa, đều không quang trọng, anh đã xác định,dù  cô là ai, thân phận như thế nào, cô vẫn là vợ anh, là sinh mạng của anh, không gì có thể thay đổi được đều đó...

Tần Lam gật đầu, vướn người cho cơ thể cô sát chặt với cơ thể Hạ Quân Vỹ không một khe hở..

-"Em..vẫn là Tần Lam là vợ của Hạ Quân Vỹ "

Nhớ lại quá khứ thì đã sao?, toàn bất hạnh và đau khổ, cuộc đời của cô bây giờ là do anh ban tặng, cô xem như Lâm Giản Đình ngày xưa đã chết..Trên đời này chỉ còn Tần Lam là vợ của Hạ Quân Vỹ mà thôi...

Hạ Quân Vỹ hít sâu một hơi, ôm rất chặt, đầu vùi vào hõm vai cô..anh rất  hạnh phúc vì câu nói của cô...hai người họ là hai thể xác lẫn tâm hồn đều liên thông đã tìm được nhau....Cô không phải là ai cô chỉ là cô vợ nhỏ của anh...

-" Đúng vậy..em là vợ anh..."

Anh lẩm bẩm từng chữ, như đọc thần chú khắc sâu vào linh hồn hai người...

Dưới ánh đèn ngủ mờ nhạt của phòng ngủ, Tần Lam gối đầu trên tay Hạ Quân Vỹ, cô kể cho anh nghe rất nhiều chuyện tuổi thơ của cô, qua từng giai đoạn..Thời gian không muốn nhớ nhất là năm mười sáu tuổi cô vào ở Lâm gia..Sở dĩ cô được vào ở,do mẹ cô đã sử dụng thủ đoạn, dùng clip quay lại cảnh ái ân của bà và Lâm Hướng Châu trong những năm qua để uy hiếp ông chấp nhận cô...Với đều kiện cho cô ăn học đàng hoàng, mỗi tháng phải trả tiền viện phí cho bà cô , để cho an toàn bà đã gửi một clip cho người chị em tốt nhất, nếu ông không muốn danh dự bị hủy hoại phải làm theo những gì bà nói..Lúc đấy Lâm Hướng Châu vô cùng tức giận vì bị bà tính kế, dù ông có mê mụi sắc đẹp bà đến đâu cũng không khỏi nổi giận, cho nên sau này mọi thù hận, oán giận ông đều trút lên đầu cô...Khi mẹ cô thu xếp mọi việc, ba tháng sau bà qua đời vì ung thư não, đến lúc đó cô mới hiểu,bà biết mình sắp chết nên mới sắp xếp mọi thứ lo cho tương lai cô, nhưng bà đâu biết cuộc sống cô sau này  là những tháng ngày tăm tối, sống trong tủi nhục và nước mắt...Trong tình yêu bà là người thất bại yêu nhầm một người đàn ông không xứng đáng, và chấp nhận làm người thứ ba bị xã hội khinh rẻ..Nhưng nghe bà cô kể lại, khi yêu Lâm Hướng Châu mẹ cô không biết Lâm Hướng Châu đã có gia đình,tình yêu lún sâu, đến lúc mang bầu cô, mọi việc mới vỡ lẽ thì đã muộn màng..Lúc đấy Lâm Hướng Châu muốn bà phải phá thai, nhưng bà một mực không đồng ý, sinh cô ra....Vì chuyện này hai người chia tay nhau một thời gian..Sau đó Lâm Hướng châu dùng mọi cách, lời ngon ngọt hứa hẹn đủ đều, nối lại tình xưa với bà, biết là không đúng, phải sống trong bóng tối, nhưng vì quá yêu người đàn ông đó, bà chấp nhận làm người thứ ba...Khi biết mẹ cô mất, ông ta không may mảy đau lòng, một chút xót thương trên gương mặt cũng không có, nếu có thì là một chút hả dạ,thờ ờ... Khi đó cô khóc rất nhiều, đau lòng vì cái chết quá đột ngột của mẹ, và thương xót cho số phận của bà....Mẹ cô trong mắt người ngoài là một người xấu xa, nhưng trong mắt cô bà là một người mẹ tốt nhất..Cái gì cũng có thể thiếu thốn nhưng tình thương người mẹ bà chưa bao giờ để cô phải túng thiếu....

Đêm dài cứ lẵng lặng trôi qua...Hạ Quân Vỹ khắc ghi từng câu từng chữ cô kể...Anh im lặng,lắng nghe cô nói..Anh muốn biết mọi thứ, chuyện nhỏ nhặt nhất của vợ anh....Càng nghe,lòng anh như ngàn con kiến gặm nhắm..đau đớn... trăm bề cảm xúc..Lúc nghe cô kể quỳ xuống xin tiền Lâm Hướng Châu mỗ cho bà ..chẳng những ông không cho, còn mắng chửi cô trước mặt bao nhiêu người....nhưng đau đớn nhất là bà cô không đợi được...cả cơ hội gặp mặt lần cuối cũng không có...người thân duy nhất của cô cũng đã ra đi, cô chẳng còn thiết tha gì cuộc sống này nữa...Cô trở về Lâm gia dọn lấy hành lý định rời đi, nhưng không may,xém chút nữa là bị Từ Minh cưỡng bức, rồi Lâm Ái Hân lao vào đánh cô tới tấp...đau khổ, tủi nhục mọi thứ như vỡ òa, cô bỏ chạy ra khỏi cửa Lâm gia, cứ thế lao vào cơn mưa ,cả thể xác và inh hồn đều kiệt sức, không xác định phương hướng.Khi đó cô nghĩ chỉ cần rời khỏi nơi tàn nhẫn đó đi đâu cũng được, vì mưa quá lớn trời lại tối nên cô đã đâm sầm vào xe Hạ Quân Vỹ...

Hơi thở anh trở nên khó khăn, vòng tay anh siết chặt, ánh mắt nhu tình trở nên sắt bén..Tần Lam còn cảm thấy đau..cô biết anh đang tức giận, đang đau lòng vì cô...Bàn  tay nhỏ nhắn vuốt nhẹ chân mày đang nhíu chặt của anh..

-" Quân Vỹ...em không sao...bây giờ có anh thế là đủ..dù bao năm qua em có cực khổ cũng xứng đáng "

Tần lam chân thành bộc bạch lòng mình...

Hạ Quân Vỹ để trán kề trán, mũi kề mũi..ánh mắt nhìn cô đầy dịu dàng..áp sáp môi mình lên môi cô...Trước khi ngất ngây với nụ hôn nồng cháy của anh cô vẫn nghe được giọng nói lúng búng của anh...

-" Sẽ không...anh sẽ không để em phải chịu tủi hờn gì nữa...anh yêu em..rất yêu em "

Tần Lam nhắm mắt, nhẹ nhàng hưởng trọn nụ hôn của anh...đêm nay họ chỉ hôn nhau, ôm nhau, lắng nghe nhịp tim,cùng nhau chìm vào giấc ngủ....