Không Để Em Rời Xa

Chương 16: Đến đường cùng




Thay vào vẻ mặt tức giận của Lâm Hướng Châu..thì vẻ mặt Từ Minh rất bình tĩnh, ánh mắt hẹp dài nheo lại nhìn Lâm Hướng Châu, rồi lại nhìn Tư Hàng, sau đó hai tay đút vào túi, phung trào ra một câu, làm cả Lâm Hướng Châu và cả vợ ông, đều như đứng tròng, mắt mở to nhìn người trước mắt, không thể tin được....

-" Ba...ba..đừng tức giận..sẽ không tốt cho sức khỏe của ba đâu....À! ba nên để dành hơi sức để nghĩ cách cứu con gái ba nữa "

Hắn nói chuyện rất nhẹ nhàng,giống như người ngồi trong tù không hề liên quan gì đến hắn lời lẽ quan tâm nhưng ánh mắt và cử chỉ như đang châm biếm...Lâm Hướng Châu cau mày nhìn thái độ của hắn

-" Con gái tao không phải là vợ mày sao?...Ý mày là gì..đừng vòng vo..."

" Hahaha...haha.. Ba...ba thật thông minh...vừa nghe đã hiểu ý của con rồi "

Tiếng cười hắn lanh lảnh trong sảnh lớn biệt thự làm người khác phải nổi da gà...Hai tay đút vào quần, cười đến hai vai cũng run lên, nụ cười tắt hẳn,môi nhếch lên một đường cong nham hiểm..

-" Vào đây"

Hai vợ chồng của Lâm Hứa Châu bị thái độ của Từ Minh làm cho kinh ngạc, khi nghe hắn gọi ai vào, họ đồng loạt nhìn ra cửa, lẵng lặng nhìn người đi vào ...

-" Luật sư Lý sao ông lại ở đây? "

Lâm Hướng Châu nhíu mài hỏi, rõ ràng lúc Lâm Ái Hân xảy ra chuyện, ông đã mời Lý Phương nhưng ông ta một mực từ chối.

-" Lâm tổng..là Phó Giám Đốc Từ mời tôi đến..Chúng ta có thể vào bàn ngồi nói chuyện được không?"

Lâm Hướng Châu hướng về phía Từ Minh, vẻ mặt đăm chiêu cùng vợ đi đến sopha ngồi vào..

-" Có gì nói mau...Tôi không có thời gian"

Từ Minh bắt chéo chân, dựa lưng vào

sopha, nhướng mi ra hiệu cho luật sư..Luật sư Lý gật đầu, đưa một tập tài liệu cho Lâm Hướng Châu...Ông cau mài , cầm lên xem, mắt trừng lớn, vẻ mặt vợ ông? Tư Hàng khó coi đến đỉnh điểm...

-" Mày...có ý gì....vợ mày mới vừa gặp chuyện, mày đã muốn ly hôn với nó rồi..Khốn khiếp! mày có còn tính người không?"

-" Từ Minh...tại sao cậu lại đối xử với Hân Hân như vậy...con tôi đã làm gì có lỗi với cậu..Nó một mực yêu thương cậu như vậy mà "

Tư Hàng cũng không tin nổi..Từ Minh dám làm điều này....

-" Haha...yêu à...haha..."

Giọng cười châm chọc,Từ Minh ngồi thẳng, người nghiêng về phía trước..đôi mắt dài híp lại...môi mỏng gằng từng tiếng..

-" Mấy người cứ chửi cho đã miệng đi..Vì qua ngày hôm nay..sẽ không còn cơ hội nữa đâu.."

Hắn ngưng vài giây môi nhếch nhẹ..

-" Giấy ly hôn tôi đã kí rồi..Phiền hai người đem vô cho Lâm Ái Hân kí dùm tôi, kí tên chỉ là hình thức nếu cô ta ngoan cố không muốn kí, cũng không sao? Luật sư của tôi sẽ giúp tôi tiến hành  đơn phương li hôn với cô ta..."

-" Mày...gia đình tao đối xử với mày như thế nào..Làm sao mày có thể đối xử tuyệt tình với con gái tao như vậy?"

-" Haha..tuyệt tình...ba..ba chưa nghe câu: Mình không thương mình, trời tru đất diệt hay sao.?.Hử"

Hai vợ chồng Lâm Hướng Châu, mở to mắt, tức nghẹn không nói nên lời, nhìn đứa con rễ lúc nào cũng vâng vâng dạ dạ, họ nói một hắn chưa bao giờ nói hai.Thì ra bao năm qua hắn diễn quá giỏi che mắt hết tất cả bọn họ..

-" Sao? lại nhìn con bằng ánh mắt như thế..để con nói cho hai người hiểu....cũng đơn giản thôi mà...Thứ nhất các người thử nghĩ,lần này Hạ Quân Vỹ có để Ái Hân  thoát tội được không? Dĩ nhiên là không...

Tội cố ý giết người có thể là mấy chục năm không chừng...Ba..Ba..nghĩ xem cũng là đàn ông làm sao con có thể chờ đợi được...."

Vẻ mặt hắn cau lại, như rất chân thành, giải thích nỗi lòng của hắn cho họ hiểu..câu cuối nghiêng đầu nở nụ cười với Lâm Hướng Châu đầy châm chọc..

-" Thằng Khốn....mày..."

-" Xuỵt...Ba...khoang hãy tức giận"

Lời tức giận chưa nói ra đã bị hắn chặn lại..

-" Ba phải giữ gìn sức khỏe..để còn nghe chuyện còn sắp sửa công bố chứ "

Thấy hai người họ tức giận mặt xanh rồi đỏ, Từ Minh mỉm cười nói tiếp..

-" Ba..con sẽ rút cổ phần ra khỏi công ty..À con quên nói với ba..lúc trước Ái Hân cũng đã chuyển nhượng hai mươi phần trăm cổ phần của cô ấy sang cho con...Nên từ bây giờ con không còn dính líu gì đến Khải Thiên cũng như nhà họ Lâm "

-" Thằng Khốn..tao giết mày..."

Lâm Hướng Châu đứng bật dậy, nhào qua Từ Minh...Tư Hàng ôm chặt ông..

-" Hướng Châu..ông bình tĩnh đi..sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe..."

Từ Minh..nhúng vai chẳng e sợ, đứng dậy..hai tay bỏ vô túi quần...nhìn thẳng vợ chồng Lâm Hướng Châu...

-" Ba! mẹ nói đúng..ba phải giữ gìn sức khỏe...Ba mà có chuyện gì Ái Hân và Khải Thiên phải làm sao?..Ba..ba biết không?...

con cũng chỉ là bất đắc dĩ...không cần nghĩ cũng biết lần này Hạ Quân Vỹ sẽ đuổi cùng giết tận, ba nghĩ thử xem anh ta sẽ còn muốn hợp tác với những người muốn giết vợ anh ta không? Tất nhiên là không? Mà vì đầu tư dự án lần này..cả công ty và nhà này đều cầm cố...Nếu con không rút cổ phần mình ra, thì con sẽ mất trắng...ba nói đúng không?..Con chỉ còn cách cứu mình ra khỏi Khải Thiên và cắt đứt quan hệ với Lâm gia thì Hạ Quân Vỹ mới không ra tay với con?"

Vẻ mặt hắn khó xử, đôi mắt ánh lên nét cười, nhìn cả khuôn mặt Lâm Hướng Châu xanh mét, nhìn kĩ bàn tay đang nắm lại  còn đang run rẫy...Hắn thở dài...

-"Haiz....Ba..mà tất cả cũng tại ba...nếu ngày xưa ba đối tốt với Lâm Giản Đình thì đâu có cớ sự như ngày hôm nay.."

Hắn bước vài bước đứng trước mặt Lâm Hướng Châu, lấy tay chỉnh lại cổ áo cho ông...mà cả cơ thể Lâm Hướng Châu trở nên vô lực, không còn sức phản kháng, chỉ dùng ánh mắt giết người nhìn hắn...

-" Ba mẹ.. bảo trọng..con sẽ cầu phúc cho mọi người...haha...haha"

Hắn rời khỏi cửa mà tiếng cười vẫn con vang vọng...Lâm Hướng Châu ngồi phịch xuống so pha..Tư Hàng cũng chẳng tốt hơn ngồi kế bên ôm mặt bật khóc nức nở...

-" Tại sao gia đình chúng ta lại ra nông nổi như vậy?Ông nói đi có đúng như Từ Minh nói..Cả công ty và ngôi nhà này ông đều cầm cố.."

Lâm Hướng Châu mệt mỏi không trả lời, mà chỉ gật đầu...Tư Hàng càng tuyệt vọng khóc lớn hơn...Bỗng Nhiên bà đứng bật dậy, lôi kéo Lâm Hướng Châu..

-" Đi..ông biết chỗ ở của Lâm Giản Đình đúng không?..Chúng ta đi van xin nó "

Lâm Hướng Châu bất lực lắc đầu...vẻ mặt đau khổ..

-" Vô ích thôi..tôi đã đến rồi..nhưng không gặp được....Hạ Quân Vỹ không để tôi vào "

Tưởng đâu Tư Hàng nghe thế sẽ bỏ cuộc, bà càng nắm tay ông đi nhanh ra cửa..

-" Ông nghe tôi nói..Bây giờ chỉ có Lâm Giản Đình mới cứu được gia đình chúng ta..

Không cho vào, thì chúng ta sẽ đợi ngoài cổng..đợi bao lâu cũng được miễn sao có thể gặp "

Lâm Hướng Châu biết họ đã đến đường cùng rồi..giờ chỉ còn cách duy nhất này thôi..Nên gật đầu đi theo vợ...Mọi chuyện giống như Lâm Hướng Châu đoán trước, Hạ Quân Vỹ hôm nay bố trí rất nhiều vệ sĩ...bảo vệ nghiêm ngặt cổng ra vào...Dù hai người bọn họ có nói gì đi nữa cũng không được vào..chỉ còn cách đứng đợi trước cổng..Mong rằng Lâm Giản Đình nghĩ chút tình nghĩa gặp bọn họ...Đợi mỏi cả chân, cái nắng gắt khiến họ mệt mỏi, đến lúc sự kiên nhẫn tưởng chừng không còn nữa..Thì cổng lớn mở ra...Hàng xe gồm ba chiếc, từ cổng chầm chậm chạy  ra....Lâm Hướng Châu và Tư Hàng không khỏi vui mừng khi nhìn thấy Hạ Quân Vỹ đang ôm Lâm Giản Đình ngồi ở chiếc xe giữa...

-" Giản Đình....Giản Đình...Giản Đình...

Á...buông ra...các người làm gì vậy?.. "

Hai người chưa được mấy bước tiến gần lại chiếc xe, đã bị những tên vệ sĩ cao to, ngăn cản đẩy ra...Họ gọi khô cả họng bất lực nhìn đoàn xe chạy xa..

-" Tư Hàng lên xe"

Lâm Hướng Châu chưa từ bỏ hi vọng, hướng Tư Hàng gọi...Hai người nhanh chóng lên xe đuổi theo đoàn xe của Hạ Quân Vỹ....Nhưng khi họ đuổi theo đoàn xe Hạ Quân Vỹ đã khuất bóng. Lâm Hướng Châu một lòng muốn đuổi theo..chạy với tốc độ rất nhanh,mắt dõi theo phía trước, nên khi phát hiện chiếc xe tải từ đường lớn bên phải quẹo ra thì mọi chuyện đã muộn màng...

-" Á...Hướng Châu cẩn thận....Á..."

Tiếng hét thất thanh của Tư Hàng cùng đó là tiếng va chạm lớn...Chiếc xe của Lâm Hướng Châu mất tay lái,chạy quá nhanh va mạnh vào xe tải, rồi văng ra xa thân xe móp méo không còn nhìn ra hình dạng, lăn lốc bánh ngửa lên trời...làm các xe khác cũng lạc tay lái..né xe Lâm Hướng Châu va vào nhau...Xung quanh hét lớn, mọi người nhốn nháo với tai nạn kinh hoàng vừa xảy ra..