Không Để Em Rời Xa

Chương 25: Hạnh phúc




Đông đi xuân đến...còn mấy ngày nữa là mọi người sẽ cùng nhau đón tết...Tần Lam ôm bụng bầu đã vượt mặt cùng mọi người trang trí nhà cửa....Cô không dám leo trèo hay làm gì nặng, chỉ dám đứng hướng dẫn vị trí để mọi người sắp xếp...Nhưng làm cô thích thú không thôi..xoa nhẹ cái bụng như quả bóng của mình, Tần Lam mỉm cười hạnh phúc..Cô đã cuối thai kì bác sĩ nói còn hơn một tuần nữa cô sẽ sinh, cảm giác vừa lo lắng lại mong chờ...

Hạ Quân Vỹ từ bên ngoài bước vào, thấy cô một tay chống lưng, một tay để lên bụng, miệng cười rạng rỡ đi tới đi lui đang chỉ dẫn mọi người sắp xếp chậu hoa...Hạ Quân Vỹ đi nhanh đến ôm cô vợ nhỏ vào lòng, cùng ngồi xuống sopha...giọng điệu trách mắng nhưng cưng chiều..

-" Sao lại không chịu ngồi yên nữa rồi..."

-" Ngồi hoài chán lắm..em chỉ muốn giúp mọi người trang trí nhà cửa mà thôi "

Tần Lam dựa sát vào chồng nũng nịu...

Hạ Quan Vỹ cưng chìu nhéo nhéo má cô..từ ngày có thai ngoài cái bụng ngày càng to ra, thì thân hình mãnh mai chỉ hơi đầy đặn hơn một chút, làn da ngày càng noãn nà, trắng mịn, làm anh yêu không tả xiết...Bờ ngực đầy đặn dựa sát vào anh, khiến Hạ Quân Vỹ ngứa ngáy..đứng dậy bế ngang cô, tuy ăn không được nhưng cũng phải làm gì đó để thỏa lòng..

-" Á...anh bế em đi đâu "

-" Đi ngủ "

-" Bây giờ là buổi sáng mà "

Tần Lam lên tiếng khán nghị..

-" Ngủ trưa "

Anh tỉnh bơ trả lời..

Thời tiết se se lạnh, ôm nhau ngủ trưa là điều tuyệt nhất, còn gì sánh bằng nữa...Ừ trước khi ngủ phải đè cô vợ nhỏ ra hôn hít một chút mới được...

Ngủ trưa? Tần Lam bắt mãn bĩu môi nhưng cũng không dám lộn xộn để anh bế lên phòng...Hạ Quân Vỹ đặt nhẹ cô xuống nệm, anh nhẹ nhàng nằm nghiêng người tránh cái bụng nhô lên của cô, bàn tay mân mê nơi mềm mại,hôn hít khắp mặt cô rồi mới tìm đến cái miệng nhỏ, mút mát, môi lưỡi giao hòa, không thể xa rời...

Đêm giao thừa, giấy phút mong chờ cũng đã đến..Tết năm nay, cả nhóm điều tụ tập tại nhà Hạ Quân Vỹ để đón giao thừa..Trên khuôn mặt ai nấy đều phấn khích vui vẻ..Cô vợ nhỏ của Hàn Thiên, đã có thai được ba tháng..Vì sợ tính tình hiếu động của cô, anh như bảo mẫu chăm trẻ..đi theo canh chừng một tất không rời...Tần Lam cùng bạn gái của Trương Hải đứng quanh phụ Tuyết Thanh cuốn chả giò..Cứ nghĩ Tuyết Thanh xuất thân là nhà thiết kế thời trang không ngờ việc bếp núc cô lại giỏi đến thế...Tuyết Thanh có thai đã hai tháng dù Dương Phong không cho cô xuống bếp..nhưng cô ấy nhất quyết làm món chả giò cho bằng được nên Dương Phong đành nhượng bộ...chỉ là mấy phút anh ta lại chạy vào bếp mấy lần khiến ai cũng buồn cười......

Bữa cơm cuối năm vô cùng náo nhiệt, cả nhóm cùng nhau xum họp ăn uống, không khí vui vẻ ấm áp...

Lên sân thượng cao nhất của biệt thự, từng đôi ôm nhau ngắm pháo hoa..Những màn bắn pháo hoa rực rỡ, đủ màu sắc trên bầu trời đêm...Mọi người vui vẻ rôm rả cười đùa...Nhưng tiếng hét đau đớn lại vang lên không đúng lúc.

-" Á "

Ai cũng nhìn sang tiếng hét vừa vang lên..Chỉ thấy sắc mặt Hạ Quân Vỹ tái nhợt..

-" Lam..em sao vậy?"

Nhìn thấy chân mày cô cau chặt, tay ôm bụng, cắn môi nức nở...

-" Hình như em muốn sinh rồi...Á..em đau...đau quá.."

-" Anh..anh đây...đau lắm hả em...ngoan....đừng  sợ...anh đây......"

Không phải còn đến một tuần nữa sao? Hạ Quân Vỹ ngày thường ôn nhu, bình tĩnh đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại một người đàn ông, khuôn mặt tái mét, nói năng lộn xộn...đau lòng đứt ruột vì vợ...

Hạ Quân Vỹ bế cô lên đi nhanh xuống lầu...

-" Để mình lái cho "

Dương Phong nhanh chân ngồi vào phía trước..Hạ Quân Vỹ không nói một lời, ôm vợ ngồi ghế sau.., tay cô níu chặt áo anh..môi cắn chặt, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi...Cả người Hạ Quân Vỹ căng cứng..Anh ước gì mình có thể chịu đau thay cho cô ngay bây giờ.....Thế là trong đêm giao mùa chuyển sang năm mới, qua bao thời gian bị hành hạ Tần Lam cũng đã thuận lợi sinh ra đại thiếu gia nhà họ Hạ..Niềm vui lan tỏa, nhìn bé con đang ôm bầu ngực của cô, mắt nhắm nghiền, miệng nhỏ mút mát sữa mẹ....Tần Lam dựa vào ngực chồng mỉm cười hạnh phúc..Hạ Quân Vỹ bỗng thấy mắt mình cay cay..niềm xúc động không tên dâng tràn lên lồng ngực..Ôm hai mẹ con cô vào lòng, cảm thấy cuộc đời của anh quá may mắn..quá thỏa mãn...

Hai năm sau, trong khu mộ rộng lớn, ba người lớn nhỏ nhà Hạ Quân Vỹ đứng trước hai ngôi mộ...Họ im lặng đứng nhìn hai ngôi mộ lần nữa..Hạ Quân Vỹ một tay ôm bé con một tay ôm vợ rời đi...Mỗi lần đến ngày này anh sẽ dẫn cô và nhóc con về Mỹ viếng mộ ba mẹ anh...

-" Mẹ...mẹ...ẵm "

Hạ Vũ Khiêm  bụ bẫm giơ tay hướng về phía Tần Lam đòi bế...Vẻ ngoài của nhóc con giống hệt Hạ Quân Vỹ..tuy còn bé nhưng đường nét rõ ràng, đáng yêu..Da thịt trắng trẻo, hai má phúng phính, môi hồng chu ra đòi mẹ...

Tần Lam rất muốn bế con nhưng Hạ Quân Vỹ không cho vì,nhìn xuống chiếc bụng bầu đã ba tháng đang nhô lên làm cô mỉm cười hạnh phúc... Hạ Quân Vỹ vỗ cái mông tròn trịa của con trai..

-" Ngoan nào...để ba bế...mẹ đang có em bé..bế con mẹ sẽ bị mệt "

Không biết bé con có hiểu gì không, nhưng hai tay buông lỏng lại ôm chặt cổ Hạ Quân Vỹ, hai mắt mở to đầy vẻ ngây thơ sau đó miệng nhỏ bập bẹ..

-" Em...em...em "

Miệng còn cười toe toét..kheo chiếc răng sữa mới mọc...

Hạ Quân Vỹ mỉm cười hôn chụt lên cái má phúng phính của con trai, bàn tay càng siết chặt người phụ nữ trong lòng..Tần Lam nhìn hai người đàn ông của mình vui vẻ? Cô mỉm cười hạnh phúc..

Dưới những tán cây lá vàng...Nhà ba người ôm nhau đi về phía trước..một khung cảnh bình yên lại ấm áp...