Không Để Em Rời Xa

Chương 9: Hợp tác




Hôm nay là buổi đấu thầu tại Tập Đoàn Kim Đại... Được tổ chức sang trọng tại sảnh lớn nằm trên tầng cao của tập đoàn..Các công ty lớn nhỏ, muốn có được dự án đều có mặt..Hôm nay Lâm Hướng Châu xuất thân chinh chiến, tháp tùng ông là Lâm Ái Hân và Từ Minh..trên mặt Từ Minh còn vết bầm đã chuyển sang tím, và cánh tay bị gãy vẫn còn bó bột...Người đang bị thương tật như Từ Minh thật sự Lâm Hướng Châu cũng không muốn hắn đi cùng, nhìn xem ai cũng nhìn mất mặt đi được..Nhưng khổ nổi dự án đấu thầu này là do hắn đảm nhiệm..Lâm Ái Hân, nhìn cánh tay bị gãy của chồng, lòng cô ta trăm nỗi nghi ngờ..nhưng hỏi Từ Minh, hắn nói rằng bị cướp, nhưng thật sự cô không tin cho lắm....

Mọi người ai nấy đều hồi hộp chờ đợi kết quả...Tất cả quá trình diễn ra tốt đẹp, hôm nay người chủ trì buổi đấu thầu là Viễn Thanh phó giám đốc hành chính của Kim đại..Mà không phải Hạ Quân Vỹ người đứng đầu của tập đoàn..Trong lúc chờ đợi kết quả Lâm Ái Hân quay sang Lâm Hướng Châu nói nhỏ...

-" Ba con cứ tưởng hôm nay sẽ được gặp tổng giám đốc của Kim Đại chứ...Ngày quang trọng như vậy có rất nhiều các công ty lớn nhỏ có mặt mà anh ta chẳng để vào mắt...Trong giới kinh doanh người ta nói đúng..anh ta là người ngạo mạn, chẳng xem ai ra gì...ba con còn nghe nói anh ta là một người thâm sâu, lòng dạ khó lường..

Làm việc với những người như vậy, con cảm thấy nguy hiểm quá "

-" Con biết gì chứ..Hạ Quân Vỹ là người con muốn gặp là gặp à..Khi nào con có được vị trí, đứng trên đầu thiên hạ như cậu ta, thì lúc đó hay lên tiếng..."

Ông quở trách con gái,sao đó im lặng vài giây, rồi thở dài,vẻ mặt cam chịu...

-" Trong giới làm ăn, mấy người dám đắc tội với cậu ta...con nên nói ít lại thôi..Chỉ cần mình trúng thầu..làm đúng công việc của mình là được "

-" Dạ"

Cô  cũng chỉ bất bình một chút thôi, nhưng ngẫm lại lời ba cô nói rất đúng, so với Kim Đại thì công ty của ba cô chỉ là hạt cát trên sa mạc, đắc tội với Kim Đại xem như tự đào hố chôn mình.( LTG:đắc tội rồi chị à! @_@)

Thời gian quang trọng nhất cũng đã đến...Phó giám đốc Viễn Thanh dõng dạc tuyên bố công ty trúng thầu:

-" Cám ơn các vị đã chờ đợi..Hôm nay công ty trúng thầu là Công ty xây dựng Khải Thiên......"

-" Ba...ba...chúng ta trúng thầu rồi..."

Từ Minh vui mừng

-" Đúng vậy, ba dự án lần này chúng ta đã có được "

Lâm Ái Hân cũng không giấu nỗi vui mừng

-" Haha...Đúng...đúng... chúng ta làm được rồi "

Lâm Hướng Châu hạnh phúc,cảm thấy vô cùng thành tựu, vẻ mặt đắc thắng không ngừng hướng về các đối thủ..

-" Lâm tổng "

Viễn Thanh từ sân khấu đi xuống chào Lâm Hướng Châu một tiếng...

-" Xin chào...xin chào phó tổng Viễn "

Lâm Hướng Châu lịch sự, chào hỏi..

-" Lâm tổng mời mọi người theo tôi..Hạ Tổng muốn gặp mọi người "

Ba người nhìn nhau, bất ngờ Hạ Quân Vỹ muốn gặp họ, miệng cười đến vui vẻ, vẻ hào hứng không giấu nỗi trên khuôn mặt họ.

-" Vâng..vâng..phiền phó tổng Viễn dẫn đường"

Viễn Thanh dẫn đầu,gõ nhẹ cửa, rồi mở cửa bước vào..Nhìn phòng làm việc của Hạ Quân Vỹ, Lâm Hướng Châu phải tự cảm thán trong lòng, quá sang trọng, lớn gấp ba lần nơi làm việc của ông...

Hạ Quân Vỹ lúc này đang ngồi trên sopha,bộ dáng thanh tao, nhã nhặn,ngón tay sạch sẽ, thon dài đang lật từng trang tài liệu xem..kế bên còn có trợ lí của anh là Đỗ An..

-"Hạ Tổng..Lâm Tổng đã đến"

Viễn Thanh trình báo..

Hạ Quân Vỹ để tài liệu sang một bên, ngẩng mặt nhìn ba người vừa đến, khóe miệng nhếch lên...

-" Mọi người ngồi đi "

Lời mời cũng xa cách, vẻ mặt hờ hững..Dù sao Lâm Hướng Châu cũng là người làm ăn, so về tuổi nghề và tuổi tác đều lớn hơn Hạ Quân Vỹ, bị vẻ coi thường của Hạ Quân Vỹ vẫn khiến ông khó chịu, nhưng trên môi vẫn phải cố gắng gượng cười, nịnh nọt..Khi tất cả đã yên vị chỗ ngồi..Lâm Hướng Châu e dè lên tiếng..

-" Cám ơn Hạ Tổng đã cho chúng tôi cơ hội được hợp tác với Kim Đại"

Hạ Quân Vỹ nhìn ông cười như không cười, anh mắt sâu hút không thể nhìn ra cảm xúc..Lâm Ái Hân bị vẻ ngoài và thần thái của Hạ Quân Vỹ thu hút, cô ta chăm chú nhìn người đàn ông tuấn tú,mị hoặc trước mặt.

-" Lâm tổng khách sáo rồi..Mong rằng Khải Thiên không làm tôi thất vọng"

Anh dựa lưng vào ghế, môi mỏng nhếch lên, nói rõ từng tiếng..

-" Nhất định...nhất định..tôi xin hứa sẽ không làm cậu thất vọng"

Để có được dự án này, ông không ngại hạ mình, vốn  cuộc sống không phải như vậy sao?

-" Tốt...Chúng ta chính thức kí hợp đồng "

Không dài dòng, dức khoát nhanh gọn, chuẩn xác.

Đỗ An nhanh chóng đưa bản hợp đồng cho Hạ Quân Vỹ và Lâm Hướng Châu,khi hai bên xem xét không ý kiến gì, đồng loạt kí vào..Nhìn bản hợp đồng vừa được kí..ba người nhà họ Lâm không giấu nỗi vui mừng....

-" Hạ tổng để cám ơn anh đã cho chúng tôi cơ hội hợp tác không biết chúng tôi có thể mời anh một bữa cơm được không?"

Lâm Ái Hân nở nụ cười quyến rũ,giọng điệu ngọt ngào,lời cô vừa nói làm cả Lâm Hướng Châu và cả Từ Minh đều quay sang nhìn cô ta...Hạ Quân Vỹ vẻ mặt ung dung, từ chối không khoang nhượng...

-" Tôi không cho ai cơ hội bao giờ..trúng thầu là do các vị đã nổ lực...nên bữa cơm này tôi xin phép từ chối "

Nụ cười trên môi Lâm Á Hân cứng lại...người đàn ông này quá ngạo mạn, một chút mặt mũi cũng không dành cho người khác...

-" Vâng...Hạ tổng nói đúng...vậy khi nào dự án thành công lúc đó chúng ta chúc mừng cũng không muộn "

Lâm Hướng Châu gượng gạo giải vây xấu hổ cho con gái..

-" Được, nếu dự án thành công, lúc đó ăn mừng cũng không muộn"

Câu nói này của anh rất chậm, rất nhẹ nhàng...

-" Vâng "

Bỗng nhiên Hạ Quân Vỹ lúc này, dời ánh mắt sang Từ Minh, người vẫn lặng im và quan sát anh từ lúc giờ...anh dựa người vào ghế, hai chân chéo nhau, dáng ngồi thong dong, tự tại..

-" Lâm tổng...cậu ta là..."

Lâm Hướng Châu nhìn theo hướng mắt của Hạ Quân Vỹ, hiểu ý anh đang hỏi là Từ Minh..

-" À..đây là con rễ của tôi..cậu ta là phó giám đốc của Khải Thiên cũng là người điều hành dự án lần này..tên là Từ Minh"

Hạ Quân Vỹ gật đầu xem như đã hiểu..Từ Minh nhanh miệng, cười rạng rỡ dù miệng vẫn còn đau khiến chân mày hắn phải nhíu lại.

-" Hạ Tổng..rất mong anh giúp đỡ "

Hạ Quân Vỹ không trả lời, những ngón tay  nhẹ nhàng gõ nhẹ lên đùi, môi mỏng cười nhẹ..ánh mắt ngút ngàn nhìn người đối diện.

-" Cậu bị tai nạn à..Sao lại ra nông nổi như vậy?"

Vẻ mặt Từ Minh cứng ngắt nhưng nhanh chóng mỉm cười gượng..

-" À..tôi bị cướp, trong lúc xô xát nên bị thương..Cám ơn Hạ tổng đã quan tâm "

Hạ Quân Vỹ  không nói gì nữa với Từ Minh mà quay sang Lâm Hướng Châu....lúc này nụ cười anh chợt tắt,cảm xúc anh thay đổi quá nhanh khiến họ không hiểu được anh đang nghĩ gì?

-" Tôi muốn dự án tuần sau bắt đầu thi công...không biết bên Lâm tổng có ý kiến gì không?"

Lâm Hướng Châu biết tuy là câu hỏi, nhưng ông nào dám ý kiến, ông phải nhanh chóng chạy ra cách để xoay vốn..Lâm Hướng Châu gật đầu lia lịa..

-" Được..được...cứ theo ý của Hạ tổng "

Hạ Quân Vỹ gật đầu hài lòng, sau đó lấy trong túi ra ba thẻ vàng đưa tới trước mặt ba người..

-" Hai tuần nữa, tôi sẽ khánh thành sân golf lấy danh nghĩa của Kim Đại..Nếu ngày đó rãnh rỗi,  mọi người có thể đến dự"

Lâm Hướng Châu nghĩ thầm nếu mời ông đến dự lễ khánh thành do chính Hạ Quân Vỹ tổ chức...

Những người xuất hiện sẽ là những nhân vật vô cùng quang trọng, không phải Khải Thiên sẽ có nhiều cơ hội hợp tác hơn hay sao..Có lẽ Hạ Quân Vỹ cũng xem trọng mới mời ông...vẻ mặt không giấu được niềm vui, Lâm Hướng Châu miệng cười không khép lại được...

-"Chúng tôi sẽ đến...nhất định sẽ đến"

Ánh mắt quét qua một vòng nhìn bộ mặt thích thú của ba người họ, lòng anh cười lạnh..

-" Tôi phải có buổi họp ngay bây giờ...xem như trước mắt chúng ta kí hợp đồng thành công "

-" Vâng..vâng..chúng tôi xin phép về trước"

Nhìn bóng ba người khuất sau tấm cửa, nụ cười ôn nhu tắt lịm, thay vào đó là vẻ âm trầm khó đoán, đôi mắt sắc lạnh, sâu thẳm không thấy đáy...

-" Cho người giám sát bọn họ "

Đỗ An biết đây là nhiệm vụ của mình, nhanh chóng nói  " vâng"

-" Viễn Thanh... Dự án này giao cho cậu....lần này cho cậu cùng chơi với bọn họ "

Anh nhếch môi nhìn Viễn Thanh...Là cấp dưới của anh bao năm, Viễn Thanh rất hiểu Hạ Quân Vỹ, đừng nhìn vào vẻ ôn nhu của anh mà lầm..một khi muốn chỉnh một ai, thì  người đó chứ việc cầu nguyện cho bản thân..

-" Hạ tổng, anh cứ yên tâm..Lâm Hướng Châu sẽ không được vui vẻ mấy ngày nữa đâu"

-" Tốt...hai cậu về làm việc của mình đi "

-" Vâng"

Cửa phòng khép lại, Hạ Quân Vỹ đứng dậy, đi đến bàn làm việc, cầm khung hình lên xem, nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt người con gái  trong tấm hình...Hình ảnh này là lúc anh đưa cô đi  du lịch ở Nhật đúng dịp mùa hoa anh đào nở.Cô đứng dưới tán hoa anh đào,  nở nụ cười xinh đẹp..ánh mắt trong veo như nước, mỗi lần mệt nhọc chỉ cần nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, thì bao mệt mỏi sẽ tan mất...Hạ Quân Vỹ, nhìn vào tấm ảnh, môi mỏng hé mở..

-" Lam..anh sẽ không cho phép một ai, có quyền làm tổn thương em.."