Không Hòa Hợp

Chương 42




“Nếu có chuyện gì xảy ra, chỉ cần em có thể làm được, quyết không hai lời vì anh……”

“Đi đâu ăn đây?” Hạng Tây dựa vào cửa sổ xe hỏi một câu.

“Hỏi tôi?” Trình Bác Diễn cười cười, “Không phải em mời tôi ăn cơm à?”

“Anh tập kích bất ngờ thế này……” Hạng Tây nhỏ giọng lầm bầm một câu, nếu không phải do cậu không có chỗ để tiền, thì mỗi ngày cậu đều mang theo tất cả tiền của mình bên người, cũng không đến mức lúc này ngay cả tiền mời khách cũng không có, “Anh chọn chỗ đi.”

“Đi ăn thịt nướng đi,” Trình Bác Diễn nghĩ ngợi nói, “Lúc trước tôi có ăn ở một quán không tệ lắm, cách đây không xa.”

“Ừm.” Hạng Tây gật đầu.

Trình Bác Diễn không nói nữa, lúc này đang là giờ tan tầm, trên đường hơi tắc, anh lái xe đi rồi lại dừng, ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía trước.

Hạng Tây dựa vào ghế nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn một lúc thấy chán, lại xoay đầu nhìn Trình Bác Diễn.

Nhìn nét nghiêng của Trình Bác Diễn có chút lạnh lùng, rất có cảm giác xa cách với người khác, nhưng cười lên thì lại rất dịu dàng, Hạng Tây vẫn rất thích nhìn anh cười.

“Muốn nghe nhạc không?” Trình Bác Diễn đột nhiên quay đầu hỏi.

Hạng Tây nhanh chóng quay mặt đi, cúi đầu móc máy ảnh trong túi ra nghịch, một lát sau mới nhớ trả lời: “Nghe đài phát thanh đi.”

Trình Bác Diễn mở radio lên, mở sang đài giao thông: “Cái máy ảnh đó, mất giấy hướng dẫn rồi, nhưng hôm qua tôi có tra số hiệu một chút, vẽ cho em cái sơ đồ.”

Hạng Tây vốn đang định nói không mất giấy hướng dẫn cũng chưa chắc em đã hiểu, vừa nghe Trình Bác Diễn nói đến sơ đồ, lập tức sững ra, trong lòng ấm áp.

“Anh còn biết vẽ nữa à?” Cậu hỏi.

“Không biết, chỉ vẽ……đại khái thôi,” Trình Bác Diễn cười nói, “Tôi biết vẽ xương.”

“……Anh vẽ máy ảnh thành khung xương rồi hả?” Hạng Tây nói.

“Chắc là em có thể xem hiểu, lát nữa lấy cho em xem,” Trình Bác Diễn cười cười, “Hiểu rõ thao tác rồi, còn mấy cái khác thì phải xem cảm giác thôi.”

“Em sợ làm hư mất,” Hạng Tây chĩa máy ảnh về trước xe, “Cái nào là công tắc thế?”

“Bên trái, cái viết on và off đó, nhấn vào là được,” Trình Bác Diễn chỉ chỉ, “Đối diện bên phải cái đó là nút chụp, vẽ hình máy ảnh đó.”

“Cái gì mà o với o phù chứ?” Hạng Tây nhìn máy ảnh, tuy rằng nhìn không hiểu, nhưng bên trái chỉ có một chỗ có thể nhấn được, cậu nhẹ nhàng nhấn một cái, màn hình máy ảnh sáng lên, cậu búng tay cái, “Mở được rồi!”

*O với O phù là phiên âm tiếng Anh đi, bạn Tây không biết tiếng Anh đâu.

Cậu nhấc máy ảnh lên, nhắm vào một mảng đèn xe màu đỏ phía trước giữ vững tay, thử ấn vào nút chụp.

Máy ảnh tách một tiếng.

“Chụp được rồi!” Hạng Tây có chút phấn khích, “Làm sao để xem đây?”

“Bên cạnh màn hình có một cái nút bấm hình tam giác như nút chiếu phát vậy, ấn vào là ra.” Trình Bác Diễn nói.

“Ai da,” Hạng Tây ấn nút xem lại, xem ảnh mình mới chụp vừa nãy mà cười, “Cái thứ gì đây……”

“Để tôi xem,” Phía trước vừa lúc đèn đỏ, Trình Bác Diễn dừng xe quay đầu sang, “Thế nào?”

“Không thế nào cả,” Hạng Tây giơ máy ảnh lên trước mặt anh, ngượng ngùng cười, “Bức này lộn xộn quá.”

Trình Bác Diễn nhìn qua một cái, trong ảnh là một mảnh đỏ, gần có thể thấy rõ đèn xe sáng, xa xa thì vầng sáng đỏ mơ hồ: “Rất đẹp đó.”

“……..Anh có thấy giả quá rồi không?” Hạng Tây chậc một tiếng.

“Cảm giác như thiên bẩm vậy,” Trình Bác Diễn cười cười, “Bức này thật sự rất đẹp, cảm giác như nắm bắt theo bản năng.”

“Vậy hả?” Hạng Tây gãi đầu.

“Còn ảnh khác không,” Trình Bác Diễn nói, “Em bấm về sau đi.”

“À,” Hạng Tây thử bấm hai cái, “Hết rồi…….”

“Không có hả?” Trình Bác Diễn cười cười, “Vậy mà xóa sạch thế, không giữ lại chút ảnh nóng nào.”

“Ảnh nóng của ai cơ?” Hạng Tây vui vẻ, vừa cầm máy ảnh chĩa ra ngoài cửa sổ vừa hỏi một câu.

“Của Tống Nhất với Lâm Hách chứ ai.” Trình Bác Diễn nói.

Hạng Tây xoay đầu lại, tuy trước đó có đoán mò về quan hệ của hai người họ, nhưng khi nghe Trình Bác Diễn trực tiếp nói ra như vậy, cậu vẫn sửng sốt: “Hai người họ……có quan hệ gì thế?”

“Người yêu đó.” Trình Bác Diễn nhìn cậu một cái.

“À…..” Hạng Tây đáp lại một tiếng, “Ồ.”

“Sao thế?” Trình Bác Diễn nối đuôi xe trước mặt, rẽ trái vào đường ít người, tăng tốc độ xe lên.

“Không có gì, chỉ là…….hai người họ……” Hạng Tây không biết mình muốn nói cái gì, nói một nửa thì dừng lại.

“Bên nhau rất nhiều năm rồi, sau khi tốt nghiệp đại học hai năm,” Trình Bác Diễn nghĩ ngợi rồi đột nhiên cười lên, “Biết hai người họ làm sao quen nhau không?”

“Sao quen nhau?” Hạng Tây có chút tò mò quay đầu lại.

“Tống Nhất lái mô tô, vượt qua đầu xe của Lâm Hách thì quẹt vào, sau đó thì lao vào đánh nhau,” Trình Bác Diễn vừa cười vừa nói, “Lúc đó tính hai người họ chẳng ra sao cả.”

“A?” Hạng Tây lập tức có hứng thú, vắt một chân lên ghế xoay người lại nhìn Trình Bác Diễn, “Ai đánh thắng thế?”

“Đáng lẽ là Lâm Hách thắng, tốt xấu gì cũng trong đội bóng rổ của trường, nhưng cuối cùng lại bị Tống Nhất đánh một trận,” Trình Bác Diễn nói, “Lúc đánh được một nửa thì Tống Nhất lên xe cậu ấy, đóng cửa xe lại không chịu xuống, cậu ấy muốn lôi Tống Nhất ra, kết quả lại bị người ta kéo đầu qua cửa sổ xe……..”

Hạng Tây ngẩn ra, sau đó thì cười nắc nẻ, cười một lúc lâu cũng không dừng được.

“Sau này cậu ấy tổng kết lại, ba chuyện khi dừng xe, đóng cửa sổ tắt động cơ rút chìa khóa.” Trình Bác Diễn cười nói.

Vốn Hạng Tây cảm thấy việc đàn ông thích đàn ông rất vi diệu, trừ Trình Bác Diễn ra, có là ai cậu cũng cảm thấy kỳ cục.

Nhưng bây giờ sau khi cười một trận, cậu bỗng thấy chẳng có gì hết, dựa vào lưng ghế cúi đầu nhìn máy ảnh, hình như không có gì to tát cả.

Trình Bác Diễn, Tống Nhất, Lâm Hách, đều là người rất tốt, như tất cả những người bình thường khác sống cuộc sống bình thường, thích đàn ông, hay thích phụ nữ, cũng không ảnh hưởng gì.

Đương nhiên trừ tên biến thái như Đàm Tiểu Khang ra!

Biến thái!

Sờ con mẹ nó ấy!

Tôi là kiểu biến thái mà cậu nói đấy.

Câu nói của Trình Bác Diễn đột nhiên lóe trong đầu cậu.

Hạng Tây bĩu môi trong lòng, thực ra Trình Bác Diễn còn quá đáng hơn, còn mẹ nó hôn……

Vậy mà cậu không nổi giận, cũng không liệt Trình Bác Diễn vào vòng biến thái.

Thế nên nói, cái thứ giới hạn này thật là tùy tâm sở dục.

“Quán này này.” Trình Bác Diễn bên cạnh nói một câu.

“À!” Hạng Tây đang thất thần, nghe câu này lập tức đưa tay ra định mở cửa chuẩn bị xuống xe.

“Ây!” Trình Bác Diễn kéo cậu lại, “Em làm gì vậy?”

Lúc này Hạng Tây mới phản ứng lại còn chưa dừng xe, Trình Bác Diễn đang tìm chỗ đậu, cậu gõ gõ cửa sổ: “Em xuống chiếm chỗ cho anh mà.”

“Không cần, phía trước vừa có xe rời đi,” Trình Bác Diễn nhìn cậu một cái, lái xe qua đó đậu xe, “”Có phải em đang ngủ không thế?”

“Không có, nếu em mà ngủ mất thì anh có nói Hạng Tây đuôi em cháy kìa em cũng không động đậy đâu.” Hạng Tây cất máy ảnh vào trong túi, nhảy xuống xe.

“Mọc ở đâu vậy? Sao tôi không thấy nhỉ.” Trình Bác Diễn nói rồi cũng xuống xe.

“…Không phải anh nói lúc phẫu thuật xem hết rồi à!” Hạng Tây nhịn không được gào lên một tiếng.

“Tôi xem trước lúc phẫu thuật nha.” Trình Bác Diễn rất bình tĩnh nói.

Hạng Tây cảm thấy cuộc đối thoại này không thể tiếp tục được nữa, xoay người đi vào quán thịt nướng.

Thực ra hai người đến ăn buffet thịt nướng để ăn ngon thôi, sức ăn Hạng Tây bình thường, Trình Bác Diễn ăn có chút thịt cũng chú ý cả buổi, cái gì mà thịt đỏ thịt trắng có dinh dưỡng hay không.

Vì để có thể nhét nhiều hơn, Hạng Tây cũng không uống nước, cuối cùng ăn cũng không nổi thêm bao nhiêu, nếu không phải bữa này Trình Bác Diễn mời, cậu còn rất đau lòng một trăm tệ kia.

Cậu biết cá hồi rất đắt, cho nêm cầm đĩa đi lấy mấy lần, nhưng chị gái cắt cá chỉ cho cậu hai phần rồi không cho nữa, Trình Bác Diễn đi ba lần chị ta đều cắt cho anh cả ba lần, còn vô cùng nhiệt tình giới thiệu cá hồi nửa ngày.

“Vì sao lại thế chứ?” Hạng Tây khó chịu ngồi trên ghế, sau khi không được cho cá hồi nữa cậu ăn mấy loại thịt khác không ít, ” Có phải vì em giống ăn chực không?”

“Không phải,” Trình Bác Diễn uống một ngụm nước, “Là do tôi quá đẹp trai.”

“Da anh còn dày hơn đống cá đó nữa……Nhưng đồ ăn ở đây ngon thật, em thích ăn thịt bò cắt lát,” Hạng Tây cười nói, dựa vào lưng ghế ngồi sờ bụng, “Anh có tin không, đây là lần đầu tiên em đi ăn buffet đó.”

“Tin,” Trình Bác Diễn gật đầu, “Ăn đã chưa?”

“Đã rồi,” Hạng Tây nói, “Anh thì sao? Em thấy anh không ăn bao nhiêu.”

“Nhiều rồi, ăn đã rồi,” Trình Bác Diễn cười cười, “Đây là lần đầu tiên em chính thức mời khách, thực ra có ăn cháo đậu thập cẩm anh cũng có thể ăn đã.”

Hạng Tây ha ha cười hai tiếng.

Từ quán thịt nướng đi ra, vừa trở lại xe dựa vào ghế, Hạng Tây đã cảm thấy hơi mệt mỏi, chắc là do ăn quá nhiều.

“Em xem cái này đi,” Trình Bác Diễn đưa một tờ giấy cho cậu, “Xem hiểu không? Xem hiểu thì cầm về từ từ học cách chơi máy ảnh đi.”

“À,” Hạng Tây nhận tờ giấy, mở ra xem, “Ôi anh cũng rất……biết vẽ đó.”

Có mấy hình máy ảnh được vẽ ở nhiều góc độ khác nhau trên giấy, rất giống tranh hoạt hình, các góc đều được vẽ tròn lại, nhưng liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra đây là máy ảnh của Tống Nhất, trên mỗi cái nút đều vẽ một đường thẳng biểu thị, viết cách dùng, bên cạnh mấy chữ phức tạp còn có những hình vẽ nho nhỏ.

“Xem hiểu được không?”

“Được,” Hạng Tây xem rồi cười, “Hình vẽ này không giống anh tí nữa, dễ thương quá đi.”

“Ừm, giống em hơn.” Trình Bác Diễn cười cười.

Hạng Tây ngây ra rồi mới phản ứng lại được, liền nhìn tờ giấy chằm chằm không nói gì.

“Chở em về nhé?” Trình Bác Diễn khởi động xe.

“À,” Hạng Tây đáp lại một tiếng, nghĩ ngợi gì đó lại lập tức ngẩng đầu lên, “Áo em đâu? Không phải anh nói sẽ giúp em giặt sạch hả?”

“Tôi cầm về giúp em giặt mà, ngày mai đưa cho em không phải là được rồi sao.” Trình Bác Diễn nói.

“Vậy ngày mai đi làm em mặc gì giờ?” Hạng Tây trừng anh, “Bây giờ em chỉ có cái này thôi, Tống Nhất nói tháng sau mới có cái mới.”

“Vậy em giặt rồi cũng không phải là không mặc được sao?” Trình Bác Diễn không hiểu nổi.

“Thế nên đến giờ vẫn chưa giặt đó.” Hạng Tây nói.

“……..Ôi dào,” Trình Bác Diễn thở dài, “Mặc cũng được nửa tháng rồi nhỉ, em được lắm, vậy tình huống của em lâu lâu một ngày không mặc cũng không ai trách em chứ?”

“Không ai trách em cả,” Hạng Tây cau mày, thấp giọng xuống, “Nhưng vậy không phải là khác với mọi người sao?”

Trình Bác Diễn im lặng một lúc, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên vô lăng: “Vây em đến nhà tôi đợi đi, giặt xong đưa em.”

“Ơ?” Hạng Tây bỗng ngập ngừng.

“Không muốn đi thì ngày mai mặc đồ khác trước đi.” Trình Bác Diễn nói.

“……Đi chứ.” Hạng Tây trượt trên ghế.

Nhà Trình Bác Diễn có lẽ là nơi cậu quen thuộc nhất trong thành phố, thấy còn quen thuộc hơn so với “ổ tặc” cậu ở mỗi ngày.

Vừa vào cửa cậu đã thuần thục thay giày, sau đó đứng cạnh đó xoa tay.

Trình Bác Diễn vào phòng lấy cho cậu cái quần, cậu cầm nhìn xem, vẫn là cái quần ngày hôm đó, nhưng ngửi được hương thơm mới giặt xong.

“Hôm đó em cũng không mặc, vậy mà anh cũng giặt à?” Cậu vào thư phòng bên cạnh thay quần.

“Lấy ra rồi thì cảm thấy nếu không giặt thì không thể bỏ vào lại được,” Trình Bác Diễn cầm cái áo đồng phục công của cậu nhìn xem, “Em xem TV đi.”

“Có thể giặt sạch hả?” Hạng Tây lo lắng.

“Khó nói lắm,” Trình Bác Diễn cẩn thận nhìn một lúc rồi thở dài, “Có phải em lấy bút đồ tám mươi lần không thế, mực cũng sắp lem ra bên ngoài này luôn rồi.”

“Không đếm, không được tám mươi lần thì chắc cũng được bảy mươi tám lần á.” Hạng Tây xoa mũi.

Trình Bác Diễn cầm lọ cồn vào phòng tắm.

Hạng Tây ngồi trên sofa, mở TV xem.

Xem một lát cũng không có gì thú vị, cậu đứng lên đi hai vòng trong phòng, thấy trên bàn máy tính có mấy tờ giấy vẽ gì đó, nhìn giống như tờ giấy Trình Bác Diễn vừa mới đưa cậu.

Cậu cầm lên xem, đúng vậy thật.

Nhưng mà mấy tờ này chắc bị bỏ hết, có vài tờ vẽ không đẹp, có vài tờ có chữ bị gạch xóa sửa lại, Hạng Tây nắm chặt mấy tờ giấy nhìn rất lâu.

Thật ra mấy tờ bị bỏ đi này, mỗi một tờ cậu xem hiểu hết, chẳng qua vẽ không đạt tiêu chuẩn, chữ viết không được rõ ràng mà thôi.

Cậu đột nhiên cảm thấy mũi chua xót.

Nhấc tay lên sờ lệ chí không bị che đi trên mặt, cậu cười lên, gần đây bị sao vậy chứ.

Trình Bác Diễn trong phòng tắm nửa ngày cũng chưa ra, Hạng Tây nhìn giờ, đã khoảng mười phút rồi, cậu nhịn không được đi đến cửa phòng tắm.

Trình Bác Diễn ngồi xổm quay lưng về phía cửa, cúi đầu không biết đang nhìn gì.

Hạng Tây đến gần nhìn xem, có một cái thau trước mặt Trình Bác Diễn, bên trong đang ngâm áo của cậu.

Cậu nhìn một lúc, không nhìn ra được cái gì có thể khiến Trình Bác Diễn nhìn chằm chằm đến vậy, đành phải hỏi một câu: “Áo này phải niệm chú để giặt hả?”

“Hả?” Trình Bác Diễn quay đầu, cười lên, “Phải ngâm một lát.”

“Vậy cũng không cần phải ngồi chung với nó mà.” Hạng Tây nói.

Trình Bác Diễn vẫn ngồi xổm không đứng dậy, dừng một lúc mới nói: “Không phải sợ đi ra sẽ làm em không tự nhiên à.”

“Em……” Hạng Tây không ngờ Trình Bác Diễn ngồi xổm trong phòng tắm cả buổi chỉ vì thế, “Không có không tự nhiên.”

Trình Bác Diễn đứng dậy xoay người: “Em…….”

Trước đó vì muốn nhìn xem trước mặt anh là cái gì, nên Hạng Tây đứng rất gần, Trình Bác Diễn xoay một cái, suýt nữa là mặt đối mặt dán vào người trước mắt.

Có thể cảm nhận được cả hơi thở.

Hạng Tây nhanh chóng muốn lui về sau, còn chưa kịp lui xuống, chân trái đã giẫm lên dép ở chân phải, thiếu chút nữa là vặn người té ngồi xuống đất.

“Ra ngoài xem TV đi, sắp xong rồi.” Trình Bác Diễn đỡ cậu.

Trình Bác Diễn lại quay về ngồi xổm xuống, Hạng Tây đứng sau anh không đi, dựa vào khung cửa nhìn vào lưng anh.

Khi ngồi xổm Trình Bác Diễn chống khuỷu tay lên đùi, bả vai chịu lực căng ra, rất đẹp, cảm thấy bình thường anh cũng không có thời gian tập thể dục, không biết sao có thể làm cho mấy đường cơ bắp cân xứng và đẹp thế.

“Có lẽ giặt không sạch được rồi.” Tay Trình Bác Diễn vò đồ trong thau.

Hạng Tây không nghe rõ anh nói gì, thuận miệng hỏi một câu: “Anh bình thường rèn luyện làm sao vậy?”

“Rèn luyện?” Trình Bác Diễn quay đầu lại nhìn cậu một cái, “Trong thư phòng có máy chạy bộ, còn có tạ rồi gì đó, rảnh tôi sẽ tập.”

“À,” Hạng Tây nghĩ ngợi, “Lúc em ở đây cũng có thấy anh tập đâu.”

“Nói nhảm thế, em chiếm hết địa bàn rồi tôi sao tập được.” Trình Bác Diễn cười.

Trình Bác Diễn vật lộn với cái áo gần nửa tiếng, ngoài cồn ra còn thử thêm phương pháp khác, thậm chí còn đi xuống lấy ít xăng trong xe mình lên.

Cuối cùng vẫn không thể giặt sạch được cái tên với khung.

“Tay em đúng là táy máy mà……” Hạng Tây nhìn cổ áo.

Thật ra chuyện này cũng không lớn, đổi sang người khác như Trình Bác Diễn đi, cũng chỉ là chuyện để cười một trận, nhưng Hạng Tây lại bị chuyện này cấn trong lòng, không may mắn gì, những chuyện cậu từng trải qua khiến cậu rất chú ý tới mấy thứ này.

Vốn muốn hỏi Trình Bác Diễn còn cách nào khác không, ngước mắt lên đã thấy ngón tay Trình Bác Diễn bị nước làm nhăn lại, đầu ngón tay cũng đỏ lên, cậu lập tức áy náy.

“Thôi bỏ đi, cứ để đó, không làm nữa.” Cậu nói.

“Thực ra còn một cách nữa,” Trình Bác Diễn nhìn cậu, “Tôi nghĩ nếu giặt không sạch được sẽ dùng cách này.”

“Đừng dằn vặt mình nữa,” Hạng Tây nhìn tay nhíu mày, “Hay là để em đi, anh nói cho em nên làm thế nào.”

“Em hả?” Trình Bác Diễn cười nói, “Chưa từng thực tiễn thì không được đâu, đợi đó.”

Trình Bác Diễn nói xong thì cầm quần áo xoay người đi vào phòng ngủ, cũng đóng luôn cửa lại.

Hạng Tây đứng trong phòng khách, không biết anh muốn làm gì, lại không dám tự tiện đi vào theo, sợ Trình Bác Diễn ném cậu ra ngoài, chỉ có thể ở bên ngoài hô lên: “Xóa làm sao vậy?”

“Chờ đi!” Trình Bác Diễn ở bên trong cũng hô ên, “Mười phút!”

“…….Ồ.” Hạng Tây trả lời chần chừ, đứng ngoài cửa phòng ngủ.

Qua khoảng mười phút, cửa phòng ngủ mở ra, Trình Bác Diễn cầm áo đi ra, ném vào tay cậu: “Được rồi, tự viết lại tên lên đi, áo tôi vừa giặt rồi, cầm về phơi khô là được.”

“Xóa sạch rồi?” Hạng Tây giật mình, nhanh chóng lật áo ra, nhìn vào cổ áo, “Cái này….…là gì vậy?”

Không còn tên với khung trên cổ áo nữa, thay vào đó là một miếng vải nhỏ hình con gấu có màu trắng, có thể viết tên lên.

“Nhãn tên đấy, khâu vào,” Trình Bác Diễn dựa vào mép bàn máy tính, duỗi chân ra, “Ôi, sắp mù cả mắt rồi.”

“Anh khâu vào à?” Hạng Tây trợn trừng mắt.

“Ừ, sau khi may cái bao cát ở tiết thủ công hồi tiểu học thì không còn khâu mấy thứ này nữa,” Trình Bác Diễn cười nói, “Thế nào?”

“Cái thứ này lấy đâu ra vậy?” Hạng Tây còn chưa hết kinh ngạc.

“Của cháu gái tôi đấy,” Trình Bác Diễn búng con gấu, “Mấy bạn nhỏ mầm non toàn dùng cái này, tôi mua cho con bé vài cái, nhưng chị tôi muốn tự thêu tên mình lên, nên toàn mua mấy cái trắng tinh ấy, cái này lén lấy đó, thích không? Mấy cái băng cá nhân của cậu cũng như thế này.”

“Thích! Thích!” Hạng Tây ra sức gật đầu, tay siết chặt con gấu trên cổ áo, “Vô cùng thích!”

“Viết tên lên đi,” Trình Bác Diễn nói, quay đầu thấy mấy tờ giấy trên bàn, anh ngừng động tác lại, nhanh tay gạt đống giấy trước mặt sang một bên, “Đừng có vẽ thêm khung đấy, khâu cái này mệt muốn chết.”

Hạng Tây không nói gì, nhìn chằm chằm cổ áo rất lâu, sau đó đột nhiên đến trước mặt Trình Bác Diễn, ôm anh thật chặt.

Cậu dùng sức ôm anh rất lớn, dường như Hạng Tây dùng hết sức mình.

Trình Bác Diễn bị cậu đẩy dựa vào bàn phía sau, sau đó nhẹ nhàng vỗ lưng cậu.

Lúc Hạng Tây buông anh ra mắt vẫn còn tròn xoe, tròn mắt nhìn một lát lại đột nhiên đặt áo lên bàn, cầm lấy cây bút, nửa người đều nhoài lên.

Mau mau viết tên đi.

Nhưng tay run vô cùng, động tác không chỉ làm qua một lần hôm nay lại khiến cậu căng thẳng kỳ lạ, cả nửa ngày cũng không dám đặt bút xuống con gấu.

Cứ nằm sấp trên bàn nắm chặt bút như thế.

“Tôi giúp em viết nhé?” Giọng Trình Bác Diễn vang lên bên cạnh.

Hạng Tây nhanh chóng ném bút lên bàn, nhảy qua một bên, đặt mông xuống ghế, mắt vẫn luôn nhìn xuống sàn nhà.

Trình Bác Diễn lấy bút, khom lưng viết tên của cậu xuống cổ áo.

“Được rồi.” Trình Bác Diễn nhìn cậu một cái.

“Ừm,” Hạng Tây ngồi yên đáp một tiếng, qua một lúc mới cầm áo nhìn kỹ, “Anh viết chữ đẹp thật.”

“Cảm ơn,” Trình Bác Diễn cười, “Chở em về nhà nhé?”

“Em ngồi xe bus về, cũng không xa lắm, anh đừng chạy nữa.” Hạng Tây nói, lúc này không phải vì xấu hổ, cũng không phải ngượng ngùng, chính xác là không muốn Trình Bác Diễn phải chạy đi chạy lại nữa.

“Vậy…..tùy em thôi.” Trình Bác Diễn cười cười.

Hạng Tây thay quần, mang giày đứng ở cửa một lúc, quay đầu nhìn Trình Bác Diễn: “Em nói lời này rồi, nói rất nhiều lần……Trước giờ chưa từng có ai tốt với em như vậy, cho dù cho chuyện lớn hay chuyện nhỏ, cũng chưa từng có ai cả, em……chẳng giúp anh được gì cả……”

“Hạng Tây……” Trình Bác Diễn gõ nhẹ hai cái lên bàn, muốn nói gì đó, lại bị Hạng Tây ngắt lời.

“Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra, chỉ cần em có thể làm được, quyết không hai lời vì anh,” Hạng Tây nhìn anh, “Thật đó, tuy có lẽ sẽ không có chuyện như thế đâu, nhưng chỉ cần có…..”

“Hạng Tây,” Trình Bác Diễn bước đến, đứng trước mặt cậu, “Giống trước kia là được.”

Hạng Tây không lên tiếng.

“Giống trước đây là được rồi,” Trình Bác Diễn nói, “Muốn nói gì muốn làm gì không cần nghĩ nhiều, đương nhiên vẫn không được nói bậy, còn nói lần nữa tôi chắc chắn sẽ đánh em, kéo đầu em vào cửa sổ xe mà đánh.”

Hạng Tây phút chốc vui lên, dựa vào cửa cười một hồi.

Trình Bác Diễn cười cười: “Không cần tôi chở về thật à?”

“Chở đi,” Hạng Tây xoa mũi, “Chân em hơi mỏi.”