Không Nghĩ Sẽ Yêu Em

Chương 64






Cả đêm Nhược Nhược không ngủ mà cứ suy nghĩ mãi, mọi thứ chỉ mới bắt đầu nhưng sao khó khăn quá.

Sáng sớm cô ngủ quên, cho đến tận trưa cô mới tỉnh giấc, cô dụi mắt đi xuống bếp
_Tiểu Mi
_Ôn!
_Tôi đã nói gọi tôi là Tiểu Nhược mà
Cô cau mày, hai con mắt sưng húp vì khóc nheo lại, Tiểu Mi xịu mặt ngại ngùng nói
_Nhược tiểu thư, đại thiếu gia nói là hôm nay không về nhà ăn cơm trưa, cô cứ ăn một mình đi, còn nữa cũng đừng đến tập đoàn làm phiền
_Ừ
Nhược Nhược chỉ biết ừ, cô lặng lẽ quay đi, đưa mắt nhìn biệt thự rộng lứn xa hoa mà thiếu hơi ấm vì mấy lời của cô mà ngay ngày đầu về đây cô đã đánh mất! mất thứ gì đó thì cô không rõ, nhưng thứ đó quan trọng lắm, phải chăng đó là yêu thương từ hai phía?
***

_Nhược tiểu thư cô ăn cơm chưa? giờ này trưa rồi
Tiểu Mi lại hỏi cô, cô ngẩn người một lát, vẻ mặt buồn thấy rõ, Tiểu Mi cũng ái ngại nhìn cô, mới cưới mà tình cảm của hai người nhạt quá
_Tôi không đói, tôi đợi Ôn chủ tịch về cùng ăn
Cô buộc miệng và muốn đợi anh cùng ăn, cô muốn giải thích với anh chuyện hôm qua
_Đại thiếu gia đến chiều mới về, cô nghe lời tôi ăn trước đi
Tiểu Mi kéo tay cô nài nỉ, nhưng cô vẫn không lay động, bây giờ cô ăn cũng không nổi
_Thôi, tôi không đói
Nhược Nhược lên phòng cô đắp chăn qua đầu lại bắt đầu suy nghĩ
_Hay mình gọi cho Ôn chủ tịch?
Cô lấy điện thoại ra bấm bấm, nhưng vẫn chưa dám gọi, cô có nhiều chuyện muốn nói với anh nhưng lại không biết sẽ nói gì nữa
_Gọi
Nhược Nhược ấn phím xanh trên màng hình điện thoại
***
Ôn Thiếu Phàm ngồi vào bàn làm việc mãi mê ôm laptop, không khí rất căng thẳng, bên cạnh là Tồn Thư và Trương Nam, họ nhắn tin qua lại với nhau đại khái là
_Sao hôm nay Ôn chủ tịch đi làm sớm? có phải boss Phàm đã chán Nhược Nhược?
Trương Nam nháy mắt, ý bảo Tồn Thư nhìn sắc mặt của anh, nó rất kém u ám và lạnh lẽo, trong hơi thở nặng nề còn mang sự bực dọc
_Sao tôi biết, có giỏi thì hỏi đi
Tồn Thư cũng nhắn một tin, cô trừng mắt nhìn Trương Nam, cô cũng không muốn vướn vào rắc rối
_Vớ vẩn, tôi chưa muốn mất việc, nhưng nếu cô hỏi thì cô có cơ hội làm Tiểu phu nhân đó
Trương Nam cười đểu đáp trả, đọc xong tin nhắn mà cô tức lộn ruột, cô đang buồn vì soái ca đã kết hôn giờ còn bị Trương Nam trêu chọc

_Nham nhỡ
Tồn Thư giẫm chân, thiếu điều muốn phan cái điện thoại vào mặt Trương Nam, lúc này thì điện thoại anh reo lên, anh rút điện thoại trong túi ra, chẳng may nó rơi xuống đất, bị lật úp, tiếng chuông vẫn đổ, anh cúi người định nhặt thì!.

_Anh hai!
Ngoài cửa phòng Thiên Phong khoát tay Tiểu Uyển đi vào, rất hạnh phúc, thấy họ anh đứng lên chẳng buồn nhặt điện thoại mà còn giẫm lên
_Trời ạ, tôi nói là Ôn chủ tịch đang giận mà, hic! điện thoại đắt tiền, không xài thì chi tôi cũng được mà, hic! phận trâu bò đáng khổ
Thấy thái độ của anh, Trương Nam tiếc rẽ nhìn cái điện thoại vẫn đổ chuông dưới sàn, anh đã ra đến cửa, sắc mặt vẫn không không đổi, mà cũng chẳng ai biết anh đang nghĩ cái gì
_Không nghe máy?
Ở biệt thự, Nhược Nhược buồn bã buôn điện thoại, cô cuộn trong chăn nghĩ ngợi đầu óc bận tâm, còn anh nếu thấy cuộc gọi là cô thì có giữ thái độ đó không
***
_Phàm soái sao anh đi làm, đáng lẽ phải ở nhà với Tiểu Nhược chứ?
Quay lại với chuyện ở tập đoàn, Uyển Uyển vui cười hỏi chuyện, nhưng bản mặt anh vẫn cứ đóng băng, ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm như không muốn trả lời
_Nên để cô ấy thoải mái
Ôn Thiếu Phàm nói thầm, đó cũng là lý do anh để cô một mình ở biệt thự, để cô từ từ thích ứng

_Phàm soái, nghe em hỏi không?
Uyển Uyển kéo vai áo anh, anh trở lại bàn làm việc, cắm cúi vào tờ báo, mãi sau mới nhếch môi nhã ra mấy chữ
_Anh bận, công việc rất nhiều
Anh trả lời, Tiểu Uyển chỉ biết chán nản lắc đầu, còn Thiên Phong và Trương thì đang xì xầm to nhỏ thích chí
_Đêm tân hôn thế nào? thoả mãn không?! ý nhầm là hạnh phúc không?
Ôn Thiên Phong mở miệng ra là hỏi đểu, còn cười giỡn cợt, nhưng đang nói thì bắt gặp ánh mắt đầy sát khí của Tiểu Uyển nên nín luôn không nói nữa
_Em và Thiên Phong sẽ đi tuần trăng mật, anh với Tiểu Nhược cũng đi nha?
_Anh không rảnh, anh còn phải làm việc gặp em sau
Ôn Thiếu Phàm lạnh lùng, bất cần, anh chẳng mảy may đến chuyến đi chơi, Tiểu Uyển chán nản phụng phịu bỏ ra ngoài
_Nhược Nhược làm sao chịu nổi một người khô khan như anh chứ? Hừ!