Không Nghĩ Tới Đi

Chương 15: 15: Vai Diễn Phụ






Thiệu Từ Tâm cũng không nghĩ tới Ôn Chi Hàn cư nhiên có thể hỏi ra cái vấn đề đánh thẳng vào linh hồn bé nhỏ của người ta như thế.

Lời này đều trực tiếp vực dậy tinh thần nàng.

Bất quá nàng không chút nào hoảng hốt.

Này có cái gì để hoảng?
Nàng còn có thể trực tiếp nói cho Ôn Chi Hàn bản thân nàng là trọng sinh, đời trước là vợ của Ôn Úc? Chuyện này đương nhiên không thể.

Vì thế, nàng bình tĩnh mà tiếp tục nghĩ cái lý do lấp liếm: "Em có một người bạn đã kết hôn! "
Ôn Chi Hàn một chút đã hiểu rõ cái đáp án này.

Nàng lần trước đã nói chính mình có một người bạn đã kết hôn.

Thiệu Từ Tâm: "Vì Ôn tổng của chúng ta, nên lúc trước em liền hỏi riêng cô ấy quá trình lãnh chứng, để tránh quá trình lãnh chứng xảy ra vấn đề ngoài ý muốn, chậm trễ thời gian của chị.

"
Ôn Chi Hàn: "Thì ra là thế.

"
Thiệu Từ Tâm xem như lừa gạt qua đi, trong lòng nhẹ nhàng thở ra.

May mắn Ôn Chi Hàn không phải loại người dây dưa không rõ, truy hỏi kỹ càng sự việc.

Duỗi người, nàng chậm rì rì hỏi: "Vị phụ nhân nay, chúng ta kế tiếp đi đâu ạ?"
Ôn Chi Hàn phi thường tự nhiên mà tiếp nhận cái xưng hô biến hóa này, rốt cuộc đây là sự thật.

"Đi ăn cơm đi, cơm nước xong chị đưa em trở về, em sớm một chút tắm rửa nghỉ ngơi.

"
Lời nói này cỡ nào tri kỷ, cỡ nào ôn nhu chớ
Thiệu Từ Tâm đáp ứng, tâm tình thập phần xán lạn mỹ lệ.

Tuy rằng là hợp đồng hôn nhân, nhưng đối tượng kết hôn là một vị Bồ Tát ôn nhu ngây thơ, trên thế giới còn có cái gì so với cái này càng tốt đẹp hơn sao!
"Chị giống như còn chưa hỏi qua," Ôn Chi Hàn đột nhiên mở miệng nói: "Em thích ăn cái gì?"
Thiệu Từ Tâm chớp đôi mắt, thực mau bắt được mạch não này.

"À à, em hiểu, yêu cầu diễn kịch sao.

"
"Em sao, trừ bỏ rau thơm cùng ớt cay, còn lại đều thích, cũng không có món gì đặc biệt thích ăn, chỉ cần là đồ ngon thì em đều thích.


"
"Em thích đồ ngọt có vị matcha, đồ uống không có yêu cầu gì đặc biệt.

"
"Còn chị?"
Loại chuyện nhớ khẩu vị yêu thích của đối phương này, không thể chỉ có một bên đơn phương làm, nên hỏi vẫn là phải hỏi.

Diễn kịch là giành lấy thành tựu cho nhau, yêu đuơng cũng vậy.

Thật ra nàng có biết một chút, Ôn Chi Hàn không thích ăn cay, còn lại cũng không rõ, hai người ở đời trước còn không có thân cận đến mức hiểu tận gốc rễ của người ta.

Ôn Chi Hàn đáp: "Không phải cay thì tốt.

"
Trong vòng dự kiến
Thiệu Từ Tâm: "Không còn gì nữa?"
Ôn Chi Hàn: "Ừm.

"
Thiệu Từ Tâm: "Vậy đồ ngọt, đồ uống đâu?"
Ôn Chi Hàn cười khẽ: "Đều có thể, không kén chọn.

"
Thiệu Từ Tâm nhẹ nhàng mà so một cái thủ thế "OK": "Đã hiểu.

"
Nàng càng thêm cảm thấy cùng Ôn Chi Hàn ngốc tại một chỗ nhẹ nhàng vô cùng.

Ít nhất là khẩu vị các nàng đồng nhất, không cần vì nhân nhượng đối phương mà thay đổi.

Đời trước nàng cũng vì Ôn Úc mà ăn cay, kết quả là đổi lấy một cái kết quả như vậy!.

.

Uổng phí sức lực lại còn bị chê cười.

Quả nhiên, làm người vẫn là không nên ủy khuất bản thân, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, muốn làm gì thì làm đấy, bản thân vui vẻ mới quan trọng!
"Còn có một việc, Từ Tâm.

"
"Dạ? Cái gì?"
Xe ở trước đèn xanh đèn đỏ dừng lại.


Ôn Chi Hàn quay đầu nhìn Thiệu Từ Tâm.

"Ôn Úc biết chuyện hai nhà chúng ta liên hôn.

"
"Sau đó thì sao?"
"Nó nói em không thích chị, cho rằng là chị bức ép em kết hôn.

"
"Liên quan cái rắm gì chị ta chứ!"
"Cho nên chị nói với nó!.

Em yêu chị, yêu đến thở không nổi.

"
"Dạ???"
Ôn Chi Hàn mỉm cười nhìn người đang ngơ ngác trước mắt, nhẹ giọng nói: "Chị nghĩ nếu muốn lừa gạt ba mẹ chị, trước phải lừa gạt nó.

Hiểu không? Từ Tâm.

"
Thiệu Từ Tâm đôi mắt đào hoa nhanh chóng chớp động vài cái, một lát sau, phát ra một tiếng cảm khái: "Oa! ! "
Logic kín đáo, vô pháp phản bác.

Nàng thiếu chút nữa đã quên mất, Ôn Úc cũng là người Ôn gia.

Ôn Chi Hàn bỗng nhiên bị nàng chọc cười, ánh mắt xinh đẹp chậm rãi cong thành vầng trăng non.

"Chị cười cái gì?" Thiệu Từ Tâm khó hiểu.

"Từ Tâm, em biết em hiện tại giống cái gì không?" Ôn Chi Hàn hỏi lại.

"Giống cái gì?" Thiệu Từ Tâm đoán không được.

Ôn Chi Hàn ánh mắt khẽ nhúc nhích, vươn tay chỉnh tóc cho nàng, cử chỉ ôn nhu lại tự nhiên.

"Giống một cái vai diễn phụ.

"
"! ! "

Thiệu Từ Tâm lập tức ra vẻ thẹn thùng: "Thật không dám giấu giếm, kẻ hèn này đã từng đích xác có một đoạn thời gian diễn vai phụ đó! "
Ôn Chi Hàn: "! ! ?"
Em thật sự có??
!
Từ địa điểm ăn cơm trở về tiểu khu, dọc theo đường đi Thiệu Từ Tâm đều suy nghĩ chuyện của Ôn Úc.

Cụ thể mà nói, là suy nghĩ lừa Ôn Úc như thế nào.

Nàng nguyên bản cũng không muốn phản ứng cái tra nữ này, chia tay chính là thanh toán xong, Ôn Úc sống hay chết đều không liên quan nàng.

Nhưng tạo hóa trêu ngươi, nàng trở thành chị dâu của Ôn Úc, không chỉ có như thế, nàng còn hướng Ôn Chi Hàn đưa ra điều kiện muốn ở trước mặt ba mẹ giả bộ ân ái.

Nếu tiếp tục cái quá trình này, nàng muốn tránh Ôn Úc cái tra nữ này thực sự quá khó khăn.

Ném không được, vậy chỉ có thể đối mặt, coi như là ông trời muốn nàng hung hăng đánh trả tra nữ đi.

Rõ ràng đã chia tay, còn muốn xen vào chuyện nàng thích ai, vị bạn gái cũ này trong xương cốt đều viết một chữ "Tiện" rõ ràng vô cùng luôn, nên đả kích chị ta một cú thật đau mới được!
Cái này còn không phải là diễn sao? Nàng chính là diễn viên chuyên nghiệp!
Chi tiết nhân vật, nàng nhất định phải moi ra rõ ràng, làm Ôn Úc hiểu cái gì kêu tình đầu ý hợp, hai bên tình thâm!
Dù sao cũng là thứ ba tuần sau gặp mặt diễn một phen, nàng về sau không biết có bao nhiêu cơ hội gặp lại Ôn Úc.

"Từ Tâm," Ôn Chi Hàn thanh âm đánh gãy nàng thất thần: "Em suy nghĩ cái gì?"
Thiệu Từ Tâm hoàn hồn nhìn người trước mắt.

Ôn Chi Hàn hôm nay ăn mặc một kiện váy đen hồng, tóc dài màu nâu xoã trên vai, lộ ra đôi tai trắng nõn.

Vành tai mềm đeo hoa tai màu đỏ, mỹ đến không gì sánh được.

- thật là cảnh đẹp ý vui.

Thiệu Từ Tâm vừa nghĩ vừa cười, trả lời: "Suy nghĩ như thế nào phối hợp với chị lừa Ôn Úc á, còn có! ! "
Ôn Chi Hàn: "Hm?"
Thiệu Từ Tâm chắp tay sau lưng, thân mình không tự giác hướng gần đến cô, tươi cười như hoa nói: " Ôn tổng của chúng ta hôm nay thật xinh đẹp nha.

"
Nàng nhìn thấy ánh mắt Ôn Chi Hàn hàm chứa ánh sáng mà động, rất mê người.

Còn thấy! ! Tai của Ôn Chi Hàn lại đỏ.

Thiệu Từ Tâm: "?"
Như vậy cũng có thể sao?!
Cũng quá đáng yêu đi!!!
Ôn Chi Hàn tuy rằng da mặt mỏng, nhưng người cũng đủ trấn định, giờ phút này không chút hoang mang mà đứng.

"Em nghĩ kỹ như thế nào phối hợp chị rồi sao?" Cô thong dong mà đem đề tài dẫn dẵt trở về.

Thiệu Từ Tâm dời đi lực chú ý: "Không có, chờ em nghĩ xong lại nói cho chị.

"

Ôn Chi Hàn gật đầu: "Được.

"
Thiệu Từ Tâm ngữ điệu chợt nghiêm túc: "Nhưng mà, động tác giúp em vuốt tóc của chị ngày hôm nay ở trong xe!.

"
Ôn Chi Hàn ngóng nhìn nàng, nhẹ giọng hỏi: "Làm sao vậy?"
Thiệu Từ Tâm giọng vừa chuyển: "Em cảm thấy rất tốt, ở trước mặt ba mẹ chúng ta, còn có Ôn Úc liền bảo trì như vậy đi!"
Nàng diễn qua mấy bộ phim thần tượng, còn nói qua một hồi yêu đương, hiểu rõ chi tiết thân mật nhỏ cất giấu trong sinh hoạt hàng ngày càng có thể đả động lòng người.

Giống Ôn Chi Hàn hôm nay vậy liền rất tốt, tuy rằng là thuận tay mà làm, nhưng là tự nhiên không khoa trương, nói hai nàng là một đôi đều có người tin.

Ôn Chi Hàn mày thả lỏng: "Được, chị đã biết.

"
Thiệu Từ Tâm gật đầu, lại hỏi một câu: "Chị cùng ba em tính toán khi nào công bố sự tình hai nhà chúng ta liên hôn?"
Thiệu gia cùng Ôn gia liên hôn chuyện lớn như vậy, tuyệt đối không thể lén lút, một chút tin tức cũng không lọt ra ngoài.

Đặc biệt là hai bên cha mẹ đều cho rằng các nàng là tình đầu ý hợp.

Người tình đầu ý hợp, còn lén lút cái gì? Lại không phải không thể nhìn thấy ánh sáng.

"Ngày mai.

" Ôn Chi Hàn đáp.

Lãnh chứng xong liền công bố ra ngoài, đây là cô cùng Thiệu Hành đạt thành thống nhất.

"À.

"
Thiệu Từ Tâm Tâm tâm tình bình tĩnh, rốt cuộc cũng là người đã trải qua chuyện này một lần rồi.

"Vậy thứ ba gặp lại, ngủ ngon.

"
"Ngủ ngon.

"
Ngày hôm sau, thứ bảy.

Buổi sáng 10 giờ, tiêu đề tin tức Quang Lam cùng Thiệu gia liên hôn đúng hạn xuất hiện ở tầm mắt đại chúng.

Làm bạn của Ôn Úc, Bạch Nhụy không chút nào ngoài ý muốn cũng nhìn thấy.

Cầm di động, chỉ cảm thấy ngoài ý muốn cùng vô ngữ.

Cái này cũng gọi là sẽ hối hận???.