Không Nghĩ Tới Đi

Chương 4: 4: Từ Tâm






Thiệu Từ Tâm cùng Ôn Chi Hàn quyết định lần sau lại bổ sung hợp đồng hôn nhân.
Hiện tại thời gian hấp tấp, lúc sau về nhà có lẽ còn có thêm điều kiện mới, chờ suy nghĩ cặn kẽ hơn nữa, hai bên đạt thành thống nhất, lại làm một phần hợp đồng hoàn chỉnh cũng không muộn.
Giải quyết xong một cọc tâm sự, Thiệu Từ Tâm an tâm không ít, nhìn Ôn Chi Hàn đều cảm thấy đối phương càng thêm mi thanh mục tú, hòa ái dễ gần.
Tuy rằng nàng vẫn là đoán không ra suy nghĩ của Ôn Chi Hàn, nhưng quản làm gì, chỉ cần có thể giúp được Thiệu gia bọn họ, chỉ cần không hại Thiệu gia, Ôn Chi Hàn nghĩ như thế nào đều được.
Quan trọng nhất chính là, cuộc hôn nhân này chỉ là một phần giao dịch không có cảm tình.
Hiện tại đối với nàng mà nói, bỏ cảm tình qua một bên có thể thả lỏng rất nhiều.
Nàng không cần lại giống như đời trước đi rối rắm vợ mình đối chính mình yêu nhiều bao nhiêu, không cần cố sức hàn gắn hôn nhân, càng không cần giống một cái ngốc tử lại dâng lên một tấm chân tình.
Hôn nhân tự do lại có lợi như vậy, có cái gì không tốt?
Liền tính Ôn Chi Hàn thật sự phải đối nàng có yêu cầu gì...
Thiệu Từ Tâm trộm đánh giá Ôn Chi Hàn, dừng ở biểu tình ôn nhu vô hại lại thuần lương của đối phương, cuối cùng một chút nghi ngờ cũng hoàn toàn tiêu tán.
— Ôn Chi Hàn khẳng định sẽ không đề cập yêu cầu gì quá phận.
Ôn Chi Hàn hiện tại ở trong lòng nàng chính là Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, từ bi bác ái.
Nhận thấy được tầm mắt Thiệu Từ Tâm, Ôn Chi Hàn quay đầu thoải mái hào phóng mà nhìn nàng "Em đang nhìn cái gì?"
Thiệu Từ Tâm Tâm tâm tình tốt mà nói lên lời nói dí dỏm: "Đang nhìn vợ tương lai của em á ~"
Ôn Chi Hàn nghe xong cũng chỉ là cười cười, tựa hồ hoàn toàn không ngại nghe nàng xưng hô như thế, ngược lại còn ôn thanh hỏi một câu: "Đẹp không?"
Thiệu Từ Tâm nói: "Đẹp."
Nàng không nói dối.
Nếu để nàng là người xếp hạng giá trị nhan cho người ta coi, Ôn Chi Hàn nhất định ở phía trước Ôn Úc.
Chẳng sợ đời trước cũng là như thế.
Rốt cuộc… hai người họ cũng không phải cùng một cha mẹ sinh ra, giá trị nhan không phải một cái trục hoành.
Ôn Úc kỳ thật là em họ của Ôn Chi Hàn.
Khi còn nhỏ, cha mẹ ngoài ý muốn qua đời, ba của Ôn Chi Hàn không đành lòng nhìn con gái của em gái mình thành đứa trẻ không cha không mẹ nên liền nhận nuôi Ôn Úc, để cô ta trở thành con gái thứ hai của Ôn gia.
Chỉ tiếc, quan hệ hai chị em họ nhà này cũng không tốt.
Có lẽ là trời sinh không thể hoà hợp, lại có lẽ có nguyên nhân khác.
Thiệu Từ Tâm cũng không rõ ràng lắm, rốt cuộc Ôn Úc đối với người vợ như nàng cũng không phải là biết gì nói hết, không có gì giấu nhau.
Nghĩ như vậy, Thiệu Từ Tâm cảm thấy có lẽ là ông trời muốn cho nàng hoàn toàn thoát khỏi Ôn Úc.
Khiến nàng đang lúc nản lòng thoái chí sau đó trọng sinh, lại khiến nàng cùng Ôn Úc không kết hôn, này từng vụ từng việc đều cho thấy nàng cùng Ôn Úc là không có khả năng.
Từ nay về sau, Ôn Úc là Ôn Úc, nàng là nàng.
Kéo suy nghĩ trở về, Thiệu Từ Tâm nhìn người xinh đẹp ở đối diện.
Cái gì nên nói đều đã nói, các nàng nếu lại ngồi như vậy, tựa hồ cũng chỉ là kéo dài trầm mặc mà thôi.
Thiệu Từ Tâm chủ động mở miệng: "Ôn tổng."

Ôn Chi Hàn: "Hả?"
Thiệu Từ Tâm: "Chị một hồi còn có chuyện gì yêu cầu xử lý sao?"
Ôn Chi Hàn cười khẽ: "Không có, hôm nay nhàn rỗi."
Thiệu Từ Tâm sờ sờ vành tai chính mình, có điểm xấu hổ nho nhỏ.
Đúng nha, chị ấy vừa mới là nói chính mình hôm nay có rảnh...
"Em có chút việc muốn đi về trước," Thiệu Từ Tâm ngượng ngùng nói, "Ba em còn chờ em hồi đáp......"
Ôn Chi Hàn tự nhiên biết cái hồi đáp này chỉ chính là cái gì.
Nàng gật đầu nói: "Được, vậy chị đây liền không quấy rầy thời gian của em, lần sau có rảnh lại cùng nhau đem chuyện nên làm đều làm xong đi."
Nếu muốn kết hôn, lưu trình thật đúng là không thể qua loa.
Kí hợp đồng hôn nhân, mua nhẫn, đi Cục Dân Chính đây đều là chuyện kế tiếp các nàng nên làm.
Thiệu Từ Tâm gật đầu đáp ứng, lấy ra di động đã gửi cái tin nhắn.
Sau đó Ôn Chi Hàn liền nhìn nàng ngồi ở vị trí kia vẫn không nhúc nhích.
Một chút cũng không giống như người phải về nhà.
"?"
Ôn Chi Hàn đột nhiên thấy khó hiểu: "Không phải muốn về nhà sao?"
Thiệu Từ Tâm vẻ mặt bình tĩnh: "Chờ xe."
Ôn Chi Hàn: "?
"Người đại diện của em đâu? Bọn họ không phụ trách chuyện em đi ra ngoài?"
Thiệu Từ Tâm bình tĩnh giải thích: "Sau khi kết thúc phỏng vấn, em đã cho bọn họ về trước, bởi vì em mấy ngày nay phải về nhà, liền nghĩ để tài xế trong nhà lại đây đón em, cũng đỡ mắc công người đại diện bọn họ lại đi một chuyến."
"Bất quá em cũng không nghĩ tới chị còn đang đợi em, cho nên liền tính toán cùng chị nói chuyện xong lại gọi tài xế lại đây đón em."
Nói xong, nàng hướng Ôn Chi Hàn cười cười: "Ôn tổng có thể đi trước, không cần phải để ý em."
Ôn Chi Hàn nghe xong, thật sự chậm rì rì đứng dậy, nhưng lại ôn thanh nói: "Bảo tài xế nhà em không cần lại đây."
Thiệu Từ Tâm: "?"
Ôn Chi Hàn: "Chị đưa em trở về."
Thiệu Từ Tâm: "Hả??"
"Rốt cuộc em là vợ tương lai của chị."
"Đi thôi, vị hôn thê."
Ôn Chi Hàn ngữ điệu ôn nhu nhẹ, làm Thiệu Từ Tâm trong nháy mắt cho rằng chính mình thật sự thành một phần trách nhiệm của cô.
Thiệu Từ Tâm: "......?"
Nàng chưa hiểu việc đời cho lắm, xin hỏi hợp đồng hôn nhân còn có thể tri kỷ chu toàn phục vụ như vậy sao??
...

Trợ lý Ôn Chi Hàn, Quan Nghiên phụ trách lái xe.
Thiệu Từ Tâm cùng Ôn Chi Hàn ngồi ở ghế sau, không tiếng động kéo ra một đạo khoảng cách.
Thời tiết dần dần chuyển lạnh, gió thu lặng yên thổi quét
Ráng chiều hạ xuống, dưới trời cao, xe tới xe lui, đèn xanh đèn đỏ không ngủ không nghỉ.
Bên trong xe không người nói chuyện, chỉ có không khí lưu động, tĩnh đến cực kỳ.
Thiệu Từ Tâm quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, như suy tư gì.
Nàng cảm thấy không khí có điểm xấu hổ.
Hai người các nàng đều sắp lãnh chứng, còn cùng đối phương chưa thân thuộc lắm, thậm chí ngay cả phương thức liên hệ cũng không có.
Đúng nha, nàng còn chưa có phương thức liên hệ của Ôn Chi Hàn.
Nghĩ như vậy, nàng thu hồi suy nghĩ, nhảy ra di động, xoay người nhìn về phía Ôn Chi Hàn.
Kết quả liền thấy Ôn Chi Hàn cũng cầm di động nhìn về phía chính mình.
Tầm mắt hai người trước tiên ở trên mặt đối phương tạm dừng vài giây, rồi sau đó ăn ý mà dừng ở di động đối phương.
Hết thảy đều không nói gì.
Thiệu Từ Tâm chọn một chút mi, đôi mắt linh động vô cùng.
Nàng cười một chút: "Ôn tổng, thật trùng hợp nha."
"Thật trùng hợp." Ôn Chi Hàn cong môi, theo nàng đang nói chuyện, sau đó đem điện thoại ấn vào giao diện quay số đưa cho nàng.
Thiệu Từ Tâm nhập số điện thoại chính mình vào.
Tiếp đến, hai người lại thêm WeChat.
Thêm phương thức liên hệ xong, lại từng người chiếm một bên ghế, an tĩnh mà thêm ghi chú cho đối phương, không quấy rầy lẫn nhau.
Thiệu Từ Tâm thành thành thật thật mà đem ghi chú Ôn Chi Hàn đổi thành "Ôn tổng".
Một cái xứng hô đối nàng mà nói, thập phần nhạt nhẽo không thú vị.
Nàng cùng Ôn Chi Hàn không thân, nghịch ngợm cũng không thể tùy tiện ghi chú người ta được.
"Từ Tâm."
Thanh âm ôn nhu mang theo xưng hô thân mật từ bên cạnh truyền đến.
Thiệu Từ Tâm sửng sốt một chút mới ngẩng đầu nhìn lại.
"?"
Là nàng sao?
Chị ấy là đang kêu nàng sao??
Chị ấy như thế nào đột nhiên thân cận mà kêu nàng như vậy???
Ôn Chi Hàn nhìn dáng vẻ hoài nghi lỗ tai của nàng nghe lầm, liền cảm thấy buồn cười, mi mắt cong cong hỏi: "Chị không thể kêu vị hôn thê của chị như vậy?"

Thiệu Từ Tâm mới kịp phản ứng lại.
Đúng vậy, các nàng đều là người sắp lãnh giấy hôn thú, xưng hô như thế nào lại có thể khách khách khí khí.
Còn nữa, Ôn Chi Hàn giúp nhà bọn họ, các nàng chính là một đôi tốt nhất thiên hạ, Ôn Chi Hàn muốn thế nào đều được, nàng theo tâm ý chị ấy là được.
Vì thế nàng lộ ra tươi cười buôn bán tiêu chuẩn, hướng về phía Ôn Chi Hàn khinh thanh tế ngữ: "Có thể, kêu, tùy tiện kêu.

Nếu là Ôn tổng cao hứng, kêu em Tâm Từ Thiệu đều được."
Quan Nghiên nhìn nhìn gương chiếu hậu.
Trong gương, Ôn Chi Hàn nghiêng đầu nhìn một người khác, bên môi như cũ mang theo ý cười ôn hòa.
Đánh giá một hồi, Ôn Chi Hàn rốt cuộc nói chuyện.
"Từ Tâm."
"Ở đây ở đây."
"Thật giống có điểm chân chó."
"Nói bậy." Thiệu Từ Tâm nghiêm trang mà sửa đúng: "Em cái này kêu là hiền hoà , chủ yếu là vì để chị cảm giác được em thân thiết."
Ôn Chi Hàn lộ ra biểu tình bừng tỉnh đại ngộ: "À, nguyên lai là vì để chị cảm thấy thân thiết?".

Ngôn Tình Tổng Tài
Thiệu Từ Tâm gật gật đầu, ánh mắt sáng như tuyết: "Đúng vậy đúng vậy, chị cảm nhận được sao?"
Ôn Chi Hàn nhoẻn miệng cười: "Cảm nhận được, làm em lo lắng rồi."
Thiệu Từ Tâm liêu một phen tóc dài, có điểm xú thí nói: "Không khách khí, là chuyện nên làm."
Mặc kệ thế nào, trước đem vị Bồ Tát xinh đẹp này dỗ dành tốt rồi lại nói.
Dỗ ngọt Ôn Chi Hàn, cứu Thiệu gia, nàng mới có thể thanh thản, ổn định mà làm sự nghiệp nha!
Ôn Chi Hàn không nói gì chỉ cười khẽ, thần sắc vẫn ôn nhu như thường.
— cảm giác nàng bây giờ cùng thời điểm ở cấp ba...!Cũng không có gì khác biệt.
Đối thoại hơi chút nghịch ngợm, quan hệ thai người tựa hồ kéo gần lại một chút, sau đó lại im lặng, từng người quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Một lát sau --
"Sẵn tiện" Ôn Chi Hàn đột nhiên mở miệng, "Có thể đem lịch trình của em trong khoảng thời gian này chia cho chị hay không?"
Thiệu Từ Tâm thuận miệng hỏi một câu: "Làm cái gì?"
Ôn Chi Hàn vẫn là ôn ôn nhu nhu: "Chị cảm thấy nên biết em chừng nào thì có thời gian rảnh mới tiện hẹn em đi chọn lựa nhẫn, cùng lãnh chứng."
"Nhẫn chung quy vẫn là phải mang trên tay em, chị kiến nghị em vẫn là cùng với chị đi chọn lựa sao cho hợp tâm ý, không nên tùy ý giao cho người khác quyết định."
Thiệu Từ Tâm cảm thấy lời này có lý.
Trong xương cốt của nàng vẫn là có chút khoe khoang, thích những thứ xinh đẹp.
Trước khi lên cấp ba còn có chút khắc chế, sau cấp ba, ba nàng cùng tài lực hùng hậu của Thiệu gia song song nuông chiều, cái nết này rốt cuộc vẫn là giấu không được.
Nhẫn cưới mặc kệ là mang vài lần, chung quy vẫn là đồ vật mang ở ngón tay nàng, thứ mang ở trên người Thiệu đại tiểu thư nàng đây, như thế nào có thể khó coi chứ?
Hợp tâm ý chính mình, vĩnh viễn đều là đẹp nhất.
"Nghe chị." Thiệu Từ Tâm nói, "Chị từ từ, em tìm người đại diện hỏi lịch trình."
Nàng mở ra WeChat tìm được Dung Nhã, bay nhanh gõ một hàng chữ gửi qua.


[ Thiệu Từ Tâm ]: Chị Dung, gửi một phần lịch trình kế tiếp cho em đi.
[ Chị Dung ]: Lúc trước không phải đã gửi qua rồi sao?
[ Thiệu Từ Tâm ]: Đã quên lưu, lịch sử trò chuyện quá nhiều rồi, lười lướt lên.
[ Thiệu Từ Tâm ]: Em cần dùng gấp, bây giờ trực tiếp gửi cho em một phần được không, cầu xin chị.

[ Thiệu Từ Tâm ]: 【 đáng thương vô cùng.JPG】
[ Chị Dung ]: Được được được, đã biết đã biết, gửi cho em.
[ Chị Dung ]: 【 văn kiện 】
[ Chị Dung ]: Cũng không biết em đột nhiên cần dùng gấp cái gì, mấy ngày nay không phải nghỉ ngơi sao?
Thiệu Từ Tâm quay đầu nhìn thoáng qua Ôn Chi Hàn, lại tiếp tục nhìn màn hình.
Dung Nhã biết nàng là con gái Thiệu gia, cũng biết nhà nàng xảy ra chuyện, vẫn là người đại diện của nàng, thuộc về người một nhà, cho nên về tình về lý, chuyện nàng cùng Ôn Chi Hàn phải kết hôn đều không nên gạt Dung Nhã.
Dù sao, về sau cũng phải biết...
[ Thiệu Từ Tâm ]: Không phải em dùng.
[ Thiệu Từ Tâm ]: Là vị hôn thê của em cần dùng.
Nhận được tin tức, Dung Nhã cả người đều kinh hãi thành một cái biểu tượng cảm xúc.[????]
Vị hôn thê?
Nha đầu này ở đâu rơi xuống vị hôn thê??
Không phải vừa mới chia tay???
Nàng chần chờ lại hoang mang mà đánh hai chữ: [ là ai? ]
Thiệu Từ Tâm lưu loát mà ném qua ba chữ.
— [ Ôn Chi Hàn ]
[ Chị Dung ]:?
[ Chị Dung ]: Buổi chiều em không phải mới nói hai người không thân??
[ Thiệu Từ Tâm ]: Đó đều là chuyện quá khứ.
Thiệu Từ Tâm quay đầu nhìn thoáng qua vị Bồ Tát xinh đẹp bên cạnh, cúi đầu đánh chữ.
[ Thiệu Từ Tâm ]: Hiện tại đôi ta là tốt nhất thiên hạ!
Dung Nhã: "......"
Buổi chiều vừa mới nói bây giờ cư nhiên đều kêu "Chuyện quá khứ" sao?
Sửa miệng nhanh như vậy, chẳng lẽ......
Thiệu Từ Tâm đang chuẩn bị buông di động, tiếp theo liền thấy Dung Nhã phát lại đây một vấn đề.
Một cái vấn đề môc mạc nhưng lại hàm chứa lo lắng —
[ Em có phải hay không bị bắt cóc? ]
Thiệu Từ Tâm: "......"
Thời điểm bắt đầu động não có thể cách xa một chút..