Không Nói Mà Dụ

Chương 68: 68: Yêu Nhiều Như Vậy





Không còn có điều gì so được với những lời nói này.

Thẩm Hi không tự chủ được nắm lấy tay Chu Ngôn Dụ, hắn tự biết dục vọng chiếm hữu của mình đối với Chu Ngôn Dụ đã sớm vượt qua mức bình thường.

Từ rất lâu trước kia, hắn liền nghĩ muốn chặt chẽ chiếm lấy người này, nhưng hắn lại không thể biểu lộ ra tới.

Hiện tại hắn nghe chính miệng Chu Ngôn Dụ nói với mình như vậy, một tia đố kị cùng ghen tuông từng có kia đều không cánh mà bay, trong lòng hắn thỏa mãn cùng vui sướng dường như khó có thể nói nên lời.

Từ nhỏ Thẩm Hi đã bị bắt tu tâm dưỡng tính, rất ít khi mất khống chế, gần đây lại thường xuyên khống chế không được cảm xúc, cũng may hơn phân nửa là kích động cùng cao hứng, tâm tình quá vui sướng đối với trái tim cũng không phải chuyện xấu, còn có tác dụng bảo vệ.

Qua vài lần hắn quá mức kích động, thấy Chu Ngôn Dụ lo lắng có thể xảy ra vấn đề hay không nên hắn đã dò hỏi tỉ mỉ bác sĩ chuyên môn một phen.

Lúc ấy Chu Ngôn Dụ cũng ở một bên nghe bác sĩ phân tích tâm tình vui sướng đối với thân thể có lợi như thế nào, cùng với cảm giác hưng phấn kích thích khi làm tình có thể cho trái tim rèn luyện một chút.

Chu Ngôn Dụ cuối cùng cũng không còn quá khẩn trương, nhưng tiền đề cần thiết là mức độ phải vừa phải, trái tim Thẩm Hi không chịu nổi việc thường xuyên lăn giường, nói tóm lại, bất luận chuyện gì đều không thể quá độ.
Hiện tại Chu Ngôn Dụ vì cái nhìn chăm chú của Thẩm Hi mà hơi hơi thất thần, chỉ vì tầm mắt Thẩm Hi giống như là có độ ấm, ôn nhu bao vây lấy thần kinh của anh.

Cực kỳ giống cảm giác mỗi lần anh cùng Thẩm Hi ôm nhau, ấm áp như vậy, thâm tình như vậy, làm anh cảm thấy an tâm cùng bình tĩnh.
Bỗng nhiên, dưới lầu truyền đến một giọng nữ trầm, hai người đồng thời chuyển tầm mắt, thì ra biểu diễn ở lầu một đã bắt đầu rồi, là một nữ ca sĩ người da đen vừa đàn dương cầm vừa hát một bản tình ca.

Thanh âm uyển chuyển, trầm thấp ưu nhã, chứa nồng đậm cảm giác lười biếng.

"I Know that I’ve been falling
Into your dream
I saw my tears in your eyes
...".
Trên màn hình hiện lên tên bài hát 《When things Explode》.

Bọn họ nhìn nhau cười, thẳng đến khi kết thúc tụ tập, hai bàn tay nắm chặt của bọn họ đều chưa từng tách ra.
Ban đêm Thẩm Hi nhận được điện thoại của Trang Tê Vân, Trang Tê Vân ở trong điện thoại trách bọn họ chuyện lớn như vậy như thế nào lại có thể giấu cậu ta, làm lúc cậu ta nhìn thấy tin tức kết hôn của hai người trên Weibo quả thực như sét đánh giữa trời quang! Bọn họ vậy mà kết hôn! Chẳng lẽ không phải sẽ làm tri kỉ cả đời sao? Như thế nào đột nhiên liền biến thành tình nhân? Hơn nữa tốc độ này cũng quá nhanh làm cậu ta nghẹn họng nhìn trân trối, cư nhiên so với cậu ta còn lưu loát hơn! Vì vậy cậu ta lập tức liên hệ với Tiểu Ưu, Tiểu Ưu nháy mắt cũng kinh ngạc, nói muốn tới tìm hai người vấn tội!
"Đến đi, chờ chúng tôi từ La Mã trở về.

Lúc ấy Tiểu Ưu cũng không có ở trong nước, chúng tôi nói với cậu ta cũng vô dụng".
Thẩm Hi cười nói.

Ở đầu bên kia điện thoại Trang Tê Vân đang vô cùng bực bội cùng tò mò, bực bội chính là vì còn tận nửa tháng nữa cậu ta mới có thể từ thâm sơn cùng cốc về tới, tò mò là Thẩm Hi cùng Chu Ngôn Dụ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, như thế nào liền kết hôn ly kỳ như vậy? Đúng vậy, với cậu ta mà nói chuyện này còn không phải là rất ly kỳ sao! Bọn họ đều nhận thức lẫn nhau đã bao nhiêu năm? Nếu yêu nhau không phải nên sớm ở bên nhau rồi sao? Không có đạo lý nào hiện tại lại đột nhiên thông suốt?
"Nếu một hai phải nói, đó chính là tôi và cậu giống nhau, chỉ khác là tôi đại khái so với cậu càng kiên nhẫn hơn một chút".
Thẩm Hi nói.

Trang Tê Vân nghe vậy ngây người một hồi lâu, Thẩm Hi với cậu ta giống nhau, vậy nghĩa là Thẩm Hi kỳ thật từ rất sớm trước kia liền đã thích Chu Ngôn Dụ!
Thì ra là như vậy!
Trang Tê Vân lập tức hiểu được, sau đó liền nghĩ Thẩm Hi thật đúng là quá thâm sâu, nếu đổi lại là cậu ta căn bản không có khả năng nhẫn được nhiều năm như vậy.

Đặc biệt đối phương lại ở bên người chính mình, phải nhẫn nại như thế nào mới có thể hoàn toàn không lộ ra một chút dấu hiệu? Khó trách! Thẩm Hi đuổi theo lâu như vậy đều vẫn là một người.

Đây là khác biệt!
Trang Tê Vân không thể không thừa nhận sự thật này, Thẩm Hi quả nhiên là Thẩm Hi, bất luận chuyện gì đều nhìn xa trông rộng như vậy, thủ đoạn cao minh, hắn hiểu được mưa dầm thấm đất, cam nguyện nhẫn nại ngủ đông, cuối cùng giáng xuống một kích, vì thế chiếm được dễ như trở bàn tay!
"Đừng nghĩ nhiều như vậy, cứ ngoan ngoãn quay phim cho tốt, chờ chính cậu cảm thấy đúng thời điểm, liền đem người đuổi đến tay".
Thẩm Hi nhẹ lại ngữ điệu, đối Trang Tê Vân nói.

Trang Tê Vân "Ừ" một tiếng, thanh âm rầu rĩ, một lát sau tinh thần cậu ta mới tươi tỉnh trở lại, đối Thẩm Hi nói ra một tin tức.

Đây là chuyện phát sinh trước khi cậu ta lên núi quay phim, từ vài năm trước cậu ta đã bắt đầu thường xuyên đi thăm một ít viện phúc lợi, quyên tiền cho các bệnh viện nhi đồng, trước khi lên núi lần này cậu ta có đến một viện phúc lợi, nhưng lại cảm thấy viện phúc lợi này có chút vấn đề.

Vì vậy cậu ta đã nhờ Lăng Thường Vân hỗ trợ điều tra một chút, kết quả điều tra quả nhiên như cậu ta suy nghĩ, Lăng Thường Vân liền nặc danh báo cảnh sát.

Chỉ là sau khi viện phúc lợi bị tố cáo, những đứa trẻ ở đó sẽ bị tách ra đưa đi nơi khác, cậu ta là ngôi sao cũng có tiếng nói với công chúng, nên đang không ngừng nổ lực tìm xem có người nào nguyện ý nhận nuôi bọn trẻ hay không.

Vốn dĩ nếu Thẩm Hi cùng Chu Ngôn Dụ không kết hôn cậu ta sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến bọn họ, nhưng hiện tại hai người đột nhiên kết hôn, Trang Tê Vân liền nhịn không được mở miệng hỏi một chút bọn họ có hay không nghĩ muốn nhận nuôi một đứa con.
Đúng là Thẩm Hi chưa nghĩ tới vấn đề này, liền tính vài năm nữa rồi mới nhắc đến, hiện tại bọn họ còn chưa hưởng thụ đủ thế giới hai người, trong lúc nhất thời thật đúng là không thể nghĩ được xa như vậy.

Nhưng về phương diện khác, trong lòng Thẩm Hi vẫn là hơi động, rốt cuộc rất nhiều chuyện tiến đến đều là duyên phận, bọn họ mới vừa kết hôn, liền nhận được đề nghị như vậy, có thể đây là một dấu hiệu báo trước đứa trẻ có duyên phận với hắn cùng Chu Ngôn Dụ sắp xuất hiện.
Treo điện thoại, hắn liền cùng Chu Ngôn Dụ nói chuyện này.

Chu Ngôn Dụ chính là được Thẩm gia nhận nuôi, lúc ấy anh mới sáu tuổi, sau khi mất đi ba mẹ anh giống như hoàn toàn sụp đổ, nhưng bởi vì được Thẩm gia nhận nuôi, anh lại một lần nữa có cuộc sống mới.


Chỉ là việc ba mẹ rời đi đã để lại ở trong lòng anh một nỗi đau xót không thể nào nguôi, nhưng Thẩm gia ấm áp lại dần dần đem anh mang ra khỏi cái thế giới thống khổ lại lạnh băng đó.
"Đi xem đi, chúng ta cũng không phải không có năng lực".
Chu Ngôn Dụ liền lập tức nói.

Thẩm Hi đã sớm dự đoán được Chu Ngôn Dụ sẽ trả lời như vậy, liền nói.
"Được, chờ chúng ta trở về liền đi xem".
Duyên phận thực sự không thể nói rõ, cũng nhìn không thấy sờ không được, Thẩm Hi thật lòng cảm kích ông trời đã đem Chu Ngôn Dụ đưa tới bên người chính mình.

Chính là bởi vì lòng mang loại tâm tình biết ơn này, khiến hắn cũng muốn làm một ít việc có thể cho người khác mang ơn mình, giống như Trang Tê Vân quyên tiền cho viện phúc lợi cùng bệnh viện nhi đồng, ngày thường hắn cũng tham gia các loại hoạt động từ thiện.

Chu Ngôn Dụ từ lúc có thể tự làm ra tiền cũng bắt đầu vẫn luôn cố định quyên tiền, những chuyện này đều là bởi vì biết ơn mà phát ra từ tận đáy lòng, cũng là cảm thấy đây là việc bản thân mình nên làm.
"Hình như trước nay em chưa nói qua với anh, trước khi em đến Thẩm gia cũng đã từng trụ ở một viện phúc lợi hơn một tháng".
Chu Ngôn Dụ chưa từng chính miệng nhắc tới những chuyện đã phát sinh ở năm đó, Thẩm gia cũng không ai sẽ đi hỏi anh, tin tức đều là nghe được từ trong miệng người khác.

Lúc này Chu Ngôn Dụ nói ra có thể là bởi vì Trang Tê Vân vừa nãy nói đến viện phúc lợi bị niêm phong.
"Hơn một tháng ngắn ngủi đó, em đã thấy có ba đứa trẻ bị đặt ở cửa viện phúc lợi, có một đứa là trẻ mới sinh, đêm đó liền không còn hô hấp, hai đứa còn lại trên người đều mang khuyết tật".
Thẩm Hi không nói gì mà duỗi tay ôm chặt Chu Ngôn Dụ, liền nghe Chu Ngôn Dụ lại nói.
"Ba mẹ em là vì bảo vệ em nên mới rời đi, bọn họ đem em ủy thác ở trên mặt biển, mãi cho đến khi nhân viên cứu hộ xuất hiện, khác hoàn toàn với những đứa trẻ bị ba mẹ cố tình vứt bỏ đó, em kỳ thật vẫn còn rất may mắn".
"Không quan hệ, nếu có cơ hội, chúng ta sẽ thay thế ba mẹ của những đứa trẻ đó, đem bọn nhỏ vô tội nuôi nấng đến càng xuất sắc, làm cho ba mẹ bọn họ phải hối hận vì đã vứt bỏ bọn họ".
Thẩm Hi nhẹ giọng nói.

Chu Ngôn Dụ gật đầu, lúc ấy anh ốc còn không mang nổi mình ốc, hiện tại đã không còn giống nữa, anh có gia đình, có người nhà cho anh ấm áp, càng có một người yêu anh như vậy.

Hạnh phúc anh có được đến đếm đều đếm không hết, anh hy vọng cũng có người có thể cùng anh giống nhau, cảm nhận được những hạnh phúc này, cảm nhận được thế giới này cũng không phải lạnh nhạt, cũng có thể là ấm áp.
Buổi tối hôm nay Chu Ngôn Dụ đã lâu lắm mới lại mơ thấy ba mẹ, khuôn mặt bọn họ vô cùng mơ hồ, nhưng Chu Ngôn Dụ chính là biết chắc đó là bọn họ.


Ba mẹ cười với anh, nhìn qua thật vui vẻ, vui vẻ lại có chứa một chút đau buồn, mẹ vẫn sờ sờ mặt anh giống như trước đây, ba cũng theo thói quen vỗ đầu anh.

Chu Ngôn Dụ cảm thấy hình như bọn họ muốn nói gì đó với mình, sau đó không lâu thân ảnh bọn họ liền biến mất, Chu Ngôn Dụ đuổi theo vài bước, bỗng nhiên cảm giác chính mình lọt vào một cái ôm ấm áp, anh mở to mắt, phát hiện chính mình bị Thẩm Hi ôm.
"Em lại nằm mơ phải không?".
Thẩm Hi đau lòng mà nhìn lệ còn vươn trên khóe mắt Chu Ngôn Dụ.

Trời đã tờ mờ sáng, nhưng vẫn chưa đến giờ phải rời giường, bên ngoài vô cùng an tĩnh, lặng yên không một tiếng động.

Chu Ngôn Dụ căn bản không biết chính mình rơi lệ, gật đầu nói.
"Ừm, mơ thấy ba mẹ".
Thẩm Hi đem người ôm chặt thêm một chút, lau đi nước mắt của anh nói.
"Không có việc gì, bọn họ chỉ là đến xem em".
Lúc này Chu Ngôn Dụ mới bừng tỉnh, trong mộng ba mẹ anh hẳn là muốn hướng anh từ biệt.
"Bọn họ giống như vẫn luôn ở bên người em...".
Chu Ngôn Dụ lẩm bẩm mà nói.
"Bọn họ thật yêu em".
Thẩm Hi nhẹ nhàng vỗ về Chu Ngôn Dụ, một chút lại một chút, mang theo nồng đậm trấn an.
"...!Ừm".
Chu Ngôn Dụ vùi đầu vào trong lòng ngực Thẩm Hi, nhắm mắt lại, an tâm mà chìm vào giấc ngủ lần nữa.
...
Đúng là Chu Ngôn Dụ vẫn còn rất là may mắn, anh được Thẩm gia nhận nuôi mà Thẩm gia còn là một nhà rất có điều kiện nữa.

Ở ngoài kia vẫn còn rất nhiều đứa trẻ chẳng ai nhận nuôi và sống rất khổ cực luôn.