Không Nói Tôi Yêu Cậu

Chương 10: 10: Thước Đo Kinh Nghiệm





Đúng như Saint dự đoán, đến ngày hôm sau đi làm, cứ đi qua bất kì nhân viên nào thì đều nhìn thấy cái cúi chào lịch sự.
Saint nhìn không quen cảnh này, có cảm giác như những ngày tháng trước đây đến công ty thật quý giá.

Thà rằng đi trễ có người mắng còn đỡ hơn lúc này, gặp mặt ai cũng không thể nói gì, có muốn cũng chẳng ai có thể bắt chuyện.
Chỉ mới ngồi vào bàn làm việc đã cảm thấy mệt mỏi, nhìn thấy Saint đến thì Blue phóng nhanh lại như bay hỏi chuyện "Sao rồi?"
Saint than vãn "Chắc mình điên mất, hay là mình tìm việc khác cho rồi."
Blue vẻ mặt không tin "Có điên mới đi tìm công việc khác, tớ chưa từng thấy ai đi làm mà nhàn hơn cậu."
Saint nhìn xung quanh không thấy Trân Châu đâu, bình thường cô ấy luôn là người đến sớm hơn ai cả liền thắc mắc "Trân Châu đâu rồi."
Blue nhìn quanh rồi nói "Cậu không thấy hôm nay rất vắng sao.

Lúc nãy tớ qua phòng thư kí hỏi mới biết Trân Châu nghỉ dưỡng bệnh rồi.

Thư kí Hân với giám đốc cũng được báo lại là nghỉ buổi sáng."
Saint nói "Hai người họ hôm qua phải dự tiệc cả ngày hẳn là mệt rồi.

Nhắc mới nhớ, hôm qua sao cậu lại không đến."
Blue bày gương mặt chán nản như không muốn nhắc đến chuyện này, xua xua tay "Không phải ba và anh mình đã đến rồi sao, như nhau cả thôi."
Saint nhìn là biết Blue vẫn còn chưa làm hòa với gia đình bèn không hỏi nữa, nói qua chuyện khác "Trân Châu bị bệnh nặng lắm không."
Blue chống cằm "Hình như không phải là cậu ấy bệnh mà là bà cậu ấy, chỉ là người già nhiều bệnh lặt vặt mà mãi không chịu đi viện, thành ra trở nặng."
Saint gật đầu "Cứ ở nhà mãi, bệnh cũng không thể tự khỏi được."
Blue kéo ghế lại ngồi gần Saint "À mà dạo này cậu có xem tin tức không, nghe nói bệnh viện gần công ty mình có bác sĩ làm chết người hay bằng giả gì đó làm cả dàn bệnh nhân ở đó lần lượt chuyển viện khác, bây giờ chắc bệnh viện lớn chật kín rồi."
Saint suy nghĩ một hồi mới nhớ ra tên bệnh viện mà Đông Hằng đang làm việc "Đừng nói là Đức Việt nha."
Blue nghe Saint nói đúng tên bệnh viện liền lớn tiếng "Đúng đúng, nó đó."

Saint thầm nghĩ, không phải chứ vậy là anh ấy đã bận rồi mà còn phải bận hơn nữa "Vậy Trân Châu tìm được chỗ cho bà chưa?"
Blue nói "Tình hình bây giờ sợ là họ không nhận thêm, phải đi bệnh viện xa hơn."
Saint cũng muốn giúp đỡ gì đó liền cầm điện thoại lên "Để mình gọi thử cho người quen ở bệnh viện đó xem sao."
Saint điện cho Đông Hằng nhưng không ai bắt máy.

Blue đợi hồi lâu nhưng thấy đầu dây bên kia không trả lời liền dần mất kiên nhẫn "Có được không đó."
Saint nghĩ Đông Hằng hẳn đang làm việc nên cũng không gọi nữa "Chắc đang bận rồi, không ai nghe máy cả", cậu đặt điện thoại xuống "Hay là để tan ca mình gọi lại."
Blue thở dài, đẩy ghế trở về bàn làm việc "Được rồi, làm việc thôi."
Trời gần sập tối Saint mới làm xong việc, vừa rời công ty thì liền lấy điện thoại gọi lại cho Đông Hằng.

Không lâu sau có người bắt máy "Alo."
Saint nói "Đông Hằng?"
Quang Hậu biết đầu dây bên kia đã hiểu nhầm "A xin lỗi, tôi là bạn của Đông Hăng, cậu ấy đang bận việc không có ở đây nên tôi nghe hộ."
Saint nói "Hôm nay anh ấy bận lắm sao?"
Bác sĩ Hậu nghe một chút đoán đầu dây bên kia hẳn là người ở sân bay "Khá bận, mà có phải cậu là...!Saint?"
Nghe đầu dây bên kia biết được tên mình, Saint có chút tò mò "Anh biết tôi à."
Quang Hậu nói "Cậu có nhớ lúc ở sân bay không, tóc nâu xoăn xoăn."
Suy nghĩ một lúc cuối cùng Saint cũng nhớ ra thanh niên đi cùng Đông Hằng và bác trai hôm đó "À, tôi nhớ rồi, là anh, bác sĩ Quang Hậu."
Quang Hậu thở dài "Cũng may là cậu đã gọi đến."
Saint tò mò "Sao vậy, có chuyện gì sao?"
Bác sĩ Hậu suy nghĩ một chút cuối cùng cũng quyết định nói ra "Thật ra Đông Hằng đang không bận, chỉ là hôm nay có một ca cấp cứu không được suôn sẻ, cậu ấy cần bình tĩnh một lát."
"..."
Thấy đầu dây bên kia không phản hồi bác sĩ Hậu nói tiếp "Nếu có chuyện gì gấp cứ nói với tôi cũng được, tôi sẽ chuyển lời giúp cậu."

Saint nói "Vậy phiền anh có thể giúp tôi sắp xếp cho một bệnh nhân..."
Sau khi nói chuyện xong Saint suy nghĩ một hồi, cảm thấy không an tâm liền đi tìm Đông Hằng.

Vừa tìm đến cửa phòng làm việc thì gặp ngay bác sĩ Hậu đang ngồi làm việc ở bên trong "Xin lỗi đã làm phiền."
Bác sĩ Hậu ngước mặt lên nhìn thấy Saint trong lòng vui mừng "Không ngờ đúng như tôi nghĩ cậu lại đến đây thật."
Saint nhìn qua bàn làm việc của Đông Hằng "Anh ấy không ở đây à."
Quang Hậu nói "À, cậu ấy lúc nãy đi ra ngoài, chắc là hướng nhà vệ sinh."
Saint nghe vậy liền tìm đường đến nhà vệ sinh, đúng như dự đoán Đông Hằng từ nhà vệ sinh bước ra, vừa đi vừa chỉnh lại tay áo.

Anh không để ý Saint đã ở phía trước "Đông Hằng."
Nghe có người gọi tên, Đông Hằng nhìn lên "Saint, sao em lại ở đây", nói xong liền nhanh chân đi lại chỗ cậu, cùng nhau về phòng làm việc.
Saint nói "Em chán quá muốn tìm người nói chuyện, anh rảnh chứ."
Đông Hằng cảm thấy không đúng lắm, nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay đã khuya, nghĩ là có chuyện gì "Bây giờ đã khuya rồi về nghỉ đi, chán gì tầm này chứ."
Saint giọng nài nỉ "Thôi mà em biết hôm nay anh không vui, đi tìm gì ăn đi."
Đông Hằng đột nhiên dừng lại "Ai bảo anh không vui."
Saint kéo Đông Hằng đi tiếp "Là bác sĩ Hậu anh ấy nói với em, hôm nay phải cấp cứu ca rất nghiêm trọng."
Đông Hằng coi như hiểu ra mọi chuyện "Ca đó cũng không nghiêm trọng đến nỗi không thể cứu, chỉ là đưa vào bệnh viện quá trễ.

Thì ra đây là lí do em đến đây.

"
Saint nói "Chứ còn gì nữa, anh nghĩ em rảnh."

Đông Hằng nói "Không cần thiết phải vậy đâu, làm bác sĩ mà đâu phải lúc nào cấp cứu cũng thành công, chả nhẽ mỗi lần anh buồn đều bắt em dẫn đi an ủi à."
Saint ngẫm nghĩ "Cũng đúng nhỉ, nhưng em đã lỡ đến đây rồi, không thể cứ thế này mà về được."
Đông Hằng nói "Được rồi, anh cũng đã hết ca làm, em đợi một chút, anh đi lấy đồ."
Hôm nay Saint đặc biệt dẫn Đông Hằng đến quán lẩu, không phải thông thường khi an ủi người khác họ sẽ tìm một nơi an tĩnh hay kiểu đi chơi giải trí sao.
Đối với Saint chỉ có ăn mới là thiết thực nhất, kiểu như phải ăn hết mọi thứ xui xẻo mới được, vả lại trời lúc này cũng đã tối.

Trời lạnh ăn đồ nóng sẽ ngon miệng nhỉ.
Đến trước cửa quán lẩu, Đông Hằng gương mặt có chút biến sắc "Đây là cách em an ủi người khác à."
Saint đắc ý vỗ ngực "Ừm, hôm nay em mời, anh muốn ăn bao nhiêu cũng được."
Nhìn thấy gương mặt vui vẻ của Saint, Đông Hằng có chút nghi hoặc "Đây không phải là món em thích chứ?"
Saint vờ bày ra gương mặt ngạc nhiên "Sao anh biết."
Đông Hằng không muốn hiểu, sợ rằng nếu không thèm lẩu Saint cũng không đến tận bệnh viện tìm Đông Hằng.

Coi như chuyến đi này cảm giác không uổng phí là của Saint chứ không phải Đông Hằng "Nhưng anh không ăn cay được, bao tử anh không tốt."
Saint nói "Sao anh không nói sớm, đã lỡ gọi món mất rồi."
Đông Hằng cười nói "Không sao, dù gì cũng là lần đầu anh ăn chực của em, anh cũng phải ăn vài miếng."
Cuối cùng người đi an ủi người khác cũng chính là người ăn hết nồi lẩu cay.

Nhìn bụng Saint bây giờ cũng nhô ra rồi, cậu cứ ngồi ở đấy lấy tay xoa xoa bụng, không cẩn thận lại ợ một cái.

Cậu đưa tay che miệng cười ngại "Xin lỗi."
Đông Hằng đi vòng qua cầm áo khoác cho Saint "Không sao, về thôi."
Saint thấy vậy liền kéo áo mình đặt trở lại ghế "Có thể đợi một chút không, em đi không nổi nữa rồi."
Đông Hằng tiến đến nắm tay Saint kéo đi "Về thôi, đừng nhây nữa, mai em lại đi làm trễ cho xem."
Lái xe về đến nhà rồi mà Saint vẫn mãi chưa chịu xuống, Đông Hằng quay sang hăm dọa "Em xuống mau."
Saint lắc đầu "Không xuống, no quá đi không nổi nữa."
Đông Hằng nói "Em mà còn không xuống có tin anh cưỡng ép em ngay tại đây không."

Saint liếc mắt nhìn sang "Không tin."
Đông Hằng chịu không nổi nữa liền bước xuống xe, đi vòng qua ghế phụ kéo Saint ra ngoài "Được rồi, anh không còn buồn nữa, không cần an ủi nữa đâu, em lên nhà đi ngủ đi."
Saint vô tình nấc lên một cái "Ai thèm quan tâm anh chứ, em ăn no cũng buồn ngủ rồi, đi đây, anh mau mau về đi".

Nói xong cậu liền xoay người, một tay đỡ lưng một tay ôm bụng, tư thế đi nhìn như các mẹ bầu.
Đông Hằng nhìn cách cậu đi vụng về liền bật cười.
Lúc nào gặp phải chuyện không may giống như thế này, Đông Hằng phải đến xin lỗi gia đình bệnh nhân, xui rủi va phải vài gia đình vì thương tâm mà trở nên gắt gỏng, còn lại thời gian đều đến phòng nghỉ ngồi thật lâu để điều tiết lại cảm xúc.
Nhưng hôm nay thật khác, không cần phải trải qua cảm giác đó một mình, mong là sau này cũng vậy.

À không, mong là sau này các lần cấp cứu khác đều được diễn ra suôn sẻ.
Đúng như Đông Hằng đã nói, làm bác sĩ không phải nhất định lúc nào cũng sẽ cấp cứu hay phẫu thuật thành công.

Nhưng cứ mỗi lần có bất trắc gì đều phải rất cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng.

Cứ mãi chìm trong cảm giác tội lỗi, đó cũng không phải cách.
Nhiều người hỏi tôi rằng cậu đã làm bác sĩ được bao nhiêu năm rồi.

Có người lại hỏi đã có bao nhiêu người phải chết trong phòng cấp cứu của cậu rồi.

Bây giờ không biết trong mắt người khác thước đo kinh nghiệm được đo bằng gì.
Việc đong đếm một việc tôi không có khả năng tuyệt đối.

Người khác nói ra được khoảng chừng, tôi vẫn nghĩ đó chỉ là suy nghĩ một phía.
Vốn những việc bản thân trải qua, căn bản không ai biết cả.

Không thể cấm đoán người khác trách móc mình, cũng không thể khống chế bản thân không để ý đến ánh mắt người khác..