Không Nói Tôi Yêu Cậu

Chương 6: 6: Sinh Nhật Không Nước Mắt





Sinh nhật của mỗi người đặc biệt như thế nào? Là một ngày vui vẻ, đầy mong đợi, là ngày gia đình tụ hợp cùng nhau ăn bữa cơm.

Ngày tôn vinh những người mẹ đã mang nặng đẻ đau hay chỉ đơn giản là một ngày đáng nhớ của đời người.
Ngày này mười năm về trước, thời thanh xuân ấm áp vui vẻ tuổi học trò, tuổi mười bảy đầy ước mơ, hoài bão.

Có một con người chỉ mãi ở đó, vẫn mãi ở tuổi thanh xuân đầy mơ mộng.

Và những khát vọng tuổi trẻ, tương lai không thể thực hiện được.

Mỗi ngày đều có một cậu thiếu niên bước vào lớp, trên tay cầm một quyển sách không liên quan gì đến môn học.

Cậu ấy ngồi phía trước che chắn mọi ánh mắt của giáo viên cho người phía sau, cùng nhau ăn vụng trong giờ học, giở trò cúp tiết đến nỗi mắt không chớp lấy một cái.

Mỗi ngày khi mở mắt ra nhìn thấy có một người che nắng cho bạn bàn sau mỗi buổi trưa.

Rốt cuộc cậu bạn ngồi phía sau đó có rung động không? Bạn bè thân nhau đến nỗi có thể thay nhau chịu phạt.

Có thể chứ.

Xem cậu ấy chơi thể thao rồi theo thói quen cổ vũ, đưa nước, lau mồ hôi.

Nhìn những cô gái xung quanh, thật sự có lúc bất giác lùi xuống một bước.

Cậu ấy chen qua đám người cố ý vây quanh bản thân tiến lại gần, đưa tay cầm lấy chai nước.

Cậu ấy đã nói "Thật sự làm tớ cảm động."
Blue chạy lại lay người Saint "Saint, Saint."
Saint vừa ngủ quên, giọng mơ màng "Chuyện gì?"
Blue nhìn thẳng mặt cậu, nghiêm túc đưa gói quà "Nè, quà của tớ."
Saint nhìn chằm chằm vào bó hoa xếp bằng tiền "Bao nhiêu đây?"

Blue tỏa ra nét mặt hào phóng "Xe tớ không mua nổi nhưng chỉ tiền không thiếu.

Tớ biết cậu cũng không thiếu tiền nhưng cậu không có người yêu.

Bó hoa này là Sky của tớ xếp đấy, haha."
Saint vẻ mặt khó chịu "Gì chứ, người yêu cậu xếp? Đang khoe khoang hay tra tấn người khác đây."
Blue cười lớn "Cả hai đấy, haha."
"..."
Blue nhìn đồng hồ treo tường ở công ty, nhắc vội "Không phải mỗi năm giờ này cậu đã rời công ty rồi sao?"
Saint liền lục tìm điện thoại, ấn nút nguồn liên tục nhưng không mở lên được "Không phải chứ, sao lại hết pin ngay lúc này."
Saint nhìn lên đồng hồ treo tường xong thái độ liền hoảng, vội thu dọn tài liệu.

Cậu cầm phần tài liệu màu xanh đưa cho Blue "Cậu lấy cái này đưa thư kí Hân giúp mình."
Blue gật đầu "Được rồi, mà này nhớ cẩn thận đấy, không trễ đâu.

Đừng vội, cậu ấy vẫn luôn đợi cậu mà."
Saint nói "Được, nhờ cậu cả."
Mỗi năm đến ngày này, Saint đều xin nghỉ làm vào buổi chiều.

Không phải chuẩn bị cho một buổi sinh nhật hoành tráng, tất cả đã được dời vào ngày khác.

Đối với cậu hôm nay là ngày của một người, một người bạn đặc biệt.
Đến khoảng tầm bốn giờ chiều là đến nơi, Saint cầm theo một giỏ đồ viếng đứng phía xa nhìn cặp vợ chồng đứng trước một ngôi mộ.

Cậu đứng đợi rất lâu, đến lúc họ rời đi Saint mới tiến lại gần "Mình tới thăm cậu, lâu rồi không gặp."
Đến chập tối Saint mới về nhà, xe taxi ngừng ở phía ngả rẽ cách nhà cậu vài mét, cậu đã từ từ đi bộ vào.

Gần đến nhà ngước lên thì thấy bóng dáng một người "Sao anh lại ở đây?"
Đông Hằng tiến lại gần, quấn cho cậu một chiếc khăn quàng cổ "Có lạnh không?"
Saint lắc đầu "Không hẳn, vào nhà rồi sẽ ấm lên nhanh thôi."

Đông Hằng vuốt chiếc khăn quàng, một màu đỏ quen mắt "Bác gái nói em hay lạnh, anh suy nghĩ quà lâu lắm đấy, có thích không?"
Saint nói "Sao anh biết hôm nay..."
Đông Hằng lắc đầu "Anh vốn không biết."
Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Saint, Đông Hằng liền giải thích "Hôm nay anh được nghỉ nên đến công ty đón em đi ăn.

Cậu bạn của em nói là em bận nên xin nghỉ nửa buổi rồi, gọi cho em cũng không được đành đến nhà đợi thôi."
Saint cảm thấy chút có lỗi, nhưng lại không biết làm gì, cúi gầm mặt xuống.
Đông Hằng nói tiếp "Nếu cậu Blue đó không nói ra, anh cũng không biết hôm nay sinh nhật em.

Cứ tưởng trong những người em quen biết, anh cũng phải hiểu em hơn họ một chút, nhưng những điều về em, anh đều là người biết cuối cùng."
Saint ngập ngừng "Chúng ta quen nhau mới bao lâu chứ, không phải em không muốn nói với anh."
Saint đột ngột nghẹn ngào "Thật ra năm em mười bảy tuổi đã có một người bạn rất thân.

Hôm đó vào ngày sinh nhật em, buổi tiệc kết thúc thì em tiễn người bạn đó ra cửa.

Cậu ấy đã nói mỗi năm vào ngày này đều cùng em đón sinh nhật."
"Cậu ấy vừa về một lúc em đã nhận được điện thoại cậu ấy gặp tai nạn."
Nói đến lúc này giọng Saint nghẹn lại, cảm giác được mắt có chút ướt liền vội ngước mặt lên trời.

Đông Hằng thấy có chút không ổn, liền dang tay đỡ lấy đầu Saint, ôm cậu vào người.
Saint nói tiếp "Lúc bác sĩ bước ra từ phòng phẫu thuật, ông ấy đã nói cậu ấy bị thương rất nặng, không thể qua khỏi.

Những hơi thở cuối cùng cậu ấy đã nói với em, lúc về nhà lại thấy ba mẹ cãi nhau nên đã đi lòng vòng bên ngoài, không ngờ có người lái chiếc xe lớn bị say rượu, đã đâm phải cậu ấy.

Những giây phút cuối cùng cũng là cậu ấy an ủi em."
Cảm giác được người Saint dần run lên, Đông Hằng nhẹ nhàng vuốt lưng cho cậu "Em bình tĩnh lại, từ từ nói."
Saint cố kìm nước mắt lại "Có phải nếu cậu ấy ở nhà không ra ngoài, không đến buổi tiệc đó, cậu ấy sẽ vẫn ở đây phải không?"
Đông Hằng nói "Đừng nghĩ đó là lỗi của em, cậu ấy luôn mong em sống hạnh phúc mà."

Saint đưa tay siết chặt vạt áo của anh "Lúc trước, cậu ấy đã nói chỉ muốn sống một gia đình hòa thuận, hạnh phúc như bao người khác.

Mỗi lần về nhà đều nghe thấy tiếng cãi nhau đòi ly hôn của ba mẹ.

Nhưng lúc cậu ấy mất thì sao, họ đã ngay lập tức ly hôn."
"Mỗi năm em đến thăm cậu ấy đều cố tránh mặt họ.

Em biết nếu gặp nhau hai bên cũng không có gì để nói, em thấy bản thân thật có lỗi."
Đông Hằng vuốt tóc cậu "Em biết không, đối với người ngoài cuộc như anh đó lại là sự giải thoát cho họ."
Saint ngẩng mặt "Là tất cả, cả ba người họ?"
Đông Hằng nói tiếp "Đúng vậy, ba mẹ bạn em hẳn là có rất nhiều vấn đề nên mới cãi nhau thời gian dài như thế.

Nếu việc họ ly hôn có thể giải quyết được vấn đề thì đâu lí do gì là không làm.
"Còn bạn của em ước mơ duy nhất của cậu ấy là mong gia đình hòa thuận, nếu như lúc cậu ấy còn sống mà phải chứng kiến ba mẹ ly hôn, cảm giác cậu ấy sẽ như thế nào?"
Saint im lặng một lúc lâu, dần cảm nhận được hơi ấm của đối phương, tâm trạng thoải mái hơn hẳn.

Cậu nhỏ giọng "Vậy sao?"
Đông Hằng nói tiếp "Em biết tại sao đến khi tổ chức tang lễ cho cậu ấy, họ liền lập tức ly hôn không?"
Vừa nghe câu hỏi đúng trọng tâm, Saint bỗng đờ người, đôi tay đang ôm chặt Đông Hằng nới lỏng.

Cậu ngẩng mặt lên nhìn anh, gương mặt thoáng chút buồn "Không phải là do họ quá vô tâm à?"
Đông Hằng nói "Vì lúc trước hai người họ vẫn còn một đứa con yêu quý cần chăm sóc.

Họ không thể để bản thân còn sống mà làm cho con mình mất đi tình thương của một phía được.

Bạn của em hẳn là vẫn biết điều đó nên khi nghe ba mẹ cãi nhau đành chỉ biết im lặng."
Saint lắc đầu "Không thể nào, sao mọi chuyện lại do cậu ấy rồi?"
Đông Hằng vội nói "Em hiểu sai rồi ý anh không phải thế.

Là do họ rất thương con mình nên mới không nỡ ly hôn."
"..."
Đông Hằng ngừng một lát rồi nói tiếp "Được rồi, không tin anh sao?"
Giọng Saint có chút nghẹn, nhẹ giọng nói "Không phải không tin."
Đông Hằng nghe thế liền cười nhẹ, an ủi cậu thêm chút "Không phải em đã nói lúc đến thăm cậu ấy đã thấy họ đến viếng sao.


Đã mười năm rồi, mặc dù họ đã ly hôn nhưng vẫn cùng nhau đến thăm cậu ấy."
Saint nói "Nhưng mà..."
Đông Hằng đặt tay lên đầu Saint, người anh hơi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cậu "Cậu ấy không trách họ, cũng không trách em.

Trong những giây phút cuối cùng chỉ có ba mẹ và người bạn thân như em ở bên, làm sao cậu ấy nỡ trách mọi người được."
Khúc mắc giữ trong lòng mười năm, cứ tự dằn vặt, áy náy gần như tan biến trong phút chốc.

Saint như đã hiểu ra được nhiều điều, cảm giác oán giận cũng không còn nữa.
Cổ họng Saint khó chịu, chỉ có thể nói nhỏ "Cảm ơn anh rất nhiều.

Vào lần sau khi đến thăm cậu ấy, em sẽ không nói xin lỗi nữa.

Em sẽ bảo với cậu ấy rằng mình có một người bạn thân mãi mãi ở tuổi mười bảy.

Cậu vẫn mãi xinh đẹp như thế, tớ ghen tị với cái cách cậu sống hạnh phúc khi không có tớ bên cạnh."
"Tuổi mười bảy của cậu phải thật đẹp, luôn cả phần của mình."
Đông Hằng cười nhẹ "Chắc em mệt rồi, mau vào nhà nghỉ đi."
Saint nói "Còn anh? Anh đợi rất lâu rồi mà."
Đông Hằng nói "Không sao, lần khác anh lại đến tìm em."
Saint chầm chậm đi vào nhà, được vài bước Saint liền xoay người lại, cầm đuôi của chiếc khăn choàng cổ đưa lên trước mặt "À quên phải cảm ơn anh...!vì cái này", nói xong liền chạy vào nhà.
Đông Hằng nhìn từng dáng vẻ của Saint như muốn khắc sâu vào trong tâm trí rằng bản thân luôn phải nhớ lấy "Anh đã lỡ nhớ sinh nhật của em rồi thì sẽ không bao giờ quên đâu."
Vừa mới vào phòng thì nghe tiếng chuông điện thoại reo, Saint nhìn tên người gọi liền nhanh chóng bắt máy "Vẫn còn chuyện gì sao, anh quên gì à?"
Đông Hằng nói "Lúc nãy quên mất, thằng bạn anh mới mở khu vui chơi, có muốn đi không?"
Saint suy nghĩ một hồi, cười nói "Không ngờ nha nhìn anh như vậy thôi mà lại có bạn bè giàu vậy."
Đông Hằng nhíu mày "Nhìn anh thì liên quan gì đến bạn bè kia chứ?"
Saint nghiêng đầu "Giàu thì có rồi nhưng có đẹp trai không?"
Đông Hằng nói "Này này, ý gì đây, nó có bạn gái rồi đấy.

Nói đúng trọng tâm, có muốn đi không?"
Saint giọng tự nhiên "Miễn phí thì sao lại không đi chứ."
Đông Hằng nói "Được rồi để anh đặt lịch hẹn, à mà em nhớ để trống chủ nhật đấy."
Đâu là sinh nhật mà mọi người hằng mong ước?
Mỗi ngày cứ trôi qua như nhau, không vui không buồn, sinh nhật như thế mới tốt..