Không Phụ Hàn Hạ

Chương 108: Chương 108






Người sống quá đơn thuần cũng không tránh được yêu hận tình thù trong đời người.

Chuyện xưa của Trương Tử cũng là như vậy.
Anh ấy là một Hoa kiều sinh ra và lớn lên ở Mỹ, xuất thân trong một gia đình tốt đẹp.

Từ nhỏ tính cách đã dịu dàng khiêm tốn, rộng rãi.

Anh ấy vô cùng thích đọc sách, là con mọt sách trong mắt người ngoài, học tới tiến sĩ ở đại học tốt nhất nước Mỹ.

Trên thực tế nhìn qua cuộc sống của anh ấy cảm thấy rất đơn giản buồn tẻ, tư tưởng và linh hồn của anh ấy giống như sách, vừa phong phú vừa đặc sắc.
Đời này anh ấy chỉ có duy nhất một người bạn gái, cũng là vị hôn thê học cùng đại học.

Mộc Hàn Hạ từng nhìn ảnh của cô ấy, vô cùng xinh đẹp.

Môt cô gái xinh đẹp như vậy, cùng là tiến sĩ Princeton giống như anh ấy, hơn nữa chân thành yêu anh ấy.

Mộc Hàn Hạ hầu như có thể tưởng tượng được đó là cô gái thông minh tốt đẹp cỡ nào.
Mục tiêu nghiên cứu cả đời của bọn họ là một thiết bị thông minh có thể đeo được.

Giống như iwatch phổ biến trên toàn cầu của Apple, chính là loại thiết bị này, nhưng chức năng đơn giản hơn, và họ có nhiều nghiên cứu mũi nhọn chuyên sâu hơn.
Mười năm trước, bọn họ nghiên cứu ra đời sản phẩm thứ nhất, dự định đưa ra thị trường.

Đương nhiên đây là một chuyện khó khăn, bạn không có tài chính, mà các loại phát minh khoa học kĩ thuật mới ở Mỹ nhiều không kể xiết, bạn phải làm thế nào để cho bên đầu tư, người dân nhìn thấy giá trị độc đáo của sản phẩm này, bộc lộ hết tài năng đây?
Nếu bọn họ chỉ cần đơn giản đem bán sản phẩm này đi thì cũng có thể kiếm được một số tiền lớn, nhưng Trương Tử và vị hôn thê của anh ấy là hai người có lý tưởng.

Bọn họ không phải vì kiếm tiền mà hi vọng có thể cống hiến cho cuộc sống nhân loại sản phẩm giá trị, đạt được sự phổ biến tốt nhất.


Vì vậy bọn họ chưa từng nghĩ tới chuyện bán nó.
Lúc ấy bên cạnh bọn họ còn có đối tác, là một người bạn nhiều năm, phụ trách kinh doanh và tiếp thị, nhiều lần khuyên bọn họ bán đi để có nguồn tài chính khổng lồ, nhưng danh tiếng công ty hợp tác không tốt, đều bị bọn họ từ chối.
Sau đó, trên đường Trương Tử và vị hôn thê đi chụp ảnh cưới xảy ra tai nạn.

Vị hôn thê mất mạng ngay tại chỗ, Trương Tử bị thương nặng hôn mê mấy tháng.

Khi tỉnh lại, hạng mục sản phẩm kia đã bị phía đối tác trộm mất, đi đăng kí công ty và tung ra thị trường.
"Sao đó thì sao?" Lục Chương đứng bên ngoài hành lang phòng bệnh, nhìn người đàn ông gầy yếu ngủ say trên giường, thấp giọng hỏi.
Mộc Hàn Hạ đáp: "Sau đó, người kia cũng không phát triển được kĩ thuật này, sau một thời gian bán lấy 10 triệu USD."
"Vậy hiện tại người đó thế nào?" Lục Chương hỏi.
Mộc Hàn Hạ khẽ cười: "Tiêu sạch hết tiền, nghèo đói khốn khổ."
Lục Chương "hừ" một tiếng: "Vậy cũng không đền bù được tội ác của hắn ta!"
Mộc Hàn Hạ: "Đúng vậy."
Không đền bù được thì sao chứ?
Người kia đã qua đời, kĩ thuật quý báu không biết lưu lạc nơi nào.

Những điều tốt đẹp trên thế gian này đều rơi vào tội lỗi.

Nhưng là người lương thiện rộng lượng đến mấy cũng sẽ có chấp niệm.

Mấy năm nay Trương Tử cặm cụi nghiên cứu cho dù số phận bắt anh chống chọi với căn bệnh ung thư, anh cũng không ngừng lại.

Cuối cùng anh đã tạo ra thiết bị thông minh đeo được hoàn thiện hơn.
"Đây chính là thứ đó?" Lục Chương nhìn đồ trong tay Mộc Hàn Hạ hỏi.
"Đúng vậy." Mộc Hàn Hạ đưa cho cậu ta đeo lên.

Lục Chương nhận lấy, là một chiếc đồng hồ và kính mắt.

Chưa kể bề mặt đồng hồ đều là kim loại màu đen, thoạt nhìn kết cấu mềm mại và trơn bóng, rất có cảm giác.

Kính mắt cũng vậy, hình dạng hợp lý, màu xám trong suốt, thoạt nhìn chế tác không thua kém gì những chiếc kính râm có tên tuổi.

Người thời thượng như cậu ta cũng cảm thấy rất thích.
Sau khi cậu ta đeo vào, Mộc Hàn Hạ bật công tắc ở đồng hồ.

Lục Chương khẽ "oh" một tiếng, bởi vì màn hình LCD của đồng hồ sáng lên, sau đó hiển thị một số chức năng: sức khỏe, hành trình, giải trí, e-show...trước mắt cậu ta đột nhiên nhảy ra mấy dòng chữ, giống y như kính mắt thông minh trong những bộ phim khoa học viễn tưởng:
Cân nặng: 70kg, chiều cao: 182cm, nhịp tim: 97, huyết áp: 85/120mmhg, tỷ lệ cơ bắp: 80%
Kết quả đo đạc nền tảng sức khỏe: tuyệt vời.
"Oa..." Lục Chương khẽ trầm trồ.
Mộc Hàn Hạ mỉm cười nói: "Cậu thử chức năng "hành trình" đi." Lục Chương ấn theo chỉ thị của cô, ấn vào nút tương ứng trên đồng hồ, vì thế trên mắt kinh hiện ra bản đồ hành trình ngày hôm nay của cậu ta, đương nhiên là vì cậu ta mới đeo nên tất cả hành trình chỉ dừng lại ở trong bệnh viện.

Còn khi cậu ta ấn vào mục hướng dẫn trên bản đồ, trong kính mắt hiện ra đủ loại giới thiệu điểm đến và bản đồ hướng dẫn đường đi tốt nhất.
"Cool, quá cool." Lục Chương lại cảm thán.

Dường như cậu ta đã tưởng tượng ra cảnh mình đi xe thể thao đeo chiếc kính mắt này.
Ở chức năng giải trí có thể kết nối với internet, xem ảnh, chơi trò chơi.
"Tôi dự tính đặt một trăm cái." Lục Chương vốn là người hào phóng lạc quan nói, "Tặng cho nhóm anh em chiến đấu của tôi."
Mộc Hàn Hạ bật cười giải thích: "Hơn nữa đồng hồ và kính mắt đều có thể sử dụng độc lập, chỉ là đeo kính mắt cho thấy hình ảnh trực quan hơn mà thôi.

Điều này cũng tiện cho người sử dụng trong trường hợp không thể đeo kính được.


Ví dụ như khi vận động."
Cuối cùng tới chức năng e-show, Lục Chương đã gần như đoán ra mục đích của chức năng này, nhìn Mộc Hàn Hạ.

Cô gật đầu nói: "Cái này tương đương với thiết bị đầu cuối cho chức năng e-show, sau khi kết nối internet có thể trực tiếp thông qua mắt kính hiển thị hình ảnh 3D."
Trên mặt Lục Chương hiện lên ý cười thật sâu: "Quá tuyệt vời." Cậu ta chỉ muốn trực tiếp tung ra luôn, nói không chừng có thể lấy được một phần từ "Tư nhân đính chế".

Ai ngờ lại nghe thấy Mộc Hàn Hạ nói: "Nhưng chức năng đầu cuối này không thể khép kín, ta cũng có thể dùng nó với những trang web khác, bao gồm cả "Tư nhân đính chế" ."
Lục Chương: "Tại sao lại mở cả với bọn họ chứ?"
Mộc Hàn Hạ mỉm cười, ánh mắt trong veo: "Bởi vì đây là kết quả cùng thắng."
Lục Chương vẫn rất miễn cưỡng: "Tại sao phải cùng thắng với bọn họ chứ?"
Mộc Hàn Hạ: "Cậu nghĩ chúng ta có rất nhiều lựa chọn sao? Phải cùng thắng với bọn họ.

Hơn nữa tôi cũng hi vọng cùng thắng."
Trong lòng Lục Chương đã xuất hiện ý nghĩ mơ hồ, từ khi Mộc Hàn Hạ về nước tới nay, toàn bộ kế hoạch và một số điều cô đã nói: cô cần số lượng khách hàng lớn, Lâm Mạc Thần đã kiêu ngạo đem bánh ngọt giúp cô...Lúc này chợt nghe cô từ từ nói: "Khi Trương Tử nghiên cứu ra sản phẩm cuối cùng này, anh ấy không còn tiền, mà cũng không còn sức khỏe.

Chỉ có một mình thì không có cách nào đưa nó ra thị trường.

Anh ấy nói nếu mình mất, không biết tâm huyết sẽ rơi xuống tay ai."
Ngọn đèn hành lang êm dịu, Hà Tĩnh đứng cách đó không xa, thay Mộc Hàn Hạ làm một số thủ tục trong bệnh viện.

Mộc Hàn Hạ đút hai tay trong túi quần, tựa vào tường, nhìn Lục Chương: "Anh ấy từng nói, muốn để lại sản phẩm này cho tôi, nhưng tôi nói: không cần.

Tôi nhất định sẽ giúp anh ấy đem sản phẩm này ra thị trường, một lần hành động là xuất hiện trước mắt mọi người."
Trong lòng Lục Chương chấn động.

Đây là lần thứ mấy cô gái này mang lại cảm giác như vậy cho cậu ta? Trong lời nói ngắn gọn của cô không giấu được khí phách, cô giống như một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa.
"À..." Trong lòng cậu ta cũng thỏa hiệp, không còn so đó cô và lão già kia cùng thắng nữa, hỏi: "Vậy tiếp theo phát triển thế nào?"
"Sau khi tôi về nước, sức lực của một người thì không đủ.


Nếu dựa vào thủ đoạn thông thường, không biết năm nào tháng nào mới có thể gây dựng đạt được số lượng khách hàng mục tiêu, hơn nữa không có thương hiệu, không có tài chính căn bản không làm được.

May mà tôi quen cha cậu.

Ông ấy là một bề trên có tình và tốt bụng, sẵn lòng ủng hộ tôi làm chuyện này.

Vì vậy tôi và ông ấy đạt được thỏa thuận bí mật, chỉ có hai người chúng tôi biết mà thôi.

Tôi giúp Phương Nghi kinh doanh, giúp các cậu mở ra thị trường mới, tôi cũng có thể dựa vào danh tiếng và khách hàng của Phương Nghi để thúc đẩy sản phẩm này.

Thời gian đầu chuẩn bị sản phẩm tiêu thụ cũng đã xảy ra logout, nhưng...cha cậu sợ cậu chỉ được cái miệng thiếu kiên nhẫn, nên hôm nay tôi mới nói với cậu."
Lục Chương khẽ "chậc" một tiếng, nhưng cũng không oán hận, thực sự lắng nghe.
Lúc này ánh mắt Mộc Hàn Hạ cũng hơi ngừng lại, sau đó nói: "Có người từng nói với tôi một câu.

Tất cả kinh doanh, tất cả lợi ích theo đuổi, luôn chỉ có một cách: hình thành từ sản phẩm của bạn, đến khách hàng mục tiêu của bạn, là con đường ngắn nhất chuẩn nhất.

Tôi luôn khắc ghi trong lòng.
Hiện tại khách hàng của hai trang web e-show và Tư nhân đính chế đều tăng lên, vừa vặn chính là khách hàng mục tiêu có khả năng mua sản phẩm này nhất.

Chúng ta không cần tìm khách hàng từ trong đám người tiêu thụ khổng lồ.

Bọn họ ở ngay trước mắt, con đường ngắn nhất ở ngay trước mắt chúng ta.
Tôi ở ngoài sáng, toàn lực đẩy mạnh sản phẩm này trên trang web e-show.

Tất cả người đăng kí sử dụng e-show và Tư nhân đính chế đều có thể nhận được giá cả ưu đãi nhất với sản phẩm đầu tiên.

Da mặt của tôi phải thực sự rất dày mới mượn sức của Tư nhân đính chế, mượn hiệu ứng thương hiệu của bọn họ, nhưng tôi mượn là sự ảnh hưởng mới mẻ.
Cậu hỏi tôi có thể thành công trong một lần hay không, có thể làm cho sản phẩm này rộng khắp cả nước, trong thời gian ngắn như vậy thật sự thực hiện được giấc mộng của Trương Tử? Thực ra tôi không nắm chắc trăm phần trăm, nhưng tôi tin tưởng đây là cách ngắn nhất, phương hướng chuẩn nhất.
Vì vậy tôi nhất định có thể thành công.".