Không Thể Buông Tay - Bán Tiệt Bạch Thái

Chương 1




Trời ngày hè vô cùng oi bức.

Ở Thành Trung Thôn, nhà san sát nhau, căn này kế căn kia, nắng và gió chẳng thể len vào nổi. Cầu thang vừa hẹp vừa tối, còn thoang thoảng mùi hôi thối của rác. Trần Diệu lê tấm thân đầy mồ hôi leo hết sáu tầng lầu, vào nhà mở tủ lạnh tìm đồ uống.

Nửa lon coca tối qua chưa uống xong chui hết vào miệng cô. Trần Diệu phờ phạc ngồi ở ghế, xem giờ bằng chiếc điện thoại cũ.

Một tiếng nữa cha mẹ mới tan làm. Cô lau miệng, đứng dậy vào phòng bếp vo gạo, cắt sẵn nửa cây cải thảo còn thừa vào tối qua.

Cô bận rộn chưa kịp rửa tay thì điện thoại vang lên.

Trần Diệu đành đi ra, cầm điện thoại lên xem, là Trần Hân gọi đến.

Cô chần chừ một giây rồi mới nhận, chưa kịp lên tiếng, đầu bên kia đã có tiếng cười lười nhác: "Em gái hả?"

Trần Diệu biết rõ giọng nói này, nó đã vang lên trong trăm nghìn giấc mơ. Mỗi lần gặp anh, Trần Diệu đều không thể kiểm soát nhịp đập của con tim. Lúc này cũng vậy, tim đập thình thịch, mặt cô nóng lên, hỏi: "Có chuyện gì ạ?"

Cố Diệc Cư à một tiếng, đè thấp giọng: "Mang đến cho chị em một bộ đồ, tốt nhất là quần dài."

Hai tiếng chị em đã thức tỉnh Trần Diệu. Lúc này cô mới kịp nhớ tới Trần Hân. Lúc này họ đang ở cùng nhau sao?

Sao họ lại ở cùng nhau?

Sao điện thoại Trần Hân lại ở trong tay anh?

Từ trước đến giờ, Trần Hân đều khinh thường bọn họ.

"Em gái?" Bên kia đầu dây, Cố Diệc Cư lại lên tiếng, giọng anh thay đổi. So với những bạn nam khác thì giọng anh trầm hơn nhiều, nghe như là lời tâm tình bên tai.

Trần Diệu cắn môi, hỏi: "Hai người ở đâu?"

"Phòng bida, em chắc chắn biết chỗ đó." Cố Diệc Cư vẫn nở nụ cười.

Đương nhiên là biết.

Cô luôn đến đó tìm anh.

Trần Diệu cúp máy, vuốt ve điện thoại hồi lâu. Cô nhớ tới kì nghỉ hè trước, đoàn người của Cố Diệc Cư gặp được Trần Hân tại cổng trường Nhất Trung. Cố Diệc Cư tựa vào cây, cười nói rằng, em gái, chị em trông xinh thật.

Đúng, Trần Hân rất đẹp.

So với vẻ ngoài thanh tú của Trần Diệu thì Trần Hân giống mẹ. Lông mày cong mảnh, dù nghiêm mặt thì trông cũng giống như đang cười, tóc đen nhánh, luôn xoã ngang vai, dáng người dậy thì tuổi mười tám vừa duyên dáng lại yêu kiều khiến người ta không thể dời mắt.

Ai cũng thấy Trần Hân đẹp, đẹp đến rạng rỡ.

Hơn nữa, thành tích của Trần Hân cũng tốt, là học bá của Nhất Trung. Nếu so cô ta với Trần Diệu thì đúng là trời đất cách biệt, Trần Diệu còn đang ngáp lên ngáp xuống ở cuối ban.

Trần Hân mau chóng được vào lớp chọn, được người người chọn làm nữ thần.

Ngay cả cha mẹ trong nhà cũng thiên vị Trần Hân.

Mà Trần Hân từ trước đến giờ đều khinh thường đám con trai quậy phá bên Cố Diệc Cư, không thèm liếc mắt tới.

Hôm nay, bọn họ lại ở cùng nhau.

Trần Diệu có cảm giác như lãnh thổ bị xâm chiếm, khó chịu không nói nên lời. Cô vào phòng Trần Hân, hương hoa dịu nhẹ nhanh chóng xộc vào mũi. Cô tìm một chiếc quần thể dục vừa giặt sạch, dừng lại một chút rồi lật tìm đồ lót.

Không có gì bất ngờ xảy ra cả, chắc là Trần Hân tới tháng.

Chu kì của Trần Diệu và cô ta chênh nhau chỉ ba ngày.

Trần Diệu xếp gọn quần bỏ vào túi, đi xuống lầu. Ngoài trời bóng đã xế tà, ánh nắng chiếu vào bậc thang trông hơi chói mắt. Trần Diệu đi dọc chung cư rồi mới đến sân bóng rổ kế phòng bida.

Phòng bida ở lầu hai. Cố Diệc Cư tự tay viết lên tường ở lầu một một dòng chữ tiếng Anh nghiêng nghiêng.

Có nghĩa "Lên lầu tìm tôi".

Trần Diệu bước lên cầu thang, đẩy cửa phòng ra. Bên trong có tiếng nói chuyện, cô liếc mắt đã thấy được Cố Diệc Cư, anh đang ngồi lên bàn bida, một tay cầm cây cơ, miệng hút thuốc lá, nói chuyện với người ta. Hình như Cố Diệc Cư nghe thấy động tĩnh, nghiêng đầu lại, thấy cô thì nhíu mày.

Anh chỉ về ghế sô pha trong góc.

Trần Diệu bị anh nhìn, tim đập nhanh, gật đầu với anh rồi bước tới ghế.

Trần Hân đang chật vật ngồi ở đó, đầu tóc rối bời, vây quanh eo là một chiếc áo khoác đồng phục lớp mười hai. Cô ta cầm lấy ly nước nóng, ngẩng lên thấy Trần Diệu đang bước đến.

Trần Diệu tiến tới hai bước, đưa cái túi rồi đỡ lấy cô ta.

Trần Hân nhếch môi, cúi đầu nhìn quần áo bên trong, cầm lấy đi vào toilet. Trần Diệu nhìn cô ta một lúc rồi đuổi theo.

Nét mặt của Trần Hân có hơi khó chịu, cũng có chút ngượng của con gái, đi rất vội.

Trần Diệu ôm tay đợi cô ta ngoài toilet.

Ở đây, cách một vách tường trắng đen có thể nghe được tiếng Cố Diệc Cư nói chuyện cùng người khác. Anh cười hai lần, vừa hững hờ vừa lười biếng, còn có thêm mấy phần xấu xa, tất cả rót vào tai Trần Diệu khiến cô nhiều lần ảo tưởng rằng nếu anh cười như vậy bên tai cô...

Rất nhanh.

Trần Hân bước ra, nhìn cô, đưa áo khoác cho cô.

Trần Diệu hỏi: "Ai?"

Trần Hân không muốn trả lời lắm, "Anh ta."

Trần Diệu cười: "Anh ta?"

Rõ là Trần Hân không muốn nói, trên mặt cô ta có chút ửng hồng. Nhớ tới lại xấu hổ, cô ta không thể không nhận lấy sự giúp đỡ của Cố Diệc Cư. Sao Trần Diệu không đọc được suy nghĩ của cô ta.

Có điều câu trả lời "Anh ta" này không rõ ràng, lại có chút mập mờ.

"Cha mẹ về rồi sao?" Trần Hân mang theo cái túi, hỏi.

Trần Diệu: "Một chút nữa chúng ta về thì chắc họ cũng về tới."

Hai người vừa đi ra ngoài vừa nói, Cố Diệc Cư vẫn ngồi ở bàn bida, quay lại hỏi: "Ổn rồi?"

Ánh đèn màu quýt rọi lên mặt anh, lúc sáng lúc tối, càng nổi bật dáng vẻ bỉ ổi của anh dẫu không cười.

Anh đang hỏi Trần Diệu.

Không hề nhìn Trần Hân.

Trần Diệu miễn cưỡng thuận theo anh nhìn Trần Hân, cô ta cúi thấp đầu không nói lời nào. Nói chung là trong lòng vẫn còn ghét Cố Diệc Cư, bởi vì ở Thập Nhị Trung, anh là Cố gia - người khiến cho người ta nghe tên là sợ mất mặt.

Trần Diệu cắn môi, có hơi ghen.

Cố Diệc Cư đành nhìn Trần Hân. Cô ta cởi áo khoác, ném cho anh: "Của anh."

Áo khoác bị ném lên bàn.

Cố Diệc Cư cúi đầu nhìn, cười nói: "Em gái này, có hơi bẩn đấy."

Vừa mới nói xong, Trần Hân lập tức giành lấy chiếc áo.

Trần Diệu cũng thấy trên áo có dính mấy vệt đỏ.

Cô đỏ mặt, lan ra tới cổ, cà lăm: "Về nhà...Tẩy xong...Trả cho anh."

Cố Diệc Cư cầm cây cơ, gật đầu: "Được. Mau về đi, trời tối rồi."

"Tạm biệt." Trần Diệu đỏ mặt, kéo Trần Hân xuống lầu.

Đến đầu cầu thang, Trần Hân lén đưa áo khoác cho Trần Diệu, tuy không rõ nhưng cũng nhìn ra được là cô ta không thích. Sau lưng có tiếng cười nhạo của Cố Diệc Cư.

Trần Diệu nhếch miệng nhìn Trần Hân.

Cảm thấy thật mất mặt.

Hai người đi xuống lầu, nhanh chóng khuất bóng.

Triệu Nghĩa đưa coca cho Cố Diệc Cư, tựa vào bàn cười nói: "Hai chị em mỗi người một vẻ, không biết Cố gia thích ai?""

Cố Diệc Cư ngẩng cổ uống một ngụm, dùng tay lau khoé môi: "Ai cũng nhỏ."

"Thật sao? Vậy còn nhìn chằm chằm chị người ta làm gì? Tớ thấy cô em mới thú vị." Triệu Nghĩa có biết Trần Diệu. Trần Diệu không còn chuyện gì sẽ đến phòng bida, lâu lâu còn đi quán net tìm Cố Diệc Cư. Cô nhóc hình như không có chỗ để chơi, lúc nào cũng xuất hiện trước mặt Cố Diệc Cư.

Vô cùng lạ kỳ.

Dù sao chưa từng có cô gái nào ở bên Cố Diệc Cư.

Dẫu rằng lượng người theo đuổi anh có thể xếp một hàng dài quanh thành phố Y.

Cố Diệc Cư nhìn Triệu Nghĩa, cười: "Đừng có ra tay với cô ấy, còn nhỏ lắm."

Triệu Nghĩa cười haha: "Bảo vệ kĩ thế à, có điều nghe nói là...Gia đình cô nhóc thiên vị lắm."

Cố Diệc Cư bóp dẹp lon coca, ném vào thùng rác, ừ một tiếng.

Triệu Nghĩa nói: "Chị em nhà này ai cũng tốt, sao cha mẹ lại bất công như vậy..."

_____

Cha mẹ Trần gia thiên vị, chuyện này chẳng phải là bí mật tại Thành Trung Thôn. Tất cả là nhờ cái miệng của mẹ Trần Diệu - Chu Lệ, đi đâu cũng khoe về con gái lớn, rằng cô ta học giỏi, cái nết đoan trang, tốt tính. Nhắc tới Trần Diệu lại tỏ rõ thái độ.

Quanh đi quẩn lại, ai cũng nhớ rõ Trần Hân.

Biết cô ta học giỏi, là nữ thần, lại đẹp.

Về phần Trần Diệu thì chẳng nhớ gì, cũng chẳng đi ra ngoài cùng cha mẹ. Phần lớn thời gian, Chu Lệ đều dắt Trần Hân đi dạo phố.

_____

Về đến nhà, Trần Kình Khang và Chu Lệ cũng đã về đến. Thấy hai chị em vừa vào, Chu Lệ kéo tay Trần Hân, lo lắng nói: "Hôm qua mẹ đã nói với con là hôm nay tới tháng thì không cần đi học, sao không nghe mẹ?"

Trần Hân tươi cười, nói: "Con quên mất, bạn con kêu đi với bạn ấy để giải quyết chút chuyện."

"Bây giờ có đau bụng không?" Chu Lệ đau lòng, nhìn khắp nơi trên người cô ta.

Trần Hân lắc đầu: "Không đau, chỉ có chút mệt thôi ạ."

Trần Kình Khang từ trong phòng bếp ló đầu ra: "Hân Hân đi nằm nghỉ đi, cha nấu cho con chút cháo."

Trần Hân gật đầu: "Dạ."

Sau đó cô ta đi vào phòng, được hai bước, cô ta nhìn Trần Diệu đang ngồi trên ghế salon.

Trần Diệu mệt mỏi dựa vào tay vịn, nghe thấy cha mẹ hỏi han ân cần Trần Hân như vậy, mặt không đổi sắc ngồi chơi điện thoại. Trần Hân gọi một tiếng: "Em gái."

Trần Diệu ngẩng đầu: "Chuyện gì?"

Trần Hân ngập ngừng nhìn áo khoác của Cố Diệc Cư trên chân Trần Diệu.

Trần Diệu nhìn theo cô ta, nhếch mép châm chọc: "Không phải muốn em giặt dùm chứ?"

Trần Hân bị nói trúng, mặt đỏ lên.

Trần Diệu ném áo khoác qua một bên: "Tự chị giặt đi."

Con mẹ nó, không thèm giúp chị đâu.

Trần Hân nhìn vào bếp, sợ cha mẹ biết, đành quay lại nhét áo khoác vào túi, vội vàng vào phòng.

Trần Diệu phì cười, tiếp tục cúi đầu chơi điện thoại.