Không Tình Yêu

Chương 1: Chương 1





Tiệc cưới linh đình, khách mời đông đúc, khắp nơi đều là lời chúc phúc.

Thế nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết, lễ cưới này chỉ là làm cho người ngoài xem mà thôi.

Từ Đan Đan ngồi trong phòng chờ, nhìn bản thân trong gương.

Cô lớn lên không phải là xinh đẹp xuất sắc khiến ai cũng phải nhìn, nhưng vẫn có nét thanh tú, khiến người đối diện sinh ra thiện cảm.

Gương mặt này hôm nay được trang điểm kỹ càng, cũng có vài phần sắc sảo.

Chiếc áo cưới trắng lộng lẫy, càng tô lên vẻ ngoài hào nhoáng của cô.

Nhưng trái ngược với vẻ ngoài lộng lẫy, trên gương mặt cô lại vương một nỗi buồn khó tả.

Bởi vì cô biết, cuộc hôn nhân này định sẵn sẽ không có hạnh phúc.

Trải qua các nghi thức rườm rà, phải đi xung quanh mời rượu, nhận những lời chúc phúc từ khách mời.

Cuối cùng một ngày dài cũng đã kết thúc.

Sau khi tắm rửa xong, Từ Đan Đan ngồi trên giường nhìn về phía phòng tắm.

Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, liệu có phải lát nữa, người đàn ông đó sẽ...!

"Đang nghĩ gì đấy?"
Giọng nói kia đã kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ kia.

Người kia đã đi đến trước mặt cô, Từ Đan Đan liền ngẩng đầu nhìn.

Người đàn ông trước mặt có dáng người cao to, gương mặt góc cạnh nam tính, đôi mắt sắc lạnh, hình như cô chưa thấy hắn cười bao giờ.

Nhưng mà hai người chỉ mới gặp nhau có mấy lần, hắn sao có thể cười với cô chứ.

Từ Đan Đan cúi đầu, nắm chặt vạt áo, hy vọng bản thân sẽ bình yên qua đêm nay.

Dịch Thiên Kỳ ngồi xuống cạnh cô, nhìn thấy hành động của cô liền không vui hỏi:
"Em sợ tôi vậy sao?"
"Không có."
Cô trả lời rất dứt khoát, không một chút ngập ngừng, không một chút sợ hãi.

Biết trước số phận của bản thân, sợ hãi thì có ích gì chứ.

Dịch Thiên Kỳ ngược lại lại thích tính cách này của cô.

Hắn ghé sát người muốn hôn nhưng bị cô tránh đi.

Hắn cười xùy một cái rồi nói:
"Bỏ đi, biết em không tự nguyện, tôi cũng không ép.

Tôi còn có việc, em ngủ trước đi."
Dịch Thiên Kỳ đứng dậy bỏ ra ngoài, lúc này Từ Đan Đan mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Bàn tay siết chặt vạt áo buông lỏng ra, vuốt lại mái tóc của mình.

Cô ngã người nằm xuống giường.

Chiếc nệm êm ái thật dễ chịu, đã lâu rồi cô không có cảm giác này.

Cô thở dài một hơi, suy nghĩ đến quãng đời còn lại bản thân, về cuộc hôn nhân này, một cuộc hôn nhân không tình yêu.

Nói cô gả cho Dịch Thiên Kỳ, chi bằng nói nhà họ Từ đem cô đi gán nợ.

Từ Đan Đan từ nhỏ sinh ra đã không nhận được yêu thương từ ba mẹ, chỉ bởi vì tuổi của cô xung khắc với bọn họ.

Cô vừa được sinh ra là đem cho bà nội nuôi.


Đến 2 năm sau ba mẹ lại sinh thêm một đứa em gái, được xem là bảo bối, họ mới đón cô về, chỉ để chăm sóc cho em.

Ban đầu cô rất tận tâm, yêu thương em gái, có gì cũng sẽ nhường em.

Nhưng đổi lại, thứ cô nhận được chỉ là sự ghẻ lạnh của ba mẹ, và sự khinh thường của em gái sau này.

Từ Đan Đan đối với nhà họ Từ chính là một đứa dư thừa, một kẻ xui xẻo.

Năm 18 tuổi, cô thi đậu đại học, thế nhưng bọn họ lại không cho cô đi học, nói rằng gia đình khó khăn, còn phải nuôi em gái.

Thế nhưng Từ Diệu Hàm nói muốn đi học đàn, ba mẹ liền đồng ý, muốn mua giày mới, liền đưa đi ngay, còn đôi giày cũ kia thì ném sang cho cô.

Từ Đan Đan chỉ có thể dựa vào học bổng của bản thân lén nộp hồ sơ vào trường, đi làm thêm kiếm tiền trang trải cuộc sống.

Nhưng giấy không gói được lửa, chuyện cô đi học đã bị họ phát hiện.

Cùng lúc đó nhà họ Từ lâm vào cảnh phá sản, nợ nần chồng chất, phải bán nhà để trả nợ, vẫn không đủ.

Thế là Từ Diệu Khánh ép cô phải nghỉ học, đi làm kiếm tiền trả nợ, ngược lại Từ Diệu Hàm lại được đi học.

Từ Đan Đan làm đơn xin bảo lưu điểm, chờ ngày có thể quay lại trường.

Từ Diệu Khánh lúc trước đầu tư chứng khoán, muốn kiếm tiền để đấu giá một công trình lớn.

Nào ngờ thua sạch toàn bộ tiền, còn phải gánh trên vai số nợ lên đến 11 con số.

Mà chủ nợ chính là công ty đầu tư tài chính Dịch Tiêu.

Dịch Thiên Kỳ là giám đốc tài chính, chịu toàn bộ về quản lý tài chính, cho nên muốn vay tiền đều phải thông qua hắn.


Từ Diệu Khánh đến tìm Dịch Thiên Kỳ bàn bạc, nói muốn gia hạn thời gian trả nợ, lại bị hắn chặn họng:
"Từ tổng, hợp đồng giấy trắng mực đen ghi rõ trong vòng 3 năm sẽ trả toàn bộ cả gốc lẫn lãi, còn có chữ ký của ông trên đó.

Bây giờ ông nói với tôi ông gặp khó khăn, chẳng lẽ công ty chúng tôi không khó khăn sao? Tôi cho ông nợ, vậy tới lúc đó cấp trên hỏi tội, ai là người gánh đây?"
"Không phải, giám đốc Từ, cầu xin anh, cho tôi thêm thời gian, nhất định, nhất định tôi sẽ trả hết số nợ này, cả gốc lẫn lãi, không thiếu một đồng nào."
Ánh mắt của Dịch Thiên Kỳ vẫn không chút dao động.

Từ trước đến nay mọi người đều nói rằng Dịch gia chính là con rắn độc trong giới.

Không nhân từ với bất kỳ ai, chính là châm ngôn sống của bọn họ.

Dịch Thế Khải là vậy, Dịch Thiên Kỳ cũng như vậy.

"Hay là..." Dịch Thiên Kỳ chuyển ánh mắt nhìn thẳng vào Từ Diệu Khánh "Nghe nói ông có hai đứa con gái, đem gả cho tôi, số nợ đó tôi sẽ gia hạn cho ông, chỉ cần trước khi chết trả hết vốn là được, không lấy lãi, căn nhà trước đó cũng đem trả lại ông, xem như là sính lễ."
"Giám đốc Từ, cho...!cho tôi thời gian suy nghĩ được không?"
"Được, ngày mai, ông phải có câu trả lời cho tôi.

Nếu không, chúng ta cứ như hợp đồng mà làm."
Từ Diệu Khánh trở về nói cho vợ biết, cuối cùng dưới sự xúi giục của Phương Từ Anh, đem Từ Đan Đan gả cho hắn.

Cô vốn không biết gì về người kia, chỉ biết người đó lớn hơn cô 8 tuổi.

Cứ vậy mà bị ba mẹ mang đi gả sang nhà họ Dịch, không tình nguyện cũng không thể làm trái ý..