Khu Vườn Bí Mật

Chương 16-2: Cây cam của Ra Im




Sau khi kết thúc đợt tập huấn và quay trở về cuộc sống hằng ngày, tâm tình Ra Im buồn phiền đến cực hạn. Cô bắt đầu mắc phải “hội chứng Joo Won”. Dù đang đi một mình trên phố nhưng cô luôn cảm thấy như có Joo Won đang đi bên cạnh, nhìn lên bầu trời cũng thấy gương mặt anh. Dù chỉ ngồi yên một chỗ không làm gì cả, trong đầu cô vẫn luôn văng vẳng những câu nói của anh như âm thanh ở sát bên tai.

Khi cùng nhau tản bộ trên con đường núi ở khu nghỉ dưỡng, Joo Won đã thổ lộ tình cảm với cô. “Trước kia tôi đã từng cùng em dạo bộ như thế này. Em thường xuyên xuất hiện trước mắt tôi. Vì vậy hai chúng ta cứ đi bên cạnh nhau như vậy đấy.” Phải chăng vì câu nói ấy mà cô mới bị ảo giác, lúc nào cũng nhìn thấy anh, nghe được giọng nói của anh, nhưng khi định thần lại, tìm kiếm xung quanh thì không thấy ai. Đương nhiên việc này không nằm trong tầm kiểm soát của cô.

Ngay cả lúc cùng với Oska luyện tập leo núi cũng như vậy. Cô thường xuyên không thể tập trung tinh thần và đưa tay quờ quạng trong không khí, thấy thế Oska bèn hỏi:

- Em gặp chuyện gì sao? Hôm nay tinh thần em có vẻ như bay lên tận mây rồi…

Vừa nghe xong, Ra Im liền trấn tĩnh lại, nở nụ cười bẽn lẽn.

- Xin lỗi. Hôm qua em không ngủ được nên… Nào, vậy từ bây giờ chúng ta phải thật cẩn thận. Đây là giai đoạn anh đã thành thạo ở mức độ nhất định nên dễ mắc sai lầm. Anh hiểu chứ? Giai đoạn người tập quá tin tưởng vào thực lực non nớt của mình mà khoe mẽ là dễ gây ra tai nạn nhất.

- Khoe… khoe mẽ?

- Anh hiểu chứ? Nào, trọng điểm của ngày hôm nay là, phải luôn nghi ngờ thực lực của bản thân.

- Em không biết đấy là thứ anh giỏi nhất sao? Nếu em thấy có ca sĩ nào thường xuyên nghi ngờ năng lực của bản thân bằng anh thì cứ bảo ca sĩ ấy đến gặp anh.

- Chỉ nghi ngờ không thì có vấn đề rồi. Bây giờ chẳng phải là thời điểm công nhận sao?

Nói rồi cô nhìn Oska mỉm cười trêu chọc.

- Hầy! Từ lần trước đã vậy rồi, em là anti-fan phải không? Anti-fan trà trộn vào chứ gì?

- Anh ồn ào quá đấy, vận động làm nóng lần cuối đi. Bật người một trăm lần, hít đất năm mươi, gập bụng… hủy, hủy, không cần làm động tác này!

- Tại sao? Anh ưng ý cái đó nhất đấy!

Oska đáp lại với vẻ mặt trêu ghẹo. Ra Im đang sắp xếp lại dụng cụ thì trong đầu chợt hiện lên hình ảnh Joo Won gập bụng cùng với cô. Cảm xúc bối rối khi ấy lại nổi lên làm lòng cô ngổn ngang. Cô lắc đầu thật mạnh để đẩy những suy nghĩ ấy ra khỏi đầu óc.

Oska dừng xe ở trước bãi đất trống, nơi nhìn xuống là có thể lờ mờ thấy được căn nhà cô đang ở. Ra Im tháo dây an toàn rồi quay sang nói với Oska:

- Lần nào cũng để anh đưa về nhà thế này, cảm ơn anh nhiều.

- Em là sư phụ của anh nên dĩ nhiên anh phải chăm sóc chu đáo tận tình chứ…

Đang nói, đột nhiên trong tích tắc khuôn mặt của Oska đông cứng như đá. Ánh mắt anh dừng lại ở một chiếc xe hơi cao cấp phía trước. Ra Im cười đến rung cả vai, hỏi Oska:

- Sao vậy? Là người anh quen sao?

- Ra Im. Tạm thời em đừng vào nhà vội. Em hãy đến nơi nào đó gần đây cho đến khi anh gọi điện. Tuyệt đối không được vào, em biết chưa?

Nói xong, anh liền bước xuống xe rồi vội vàng chạy về hướng ngôi nhà của cô. Có gì đó rất lạ lùng ở đây. Ra Im cũng chạy theo sau Oska.

Vừa bước lên bậc cầu thang dẫn lên nhà, cô nghe thấy tiếng tranh cãi của Oska với ai đó. Tim cô bỗng nhiên chùng xuống. Chủ nhân giọng nói đang đối đáp với Oska chính là phu nhân Moon Bun Hong. Cô cắn chặt môi dưới, từ từ bước vào nhà. Mẹ Joo Won đứng giữa phòng khách nhà cô, đang gân cổ lên quát tháo người khác. Còn Ah Young thì chỉ biết đứng im một bên di di chân xuống nền nhà.

- Ở… ở đây sao lại…

Nghe thấy cô cất lời, bà ta quắc mắt nhìn cô rồi quay sang Oska với biểu cảm khó diễn tả.

- Lại là tình huống gì nữa đây? Hai người cùng đi rồi cùng về với nhau sao? Hai người là gì của nhau?

Oska cởi giày bước vào trong nhà, nắm lấy cánh tay của bà rồi nói:

- Dì lại định viết tiểu thuyết nữa đấy à? Chuyện không phải như vậy đâu, đi thôi.

- Cậu ở yên đó đi!

Phu nhân Moon Bun Hong gạt phắt tay Oska ra rồi hướng về phía Ra Im cất cao giọng hỏi:

- Cô, nghe nói cô cùng với Joo Won đến Jecheon, đúng không? Cô rốt cuộc là loại con gái gì thế hả? Cô, chính miệng cô đã nói rồi cơ mà. Đối với cô, Joo Won dù có qua lại tạm thời cũng không có tư cách, đúng không? Cô đã nói nó đừng có bén mảng đến bên cạnh cô! Cô hành động như một đứa đánh mất hết tự trọng, lại muốn tôi diễn vai bà mẹ độc ác à? Tuy nghèo khó, không có gì trong tay nhưng ít nhất cũng phải có danh dự chứ, tại sao lần nào cô cũng cầm dao đâm vào lưng người ta thế hả?

Nhìn thấy Ra Im cúi đầu xuống không nói được lời nào, Oska bước lên phía trước.

- Dì. Xin dì hãy thôi đi. Ra Im có tội tình gì chứ? Dì không nên ở đây làm thế này mà hãy về nhà hỏi lại Joo Won đi, được không dì?

Bà ta cầm lấy một hộp đồ rồi quẳng nó đến trước mặt Ra Im. Nắp hộp mở bung, toàn bộ đồ ở bên trong hộp văng hết ra sàn nhà. Là những chiếc quần đùi của Joo Won. Không lâu trước, anh để lại rồi đi mất. Bà ta nhìn Ra Im hết sức khinh miệt rồi nói thẳng vào mặt cô:

- Hỏi Joo Won thì được gì? Chỗ ở như ăn mày thế này, bảo ai dám bước vào chứ!! Cô điên rồi sao? Có Joo Won đứng phía trước bảo hộ cho cô nên cô không coi ai ra gì đúng không?

- Là hiểu lầm cả ạ. Chuyện như bác nghĩ tuyệt đối không có.

- Không có chuyện như thế sao những thứ này lại ở đây? Chẳng lẽ đây là quần áo của cô à? Ở cô bốc lên mùi của một đứa lớn lên mà không có bố mẹ dạy dỗ. Bố mẹ cô đã dạy cô nếu sống vất cả quá thì bám lấy đàn ông à?

Trong giây lát, sắc mặt Ra Im trở nên trắng bệch.

- Vừa nãy, bác nói gì cơ?

- Tôi có nói sai gì đâu? Để cho bố mẹ phải bị chửi bới chính là do cô.

Ra Im cố gắng chịu đựng để khỏi bật khóc, dùng hết sức hét lên:

- Bà hãy rút lại những lời vừa nói đi. Hãy rút lại lời nói ngay!

- Ở đâu có cái loại con gái dám la lối tiếng lớn như thế!

- Kim Joo Won, anh ta thích tôi. Và tôi cũng đã bắt đầu thích anh Kim Joo Won. Nhưng bây giờ thì dù có chết tôi cũng không bao giờ gặp anh ta nữa. Anh ta không phải là người có thể khiến tôi mang xuống mồ nỗi hận cha mẹ bị hạ nhục như thế. Anh ta không đáng giá. Cha tôi, là người anh hùng dũng cảm đã bất chấp mạng sống của mình để cứu biết bao nhiêu mạng sống khác. Ông ấy không phải là người đáng để nghe những lời nhục mạ như thế từ các người! Vì thế, bà hãy rút lại những lời vừa nãy ngay lập tức. Bà hãy rút lại ngay!

- Tại sao tôi phải làm thế? Tôi là người có thể nói thêm những câu độc ác hơn nữa và làm những việc còn quá đáng hơn nữa đấy.

Không thể đứng nhìn cảnh tượng trước mắt thêm giây phút nào nữa, Oska dùng toàn lực kéo phu nhân Moon Bun Hong ra khỏi nhà.

- Dì thật là! Đi thôi. Dì thôi đi.

- Các người sao lại thế? Thả ra ngay. Á. Đau. Ta bảo đau!

Ra Im cứ thế ngồi phục xuống nền nhà. Cô đau đến nỗi toàn thân như tê dại. Phẫn nộ và uất ức. Cô ghét chính bản thân mình đã làm cho cha phải bị người khác thóa mạ, cô ghét Joo Won, vô cùng oán hận mẹ anh ta.

- Giống như ăn mày… thật sự…

Ra Im phủ phục xuống nền nhà, khóc nấc lên nghẹn ngào, cả Ah Young đang cố ôm lấy vai cô vỗ về cũng bật khóc theo.

- Ra Im… đừng khóc…

Nội tâm của Yoon Seul

Đĩa hạt dẻ trên bàn, em muốn bỏ đi cũng không được, ăn cũng không xong.

Món hạt dẻ nướng tỏa hơi nóng hổi xung quanh, những dấu chấm hỏi to tướng như số lượng hạt dẻ trên bàn luẩn quẩn trong đầu em.

Em hoài nghi, không biết mục đích của anh khi mua hạt dẻ nướng đem đến cho em.

Em thắc mắc không biết ý nghĩa trong câu nói của anh, “Sao em lại gặp phải một kẻ tồi tệ như anh nhỉ? Sao em lại thích anh đến thế? Anh sẽ suy nghĩ, sẽ thử ngẫm lại từng điều từng điều một. Anh cũng sẽ nghĩ tại sao vì anh mà em phải chịu nhiều tổn thương.”

Đóng cửa trái tim rồi lại mở ra, anh có biết chuyện đó khó khăn và đau đớn đến nhường nào không?

Trái tim là một tác phẩm điêu khắc, đâu thể chỉ cần đến rồi xếp lại những mảnh ghép là được.

Hôm nay, sao anh lại hành động như vậy?

Để rồi những hạt dẻ ấy, em ăn thì không đành, bỏ đi cũng không nỡ.

Bộ nhớ đặc biệt của Oska

Quán cà phê ở Bangbaedong. 2 giờ chiều, thứ Hai

Tôi cho rằng lý do Seuli rời bỏ tôi là vì Jun Hyuk. Nhưng dạo gần đây, càng nghĩ tôi càng không chắc chắn, có thể tôi đã sai lầm. Tôi nhất định phải tìm cho ra nguyên nhân thật sự. Tôi muốn biết tại sao cô ấy lại mang nỗi căm hận, xuất hiện lần nữa để trả thù tôi.

Tôi đi gặp Hye Mi để hỏi cô ấy có biết lý do tại sao Seuli lại bỏ tôi không. Tôi nhớ Hye Mi chính là người bạn thân thiết duy nhất của Seuli.

- Anh muốn nói anh chia tay với cô ấy mà không biết nguyên nhân tại sao à?

- Người từ chối lời cầu hôn chính là Seuli. Với lại, cô ấy đã sang Mỹ du học cùng với Jun Hyuk ngay sau đó còn gì.

- Làm sao Seuli cùng đi du học với anh Jun Hyuk được. Hai người bọn họ chỉ cùng nhau xuất cảnh lúc đó thôi.

- Em nói gì?!

- Lúc đầu cậu ấy ở Florida khoảng hai tháng, rồi sau đó lại đến Toronto, London, cậu ấy cứ đi qua đi lại ở các nơi ấy, cuối cùng ở Thụy Sĩ là lâu nhất. Hình như khoảng một năm.

- Thật sao? Có thật cô ấy không đi du học cùng với Jun Hyuk?

- Em đã nói không phải rồi cơ mà? Nói thật, anh cũng quá đáng lắm đấy.

- Anh? Tại sao?

- Anh không biết sao? Đàn ông bọn anh đều như thế cả mà? Nếu người đàn ông em yêu hành động như thế trước mặt những người đàn ông khác thì em chỉ muốn chết thôi. Ôi, chắc chắn Seuli cũng muốn chết lắm… Cậu ấy đã từng uống thuốc…

- Em nói gì? Anh đã làm gì mà bảo quá đáng? Em nói thử đi. Chỉ một chút thôi cũng được.

- Chuyện đó làm sao em có thể nói được. Anh hãy nghe điều đó trực tiếp từ cậu ấy đi. Thật ra em không thân thiết với cậu ấy lắm nên nếu nói ra thì hơi kỳ.

- Không phải em là bạn thân nhất của cô ấy hay sao?

- Em ấy à, em có rất nhiều bạn. Vì Seuli không có bạn nên em và cậu ấy mới thân thiết đôi chút. Nhưng anh cũng có trách nhiệm trong chuyện cậu ấy không có bạn bè đấy. Đối với cậu ấy anh là tất cả, nhưng rốt cuộc cậu ấy chỉ là một phần trong mọi kế hoạch của anh mà thôi. Anh chưa bao giờ trải qua khoảnh khắc nhớ thật nhiều mà không thể gặp cậu ấy đúng không? Còn Seuli, cậu ấy luôn cô đơn những khi cần anh ở bên nhất. Vì sự nghiệp ca sĩ của anh mà cậu ấy luôn phải giấu giếm tình cảm của mình, trong độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời người con gái.

Văn phòng của Seuli. 7 giờ tối, thứ Ba

Tôi đi mua một bịch hạt dẻ nướng đem đến gặp Seuli. Khi vừa bước vào, Seuli nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên. Tuy nhiên cô ấy lại dùng giọng nói lạnh băng, bảo sẽ bồi thường thiệt hại cho tôi về chuyện đã làm lộ bản thu âm. Tôi không nói lời nào, ngồi bóc vỏ hạt dẻ rồi đưa cho cô ấy.

- Em ăn một hạt đi. Chẳng phải lúc trước em rất thích ăn hạt dẻ nướng sao?

- Không phải tôi. Trong trí nhớ của tôi, không có thứ gì gọi là hạt dẻ nướng cả. Hình như anh đang nhầm lẫn tôi với cô nàng nào đó trước đây của anh.

Tôi rơi vào cảnh lúng túng như gà mắc tóc khi cô ấy đề cập đến “cô nàng nào đó”.

- Thật sự không phải em sao? Anh đã nghĩ rất lâu nhưng cái này cũng không đúng à? Sao em lại gặp phải một kẻ tồi tệ như anh nhỉ? Sao em lại thích anh đến thế? Anh sẽ suy nghĩ, sẽ thử ngẫm lại từng điều từng điều một. Anh cũng sẽ nghĩ tại sao vì anh mà em phải chịu nhiều tổn thương. Anh đi đây.

Nhà của Ra Im. 3 giờ chiều, thứ Tư

Kết thúc buổi tập leo núi, tôi đưa Ra Im về đến nhà cô ấy. Rồi tôi đã chứng kiến một cảnh không thể tưởng tượng được. Trước mắt tôi là hình ảnh dì đang làm ầm lên trong nhà của Ra Im. Cho dù là Joo Won hay là tôi, ngày hôm nay có thể khẳng định chắc chắn một điều, chúng tôi chỉ là những thằng đàn ông vô tích sự, không thể bảo vệ nổi người phụ nữ của mình.