Khu Vườn Bí Mật

Chương 17-2: Cây cam của Ra Im




Ra Im đang quay đoạn phim giới thiệu để gửi cho đội làm phim ở Hollywood. Đây là phần giới thiệu cần thiết cho buổi diễn thử của kịch bản Dark Blood. Dù cô có cố hết sức cũng không chắc đậu được, vậy mà cô hoàn toàn chẳng tập trung được chút nào. Chưa gì đã bị NG hết mấy lần rồi. Jeong Hwan đang cầm máy quay, anh thở dài bảo cô hãy nghỉ một lát rồi tập lại. Cô lau mồ hôi và gật đầu. Ngay lúc đó, cô thấy xe ô tô của Joo Won đang chạy đến. Tim cô lỗi mất mấy nhịp rồi cô ngồi thụt xuống thấp.

- Tiền bối Jeong Hwan, giờ Kim Joo Won sẽ vào đây tìm em. Anh hãy nói là em không có ở đây nhé. Đừng hỏi lý do tại sao, xin anh hãy giúp em.

Cô cầm lấy chiếc áo khoác rồi chạy lên sân thượng và trốn dưới lan can.

- Gil Ra Im, Gil Ra Im!!

Cô nghe thấy tiếng của Joo Won. Sau đó là tiếng trả lời “Cô ấy không có ở đây” của Jeong Hwan. Ra Im dựa người vào thanh chắn lan can. Cảm giác lạnh buốt bắt đầu len lỏi và tràn ngập cơ thể. Cô nghĩ nếu trái tim cô cũng trở nên cứng rắn như thanh lan can này thì tốt biết bao. Tiếng của Joo Won cứ tiếp tục vang vọng đến tai cô.

- Anh nói là sẽ giúp tôi mà. Anh nói thật đi. Có phải là cô ấy bảo anh nói vậy không?

- Không phải là cô ấy bảo tôi nói thế mà thực sự là cô ấy không có ở đây.

Joo Won ngẩng đầu rồi hét to với bốn phương tám hướng:

- Gil Ra Im, em nghe rõ đây. Anh biết em đang nghe. Bây giờ những chuyện em làm thật yếu kém. Nếu em nghĩ anh sẽ dừng lại ở đây thì hãy từ bỏ ngay suy nghĩ ấy đi. Anh vẫn chưa bắt đầu nữa mà, cũng chưa hề nghe câu trả lời của em! Em cũng biết không thể cứ trốn tránh là giải quyết được vấn đề mà! Thà cứ đánh anh như trước đây còn hơn! Em cứ đánh anh đi! Không phải gặp nhau rồi mới giải quyết được vấn đề hay sao? Nếu không muốn gặp anh thì em cũng phải nghe điện thoại chứ!

Ra Im nhắm nghiền mắt lại, vì cô nhớ anh. Vì cô nhớ người đàn ông đang đau khổ cố gắng tìm gặp cô, vì cô muốn chạm vào anh, vì cô muốn chạy đến và được ôm trong vòng tay anh. Nước mắt khẽ chảy ra từ khóe mắt đang nhắm nghiền. Nếu ngày mai trái đất ngừng quay, có lẽ cô sẽ làm như anh nói. Nhưng cô biết hiện thực không phải vậy, vì cô chẳng thể nào có đủ can đảm để làm điều đó. Cô không muốn bản thân mình bị tổn thương thêm nữa, cũng không muốn mình làm tổn thương anh thêm nữa. Ra Im cứ ngồi dựa vào thanh lan can lạnh ngắt, nước mắt chảy ròng ròng cho đến khi Joo Won đi.

“Ở đâu? Em đang ở đâu? Chỉ cần cho anh biết em ở đâu thôi.”

“Em hãy nghe điện thoại đi. Nhé?”

“Em thật sự không muốn gặp anh nữa sao? Đây là cách tốt nhất ư? Em có chắc không?”

“Anh đang lo lắm, làm ơn hãy gọi cho anh đi. Xin em đấy.”

Ra Im ngồi dựa lưng vào tủ sắt, xem đi rồi xem lại tin nhắn Joo Won gửi cho cô. Thế giới của cô dường như đã hoàn toàn sụp đổ. Giờ cô mới hiểu được ý nghĩ của câu “vạn tiễn xuyên tâm”. Cô dằn lòng và nhắm mắt lại. Cô muốn tìm được đáp án cho mình. Cô có nên bước theo con đường mà trái tim cô mách bảo không, liệu con đường đó có thực sự dẫn lối cô đến với anh hay không, cô muốn có lời đáp cho những điều đó.

Alice hỏi:

“Hãy nói cho tôi biết từ đây tôi phải đi theo hướng nào?”

Chú mèo Cheshire trả lời:

“Cô muốn đi đâu thì cứ chạy theo hướng đó đi.”

“Đâu cũng được.”

“Nếu thế thì đi hướng nào cũng vậy.”

“Vì tôi muốn đến được một nơi nào đó.”

“Không sai, cô sẽ đến được một nơi nào đó. Tôi muốn nói, chỉ cần cô cứ bước đến khi nào không thể đi được nữa.”

(Trích Alice lạc vào xứ sở thần tiên - Lewis Carroll)

Cô bước lang thang thật lâu sau khi rời khỏi trường võ thuật. Cứ đi, đi mãi như thế mà chẳng đến được cuối con đường. Kết thúc một con đường lại là một con đường khác nối tiếp. Trên mọi ngả đường đều có những tấm biển chỉ dẫn để người ta có thể dễ dàng biết được hướng đi. Cô nghĩ nếu những con đường trong tim cô cũng có biển chỉ dẫn như vậy thì tốt biết mấy. Cứ bước rồi bước, không biết từ lúc nào cô đã đứng trước nhà Joo Won. Chỉ vừa bước qua cánh cổng lớn, tim cô đã bắt đầu đập thình thịch. Cô nên nói gì khi gặp Joo Won? Hay là nói chỉ đi ngang rồi vô tình lạc bước vào đây? Trong lúc vẫn đang phân vân, cô đã từ từ tiến vào khu vườn.

Đâu đó trong vườn vang lên tiếng nhạc nhẹ nhàng. Xa xa bên phía bờ hồ, có thể nhìn thấy rõ nhà Joo Won nhờ ánh đèn. Thình thịch thình thịch, cứ mỗi bước về phía trước, tim cô lại đập mạnh hơn. Cô dừng bước và trốn sau một thân cây, hít thở thật sâu rồi nhìn vào nhà Joo Won. Giống như cô bé bán diêm đứng nhìn trộm ngoài cửa sổ, và thế giới bên trong khung cửa kính kia hoàn toàn là một thế giới khác. Một thế giới chỉ toàn những người đàn ông ăn mặc bảnh bao và những người phụ nữ trong váy vóc hoa lệ; nến và hoa được trang trí thành hàng dài trên bàn, bánh kem, bánh ngọt và hàng loạt các loại thức ăn được bày kín, cùng một chiếc lò sưởi áp sát tường. Cô nhìn thấy bóng dáng Joo Won giữa những người sang trọng đó. Anh mặc một bộ tuxedo lịch lãm. Ra Im cúi đầu xuống nhìn lại quần áo cô đang mặc. Chiếc quần bò bị phai màu, cái áo khoác cũ kỹ, trên cổ thì quấn một chiếc khăn quàng chẳng đẹp đẽ gì. Cô hoàn toàn không có chút dũng khí để bước vào thế giới đằng sau cửa kính kia với bộ dạng như thế này.

Điện thoại cô reo lên. Là Joo Won gọi. Đang chần chừ có nên nghe máy hay không, ngẩng đầu lên cô liền trông thấy Joo Won đang đứng ngay bên cửa gọi cho mình. Nhìn thấy anh như vậy, làm sao cô có thể nhận cuộc gọi này? Cuối cùng tiếng điện thoại cũng ngừng. Joo Won đút điện thoại vào túi với gương mặt tối sầm. Đúng vậy, không biết đây đã phải là cuối con đường chưa. Nếu một mối quan hệ đã chẳng thể tiếp tục thì con đường kết thúc ở đây cũng được mà. Quay lại thôi. Nghĩ vậy, cô quay lưng đi thì nghe tiếng ai đó gọi mình. Là Oska.

- Ô, Ra Im. Em đến đây lúc nào vậy? Joo Won mời em đến à?

- Dạ không. Là do em chọn không đúng thời điểm để đến... Em đi trước đây.

Cô định quay đi nhưng bị Oska nhanh tay giữ lại.

- Ấy, không phải em đến đây để gặp Joo Won hay sao? Đã đến tận đây rồi thì vào trong đi chứ.

- Không, để lần sau cũng được.

- Ơ? Sao tay em lại lạnh như thế này? Rốt cuộc là em đã đứng đây bao lâu rồi. Cứ như là người tuyết ấy! Em đứng ngoài đây suốt nãy giờ đúng không? Joo Won bảo em đừng vào vì nó sợ mất mặt à?

- Không phải đâu ạ. Anh ấy cũng không biết em đến.

- Không biết thì phải cho chú ấy biết chứ. Nào, đi với anh.

- Dạ thôi. Bộ quần áo hôm nay của em mặc không phù hợp chút nào cả.

Cô cười rồi nói như đùa. Nhưng Oska lại gật đầu với vẻ “tôi biết rồi” và nói với cô bằng giọng ấm áp:

- Thì mặc bộ nào hợp là được thôi. Gặp Joo Won rồi nói thẳng với chú ấy. “Em đến đây là để gặp anh.” Cứ hy vọng đi. Hôm nay anh sẽ là bà tiên của Ra Im.

Nội tâm của Yoon Seul

Đêm qua bị cảm nhẹ nên em đã uống thuốc và đi ngủ sớm. Em đã khổ sở lạc trong giấc mơ đầy mộng mị như một cuốn phim cũ, đứt quãng rồi lặp lại, lặp đi lặp lại, đến sáng tinh mơ thì em tỉnh giấc và nhớ đến anh.

Khát nước quá. Vì cơn sốt mà cả người em nóng ran.

Hạt dẻ nướng hôm qua anh mua, em vẫn để nguyên trên bàn. Em đã thử lấy một hạt bỏ vào miệng. Nhưng em không thể nhai nổi, đành nhả ra và đặt nó vào chỗ cũ. Hạt dẻ ấy đâm vào lòng em như một cái gai nhọn mắc trong cổ.

Chắc chắn là sốt nặng rồi. Ngực vừa nóng ran vừa đau rát.

Em không hiểu được trái tim anh. À không, không phải trái tim anh, mà là em không hiểu được trái tim em. Em không thể hiểu được trái tim của mình nữa, chỉ một chút quan tâm nhỏ bé của anh mà đã khiến em chao đảo thế này rồi. Em sợ sẽ bị cuốn về phía anh mà không thể ngăn mình lại được.

Cả người em nóng bừng lên. Có lẽ em nên uống thuốc hạ sốt thôi.

Em nhận được lời mời đến bữa tiệc VVIP của trung tâm thương mại từ Kim Joo Won. Chắc là anh cũng sẽ đến đó.

Nếu đến, em sẽ được gặp anh đúng không? Biết đâu em sẽ hiểu được vì sao anh lại mang hạt dẻ đến cho em.

Tim em đang đập loạn nhịp. Tuyệt đối không phải do hồi hộp, chỉ đơn giản do bị cảm mà thôi.

Bộ nhớ đặc biệt của Oska

Trong vườn. 8 giờ sáng, thứ Sáu

Tôi đang chạy bộ để thư thả đầu óc thì thấy xe của Joo Won đang tiến vào vườn. Nhìn gương mặt không chút thần sắc là biết ngay đêm qua nó không ngủ được chút nào. Khổ sổ đến mức môi cũng trắng bệch và sưng phồng lên. Thằng nhóc con này đã gặp đúng một người không thể có kết quả, có lẽ đang đau lòng lắm.

- Chú đi đâu mà giờ mới về thế?

- Anh nhận được giấy mời rồi chứ. Tối nay có buổi tiệc VVIP của trung tâm chúng ta, anh nhớ đến giúp tôi đấy.

- Giờ mà chú còn tâm trạng bàn chuyện công việc à?

- Nếu anh đến làm khuôn mặt đại diện, tôi sẽ mua vé buổi biểu diễn của anh cho tất cả nữ nhân viêc ở khu thương mại.

- Ra Im cũng đến chứ?

- Cô Yoon Seul chắc sẽ đến. Dù sao cô ấy cũng là khách VVIP của trung tâm bách hóa.

- Tôi với chú đều như hàng hiệu, nhưng sao cuộc đời lại có nhiều tì vết đến thế...

Như vậy đó...

Nhà riêng. 7 giờ tối, thứ Sáu

Cả ngày, trong đầu tôi chỉ luẩn quẩn mỗi bữa tiệc VVIP. Chỉ vì câu nói có thể Seuli cũng đến của Joo Won. Bữa tiệc cũng đã bắt đầu rồi. Liệu Seuli đã đến chưa?

Trong vườn. 7 giờ 30 tối, thứ Sáu

Tôi đã chuẩn bị tinh thần xong, oai vệ bước ra khỏi nhà. Đang định sang nhà Joo Won thì nghe tiếng sột soạt ở đâu vọng lại. Nhìn về hướng có tiếng động, là Ra Im đứng co cụm núp sau thân cây. A, thật tội nghiệp! Tôi đã quyết định tình nguyện trở thành bà tiên để giúp Ra Im vào đêm nay. Rốt cuộc thì đây là thứ tình yêu gì mà lại khó khăn đến thế, thật là!