Khuất Phục

Chương 88: Cảnh tượng huyền ảo, công dã tràng




Editor: Chuongnhobe.

Không gian bên trong xe quá chật trội, Hoàng Phủ Triệt cử động khó khăn, ôm lấy thân thể cô từ trong xe bước ra, đặt cô lên đầu xe, lật người cô cong xuống như con tôm, đi vào từ phía sau.

Trên đỉnh núi trời tối đen thui, xung quanh côn trùng vo ve kêu, nhưng không hề đi vào tai của Nhan Loan Loan một chút nào. Cô cắn tay mình để kiềm chế tiếng rên rỉ của bản thân không lên thành tiếng. Hoàng Phủ Triệt lấn áp bắt đầu tiến vào trong cô, bắt lấy cánh tay bị cô cắn bên dưới vẫn không ngừng dùng sức tiến vào.

“Taại sao phải kiềm chế?”

Nhan Loan Loan bị anh va chạm thân thể không ngừng khiến nhiệt huyết của bản thân cũng dâng trào, lại bị tay anh ôm lấy bả vai kéo vào trong lồng ngực.

Anh cúi đầu khẽ cắn lên làn da trên cổ cô, để lại một dấu vết đo đỏ hồng hồng trông vô cùng bắt mắt. “Kêu lên đi, anh muốn nghe, ngoan.”

Cô vẫn không lên tiếng, anh lại nảy sinh gian tà, tiếp tục động thân đi ra đi vào trong cô, kéo chân cô lên cao không ngừng công thành đoạt đất, ra sức quan sát chăm chú khuôn mặt cô tìm tòi nghiên cứu. Nhan Loan Loan cảm thấy dường như bản thân mình bị đâm đến xuyên qua rồi, bụng dưới không ngừng co rút.

“Triệt…. Nhẹ một chút…”

Cho đến lúc này cô mới mở miệng, ngay sau đó cũng không thể nào nhịn được tiếng ngâm nga yêu kiều trong cổ họng được nữa, tiếng rên phát ra đó như là một bản nhạc mê đắm khiến cho anh không ngừng động tình.

“Gọi anh là gì? Gọi một lần nữa…”

Nông nông sâu sâu cọ cọ ra vào trong nơi non mềm của cô, ôm thân thể mềm nhũn trong khi bên dưới không ngừng căng cứng.

“Triệt… A…”

….

Anh nhắm mắt lại, ra sức lấy lòng cô. Mỗi lần nghe thấy tiếng cô gọi yêu kiều tên anh, trong lòng anh đều dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó nói lên thành lời được, thậm chí có thể nói nó như là một lời thề sự trung thành vậy.

Trong nháy mắt, anh nghĩ nếu như hai người bọn họ cứ như thế thì tốt rồi. Rời xa tất cả mọi sự mọi người khác, đến một nơi chỉ có hai người bọn họ. Không có toan tính mưu mô kế hiểm, không có lợi dụng, cô nói thích anh, anh tin tưởng điều đó là sự thật.

Anh không đi tính toán chuyện cô giấu diếm anh điều gì, chỉ cần có cô là đủ rồi. Cô là của anh.



Cuối cùng giải phóng chính mình vào trong cô. Hoàng Phủ Triệt ôm cơ thể Nhan Loan Loan cùng nhau thở dốc ngồi trên ghế sau nghỉ ngơi.

Cô ôm cổ anh, tựa đầu vào ngực anh mà nghe tiếng tim anh đập mạnh.

Sau một hồi bình tĩnh trở lại, Hoàng Phủ Triệt bắt đầu cười nhạo chính bản thân mình mới lúc vừa rồi lại có một ý nghĩ ngây thơ đến như vậy.

Với một người như anh thì luôn cẩn thận trong mọi hành động của bản thân như thế, khờ dại chỉ khiến cho anh phải bỏ đi tính mạng thôi. Mà đối với một người con gái có thể nói là lai lịch không rõ ràng như cô, quả thật là anh đã có phần lơ là rồi.



Ban đêm yên tĩnh lại tốt đẹp như thế. Sau khi trải qua cuộc kích tình, mỗi người đều đang chìm đắm vào trong suy nghĩ riêng của bản thân.

Nhan Loan Loan thì hồi tưởng lại những lời nói của Nguyễn Diệc Hàn, rồi ngửa đầu lên ngắm nhìn khuôn mặt anh tuấn hoàn mỹ của anh, nhịn không được đưa đầu ngón tay đụng chạm lên, đem toàn bộ đường nét khuôn mặt của người đàn ông này khắc sâu vào trong trí nhớ của mình.

Maybach 62S phần sau có thể nâng lên thành như một mui thuyền rộng mở, ngắm bầu trời đầy sau, đang không ngừng lấp lánh.

Từng nhịp đập của trái tim anh như đang va chạm vào trong lòng cô.

Hai tay cô ấn chặt trên ngực anh đè nén hô hấp của anh.

Anh khiều nhẹ cánh tay cô, nhưng cô không theo, lại trực tiếp dạng chân ở trên người anh, cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên mặt anh một nụ hôn khá ướt át.

Hoàng Phủ Triệt nhắm mắt dưỡng thần bên môi dương lên một nụ cười nhẹ, để cho cô tùy tiện làm loạn.

“Hai giờ nữa anh phải lên máy bay đi Frankfort…. Ngày kia, anh sợ không về kịp.”

Cô ngẩn ra, anh trợn mắt, đưa ngón trở lên lướt nhẹ trên đôi môi đỏ mọng của cô vuốt.

“Không nỡ sao?”

Không đợi cô trả lời, anh bỗng nhớ tới điều gì đó, lấy di động thần thần bí bí bước xuống xe, sau một lát mới quay trở lại, chỉ thấy cô đang mặc nội y giận tái mặt lượm lại chiếc váy bị anh xé đến rách nát vứt qua một bên.

“Anh thật là xấu tính, đã mấy lần rồi anh đều xé hỏng váy của em rồi!”

Hoàng Phủ Triệt buồn cười, đưa áo sơ mi của mình cho cô mặc vào, một bên anh tháo khóa dây an toàn ra, kéo cô ra một khu đất trống.

Nghi ngờ trong lòng cô còn chưa nói ra khỏi miệng đã thu được đáp án. Một tràng pháo hoa được bắn lên trời, trong ngáy mắt, cả bầu trời nhuộm đầy một loạt ánh sáng mưa hoa rực rỡ.

Hai tay Nhan Loan Loan bịt lấy miệng minhg, kinh ngạc trợn tròn mắt, tầm mắt hướng lên ngắm nhìn bầu trời trong thoáng chốc rực rỡ. Ánh sáng đó như hoa như ngọc, nhuộm cả một khoảng trời, vừa rực rỡ, vừa khiến cho con người cô cảm thấy ngọt ngào.

Anh ôm lấy cô từ sau lưng kéo vào trong ngực mình, cằm lại trụ trên đỉnh đầu cô nhẹ lên tiếng.

“Ngày kia anh không có ở trong nước, nên hôm nay anh quyết định tặng qua em trước.”

Giọng nói của anh lẫn vào trong tiếng pháo hoa nhưng lại đặc biệt trong veo không kém phần lạnh lùng, cũng giống với con người của anh vậy. Nó tự như trong khe núi có một hồ nước trong chảy vào trái tim trống rỗng của cô, sau đó bắt đầu lên men, khiến cho các tế bào cảm thấy chua xót, thấm ướt dâng lên từ đáy mắt cô.

“Chỉ có như thế thôi sao? Thật keo kiệt mà…!”

Cô cọ cọ vào trong lòng cô, trong lòng ê ẩm chua chát. Một khoảng không sặc sỡ kia lại chỉ là môt phần của khoảng bao la đêm đen mù mịt ám vào trong đôi mắt cô.

Anh cười nhẹ.

“Lòng tham phụ nữ, còn có cái gì mà trước đến giờ anh chưa từng cho em sao?!”

Đứng thọt lỏm trong lòng anh, cô càng ngày càng tham luyến (tham lam + luyến tiếc) vòng ôm của anh.

“Anh giàu có như thế, còn sợ em tham lam sao?!”

“Anh đương nhiên cũng có điều lo sợ chứ, em không biết sao?”

Hai tay anh ôm chặt lấy eo cô, nâng cô lên cao lơ lửng trên mặt đất để cho tầm mắt cô cùng ngang bằng với tầm mắt của anh.

Thấy biểu hiện trên mặt của cô, anh bỗng nhiên mỉm cười, nụ cười tà mị động lòng người, trong ánh mắt cũng ánh lên vài tia tinh nghịch.

“Anh sợ em, vì ham muốn mà bất mãn, chờ anh đi Đức về sẽ làm cho em ba ngày không xuống được giường.”

Nhan Loan Loan đỏ mặt đấm anh, mắng anh không biết xấu hổ.

Tại sao con người ta càng những lúc vô cùng vui vẻ lại có thể cảm thấy ngày tận thế đang đến gần?



Ngay lúc anh không chú ý, Nhan Loan Loan cúi đầu xuống nước mắt tuôn rơi, nước mắt rơi trên chiếc lá rồi rơi xuống đất.

Nếu đây là một cảnh trong mơ, thì bọn họ nguyện chỉ muốn chìm đắm trong cảnh mộng này mãi không bao giờ tỉnh lại. Khói lửa dù có đẹp đến thế nào, cũng chỉ thoáng qua trong chớp mắt, kết quả là, không phải sẽ tỉnh lại sau đêm tối, rồi giấc mộng sẽ tan nát như con người ta tan xương nát thịt sao?



Đưa cô về đến trước cửa biệt thự, cô vẫn còn quấn lấy anh, nụ hôn triền miên, khiến đầu lưỡi cô cũng tê rần cả rồi, nhưng cũng không có cách nào thỏa mãn cô rời bỏ cái ôm của anh.

Anh thở dài một hồi.

“Anh còn chưa có đi, em cứ như vậy, chờ đến lúc anh quay trở lại còn không phải là thật sự muốn lấy mạng anh sao?”

Cuối cùng anh cũng cất bước đi khỏi, Nhan Loan Loan ngồi trên ghế trong sân ngửa đầu lên nhìn trời đêm đầy sao.

Cơn mơ này, cuối cùng cũng chỉ là cảnh tượng huyền ảo, công dã tràng mà thôi.

Người đàn ông này, thật xấu xa, còn biết cách để lại dấu ấn trong lòng cô đến độ khiến cô không đành lòng tổn thương.

Tại sao lại phải đối tốt với cô như thế, khiến cho cô phải động tâm trở thành một người phụ nữ ngốc nghếch, còn người đàn ông ấy lại tùy ý dành sự lãng mạn cho cô, khiến cho cô có ảo giác thật hạnh phúc.

Mà cái loại ảo giác này, lại khiến cho cô khắc cốt ghi tâm.

Cả đời không có cách nào quên được.



Thật sự là một buổi sáng chủ nhật không yên bình. Sáng sớm hôm sau, Hoàng Phủ Triệt xuống máy bay vừa đến quán rượu, lập tức nhận được cuộc điện thoại của Hoàng Phủ Dĩ Nhu.

Ở đầu bên kia cô khóc sướt mướt vô cùng thương tâm, nói đứt quãng. Hoàng Phủ Triệt cởi bỏ cà-vạt đi vào trong phòng tắm xả nước ra bồn chuẩn bị tắm, ngồ trên thành bồn tay day huyệt thái dương, suy đoán ý tứ cô muốn biểu đạt trong lời nói.

Hoàng Phủ Dận cũng mới trở về nước sáng sớm, mà không biết thế nào lại tranh cãi ầm ĩ một hồi với Tân Tiệp, Hoàng Phủ Dận đóng sập cửa rời nhà, còn Tân Tiệp thì do quá tức giận mà bệnh tim lại tái phát, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu.

Hoàng Phủ Dận đã tắt điện thoại, thái tử thì người đã sớm đi sang Tokyo đàm phán chuyện làm ăn, muốn về tới nơi cũng phải mất mười mấy giờ nữa.

Anh gọi điện thoại liên lạc với bác sĩ của Tân Tiệp là Lục Tử Tước, rồi lại gọi điện thoại lại cho Dĩ Nhu.

“Đừng khóc, đừng có gấp, đã có bác sĩ Lục ở đây, có chuyện gì em tìm ông ta, buổi tối thái tử nhất định sẽ trở về.”

Anh và Nguyệt Như tuy không phải là do Tân Tiệp sinh ra, nhưng Tân Tiệp vẫn luôn đối xử tốt với bọn anh như chính con bà sinh ra vậy, đối với những gia đình giàu có như nahf bọn họ, thì làm được như Tân Tiệp thì quả thực là không dễ. Hoàng Phủ Triệt cũng là một con người có lương tâm, mặc dù đây chỉ là bệnh cũ của Tân Tiệp, nhưng trong lòng anh cũng có ít nhiều thật sự lo lắng.



Đàm phán thành công, hợp đồng cũng đã kí xong, đối phương mời thái tử ở lại chơi vài ngày nhưng thái tử lại khéo léo nhẹ nhàng từ chối, chờ cho đến lúc máy bay quay về hạ cánh thì cũng là lúc nửa đêm rồi.

Sau khi xuống máy bay anh trực tiếp đi đến bệnh viện. Tân Tiệp sau khi được cấp cứu đã qua cơn nguy hiểm, nằm trong phòng VIP của bệnh viện. Dĩ Nhu còn đang lo lắng nên vẫn còn ngồi ở bên cạnh bà trông nom.

Thái tử đi tìm Lục Tử Tước hỏi han một chút về bệnh tình của bà mới quay trở lại gọi Dĩ Nhu ra ngoài nói chuyện. Dĩ Nhu nói xong lại nước mắt tuôn rơi, thái tử nhìn thấy trong lòng cảm thấy vô cùng phiền lòng.

“Người còn chưa có chết, em khóc cái gì! Rốt cuộc là tại sao lại thế này?”

Dĩ Nhu cũng không biết chính xác tại sao bọn họ lại xảy ra tranh cãi gì. Chỉ biết sáng sớm nay lúc cô trở về liền nhìn thấy gương mặt tức giận của Hoàng Phủ Dận đạp cửa đi ra ngoài, mà Tân Tiệp bên trong phòng thì đang lệ rơi đầy mặt, tâm trạng kích động không thể kiềm chế được.

Thái tử đứng ở cuối hành lang hút thuốc, có y tá đi qua ngăn cản, lại bị ánh mắt hung ác của anh trừng dọa mà chạy mất dép.

Trữ Dư Tịch đưa cơm chiều tới cho Dĩ Nhu, từ phía xa đã nhìn thấy bóng người cao kia, tần mắt không khỏi cũng dừng lại trong giây lát, rồi mới đẩy cửa phòng bênh bước vào.

Lát sau, thái tử trở về, thấy Dĩ Nhu đang bưng cạp lồng không chút hứng thú nào, mới nhớ tới bản thân mình từ chiều tới giờ vẫn chưa có ăn chút gì, liền đi tới lấy đôi đũa trong tay cô không chút e dè gì bắt đầu ăn.

Gắp thức ăn đầu tiên đưa vào trong miệng, vừa nhai thì động tác liền dừng lại một chút, chiếc đũa lập tức bị ném trên bàn không thương tiếc.

“Là ai mang tới?”

Dĩ Nhu không vừa ý động tác của anh quá lớn, trách cứ lườm anh một cái.

“Không biết!”

Thái tử trầm mặc một lát, lại cầm đôi đũa lên lần thứ hai gắp thức ăn, nhai chậm từng chút một cẩn thận suy ngẫm.

Từ Trữ Dư Tịch mà Dĩ Nhu biết được chuyện chia tay của hai người bọn họ, cô lại thở dài thườn thượt.

“Anh.”

Thái tử không lên tiếng trả lời, cũng không quan tâm đến cô, vẫn bình thản ăn như trước.

“Tiểu Tịch cô ấy ---“

“Ngậm miệng.”

“Anh…”

“Nói thêm một chữ nữa xem, có tin anh đánh em không?”

Giọng nói của thái tử thâm trầm liếc mắt nhìn Dĩ Nhu một cái. Dĩ Nhu rụt cổ lại không lên tiếng.

Trong lòng thầm nghĩ, đây chính là anh không cho em nói, đến lúc đó thì đừng chó trách người khác gạt anh! Hừ!

Hết chương 74