Khuất Phục

Chương 90: Chương 76: Tiện Nhân




Editor: Chuongnhobe

Đôi bàn tay quấn quanh eo hắn, mềm mại khong xương lại cứng cỏi chặt chẽ. Tay hắn đặt bên trên tay cô, một giây sau, lại vẫn gỡ ra.

Nắm chặt cổ tay cô, thái tử xoay người lại, trên khuôn mặt tuấn tú nhìn không ra bất cứ cảm xúc gì, nhẹ nhàng đẩy cô buông ra.

Xoay người đi vào, ngay ở trước mặt cô đóng sập cửa lại.

Một vốc nước vỗ lên mặt, ngẩng lên nhìn trong gương một người đàn ông, vẻ mặt xám tro, mệt mỏi. Đây là hắn sao? Một thái tử gia luôn luôn ngăn nắp tinh thần cao sảng (cao hứng +sảng khoái) đâu rồi?

Hắn còn thấy không được tự nhiên cái gì?

Rõ ràng là mới từ cửa nhà cô trở về, rõ ràng muốn gặp cô như thế!



Bị ngăn lại bên ngoài cửa nhà thái tử, trái lại cô không có bất cứ một phản ứng lớn nào. Chỉ ngẩn người đứng trước cửa rất lâu, tay nắm đấm xiết chặt.



Thái tử tắm qua, nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, đầu óc rốt bời. Bật dậy, với lấy chiếc áo ngủ khoác vào, lại châm điếu thuốc ngồi suy tư.

Hít vào một ngụm khí thuốc, mới hoàn hồn lại, chỉ còn giữa hai tay điếu thuốc bốc lên làn khói lạt.

Đúng là một cảnh sắc khói bụi, run run rẩy rẩy.

Đưa đến trước mặt, thổi nhẹ một hơi.

Tàn thuốc rơi rụng, làn khói phả mờ nhạt, ngón tay vân vê, hóa thành hư vô.

Hắn vọt người bước xuống giường, dép lê cũng không kịp đi vào, mở cửa ra…





Ngoài cửa cô gái xoay người lại, trong cửa ánh sáng chiếu lên mặt hắn, Kỳ Ngải Văn híp híp mắt, khuôn mặt bắt đầu dãn ra nở nụ cười sung sướng.

Hoàng Phủ Triệt vẫn thất thần, cô ta tiến đến ôm hắn vô cùng nhiệt tình, lại hôn lên má hắn.

Cô ta không được mời mà tự đến, giấc ngủ bị quấy nhiễu nhưng trên mặt Hoàng Phủ Triệt không biểu hiện ra sự hờn giận gì, trên mặt vẫn với vẻ thờ ơ như ngày thường.

“Làm sao cô biết tôi ở đây?”

Kỳ Ngải Văn đặt vali hành lí xuống, lập tức cởi y phục bên ngoài ra vứt lung tung, trên người chỉ còn xót lại bộ nội y đi vòng quanh phòng một lượt, lại quay trở lại trước mặt anh ôm và bắt đầu hôn anh.

Hoàng Phủ Triệt nhẹ nhàng quay đầu đi, giọng nói không chút nóng lạnh nào.

“Nói.”

Kỳ Ngải Văn nhún vai.

“Dĩ Nhu nói cho em biết anh ở trong này, tại sao ra nước ngoài chơi cũng không đưa em đi cùng?”

Cô ta đang nói dối. Anh hơi nhếch miệng.

“Dĩ Nhu không nói cho cô, không phải là tôi đi chơi đùa sao?”

Nói dối bị phát hiện, Kỳ Ngải Văn vẫn thoải mái như cũ, buông mái tóc dài ra.

“Không sao cả, dù sao cũng là em tới tìm anh, em đi tắm qua một chút.”

Chờ cho đến lúc cô ta quấn khăn tắm bước ra tỏa ta mùi sữa tắm nồng nặc, Hoàng Phủ Triệt mới ném đến trước mặt cô một cái thẻ phòng.

Cô dương tay quơ lấy.

“Có ý gì?”

“Mới vừa mới đặt phòng cho cô.”

Cô ta cười xấu xa bước nhanh tới dính bên người anh, bàn tay như con rắn sờ soạng lên khuôn ngực để trần của anh.

“Em muốn ở cùng một phòng, ngủ cùng một giường với anh.”

Hoàng Phủ Triệt bắt lấy tay cô ta đang làm loạn trên ngực mình. Thẻ phòng thì nhét lên khe hở giữa đôi ngực mềm nhũn của cô ta, lại bóp mặt cô ta.

“Ngoan ngoãn một chút, ngày mai tôi còn có việc, đi ngủ đi!

Lời nói ra có vẻ có chút sủng nịnh, nhưng người nói ra lại có một giọng nói bình thản đến không mang một chút tình cảm nào.

Kỳ Ngải Văn vô cùng yêu thích bộ dáng này của anh, giống như không có bất cứ điều gì có thể khơi dậy sự nhiệt tình ở nơi anh, lại càng không có chuyện gì khiến cho anh phiền não được cả. Cô ta cảm giác như tất cả mọi chuyện đều ở trong tầm kiểm soát của anh vậy. Chỉ là anh có nguyện ý hay không chứ không có quan hệ gì với việc người khác thích hay không cả.

Cô ta không hề ngu ngốc, người đàn ông như thế, muốn đi theo, thì điều quan trọng của anh không hề dễ dàng nhìn ra được.

Dù sao cô ta cũng còn rất nhiều thời gian cơ mà.