Khương Tiên Sinh Hôm Nay Cũng Muốn Công Khai

Chương 3: Ông xã giỏi nhất 3 ❆




Editor: Mứt Chanh

Beta: Hà Mã

Tay Khương Kiền di chuyển, không cho Mạnh Thử Hàn sắc mặt tốt.

Anh xuy một tiếng: "Đây là ngày hôm qua em nói ở nhà chờ anh sao? Hả?"

Ngữ khí anh lạnh lùng, nhưng cố tình một âm cuối lại nhiều thêm một chút thâm trầm, mang theo chút lạnh lẽo.

Mạnh Thử Hàn chột dạ, không dám nhìn Khương Kiền, liếm môi rồi duỗi tay ôm lấy cánh tay Khương Kiền.

Cô lắc lắc thật mạnh, dậm chân: "Anh tức giận sao?"

Khương Kiền lạnh lùng liếc nhìn Mạnh Thử Hàn một cái, không có bất cứ phản ứng nào rồi anh mở cửa xe bảo Mạnh Thử Hàn đi vào

Cô ngồi vào trong xe, Khương Kiền liền mang cô rời đi, ban đầu vốn là cho rằng đi hoa viên Cảnh Lệ nhưng không nghĩ tới lại không phải.

Cô ngồi ở ghế sau nhích tới hỏi Khương Kiền: "Anh không về nhà sao?"

Khương Kiền: "Ba mẹ đi chơi trung thu rồi, không cần trở về."

Điều đó cũng khá tốt.

Mạnh Thử Hàn vẫn không thể thích ứng với việc sống chung cùng người lớn nên hiện tại nghe được không cần trở về, trong lòng vẫn là rất vui mừng.

Tới bên ngoài tiểu khu Cẩm Giang, Khương Kiền ngừng xe.

Đôi chân dài của Mạnh Thử Hàn bước ra khỏi xe, Khương Kiền nhìn qua kính chiếu hậu, cổ họng chuyển động.

Mạnh Thử Hàn mang khẩu trang lên, mỉm cười cùng chớp mắt, vẫy tay chào anh: "Ông xã, em về đây."

Khương Kiền không nhúc nhích, ngược lại mở cửa sổ xe ra.

Anh nhìn chăm chú, lạnh nhạt trong ánh mắt sáng lấp lánh, ẩn dấu đạm mạc tự phụ ở bên trong.

Mạnh Thử Hàn thử thăm dò hai bước, Khương Kiền mím môi vẫn chăm chú nhìn cô, không nói gì.

Sắc mặt ngày càng lạnh hơn.

Mạnh Thử Hàn: "......"

Cô suy nghĩ, vẫn là lui trở về, trở lại bên xe Khương Kiền rồi thử thăm dò hỏi một câu: "Ông xã, cùng nhau ăn trung thu nha?"

Vừa dứt lời, liền thấy Khương Kiền giật giật môi phun ra hai chữ: "Không đi."

Mạnh Thử Hàn nhẹ nhàng thở ra.

Đôi mắt cô lại cong lên rồi vẫy vẫy tay với Khương Kiền: "Vậy...... Gặp lại?"

Sắc mặt Khương Kiền ý vị không rõ, vẫn là nhìn chằm chằm cô không rời đi. Ánh mắt này tựa như có thể nhìn thấu lòng Mạnh Tự Hàn.

Cô thật sự là đoán không ra tâm tư của Khương Kiền.

Lúc cô đang muốn rời đi, đã đi được vài bước lại nghe được Khương Kiền ở trong xe phía sau cố ý khụ một tiếng.

Mạnh Thử Hàn: "......"

Cô xoay người sang chỗ khác, Khương Kiền trầm mặt nói: "Như vậy thật không có thành ý? Mạnh Thử Hàn, em cũng chỉ mời anh một lần sao?"

"À?"

Khương tổng lời ít mà ý nhiều giải thích: "Một lần nữa lại mời anh."

Nói xong, ánh mắt anh nhìn bên cạnh, Mạnh Thử Hàn không nhìn thấy những ngón tay anh cong lên.

Nói như thế thật sự là không biết xấu hổ......Anh ấy làm thế nào mà có thể nói ra những lời đó được cơ chứ!

Mạnh Thử Hàn nghe rõ ràng ý tứ Khương Kiền, thở dài lại đi trở về, ôm mặt mà nói một cách khoa trương: "Khương tổng, ngài có thể nể mặt em mà ở lại ăn trung thu không? Em chỉ có một mình trong Tết Trung Thu."

Thật là da mặt dày.

Khương Kiền liếm môi dưới, "ừ" một tiếng.

Khương Kiền lái xe vào bãi, Mạnh Thử Hàn liền ở bên ngoài tiểu khu chờ anh, cô vẫn đứng lại ở chỗ cũ nhắm mắt làm ngơ.

Không đến ba phút, Khương Kiền đã đi tới.

Dáng người cao ráo như cây thông, anh mặc tây trang lại nhiều thêm vài phần khí thế, nhìn về cô mà đi tới, bước chân trầm ổn trang trọng như thể người này không phải là người vừa mới chê bai kia mà là một người đàn ông thành thục.

"Đi thôi." Anh đi tới nói.

Mạnh Thử Hàn gật đầu đồng ý, mang theo Khương Kiền đi vào tiểu khu. Người đàn ông đi bên cạnh mình mang theo cảm giác thành thục áp bách khiến cô cảm thấy có chút khó chịu, liền kéo kéo khẩu trang.

Cô ngước mắt nhìn anh, khóe môi không tự giác mà nâng lên.

Khuôn mặt người đàn ông này đúng là đẹp, mang theo một chút lạnh lùng cùng cao ngạo, không những không khiến cho người khác chán ghét ngược lại còn cảm thấy người đàn ông này nên như thế này.

Mạnh Thử Hàn thuê nhà ở lầu mười hai cho nên cần phải đi thang máy lên, hai người ở bên ngoài thang máy đợi trong chốc lát, nhìn nhau không nói gì.

Trong tiểu khu vốn dĩ cũng không có bao nhiêu người ở, thang máy cũng không có người.

Khương Kiền trước Mạnh Thử Hàn một bước đi vào, liếc mắt hỏi Mạnh Thử Hàn: "Lầu mấy?"

"Lầu mười hai."

Nút thang máy số "12" phát ra ánh sáng màu nhàn nhạt.

Cô dần dần nhớ tới, mỗi lần đều là cô tự mình trở về hoa viên Cảnh Lệ, Khương Kiền vẫn là lần đầu tiên đến nơi này.

Cũng không phải nói cô không thích Khương Kiền cùng người nhà anh, chỉ là một nữ minh tinh tuyến ba như cô còn bị bôi đen, không biết bị bao nhiêu anti-fan theo sau, nếu cả ngày ra vào tiểu khu biệt thự xa hoa, khó tránh khỏi sẽ bị người ta phát hiện.

Huống chi cái người này cùng cô ẩn hôn,còn là người ở trong giới đầu tư tiếng tăm lừng lẫy-Khương Kiền.

Nếu là thật sự bị tuôn ra, chỉ sợ toàn bộ Weibo đều bị oanh tạc đến tê liệt.

Huống hồ, ngay từ đầu khi kết hôn, cô đã nói với Khương Kiền rằng cô không thích người khác can thiệp vào chuyện riêng của cô.

Thang máy rất nhanh liền đến lầu mười hai.

Mạnh Thử Hàn tìm chìa khóa từ trong túi xách, mới vừa tìm được thì chiếc chìa khóa trong tay không nắm chắc liền rớt ra ngoài.

Cô xoay người lại nhặt, Khương Kiền cũng vừa lúc cúi xuống, tay hai người liền chạm vào nhau, cô như bị điện giật, nhặt chìa khóa xong lập tức liền rụt trở về.

Cô ngẩng đầu lên cười: "Cảm ơn."

Khương Kiền không nói chuyện, đứng ở thang máy chờ Mạnh Thử Hàn đi ra ngoài trước.

Mạnh Thử Hàn thuê nhà ở này không lớn lắm, hai phòng ngủ một phòng khách, ngẫu nhiên có lúc Lâm Lê lại muốn tới nơi này ở.

Cô mở cửa đi vào, Khương Kiền mắt nhìn thẳng rồi ngồi xuống một bên trên sô pha, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn.

Mạnh Thử Hàn tháo mũ xuống để lộ ra mái tóc quăn màu hạt dẻ. Cô đưa tay ra và nói với Khương Kiền: "Ông xã, anh uống nước sôi để nguội hay như thế nào?"

Khương Kiền đầu cũng không ngẩng: "Như thế nào cũng được."

Mạnh Thử Hàn rót cho anh một ly nước cam, Khương Kiền cũng không thích ăn ngọt, mặc dù cô cũng biết đến nhưng trong lòng lại muốn đùa anh một chút.

Quả nhiên, khi Khương Kiền nhìn đến ly nước cam, chân mày không dấu vết liền nhíu xuống.

Tuy nhiên Khương Kiền vẫn uống hai hớp rồi tiếp tục xử lý công việc.

Mạnh Thử Hàn cởi giày ngồi vào bên cạnh anh, anh đang bận cho nên cô cũng không quấy rầy liền mang tai nghe nằm xem 《tốc độ sinh tử》.

Bộ phim này cô đã xem hơn mười lần nhưng chưa bao giờ cảm thấy chán.

Cô xem đến mê mẩn, bên tai truyền đến một hơi nóng làm cho cả người cô giật mình một cái, nghiêng đầu qua, bởi vì hai người cách nhau quá gần nên đôi môi cô lướt qua trên mặt Khương Kiền.

Mạnh Thử Hàn: "......"

...... May mắn là không có son môi.

Đôi mắt Khương Kiền nhắm lại, chỗ khuôn mặt cô ấy vừa mới đảo qua như là có chút nóng lại ngứa, không thể ngăn cản.

Đôi mắt Khương Kiền nheo lại, đem tai nghe của cô tháo ra

"Bây giờ là bốn giờ." Khương Kiền nói.

Cô phục hồi lại tinh thần rồi nhìn thời gian, từ trên sô pha nhảy xuống dưới, mở tủ lạnh ra nhìn rồi trầm mặc một hồi lâu.

Mạnh Thử Hàn: "...... Anh có muốn ăn cơm hộp không?"

Khương Kiền liếc cô một cái, trong miệng nói câu "Sao cũng được", nhưng trên mặt rõ ràng liền tràn ngập ——

"Mạnh Thử Hàn em dám thử xem!"

"Không, anh muốn."

"Cơm hộp là cái gì, anh không ăn."

"Lại nói cơm hộp lần nữa thì anh sẽ đi chết đấy!"

Mạnh Thử Hàn trầm mặc một hồi lâu nhưng vẫn nhếch môi cười: "Khương tổng, em nói giỡn mà."

Ánh mắt sâu thẳm của Khương Kiền dừng lại ở trên người cô, trong mắt rõ ràng là hết thảy biểu tình. Anh ngồi ở trên sô pha nhấp một ngụm nước cam rồi liếm môi dưới.

Anh kéo cà vạt ném tới một bên trên sô pha.

Mặc dù bây giờ đã vào thu nhưng hai ngày này độ ấm tăng lên, cô không mở điều hòa cho nên trong phòng có chút nóng.

Khương Kiền cởi hai nút áo liền lộ ra xương quai xanh.

Làn da trắng nõn cộng thêm xương quai xanh tinh xảo, tuy rằng Mạnh Thử Hàn không phải lần đầu tiên nhìn thấy nhưng nhìn lại mấy lần đều cảm thấy không chịu được loại dụ hoặc này.

Khi mặc quần áo nghiêm túc, Khương tổng là tổng tài cao ngạo.

Khi không mặc quần áo thì Khương tổng là...... Đại tai họa!

Mạnh Thử Hàn dời đi ánh mắt, không dám ở trước ngực Khương Kiền nhìn nhiều, cô lấy trứng gà trong tủ lạnh rồi lại suy nghĩ cô cùng Khương Kiền đã bao lâu không có gặp nhau?

Cô cầm trứng gà vào phòng bếp,mặt sững sờ một chút, bẻ đầu ngón tay tính ra là suốt ba tháng, từ mùa hè đến mùa thu.

Khương Kiền trước khi đi nói là đi nước ngoài nói là công tác. Đầu tư cho phim của Trương Hòa Bình là Vương tổng cùng Lý tổng đầu tư. Cách đây không lâu mới về nước.

Cô cùng Khương Kiền gọi điện thoại không ít nhưng lần gặp mặt này vẫn là lần đầu tiên sau ba tháng.

Cuối cùng, Mạnh Thử Hàn mang hai chén mì trứng cà chua đến trước mặt Khương Kiền.

Mạnh Thử Hàn có chút chột dạ cười nói: "Khoảng thời gian trước vì quay 《 Thanh cốt 》 nên giảm béo, tủ lạnh không có gì ăn."

Ý chính là em thảm như vậy nên anh cũng đừng để ý, tùy tiện ăn chút đi.

Khương Kiền "Ừ" một tiếng, đem tay áo sơ mi trắng xăn lên để lộ ra cánh tay trắng nõn. Mạnh Thử Hàn đỏ mặt nhìn, cô còn có thể nhìn thấy cơ bắp cùng gân xanh hơi hơi nhô lên.

Khương Kiền húp vào một ngụm nước lèo. Mạnh Thử Hàn biết hương vị mình nấu không tốt lắm nhưng sắc mặt Khương Kiền vẫn không đổi mà uống cho xong.

Ăn xong, Khương Kiền gác chiếc đũa xuống, ánh mắt như có như không dừng ở trên người Mạnh Thử Hàn còn đang húp nước.

Anh lại tiếp tục nhắc tới chuyện chưa kịp nói xong: "Hôm nay em có muốn giải thích một chút hay không?"

"Khụ khụ... khụ... khụ khụ khụ!" Mạnh Thử Hàn bị một câu nói này của Khương Kiền gây sợ tới mức đang uống nước thì bị nghẹn lại.

Khương Kiền ưu nhã lấy cho cô một ít khăn giấy.

Mạnh Thử Hàn sặc đến mức nước mắt đều chảy ra. Khương đại tổng tài cố tình không quan tâm tới, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cô, nhìn nhiều đến nỗi khiến da đầu người khác tê dại.

Huống chi là cô đang chột dạ.

Cũng tại Lâm Lê không chịu nói sớm Lý tổng gì đó muốn làm bữa tiệc trung thu, cũng tại cô đã đáp ứng đi với Khương Kiền rồi mà chưa kịp giải thích.

Mắt của cô đảo qua một vòng, buông chén canh rồi híp mắt cười rộ lên, duỗi tay ôm lấy khuỷu tay Khương Kiền: "Ông xã, ông xã. Hôm nay anh tự mình tới hội quán Tân Hà tìm em sao?"

Khương Kiền hừ lạnh một tiếng, trên mặt vẫn là biểu tình không mặn không nhạt.

Anh quá hiểu Mạnh Thử Hàn mà. Chột dạ liền kêu ông xã, ngày thường kêu anh là Khương tổng, lúc tức giận kêu anh là Khương tiên sinh.

Mạnh Thử Hàn thấy chiêu này không có tác dụng với Khương Kiền liền trực tiếp áp chặt lên người Khương Kiền, ngực đè ở cánh tay Khương Kiền.

Hiện tại, anh chỉ mặc áo sơ mi lại bị khuôn ngực mềm mại của cô đè lên cánh tay, áo sơ mi kia chất vải hơi mỏng, tựa hồ cũng là vật có cũng được mà không có cũng được.

Cổ họng Khương Kiền vừa động, thân thể cũng liền cương cứng.

Cái người này thật là...... Yêu tinh!

"Ông xã, chúng ta đều ba tháng không gặp, anh cũng không thể vừa thấy mặt liền mắng em chứ!" Mạnh Thử Hàn làm nũng rồi liếm môi nói.

Khương Kiền bất đắc dĩ mà xoa nhẹ ấn đường của mình, ngón tay thon dài để ở ấn đường, yên lặng vài giây, anh duỗi tay trực tiếp đem Mạnh Thử Hàn ôm lên.

"Em tự mình tìm tới." Khương Kiền nhàn nhạt nói, trong giọng nói lộ ra một chút nhẫn nại.

Cô híp mắt cười rộ lên, hệt như là một con hồ ly ăn vụng thành công, tay không an phận mà ở trên người Khương Kiền hành động.

Khương Kiền liền không khách khí đem cô ném trên sô pha, cúi người xuống hôn lên đôi môi ngọt ngào, trằn trọc không buông.

Cô cảm giác được nụ hôn dịu dàng dừng ở trên người cô có chút nóng nảy hấp tấp rồi lại triền miên, ôn nhu.

Khương Kiền,người đàn ông này, ngoài là lạnh nhạt cùng khiêm tốn nhưng một khi ở trên giường thì người đàn ông này như một người khác, liền sẽ lộ ra ôn nhu, lưu luyến đem bạn coi như trân bảo. Cho dù là một cái hôn cũng có thể làm cho bạn cả người đều không chịu nỗi.

Xong việc thì trời đã tối đen.

Mạnh Thử Hàn kiệt sức nằm liệt trên sô pha, Khương Kiền đem cô ôm vào phòng ngủ. Điện thoại sáng lên, là có người báo cho anh tin tức Thẩm Hi về nước, ánh mắt anh lạnh xuống mấy độ, cười lạnh một tiếng sau đó xóa tin tức.