Khuynh Thành Ngự Thú Sư

Chương 23: Tiêu Yểm




Nam nhân từ trêи xuống dưới nhìn Lãnh Nguyệt Tâm liếc mắt một cái, tiếp tục nói: “Không chỉ riêng có ta là ngoài ý muốn, chỉ sợ những lão quái vật đó ở Thánh Thiên Vực nếu như biết được chuyện này cũng sẽ giống như ta, đều cảm thấy không thể nào.”

“Thân phận của ngươi.” Lãnh Nguyệt Tâm đạm mạc hỏi.

Nam nhân nghe vậy, cười khẽ cười, “Nữ nhân, nếu không phải chỉ có máu của ngươi mới có thể cởi bỏ được phong ấn của nhẫn huyết ngọc, ngươi cho rằng ngươi hiện tại còn có thể còn sống để cùng ta nói chuyện sao?”

Đột nhiên, trong đầu Lãnh Nguyệt Tâm hiện lên một đạo ấn ký, tức khắc, nguyên bản Lãnh Nguyệt Tâm đang bình tĩnh liền bạo tẩu.

“Nam nhân thúi, tại sao ngươi lại kí kết khế ước với ta?”

Đáng chết, hơn nữa xui xẻo nhất lại là khế ước chủ tớ, chủ nhân vừa chết, nếu hắn chết, chủ nhân cũng đừng nghĩ tồn tại được a!

Khế ước chủ tớ này chỗ tốt duy nhất đó chính là thú sủng không được phản bội lại chủ nhân.

Lúc trước chủ nhân thân thể này vốn dĩ định sau khi từ chiến trường trở về liền sẽ tới núi linh thú khế ước linh thú, chỉ là sau lại không còn cơ hội đến đây!

Nam nhân kia nghe vậy, nói: “Đừng nói ngươi, ta cũng có hại được không, máu của ngươi đã đến trêи người ta, việc này chỉ giúp ngươi đem ta khế ước, ta còn chưa kêu ủy khuất, ngươi còn ở chỗ này kêu ca cái gì.”

Hắn thật là đáng buồn, vốn tưởng rằng rốt cuộc cũng có thể thoát ra, lại không nghĩ đến bị chiếc nhẫn này giúp đỡ cho nữ nhân này khiến hắn phải khế ước!

Tuy rằng hắn nhìn rất là ủy khuất, nhưng là Lãnh Nguyệt Tâm thật là cực kỳ buồn bực, quả nhiên a, thời điểm người xui xẻo, ngay cả đến uống nước vẫn sẽ bị sặc.

“Vậy ngươi vì sao lại ở bên trong chiếc nhẫn?” Lãnh Nguyệt Tâm hỏi.

Nam nhân kia trầm mặc một hồi, nói: “Từ khi Thánh Thiên Vực hình thành đến nay, đã là chuyện của ngàn vạn năm trước, vạn năm trước, nghe đồn Thánh Thiên Vực có một chí bảo, bảo vật kia một cái là một cây sáo huyết ngọc, có thể triệu hoán vạn thú, mà nhẫn huyết ngọc, lại có thể ngự trêи vạn thú, hai bảo vật này đã trở thành nhược điểm trí mạng của chúng ta, cho nên ta thâm nhập vào Thánh Thiên Vực, muốn trộm hai bảo vật này đi, lại bị những cái lão quái vật ở Thánh Thiên Vực đó gây thương tích, bọn họ đem hầu hết lực lượng của ta lấy mất, hơn nữa đem lực lượng của ta toàn bộ đều phong ấn lại, mà ta trong lúc vội vàng, tiến vào bên trong nhẫn huyết ngọc này, mới có thể tránh thoát được một kiếp, nhưng lực lượng của ta lại không thể thu hồi, vẫn luôn bị phong ấn ở bên trong, nếu không phải máu của ngươi rơi vào đến mặt trêи nhẫn huyết ngọc, chỉ sợ ta còn phải bị nhốt ở bên trong đó không biết bao lâu nữa.”

Nghe hắn nói như vậy, Lãnh Nguyệt Tâm có chút kinh ngạc, Thánh Thiên Vực kia rốt cuộc là địa phương như thế nào?

Còn có, chiếc nhẫn này cư nhiên có thể ngự trêи vạn thú, thật đúng là nằm ngoài dự kiến của nàng a……

“Tên của ta là Tiêu yểm.” Nam nhân nhàn nhạt nói: “Ngươi cũng là một người kỳ quái, rõ ràng nên là nhân loại, nhưng ta lại cảm thấy có gì đó kỳ quái ở đây.”

Lãnh Nguyệt Tâm nghe vậy, nhăn nhăn mày, định nói hắn mới là người kỳ quái, bất quá lại không có tâm tình để ý tới hắn, mà là nhớ tới một ít chuyện.

“Thứ này hiện tại đang ở chỗ ta, ngươi nói cái gì Thánh Thiên Vực kia sẽ cử người đến đây đi?”

Nam nhân nghe vậy có chút kinh ngạc, hắn cũng chưa nói cái gì, không nghĩ tới nàng cư nhiên đã biết.

“Không sai, vừa rồi khi nhẫn huyết ngọc giải phong ấn không phải lúc đó có một đạo ánh sáng hồng tỏa ra sao? Hồng quang kia sẽ bay thẳng đến Thánh Thiên Vực, nhóm lão quái vật nơi đó sẽ biết, hơn nữa chính ngươi cũng nên phát hiện, nhẫn huyết ngọc này không thể cơi bỏ, chỉ trừ khi ngươi cắt bỏ ngón tay của mình, ngươi mới có thể đem nó gỡ xuống, điều đó cũng không phải là không thể.”

Tự chặt đứt ngón tay của mình?

Lãnh Nguyệt Tâm cười lạnh một tiếng, “Ta không vô dụng đến mức phải làm đến mức ấy.”

Tiêu Yểm nghe vậy, đáy mắt hiện lên một tia tán thưởng.

“Một khi đã như vậy, vậy ngươi nên biết đạo lý “Thất phu vô tội, hoài bích có tội.””