Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Chương 54




ĐÁNH CHIẾM MỤC TIÊU CUỐI CÙNG: CHÙA PREAH VIHEAR

... Nhận được ám hiệu, tất cả hơn mười cây súng chỉa vào địch, và những loạt đạn vang lên kết liễu đời chúng nó… những anh em đặc công còn ở trên đường vận động số 1 khẩn trương vận động chạy lên cầu thang để tiếp viện… Càng lúc tiếng nổ càng nổ giòn và càng gần vị trí chúng tôi hơn… thu súng của mấy thằng địch ở chân cầu thang xong chúng tôi cũng vận động theo anh em lên đỉnh đồi, tới nơi đặc công không cho chúng tôi tiến sâu vào bên trong, anh em cõng ra hai đặc công bị thương nhẹ do bị đạn thẳng của địch. Đang loay hoay băng cho anh em chúng tôi thấy một toán địch đang nhảy qua một tảng đá để vượt qua biên giới Thái… những tiếng nổ lóe lên và những loạt đạn quét ngang của chúng tôi, quật ngã chúng ngay trên những tảng đá… những tiếng nổ và ánh chớp của bộc phá vang lên từ hướng tây càng lúc càng gần (từ khu vực chính của đền, sau này là kho lương thực của d1 e95), trong ánh chớp những tên địch chạy băng qua những tam cấp của ngôi đền… những loạt đạn lia theo chúng như đường kẻ chỉ bằng lửa trong đêm… Bỗng có tiếng hỏa lực của địch phản lại ta từ hướng bắc của điểm cao bằng DKZ đạn của địch bay qua trên đầu và rớt xuống bình độ hướng nam (phía bắc giáp với biên giới Thái gần nhất, nhưng vị trí này là vách đá dựng đứng) hình như chúng chỉ bắn uy hiếp chứ không nhằm tấn công ta vì lực lượng chúng đang tràn ngập ở hướng chính của ngôi đền, có lẽ nắm được ý định của địch, bộ phận gần nhất của ta là bộ phận đánh hướng tây, vòng sang trái bám vào chân đền tập kích đánh trả… một tiếng nổ lóe sang đỏ rực nổ từ hướng khẩu DKZ và những loạt đạn nhỏ nổ rộ… Để thương binh lại cho bộ phận trinh sát, nhóm đặc công đường chính băng ra chận đầu những tên địch đang cố chạy về bên đất Thái, những quả trái sáng được ném khắp nơi nhìn rõ mồn một những tên địch chạy và ngã xuống, phía bên trái những anh em hướng Nam cũng khép lại tấn công ra hướng ngôi đền chính, hỗ trợ cho bộ phận hướng bắc đang bị địch phản công… Bộ phận đường chính cơ động dọc theo triền phía đông sát đường biên giới Thái khép vòng tròn không cho chúng chạy về hướng đông, dồn địch về những vách đá dựng đứng ở hướng bắc (sau này là chốt của bộ phận trinh sát f)… một số địch chạy thoát về phía bên kia biên giới Thái quay lại bắn xối xả về phía ta.

Trong vòng ba mươi phút tấn công ta làm chủ trận địa, chiếm được ngôi đền đẩy bọn chúng về hướng Thái Lan, dưới chân núi anh em d3 vận động lên hỗ trợ cho đặc công làm chủ trận địa và chốt giữ các vị trí quan trọng không cho chúng phản công… thương binh được băng bó và chăm sóc tại trận địa…

Sáng ngày 12/ 1/ 1979 toàn bộ lực lượng của e95 có sự hỗ trợ của xe tăng, và pháo binh bắn dọn đường tiến về Chùa Preah Vihear, khoảng hơn bảy giờ sáng đội hình tiếp cận với chân núi 606, đưa tám anh em thương binh và bốn liệt sĩ về phía sau có xe tăng hộ tống.

Địch bỏ lại hơn sáu mươi tên và nhiều súng đạn kể cả súng hỏa lực.

Đơn vị đặc công khẩn trương giao lại chùa cho e95, rút về vườn xoài (gần ngôi nhà của Sihanouk, D bộ d1 e95 sau này), nhìn những anh em đặc công ra đi vội vã, rút đi vội vàng, chỉ kịp bắt tay những anh em trinh sát dẫn đường, lặng lẽ xuống núi… Đơn vị ở lại khoảng vài ngày bên bờ hồ cạnh vườn xoài, sau đó đi truy quét địch khu vực biên giới, dọc theo dãy Dangrek đến cuối tháng 1/ 1979 thì rút về nước.

Những ngày sau đó toàn bộ d1 chốt ở điểm cao này, d3 rút về phía sau cách chân 606 chừng vài km, bảo đảm thông đường ở phía sau, d2 chốt chặn dọc đường 120 về Choamkhsan, bảo đảm cho các đơn vị trợ chiến của e95 hành quân chiếm các vị trí quy định.

Tháng 3/ 1979 trung đoàn 20 CANDVT từ bên nước sang, thay thế cho d1 chuyển về Phum Kamtout và Phum Char, thực hiện nhiệm vụ truy quét địch suốt mùa mưa 1979, tại khu vực Anlongveng.

Cuối năm 1979, d1 trở lại chùa này, cho đến khi quân đội ta rút quân về nước 1989. Do có thành tích trong chiến đấu và xây dựng điểm tựa 606, năm 1982 d1 e95 được phong danh hiệu anh hung, là đơn vị cuối cùng cấp d của e95 nhận danh hiệu này (d2 và d3 được phong Anh hùng thời chống Mỹ)

Từ năm 1981, được sự giúp đỡ chi viện của QK và kĩ thuật của BTL Công binh, những thanh bê tông được chuyển sang, ta bê tông hóa toàn bộ hầm hố của cứ điểm này, với quân số thường xuyên có mặt là 300 người, có một trung đội pháo binh 85 mm nòng dài, cùng với c3,c4 của d1 e95.

Sau tháng 6/ 1979 có đợt quân bổ sung từ bên nước và những anh em bị thương nhẹ trở về, bổ sung cán bộ các cấp, C2 d1 được hoàn thiện về tổ chức và lực lượng, đảm bảo hành lang phía Tây của cao điểm (đường vận động số 3) c1 bảo vệ hành lang phía đông cao điểm, tạo thế vững chắc, khống chế toàn khu vực huyện Choamkhsan và tỉnh Preah Vihear, tạo bàn đạp vững chắc thực hiện các nhiệm vụ chiến lược của MT 579.

Võ Văn Hà (còn nữa)