Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Chương 58




NHỮNG NGÀY SAU CHIẾN DỊCH

Sau trận đánh Phum Kamtout, toàn đội hình sư đoàn tập trung cho công tác truy quét địch cũng như xây dựng các vị trí đóng quân của toàn Sư đoàn, anh em trinh sát tập trung về SCH Sư đoàn để nhận nhiệm vụ mới, mang tiếng là cùng đơn vị nhưng cả chặng đường chiến dịch bây giờ anh em mới gặp mặt, BCH Đại đội còn mỗi mình C phó, các trung, tiểu đội quân số cũng phân tán và hao hụt nhiều. Nhóm anh em lính mới Hà Nội chỉ còn duy nhất anh Nam Hà (khu tập thể Nguyễn Công Trứ Hà Nội). Còn một nhóm anh em đi cùng e94 phối thuộc cùng f309 cũng tương tự như vậy. Nhớ ngày bắt đầu tổng tấn công anh em trong đơn vị tám mươi lăm người, đến hôm nay còn chưa đầy bốn mươi người. Điều đó nói lên mức độ ác liệt của chiến dịch, không trận nào mà không có anh em trinh sát của sư đoàn ngã xuống (mãi cho đến những năm sau này từ lính lên đến chỉ huy đơn vị tôi không tìm đâu ra những thế hệ chiến sĩ giỏi như vậy).

Nhiệm vụ của toàn sư đoàn quá nặng, chịu trách nhiệm trên địa bàn tỉnh Preah Vihear cho đến bờ tây Mê Kông (1/ 2 tỉnh Stung Treng), toàn e95 dồn sức cho việc củng cố căn cứ chùa Preah Vihear, chỉ còn lại anh em e29 phải ngược xuôi thông tuyến đường chiến dịch vừa đi qua. Cả đơn vị trinh sát bây giờ chia thành hai tổ, một tổ gồm những anh em có hiện tượng giảm sút về sức khỏe do anh C phó phụ trách, cùng phối thuộc với e95 làm công tác chuẩn bị địa bàn đóng quân, và một tổ nữa gồm những anh em còn thể lực tốt do tôi phụ trách, phối thuộc cùng e29 làm công tác truy quét, bảo vệ SCH Tiền phương của Sư đoàn ở khu vực Choamkhsan và Phnom Tabeng… Trước khi ra đi nhận nhiệm vụ Tư lệnh Sư đoàn Đại tá Phạm Bân và Chính ủy Lê Lung, hỏi đi hỏi lại đến ba lần những ý kiến đề đạt của anh em, nhưng tất cả đều an tâm nhận nhiệm vụ và không có ý kiến gì. Ông điện cho bộ phận Hậu cần trang bị thêm quần áo và nhất là giày vì hầu hết đã hư không dùng được nữa. Tiễn chúng tôi ra khỏi SCH Sư đoàn, tôi biết Tư lệnh rất nhiều băn khoăn khi lực lượng trinh sát còn quá mỏng, nhiệm vụ phía trước còn nhiều điều phải làm.

Chúng tôi ngược về Choamkhsan và đến phối thuộc cùng e29 gồm ba d là d7, d8 và d9, nhìn anh em e29 trong trạng thái thiếu thốn trăm bề thật là tội nghiệp, quần rách đường chỉ anh em phải lấy dây mìn KP2 khâu lại, hầu hết mặc quần đều đã “ưu tiên phía trước” ban đêm nằm ngoài rừng sương xuống lạnh cũng không có gì đắp, vì toàn bộ quân trang đều bỏ lại Đức Cơ, gạo cũng thiếu vì xe tiếp tế chưa lên và có một vài chuyến hàng bị Pốt chận đánh dọc đường. Để đảm bảo lương thực trên đường truy quét, khi vào các Phum không có dân, anh em phải ăn cả chuối non luộc chấm với muối, kiếm thêm rau dền, rau sam đỏ, đọt mướp, bông bí và các loại rau quả có thể ăn được, ngay cả chuối cây non anh em cũng thái mỏng, trộn với rau má, rau càng cua, rau chua lẻ, rau thơm, vắt thêm nước chanh để thành rau sống. Những nơi không có Phum, giữa rừng mùa khô, phải dùng tới lá giang và cây ngót rừng cải thiện bữa ăn, hai lon thịt bò hộp 400 gam nấu canh chua lá giang cho cả C, những món ăn mà giờ đây khi ngồi gõ lại tôi cũng không ngờ rằng đó là thức ăn có thể nuôi sống con người.

Qua vòng truy quét đầu tiên, hoàn toàn không gặp địch chúng tôi trở lại SCH sư đoàn và biết rằng mùa xuân đã đến… Mùa xuân nơi những khu rừng khộp không nước, ban ngày nắng cháy da, ban đêm gió từ đất Thái Lan thổi về lạnh cắt da cắt thịt.