Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Chương 6




TIẾNG SÚNG ĐÃ NỔ VANG Ở XA – XB

Mọi việc chuẩn bị đâu đó xong, toàn e95 ra trận, việc đầu tiên là bộ phận thông tin hữu tuyến, phải hoàn chỉnh đường dây liên lạc từ chốt của e29 đến cách căn cứ của địch khoảng 2 km. Theo kế hoạch, toàn bộ e95 sẽ hành quân và áp sát mục tiêu ngay trong đêm, từng tiểu đoàn vào trận theo thứ tự là: d3 của thủ trưởng Giữa, d2 của thủ trưởng Nho và cuối cùng là d1 của thủ trưởng Nam, mỗi tiểu đoàn xuất phát cách nhau ba mươi phút, bộ phận hỏa lực của e tăng cường cho các d thì hành quân theo đơn vị đó. Từng d một bám theo đường dây hữu tuyến vào vị trí tập kết, tổ trinh sát của tôi đi cùng d3 gồm c9, c10, c11 và c12. Mỗi người đi cách nhau khoảng 1m, phía sau ba lô có miếng vải trắng làm dấu, khoảng một tiếng nghỉ giải lao năm, mười phút, vì đường đã mòn nên BB đi nhanh hơn chúng tôi khi đi trinh sát, vui nhất là chuyện truyền khẩu lệnh, đi phía trước chúng tôi thấy có một cái hố, chúng tôi truyền về sau “coi chừng có hố” không hiểu sao khi đến cuối đội hình, thành ra “coi chừng có hổ,” anh nào cũng lăm lăm súng trong tay chuẩn bị tiêu diệt hổ... Khoảng ba giờ sáng các đơn vị ém quân thành công không bị lộ, trăng đã gần lặn ở hướng tây, bóng mờ mờ của ánh trăng cũng giúp cho chúng tôi khối việc…

Tôi nằm cùng công sự với anh Bảo c trưởng c10, cách vị trí đ/c thông tin chôn máy ngày hôm trước khoảng 200 m… lặng im và nghe ngóng… toàn bộ tuyến thông tin ngưng hoạt động... xa xa tiếng côn trùng kêu như khúc nhạc du dương kiểu rừng rú, ai mà không quen nghe cũng lạnh tóc gáy… d3 là đơn vị có truyền thống đánh mở cửa, và trong trận này, chúng tôi đánh dồn toàn bộ đội hình chúng xuống hồ nước… một điều bất chợt xảy ra không bao giờ có trong phương án tác chiến… một bầy heo rừng đi xộc vào hướng c9, có lẽ nó tìm đường xuống hồ uống nước (sau này nghe anh em kể lại vì tôi ở hướng c10), tất cả bộ đội ta phải nằm chết gí trong các công sự không dám ngẩng đầu lên. Thời gian trôi qua nặng nề và tĩnh mịch... tôi biết dù rằng mệt nhưng hầu như anh em ta thức trắng không ngủ… trăng lặn báo hiệu trời gần sáng, tôi thấy bộ đội ta rục rịch... trời sáng đủ để quan sát tôi nghe tiếng pháo 105 từ trận địa Ô gia đao bắn chỉnh tọa độ 5 trái... và sau đó cả pháo 155 cũng tham gia tác chiến một cách tích cực… đội hình địch rối loạn… những tiếng kêu la thất thanh… chúng bắt đầu bắn vu vơ vào đội hình ta, nhưng rất yếu vì lo tránh pháo… pháo ta bắn cấp tập trong vòng mười phút đạn pháo rải đều khắp vùng bờ hồ, ở vị trí của c11 đạn pháo ta nổ cách rất gần…bỗng 2 vầng sáng lóe lên hướng c9 và tôi biết rằng mìn DH30 như cái nón lá đã nổ... hỏa lực cá nhân và trận địa khai hỏa đồng loạt, địch chống cự quyết liệt, chúng bắn mạnh nhất là DKZ, đạn vướng phải cây nổ ầm ầm trên thân cây, ta có một số thương vong do đạn bắn kiểu này, súng 12,7 của c12 đi theo hướng c9 bắn liên tục vào đội hình địch, và địch cũng không thiếu 12,7 cũng bắn mạnh vào hướng ta… lúc này mới thấy đạn cối của địch nổ hướng c9, vì chúng biết đây là hướng chính...bộ đội ta xung phong tiến lên hòa lẫn cùng tiếng súng của địch… phía bên kia bờ hồ d1 (sau này mới biết) cũng đánh mạnh và hỏa lực cả hai bên nổ vang trời đỏ rực... hướng d1 tôi thấy địch nhào xuống bờ hồ vì chúng vỡ trận trên hướng này, nhưng trên hướng d3 chưa tiến triển như ý, c9 bị khựng lại và tôi thấy anh Bảo c trưởng c10 cầm ống nghe, trực tiếp nhận mệnh lệnh đánh vòng sang phải hỗ trợ cho c9, để nhanh chóng chiếm lĩnh vị trí, tôi và hai trinh sát của e95 dẫn c10 vòng sang phải, và đánh tạt vào sườn của chúng, DKZ của địch vẫn phát huy hết cỡ, bắn rất rát vào đội hình ta, sau này nhìn lại sơ đồ trận đánh, tôi mới biết là chúng tử thủ vì không còn con đường thoát… bị chọc vào sườn chúng bị phân tán hỏa lực nên c9 tiến lên chiếm những vị trí đầu tiên trong công sự đơn sơ của địch... chúng bị đồn hết xuống bờ hồ và mất thế thượng phong nên chống cự rất yếu, c9 đã lấy được khẩu DKZ của địch có b thằng chết chồng lên nhau do trúng loạt đạn 12,7... không còn đường thoát chúng mở đường máu đánh thẳng vào đội hình của c10 (lúc này đã bị phân tán do chi viện cho c9) anh em ta hi sinh và chúng bị chết cách nhau chưa đầy 2 m, khốn nạn cho hai thằng Pốt già, chạy bậy bị anh Thùy Dương (quê Mỹ Cát - Phù Mỹ - Bình Định) tặng cho quả B41, đầu một thằng bay khỏi cổ, thằng kia cháy đen như dân Châu Phi, lúc nầy tôi thấy anh em d1 đã chiếm bờ hồ phía bên kia, và chạy dọc theo mép nước cũng bắn hỗ trợ nhưng chỉ có 12,7 và DKZ là có hiệu quả... Bỗng xa xa có tiếng nổ rộ, và cũng không kém phần ác liệt, thì ra hướng d2 có trách nhiệm đón lỏng phát hiện địch tăng cường chi viện, và chúng cũng phát hiện ra ta nên choảng nhau... hướng d2 nghe tiếng cối của địch liên tục và hỏa lực của ta nghe yếu hơn (sau này biết là chúng tăng viện hơi đông và có hỏa lực mạnh)… pháo binh chi viện cho hướng d2... lúc tôi tiếp cận được với c9 thì cũng là lúc e95 lệnh cho d3 tăng cường cho d2 đánh địch chi viện, chủ yếu là c10 và c11, vì anh em c9 khi đánh mở cửa có thương vong và đang giải quyết thương binh, tôi thấy chính trị viên d3 đang đôn đốc anh em đưa thương binh rời khỏi trận địa và tổ chức cấp cứu... lúc này tôi nghe rộ tiếng súng cối, không phải ở nơi giao chiến mà ở xa hơn trong hậu cứ của chúng, tình hình d2 không thuận tiện lắm, từ vị trí đón lỏng bây giờ thành hướng chính của trận đánh, pháo binh ta vẫn chi viện trên hướng d2 càng mạnh hơn, nghe tiếng súng có khác (do c10 và c11 chi viện kịp thời) địch bị phân tán hỏa lực nên cường độ dồn vào d2 bị giảm rõ rệt... Anh em d1 làm chủ phía bên kia bờ hồ và sang hỗ trợ d3 nói chung và c9 nói riêng, giải quyết chính sách thương binh tử sĩ… tiếng súng ở hướng d2 cũng giảm dần… Tôi đi dọc bờ hồ thì thấy xác địch nằm ngổn ngang, chúng bị đạn pháo và 12,7 là nhiều, anh em d1 đang thu vũ khí, bỗng tôi thấy đ/c thông tin chạy về hướng chúng tôi, và anh ta hỏi tôi có nhớ vị trí chôn máy PRC 25 không (lúc này tôi mới nhớ ra chuyện này), tôi dẫn anh đến, anh moi đất lấy máy lên, máy nằm trong bọc nilon dày nên cũng không sao, và anh mở máy gọi về đơn vị.

Trận đánh kết thúc, cả e95 lần lượt thu quân, khi ra đến con đường lớn nối thông ra đường 19, tôi thấy có anh em e29 và e726 (hay 762 tỉnh đội Đắc Lắk) có mặt ở đây, thì ra trong lúc chúng tôi tác chiến, f đã lệnh cho các đơn vị này phòng thủ phía sau e95, tránh tình trạng địch đánh từ phía sau như chúng thường làm, và điều này đã không xảy ra. Đường thông, e95 dùng xe GMC lên sát trận địa, đưa thương binh, tử sĩ, súng đạn thu được của địch về căn cứ của trung đoàn.

Trận này chúng ta tiêu diệt hàng trăm tên địch, trinh sát chúng tôi ít khi được biết con số chính xác thương vong của cả hai bên, vì đây không phải là việc của trinh sát, giỏi lắm thì cũng chỉ biết hướng mình tác chiến, sau đó chúng tôi giúp anh em thông tin thu đường dây hữu tuyến và về đơn vị.

Con đường này (gọi là đường Công Hương), là nơi tập kết hậu cần cho cuộc tổng tấn công cuối tháng 12/ 1978, sau khi chiếm khu vực này, chúng tôi bàn giao cho d50, d52 tỉnh đội Bình Định, và e812 f309 chốt giữ và làm bàn đạp. Xuất phát từ đây e812 đã đánh mở cửa trên đường 19, khai mào cho chiến dịch giải phóng nhân dân Campuchia khỏi họa diệt chủng ngày 22/ 12/ 1978.