Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên

Chương 25: 25: Con Đường Phía Trước Bị Chặn 1





“Tô Dịch, nhân tình này...!Ta sẽ trả!”Do dự một lát, Niếp Đằng bỏ lại câu này, xoay người bỏ đi.Thiếu niên thích nổi bật này, sau khi trải qua việc này, rõ ràng có chút khí phách tinh thần sa sút.“Gã này thật ra cũng không tệ.”Tô Dịch cười lên, tri ân báo đáp, bản thân là một loại mỹ đức.“Tỷ phu, chuyện vừa rồi...”Văn Linh Tuyết mở mồm muốn nói.“Chúng ta về nhà trước.”Tô Dịch cười ngắt lời, cất bước bước về phía trước.“Cũng tốt.”Văn Linh Tuyết cố áp chế lo lắng trong lòng, vội vàng theo sau.“Linh Tuyết, chuyện hôm nay sau khi xảy ra, đơn giản sẽ xuất hiện hai loại tình huống.”Thẳng đến lúc sắp tới Văn gia, Tô Dịch nghĩ chút, giọng ôn hòa nói, “Một, Hoàng Càn Tuấn kia về nhà tìm giúp đỡ, hai, hắn lựa chọn nén giận.”Văn Linh Tuyết vội nói: “Hắn loại công tử hư hỏng đó, hôm nay chịu thiệt lớn như vậy, có thể nào nén giận, hắn khẳng định sẽ trả thù!”Tô Dịch gật đầu nói: “Không sai, nhưng hắn dù là trả thù, cũng chỉ sẽ tìm một mình ta, vậy là được rồi.”Văn Linh Tuyết lại càng thêm lo lắng.


Nàng hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: “Tỷ phu, chuyện hôm nay bởi muội dựng lên, muội quyết không thể để huynh bị thương tổn!”Trên khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của thiếu nữ tràn đầy kiên định.“Yên tâm, chuyện này không nghiêm trọng như muội nghĩ.”Tô Dịch cười xoa xoa đầu thiếu nữ.Văn Linh Tuyết không yên lòng vâng một tiếng, nói: “Tỷ phu, muội...!Muội đi về trước.”Nói xong, nàng xoay người liền vội vàng lao vào trong phủ đệ Văn gia.Tô Dịch có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu, “Nha đầu ngốc, dù là tìm cha mẹ muội hỗ trợ, bọn họ cũng sẽ không để ý tới.”Sau đó, hắn lại cười lên, bị người ta quan tâm cùng vướng bận, tự nhiên là chuyện tốt.Về phần chuyện hôm nay xảy ra ở lầu Tụ Tiên, đối với Tô Dịch mà nói, căn bản là không đáng giá để tâm....“Cái gì? Tô Dịch tên ăn bám đó thế mà đánh Hoàng Càn Tuấn một trận?”Trong phòng, sau khi từ trong miệng Văn Linh Tuyết biết được chân tướng sự việc, Cầm Thiến nhất thời đứng ngồi không yên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.Văn Trường Thái bên cạnh cũng thiếu chút không dám tin vào tai mình.Hoàng Càn Tuấn.Đây chính là con trai trưởng tộc trưởng Hoàng gia Hoàng Vân Xung!“Hôm nay nếu không có tỷ phu, con đã bị Hoàng Càn Tuấn kia bắt nạt thê thảm rồi, hắn còn nói mấy ngày nữa muốn tới nhà cầu hôn, chờ sau khi cưới con về, liền xử lý con hẳn hoi!”Đôi mắt sáng của Văn Linh Tuyết tràn đầy nước mắt, tủi thân và uất ức tố khổ, “Mẹ, lần này vô luận như thế nào mẹ cũng phải giúp tỷ phu!”Cầm Thiến nổi trận lôi đình, nghiến răng nói: “Sớm nghe nói Hoàng Càn Tuấn tên công tử hư hỏng đó phẩm hạnh không hợp, không chuyện ác nào không làm, nào ngờ hắn lại còn có ý đồ với con gái của ta!”“Nhưng...”Cầm Thiến nói đến đây, nhíu mày nói, “Bằng năng lực của ta, cũng không dễ giải quyết việc này...!Đều tại cha con quá vô dụng!”Nàng hung hăng trừng mắt nhìn Văn Trường Thái một cái.Văn Trường Thái cười khổ một trận, buồn bực nói: “Chuyện là Tô Dịch gây ra, đâu có gì liên quan tới ta?”Văn Linh Tuyết cuống lên nói: “Mẹ, mẹ nếu mặc kệ việc này, con sẽ viết thư xin tỷ tỷ giúp đỡ, tỷ ấy hôm nay là đệ tử Thiên Nguyên học cung...”Cầm Thiến chợt vỗ đùi, ánh mắt tỏa sáng, nói: “Đúng vậy, tỷ tỷ con hôm nay thân phận cùng địa vị sớm đã khác!”Trong lòng nàng có chủ ý, lập tức đứng dậy nói: “Ta đi tìm tộc trưởng, xem ở trên mặt mũi Linh Chiêu, ta cũng không tin tộc trưởng mặc kệ việc này.”Văn Linh Tuyết nhất thời cười lên, vui vẻ nói: “Mẹ nhanh đi nhanh đi!”“Nha đầu ngốc, ta giúp con, nhân tiện giúp tên Tô Dịch ăn bám kia một phen.”Cầm Thiến tức giận nói.“Đều giống nhau cả.”Văn Linh Tuyết cười tươi như hoa....Đại điện tông tộc.“Tô Dịch tên phế vật này...!Thế mà còn có thể đánh thắng được Hoàng Càn Tuấn cùng những hộ vệ đó?”Biết được ý đồ đến của Cầm Thiến, tộc trưởng Văn Trường Kính cũng sửng sốt, luôn cảm giác có chút không chân thực.“Ặc...”Cầm Thiến giật mình, đúng vậy, Tô Dịch tên ăn bám này hôm nay căn bản không có tu vi!“Tộc trưởng, mặc kệ như thế nào, Linh Tuyết là bị Hoàng Càn Tuấn kia ức hiếp, hắn nếu tới trả thù, Văn gia chúng ta cũng không thể mặc kệ.”Cầm Thiến vẻ mặt đầy u sầu, “Năm đó Linh Chiêu gả cho Tô Dịch, đã khiến ta có suy nghĩ phí hoài bản thân, nếu Linh Tuyết lại gặp phải cái gì bất trắc, ta...!Ta thực sự không sống nổi nữa!”Nói xong, che mặt khóc lên.Văn Trường Kính nhíu mày, suy nghĩ một lát, mới nói: “Chuyện này, ta đương nhiên quản, Linh Tuyết dù sao cũng là người Văn gia chúng ta, sao có thể bị Hoàng gia ức hiếp?”Cầm Thiến nhất thời vui sướng cảm kích nói: “Có câu này của tộc trưởng, ta yên tâm rồi!”Văn Trường Kính lắc lắc đầu, vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Ngươi đừng vui trước, ta chỉ nói bảo hộ Linh Tuyết, cũng không nói bảo hộ Tô Dịch kia.


Mặc kệ nguyên nhân gì, chuyện này là hắn gây ra, hậu quả tự nhiên do hắn gánh vác.”Trong lòng Cầm Thiến trầm xuống, chần chờ nói: “Tộc trưởng, lần này nếu không phải Tô Dịch ra mặt, Linh Tuyết đã bị ức hiếp thê thảm rồi, ngài xem...”Văn Trường Kính lạnh giọng ngắt lời: “Đệ muội, ta nhớ rõ ngươi trước kia là ghét cay ghét đắng đứa con rể này nhất, sao bây giờ ngược lại nói tốt thay hắn?”“Đừng quên, thời điểm mấy ngày trước, đứa con rể đó của ngươi là trước mặt tất cả chúng ta, mang Ngụy Tranh Dương Ngụy công tử hoàn toàn đắc tội thảm rồi, chuyện này ta cũng còn chưa tìm hắn tính sổ đâu!”Nói xong lời cuối cùng, giọng điệu lành lạnh, lộ ra tức giận..