Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 1093: Cuộc chiến quyết thắng (Thượng)




Một trưởng lão Đạm Đài thị tính tình nóng nảy mở miệng nói:

- Yên Vũ, ngươi lên sân trước đi.

Đạm Đài Yên Vũ hơi khom người, thi triển thân pháp như làn khói nhẹ bay lên đấu kiếm đài.

Tuổi của Đạm Đài Yên Vũ không hơn ba mươi, khí chất dịu dàng, vóc dáng xinh đẹp, trên mặt có làn sương mơ hồ khiến người khó thấy rõ mặt mũi. Ngẫu nhiên nhìn thấy sẽ cảm giác kinh diễm, đẹp dịu dàng như mưa bay.

La sam màu hồng tôn hình dáng Đạm Đài Yên Vũ càng nhu mì, đa số đệ tử Thiên Phong kiếm cung nhìn nàng chằm chằm, bị hấp dẫn không rời mắt được.

Một giáo tập nói:

- Phí Khang, trận chiến này ngươi lên đi.

Phí Khang gật đầu, nhảy lên lắc mình đáp xuống đấu kiếm đài.

Đạm Đài Yên Vũ khom người yểu điệu, giọng dịu dàng như suối róc rách êm tai:

- Xin sư huynh nương kiếm cho.

Nhiều Kiếm Giả lộ vẻ mặt say mê.

Phí Khang tu luyện đến thực lực hiện giờ thì ý chí rất kiên định, chỉ bị đối phương ảnh hưởng một chút rồi tỉnh táo lại ngay.

Phí Khang chắp tay hành kiếm lễ, ngữ điệu sát phạt sắc bén:

- Mời!

Đạm Đài Yên Vũ nói, giọng vẫn dịu nhẹ:

- Tiếp kiếm!

Kiếm của Đạm Đài Yên Vũ rút ra từ ống tay áo như rắn bò khỏi hang, thân kiếm búng, kiếm quang lấp lóe, tốc độ tăng vọt lặng lẽ có vẻ đẹp gió nhẹ mưa phùn.

Trước mắt Đạm Đài Yên Vũ như có thiên ngoại phi tiên đến, gió nhẹ phất vào mặt, mưa phun lất phất làm người chỉ muốn trầm tĩnh lại ngồi dưới đất ngắm cảnh đẹp này.

Ý chí mạnh mẽ khiến Phí Khang tỉnh táo lại ngay, kiếm mềm của Đạm Đài Yên Vũ đã đâm tới trước mắt, mũi kiếm lóe tia sáng lạnh làm con ngươi Phí Khang co rút. Phí Khang vội vàng thi triển thân pháp kỳ dị lắc sang bên né kiếm của Đạm Đài Yên Vũ, rút kiếm phản kích.

Dáng vẻ Đạm Đài Yên Vũ xinh đẹp, thân pháp cũng đẹp như làn gió nhẹ thổi, kiếm của nàng cũng rất đẹp, như mưa phùn lặng lẽ nhưng không chỗ không ở.

Quan trọng nhất là từng hành động của Đạm Đài Yên Vũ ẩn chứa lực lượng vô hình lôi kéo tinh thần người, Phí Khang trực diện bị ảnh hưởng rõ ràng nhất.

Biểu tình Tần Sơn Hà trầm trọng, mắt Sở Mộ lóe tia kinh ngạc.

Đạm Đài Yên Vũ tu luyện công pháp chắc chắn không bình thường, ý niệm tinh thần của Phí Khang mà ngăn cản thật khó khăn.

Phí Khang bị ảnh hưởng nhiều lần, tuy rất ít, tuy gã chống cự được nhưng mỗi lần đều mất tiên cơ, khó thể phản kích hữu hiệu.

Nhìn sang Đạm Đài Yên Vũ, vừa bắt đầu công kích đã có thế liên miên không dứt, mỗi kiếm dường như uy lực không mạnh, không nhanh nhưng như gió nhẹ thổi từ từ, mưa phùn vấn vương không dứt, không chỗ không ở làm Phí Khang ngăn cản, né tránh vô cùng khó khăn.

Trước mắt Phí Khang là kiếm quang biến thành mưa phùn vô cùng vô tận không dứt.

Một thanh nhuyễn kiếm như sống trong tay Đạm Đài Yên Vũ, mỗi đường kiếm khi bị chặn lại sẽ vang tiếng đinh đang, gió nhẹ kết hợp mưa phun du dương êm tai.

Nguyên đấu kiếm đài như thành sân nhà của Đạm Đài Yên Vũ, ánh mắt mọi người tập tung vào nàng. Con mắt Kiếm Giả chỉ có bóng dáng Đạm Đài Yên Vũ nhẹ múa.

Nhiều người biết Phí Khang đang bị yếu thế, nếu không dùng thủ đoạn khác sẽ thua, chỉ là vấn đề về thời gian.

Gió nhẹ mưa phùn, mưa thấm ngọn núi, mưa lất phất, gió nhẹ từ từ.

Thân hình thướt tha bay như bươm bướm, đôi khi như liễu rũ, đôi khi như dòng nước, tựa bức tranh phong cảnh tự nhiên, đẹp không sao tả xiết.

Nhìn Đạm Đài Yên Vũ chiến đấu như được xem nghệ thuật tuyệt đẹp, khiến người bất giác say mê trong đó.

Dù Phí Khang cũng mạnh nhưng vẫn cách biệt Đạm Đài Yên Vũ một chút xíu. Phí Khang tu luyện công pháp không bằng công pháp của Đạm Đài Yên Vũ, không ngừng đón đỡ đòn công kích của nàng rồi cuối cùng bị thua.

Đạm Đài Yên Vũ thu kiếm, thớt tha hành lễ, giọng nói vẫn thánh thót:

- Đã nhường!

Phí Khang hành kiếm lễ, gã không phải loại người không chấp nhận thua:

- Đã nhường.

- Đệ tử này của kiếm cung các ngươi thực lực không tệ.

Trưởng lão Đạm Đài thị cười nói:

- Nhưng so với tử đệ của Đạm Đài thị chúng ta còn kém chút.

Giáo tập Thiên Phong kiếm cung nói:

- Trận thứ hai, Tần Sơn Hà, giao cho ngươi.

Trưởng lão Đạm Đài thị cười nói:

- Phi Tinh, ngươi lên đi.

Tần Sơn Hà, Đạm Đài Phi Tinh cùng gật đầu, nhảy lên đấu kiếm đài.

Tần Sơn Hà cao to vạm vỡ như ngọn núi sừng sững dưới đất, trầm ổn dày nặng, có chút bá đạo vờn quanh. Đạm Đài Phi Tinh thì cơ thể săn chắc thon dài, đứng trên đấu kiếm đài như ngọc thụ lâm phong, đôi mắt như sao.

Đạm Đài Phi Tinh mỉm cười chắp tay với Tần Sơn Hà:

- Tần huynh nương tay cho.

Tần Sơn Hà chắp tay nói:

- Rút kiếm đi.

Cự kiếm ra khỏi vỏ.

Đạm Đài Phi Tinh mỉm cười, phong độ phiên phiên, kiếm đã nằm trong tay, trên kiếm như có ánh sao vờn quanh.

Sở Mộ động ý niệm thầm đoán:

- Không lẽ Đạm Đài Phi Tinh cũng lĩnh ngộ Tinh Thần áo nghĩa?

Tần Sơn Hà lĩnh ngộ Thổ chi áo nghĩa, rèn luyện đến đẳng cấp nhị chuyển. Cự kiếm chém ra có cảm giác dày nặng như một núi lớn từ trên trời giáng xuống đè Đạm Đài Phi Tinh.

Sở Mộ nhìn liền biết cảnh giới kiếm pháp của Tần Sơn Hà lại tăng lên một chút, có lẽ sau trận chiến với Tư Không Chiến được gợi ý, qua mấy tháng tham ngộ khổ tu cuối cùng hiểu ra.

Nhưng cảnh giới kiếm pháp của Tần Sơn Hà khác xa với Tư Không Chiến.

Kiếm dày nặng như núi cao trấn áp làm đám người Đạm Đài thị khẽ kêu. Đạm Đài Phi Tinh hóa thành sao băng phá không giết tới, kiếm như từ thiên ngoại phi tinh trục nguyệt rạch phá không trung.

Một trầm ổn một nhẹ nhàng, hai thanh kiếm hoàn toàn khác nhau va chạm. Kiếm của Tần Sơn Hà khựng lại, Đạm Đài Phi Tinh mượn sức bay về, xuất hiện sau lưng Tần Sơn Hà chém ra một kiếm.

Kiếm quang như sao rơi xuống đất.

Kiếm này cực kỳ tinh diệu, hồn nhiên thiên thành, không đường lần theo.

Tần Sơn Hà gặp nguy không loạn, không chút hoang mang giơ cự kiếm, cơ thể vạm vỡ xoay lại mang theo gió rít gào, cự kiếm quét qua, tiếng leng keng chói tai vang lên. Kiếm của Đạm Đài Phi Tinh bị bật ra, cự kiếm với thế núi sụp đất nứt chém tới. Lực lượng trên kiếm tan biến, cự kiếm nhẹ nhàng, tốc độ tăng vọt.

Đạm Đài Phi Tinh thuận thế xoay tròn, ánh sao lấp lánh xoay quanh người như nâng gã bay bổng khỏi mặt đất. Đạm Đài Phi Tinh xoay người giữa không trung vạch đường cong né cự kiếm của Tần Sơn Hà và đánh trả lại.

Tốc độ của Đạm Đài Phi Tinh siêu nhanh, thân pháp nhẹ nhàng, kiếm mang theo ánh sao lấp lánh quang mê hoặc đôi mắt. Thân hình Tần Sơn Hà trầm ổn không nhúc nhích, như núi cao đứng sững, cầm cự kiếm nhẹ tựa lông hồng, dư sức đánh.

Lĩnh vực kiếm thuật của Tần Sơn Hà vẫn là đệ tam trọng nhưng kỹ xảo kiếm thuật thì tiến bộ.