Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 2871: Âm mưu nhằm vào




Mặc dù như thế, tu luyện một năm cũng tương đương ngoại giới nhiều năm. Tu vi nguyên bản của Lâm Bích Nhược là Vạn Cổ ngũ trọng thiên trung kỳ đỉnh phong, nhưng mà, dùng thiên phú của nàng muốn đột phá đến Vạn Cổ ngũ trọng thiên hậu kỳ cũng không có dễ dàng như vậy, cần nhiều năm mới có thể.

Hiện tại, bởi vì tiến vào phòng tu luyện Hắc Thiết cấp, tu vi của nàng thành công đột phá, hơn nữa hoàn toàn củng cố Vạn Cổ ngũ trọng thiên hậu kỳ, còn có chút tăng lên, vì xung kích Vạn Cổ ngũ trọng thiên đỉnh phong tiết kiệm tối thiểu một năm thời gian.

- Rất tốt, đi thôi.

Sở Mộ gật đầu nói, mang theo Bích Nhược ly khai Chiến Quân Điện.

- Hoan nghênh lần sau trở lại.

Chấp sự kia tiễn hai người Sở Mộ ra Chiến Quân Điện, một bên còn nói.

Khách hàng lớn như vậy, hắn đương nhiên là hoan nghênh rồi, nhiều đến nhiều lợi nhuận a, không chào đón là người ngu.

- Có cơ hội ta sẽ đến nữa, đến lúc đó, cần phải tính toán tiện nghi chút ít.

Sở Mộ cười nói, cũng không quay đầu lại liền đi ra Chiến Quân Điện.

Cùng tiểu thị nữ Lâm Bích Nhược đi về trang viên của Long Vân Không, đó là địa phương đặt chân hiện tại của Sở Mộ.

Sau khi quay về, Sở Mộ không thể chờ đợi được rút kiếm, luyện kiếm pháp.

Trọn vẹn một năm, liên tục không ngừng tu luyện Thần Hoang Kiếm Nguyên, Sở Mộ cảm thấy mình sắp quên cảm giác luyện kiếm rồi.

Đương nhiên hắn sẽ không quên, cho dù một trăm năm không luyện kiếm cũng sẽ không quên, bởi vì luyện kiếm đã sớm lạc ấn vào trong xương, trở thành bản năng của hắn.

Chỉ là, luyện kiếm là một loại tập quán, một thời gian ngắn không luyện sẽ cảm thấy không thoải mái.

Kiếm ra, kiếm quang lập tức sáng lên ở trong đình viện.

Sở Mộ tu luyện, vẫn là kiếm pháp trụ cột, đây là trọng điểm hắn một mực tu luyện, về phần kiếm pháp khác, đều là từ cấp thấp tu luyện đến cao cấp, lại đến cao cấp hơn, đổi đi đổi lại, cuối cùng vẫn là kiếm pháp trụ cột tuyên cổ trường tồn.

Kiếm pháp trụ cột, kiếm pháp trụ cột, là kiếm pháp trọng yếu nhất, truyền lưu muôn đời chưa từng biến đổi là có đạo lý riêng.

Nhìn Sở Mộ luyện kiếm pháp, tiểu thị nữ Lâm Bích Nhược cũng không nhàn rỗi, rút kiếm luyện kiếm pháp.

Lại một tháng thời gian trôi qua.

Mỗi ngày, Sở Mộ luyện kiếm, tìm hiểu, bởi vì có Thôn Long Ngọc Bội, căn bản không cần đi chủ động tu luyện Thần Hoang Kiếm Nguyên.

- Thằng này, vậy mà không ly khai Đồ Huyết Thành.

Đám Thánh cấp Bát Tinh chờ Sở Mộ ly khai Đồ Huyết Thành kia, một mực chú ý động tĩnh của Sở Mộ, phát hiện sau khi hắn tiến vào trang viên, liền không có ý tứ đi ra, liền có chút sốt ruột.

Mặc dù đối với bọn họ mà nói, một năm hai năm ba năm, căn bản không coi vào đâu, nhưng mà bọn hắn cũng có chuyện cần làm a, không thể một mực ở chỗ này chờ Sở Mộ ly khai Đồ Huyết Thành được.

Huống chi, vài năm hoàn toàn chính xác không coi vào đâu, nhưng nếu Sở Mộ ở mười năm, vài chục năm thì sao?

- Phải nghĩ một biện pháp, bức Sở Mộ ra Đồ Huyết Thành.

- Bức, ngươi muốn như thế nào bức, động thủ sao?

Lúc ấy, Sở Mộ vẫn còn ở trong Chiến Quân Điện, đám người kia không có nghĩ nhiều, hiện tại Sở Mộ đi ra, lại tựa hồ như không có ý tứ ly khai Đồ Huyết Thành, bọn hắn liền không thể không suy nghĩ.

Mau chóng giải quyết, miễn cho kéo dài thời gian, hơn nữa thực lực của Sở Mộ càng mạnh, đối với bọn họ lại càng bất lợi, hiện tại vẫn chỉ là Vạn Cổ lục trọng thiên trung kỳ, tin tưởng không phải đối thủ của bọn hắn.

Mấy năm này, Sở Mộ hoàn toàn chính xác có thể nói thanh danh lan xa, nhưng mà vẫn có không ít người cho rằng, thực lực của hắn không có cường đại như vậy, trong lòng bọn họ, công nhận người trẻ tuổi có thiên phú mạnh nhất, là lục đại thiên tài, Sở Mộ nhiều nhất là thiên tài như bọn họ.

Như thế nói đến, Sở Mộ ở Vạn Cổ lục trọng thiên trung kỳ, chỉ có thể đối kháng Thánh cấp Bát Tinh cấp trung, cái này còn không phải đối thủ của bọn hắn.

Nhưng nếu như cho đối phương đầy đủ thời gian, một khi tu vi đột phá đến Vạn Cổ thất trọng thiên, cũng không phải là bọn hắn có khả năng chống lại được, lúc ấy, bọn hắn có thể chạy được bao xa thì chạy bấy nhiêu, nếu không sẽ chết.

Trên thực tế, đám Tàn Nguyệt Kiếm Thánh tổng cộng có bốn người, toàn bộ đều là Thánh cấp Bát Tinh đỉnh phong, mà đám Doanh Vệ thì bốn người, một Thánh cấp Bát Tinh cấp cao, ba Thánh cấp Bát Tinh cấp trung, là hộ vệ thuộc về Lâm Tử Kỳ cùng Phí Dương.

Hai nhóm người đều đánh chủ ý tới Sở Mộ.

Thú vị chính là, song phương đều không biết mục đích của đối phương, bằng không thì sẽ không thể không phòng bị.

...

- Doanh Vệ huynh, ta nghĩ tới một biện pháp.

Một hộ vệ của Phí Dương con ngươi đảo một vòng, thấp giọng nói.

- Biện pháp gì, nói đi.

Doanh Vệ nhíu mày nói, hai Thánh cấp Bát Tinh cấp trung khác cũng nhìn chằm chằm vào người này, xem hắn nói ra chủ ý gì.

- Sở Mộ kia, không phải có một thị nữ sao?

Hộ vệ này cười hắc hắc nói.

- Thị nữ, vậy thì sao, có tác dụng gì chứ?

- Hắc hắc, ta đã điều tra qua, thị nữ kia gọi Lâm Bích Nhược, là người của Lâm gia, đã từng chấp chưởng Lâm gia, lại bởi vì Sở Mộ giết chết Ưng Hùng Song Sát, thay Lâm gia báo thù mà cam nguyện trở thành thị nữ của Sở Mộ, nhìn ra được Sở Mộ rất để bụng với thị nữ này.

- Ý của ngươi là...

Lông mày nhíu chặt của Doanh Vệ lập tức giãn ra.

- Đúng vậy, ý của ta là, lợi dụng tiểu gia tộc Lâm gia kia, dụ dỗ Lâm Bích Nhược ra, lại bắt Lâm Bích Nhược, mang ra Đồ Huyết Thành, sai người truyền tin tức cho Sở Mộ, dẫn hắn ra Đồ Huyết Thành.

- Nếu Sở Mộ không mắc mưu thì làm sao bây giờ?

- Đúng vậy, hắn có khả năng biết rõ đây là một âm mưu nhằm vào hắn, hoàn toàn có thể không để ý tới.

- Dù sao chỉ thử một lần, chính là một tiểu gia tộc, coi như tiêu diệt cũng không có gì, không thành công còn có thể nghĩ những biện pháp khác, thành công liền không cần chờ đợi a.

- Tốt, cứ làm như thế.

Doanh Vệ cuối cùng làm ra quyết định:

- Việc này liền giao cho ngươi đi làm, ngàn vạn lần đừng để Sở Mộ sớm phát hiện.

- Yên tâm đi, ta sẽ làm tốt.

Một âm mưu nhằm vào Sở Mộ, kế hoạch cực kỳ đơn giản, còn lại chỉ là áp dụng.

Chỉ là một tiểu gia tộc, mặt đối với bọn họ, căn bản không có lực chống cự.

...

- Công tử, ta muốn về gia tộc một chuyến.

Lâm Bích Nhược nói với Sở Mộ.

- Ân.

Sở Mộ gật đầu.