Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 2938: Quỷ Long Vô Ảnh (Thượng)




Lão quỷ lưng còng, Thiết Kim Cương, sau khi nghe hai cái tên này nhiều người biến sắc, hai người này đã lánh đời hơn trăm năm, bọn họ hơn trăm năm trước đều là cường giả Thánh cấp cửu tinh đỉnh phong cường đại, hơn nữa thủ đoạn hung tàn, là người hung ác mười phần, người chết dưới tay bọn họ tính bằng ngàn, cũng có không ít gia tộc bị diệt dưới tay bọn họ.

Hung nhân cỡ này cũng xuất hiện, có thể thấy được giá trị hồn phách Tà Long lớn cỡ nào.

- Hôi Đồng, mạng của tiểu bối này Thiết Kim Cương, hồn phách Tà Long này ta muốn chắc rồi, không phục thì cứ tói thử xem.

Thiết Kim Cương mở to mắt, sát khí bộc phát kinh người.

Cái tên Hôi Đồng này làm người ta kinh hãi không nhỏ, đó là cường giả còn già đời hơn cả lão quỷ lưng còng và Thiết Kim Cương, lúc lão quỷ lưng còng cùng Thiết Kim Cương chưa đủ cường đại thì hắn năm đó đã bị Kiếm Thánh cấp ám tinh đuổi giết nhưng thoát thân thành công.

Mấy trăm năm qua đi, hiện tại bọn họ đã mạnh tới mức nào, phải chăng tiếp cận Kiếm Thánh cấp ám tinh hay đã đạt tới Kiếm Thánh cấp ám tinh.

Ba cường giả lánh đời, ba hung nhân nhìn chằm chằm muốn chia cắt Sở Mộ.

Sở Mộ không cảm thấy áp lực, hắn chỉ nhìn sơ qua.

- Muốn lấy mạng của ta còn phải xem thực lực của các ngươi, cẩn thận kẻo bị ta lấy mạng đấy.

Sở Mộ khẽ cười nói, ngữ khí vô cùng bình tĩnh thong dong, thái độ nhàn nhã, dường như hắn đang nói chuyện bình thường.

- Ha ha ha ha, thật can đảm, bởi vì tiểu bối ngươi rất can đảm, Thiết Kim Cương ta sẽ lưu ngươi toàn thây.

Thiết Kim Cương cười ha ha sau đó cất bước tiến lên, bàn tay chụp vào Sở Mộ.

Thiết Kim Cương thân cao vượt qua hai mét, cơ bắp phồng lên vô cùng cường tráng, hắn giống như cây cột sắt, chỉ cần hình thể cũng sinh ra lực áp bách không nhỏ.

Cánh tay tráng kiện vươn lên, năm ngón tay mở ra tạo thành móng vuốt hổ chụp về phía Sở Mộ.

Bàn tay như cối xay thôi động không khí phát ra âm thanh ầm ầm, đó là không khí thừa nhận lực lượng cường đại thôi động cho nên sinh ra tiếng nổ truyền khắp bốn phương, cuồng phong gào thét dữ dội như bão tố.

Chỉ một trảo nhìn như không mang theo bao nhiêu lực lượng lại có uy lực kinh người.

Ấp lực cường đại bộc phát làm người ta hít thở không thông.

Thân thể Thiết Kim Cương khổng lồ như thế, cơ bắp vô cùng cường tráng, lẽ ra tốc độ phải chậm chạp nhưng một trảo này không chậm, khi hắn ra tay, trong nháy mắt bàn tay đã xuất hiện tại trên đầu Sở Mộ, hắn muốn vỗ một trảo vào đầu Sở Mộ sau đó bắt lấy như bắt con gà con.

- Công tử.

Sắc mặt đám người Lâm Bích Nhược biến hóa.

Đồn đãi Sở Mộ chém giết Kiếm Thánh cấp ám tinh nhưng không tận mắt nhìn thấy, mà Thiết Kim Cương trước mắt vô cùng cường đại, vừa ra tay mang theo uy thế khủng bố đủ sức đánh giết cường giả Thánh cấp cửu tinh đỉnh phong, trái lại khí tức của Sở Mộ chỉ là Vạn Cổ bát trọng thiên sơ kỳ mà thôi.

Khí tức đối lập, hình thể đối lập, khó tránh khỏi tạo cho ngươi ta cảm giác một con trâu điên cường tráng đang công kích một con cừu non.

Ngay tiếp theo con cừu non phải tan thây nát thịt.

- Có một ít người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!

Đối mặt Thiết Kim Cương xuất thủ không nương tay, Sở Mộ không sợ hãi, hắn cũng không quan tâm tới, hắn biến mất trước mặt mọi người, dường như trên tinh không biến thành trời đêm, một ánh trăng sáng hàng lâm thế gian.

Sở Mộ, xuất kiếm.

Một kiếm này chính là thứ mở đầu Nguyệt Minh của Trảm Nguyệt Quyết.

Lúc ở trên phi toa hắn đã tìm hiểu hơn hai mươi ngày, hai mươi mấy ngày không ngừng tu hành trong thế giới tinh thần, Sở Mộ đã sớm nắm giữ môn kiếm pháp nhị lưu Trảm Nguyệt Quyết này, cũng lĩnh ngộ tinh túy, trăm phần trăm cải tiến phù hợp bản thân, diễn sinh ra kiếm chiêu vô cùng cường đại, từ đó đẳng cấp của nó từ nhị lưu tăng lên nhất lưu.

Vốn chỉ có bốn chiêu, nhị lưu tăng lên nhất lưu, uy lực cũng tăng cường gấp mấy lần.

Ánh trăng sáng yếu ớt treo trên bầu trời nhưng sau lưng nó lại ẩn chứa sát cơ cường đại.

Trăng sáng lên cao, trăng sáng này chính là một đạo kiếm quang.

Lúc trăng sáng biến mất, bầu trời đêm biến mất, một trảo của Thiết Kim Cương dừng lại cách đỉnh đầu Sở Mộ một tấc, áp lực cường đại lại biến mất không còn thấy đâu nữa. Đôi mắt Thiết Kim Cương mở to và tràn ngập sợ hãi, miệng động động muốn nói gì đó nhưng hắn không thể phát ra chút âm thanh nào.

Thân thể rung động, sinh cơ xói mòn thật nhanh. Mi tâm của hắn xuất hiện một vết đỏ, máu tươi từ trán chảy xuống cằm.

Một kiếm, cực ít người nhìn thấy một kiếm kia, người nhìn thấy chỉ thấy nó đó là ánh trăng mà thôi, ý thức của Thiết Kim Cương tán loạn.

Sau đó nhìn thấy tay trái của Sở Mộ trực tiếp cầm lấy nguyên thần không có ý thức, chính là nguyên thần của Thiết Kim Cương.

Biến hóa quá đột ngột làm tất cả mọi người ngây người, tư duy như cứng lại, trên cơ bản bọn họ không kịp phản ứng.

Cường giả lánh đời, cường giả hung tàn như Thiết Kim Cương lại bị giết?

Kết quả quá khó tin nhưng nó diễn ra trước mắt, còn tin đồn Sở Mộ chém giết Kiếm Thánh cấp ám tinh cũng không phải lời đồn, cũng không phải xa vời.

Cảm thấy Thiết Kim Cương bị giết chết, lão quỷ lưng còng và Hôi Đồng không chút do dự lui ra sau, bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi nơi này.

Đáng sợ, thật sự quá đáng sợ.

Thực lực của Thiết Kim Cương không kém gì hai người bọn họ, cho dù Hôi Đồng có thực lực cao nhất trong ba người cũng không cách nào một kích chém giết Thiết Kim Cương, mặc dù trong lòng Thiết Kim Cương bao nhiêu cũng có ý khinh thường, không có toàn lực ứng phó, muốn miểu sát hắn cần thực lực thấp nhất là Kiếm Thánh cấp ám tinh, hơn nữa còn phải là Kiếm Thánh cấp ám tinh cường đại mới được.

Vạn Cổ bát trọng thiên sơ kỳ tiếp cận trung kỳ lại có thực lực của Kiếm Thánh cấp ám tinh.

Chẳng lẽ trong lúc bọn họ lánh đời hơn trăm năm, thế giới đã phát sinh biến hóa lớn như vậy sao? Bọn họ đã quá già rồi?

- Trở về, ta phải đi về, sau khi trở về lánh đời lần nữa, vĩnh viễn không ra ngoài.

Lão quỷ lưng còng kinh hồn táng đảm, hắn không muốn xuất thế lần nữa.

Từ lúc xuất thế muốn lấy mạng Sở Mộ thì kết cục của hắn đã định.

- Thập tứ!

Quát lớn một tiếng, lão quỷ lưng còng cảm thấy một giọng nói như thanh lợi kiếm cực kỳ đáng sợ xuất hiện sau lưng, dường như nó như tiếng sấm rền vang bên tai của mình, hắn có cảm giác sởn gai ốc.

Ngay sau đó khóe mắt nhìn thấy sao băng xẹt qua bầu trời, sao băng xé tan bóng tối.

Đó là kiếm quang, quá nhanh, quá sắc bén.