Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 3755: Âm Minh Tử (Thượng)




Lực lượng lớn, thân thể cứng cỏi, sức bật mạnh, chỗ thiếu hụt duy nhất, là không có tuyệt học sát chiêu gì, nhưng thực lực của nó rất cường hoành, đủ để so sánh cường giả trên Địa Sát Bảng trong Nguyên Thần chiến trường, khó trách ba cường giả Đại Đế cảnh kia sẽ chạy trối chết.

Một phen giao thủ, Sở Mộ khảo thí ra tiêu chuẩn thực lực của Minh Thi Võ Giả này, rất mạnh, nhưng so với mình, vẫn có chênh lệch cực lớn, thậm chí ngay cả hai thành thực lực của hắn cũng không bằng.

Một kiếm giết ra, vẫn là một kiếm bình thường, nhưng một kiếm này uy lực lại bất đồng lúc trước, phá không giết đến, thân hình cứng cỏi của Minh Thi Võ Giả kia, lập tức bị phá khai, một kiếm hai đoạn.

- Giết?

- Thực lực thật đáng sợ.

Ba người hoảng sợ chạy thục mạng kia trợn mắt há hốc mồm, ánh mắt nhìn Sở Mộ như nhìn quái vật.

Minh Thi Võ Giả đuổi giết đến bọn chúng hoảng sợ chạy thục mạng, lại bị giết chết, mà người giết chết nó, hoàn hảo không tổn hao gì.

Sinh mệnh lực của Minh Thi Võ Giả kinh người, coi như bị chém làm hai đoạn, cũng không có triệt để chết, Sở Mộ lại bồi mấy kiếm, triệt để phân thây.

- Vị bằng hữu kia, đa tạ ngươi xuất thủ cứu giúp.

Ba người kia đi tới, dùng ánh mắt kính sợ nhìn Sở Mộ.

- Ta không có ý cứu các ngươi.

Sở Mộ nói, hắn thực không có ý cứu ba người này. Ra tay, bất quá là muốn thử xem thực lực của Minh Thi Võ Giả mà thôi.

- Bất kể như thế nào, ngươi giết Minh Thi Võ Giả kia, chẳng khác nào đã cứu chúng ta.

- Bằng hữu, thực lực của ngươi mạnh như vậy, không bằng cùng chúng ta liên thủ a.

Một người trong đó con mắt tỏa sáng.

- Liên thủ?

Sở Mộ khó hiểu.

- Sở dĩ chúng ta bị Minh Thi Võ Giả đuổi giết, là bởi vì chúng ta phát hiện một Minh Thạch mỏ loại nhỏ, ở bốn phía Minh Thạch mỏ kia có vài Minh Thi Võ Giả.

Người này lập tức giải thích:

- Thực lực của ngươi mạnh như vậy, mà chúng ta lại biết vị trí Minh Thạch mỏ kia, hoàn toàn có thể liên thủ, đến lúc đó diệt trừ hết Minh Thi Võ Giả, khai thác ra Minh Thạch, ngươi một nửa ba người chúng ta một nửa.

- Tốt.

Sở Mộ hơi chút tưởng tượng liền đáp ứng.

- Bằng hữu, ngươi có thể lập lời thề không, không nên hiểu lầm. Tuy ngươi đã cứu chúng ta, nhưng nếu như đến lúc đó khai thác ra Minh Thạch mỏ, vạn nhất ngươi muốn độc chiếm, chúng ta căn bản không phải đối thủ của ngươi.

Một người chưa từng mở miệng lại bỗng nhiên nói.

- Thật có lỗi, ta không thích thề, nếu như các ngươi nguyện ý tin tưởng ta, ta cùng các ngươi liên thủ, nếu như không muốn, vậy quên đi.

Sở Mộ nói, loại vật thề thốt này, có thể không làm thì đừng có làm, cho dù Sở Mộ có thể lý giải cách nghĩ của ba người đối phương, dù sao cũng không nhận thức, không có một trụ cột tín nhiệm nào, huống chi, coi như là một ít thân bằng hảo hữu cũng có thể bởi vì lợi ích mà trở mặt thành thù.

Ba người đối mặt, tựa hồ truyền âm trao đổi, mấy hơi sau, rốt cục làm ra quyết định.

- Xem bằng hữu cũng không phải loại tiểu nhân bội bạc, chúng ta tin tưởng ngươi.

Một người nói, ý tứ chân chính trong đó, ba người bọn hắn minh bạch, Sở Mộ cũng minh bạch, đơn giản là vì Minh Thạch mỏ mà bắt buộc mạo hiểm.

Lúc này ba người dẫn đường, nhanh chóng tiến về chỗ bọn hắn phát hiện Minh Thạch mỏ.

Ước chừng hai canh giờ sau, bốn người liền đi tới vị trí của Minh Thạch mỏ.

Như một núi nhỏ nhô lên, không lớn, lại tản mát ra Minh khí nồng đậm, ở phụ cận sườn núi, còn có ba Minh Thi Võ Giả đang tham lam hấp thu lấy Minh khí do Minh Thạch mỏ phát ra, dùng cái này tăng cường thực lực bản thân.

Ba Minh Thi Võ Giả phát ra khí tức chấn động, cùng phía trước bị Sở Mộ chém giết không sai biệt lắm, nói rõ thực lực của bọn chúng tương đương.

- Bằng hữu, ba Minh Thi Võ Giả kia, chỉ có thể làm phiền ngươi xuất thủ.

Sở Mộ gật đầu, thân hình lóe lên, phảng phất như lợi kiếm xé rách không gian, ngay lập tức giết ra, kiếm quang cực tốc, Sở Mộ xuất ra bộ phận thực lực, ba Minh Thi Võ Giả kia thậm chí ngay cả phản ứng cũng không kịp, đầu lâu lăn xuống.

Ba người cùng Sở Mộ liên thủ lập tức trừng lớn hai mắt, vô cùng khiếp sợ, bọn hắn vốn cho là, Sở Mộ muốn một đầu một đầu chém giết, không nghĩ tới ra một kiếm, thuấn sát ba Minh Thi Võ Giả, loại thực lực này, để cho bọn hắn toàn thân phát lạnh.

Thuấn sát ba Minh Thi Võ Giả đối với Sở Mộ mà nói, không hề áp lực.

Việc đã đến nước này, nói cái gì cũng đã chậm, ba người chỉ có thể đi ra, bắt đầu khai thác Minh Thạch mỏ.

Đây là Minh Thạch mỏ cỡ nhỏ, tầng ngoài nhất là một tầng nham thạch, chính giữa là ngọc thạch còn không có hoàn toàn lột xác, tận cùng bên trong nhất, mới thật sự là Minh Thạch, bất quá là Minh thạch hạ phẩm chiếm đa số.

- Minh Thạch mỏ, vận khí của ta thật sự là không tệ.

Thanh âm âm lãnh truyền đến, phảng phất như một hồi gió lạnh gào thét tới, lập tức, chỗ Minh Thạch mỏ nhiều ra một người, trường bào màu xám, đôi má gầy còm, hai con ngươi âm lãnh, toàn thân nhộn nhạo lấy khí tức âm hàn kinh người, tròng mắt của hắn xoay chuyển, bị hắn đảo qua, ba người kia toàn thân phát lạnh:

- Bốn người các ngươi, nhanh động thủ, khai thác Minh Thạch ra cho ta.

- Các hạ, Minh Thạch mỏ này là chúng ta phát hiện.

Một trong ba người theo lý cố gắng.

- Vậy thì thế nào, hiện tại quy ta sở hữu.

Người này âm lãnh cười cười, bá đạo nói.

- Lăn.

Ngữ khí của Sở Mộ không có chút nào tức giận, ngược lại có một loại bình thản, nhưng không biết vì sao, nghe liền có một loại khí thế không cách nào hình dung.

Ánh mắt âm hàn trực tiếp rơi vào trên mặt Sở Mộ, người này nhếch miệng nở nụ cười, tiếng cười như cú vọ, làm cho người ta cực kỳ sợ hãi:

- Ngươi là người thứ nhất dám nói Âm Minh Tử ta lăn, rất có dũng khí, cho nên, ta sẽ không dễ dàng giết chết ngươi.

- Âm Minh Tử!

Ba người kia lập tức kinh hô, sắc mặt đại biến, lộ ra cái tên này có lực uy hiếp không giống bình thường.

- Âm Minh Tử đại nhân, Minh Thạch mỏ này chúng ta không muốn, đều là của ngươi, chỉ hy vọng ngươi để cho chúng ta ly khai.

Một người trong đó vội vàng nói.

- Chờ các ngươi khai thác Minh Thạch ra hết, các ngươi có thể ly khai, nhưng mà ngươi không được.

Âm Minh Tử chỉ Sở Mộ, âm trắc trắc cười nói, dáng tươi cười thoạt nhìn cực kỳ quỷ bí.

- Người vì tiền mà chết a.

Sở Mộ đạo, bổ ra một kiếm.

Chư Thiên Phong Kiếm, kiếm quang phá không, ngay lập tức giết đến, kiếm kia nhanh chóng, để cho Âm Minh Tử hoảng sợ, nhưng phản ứng của hắn hết sức nhanh chóng, một chưởng oanh ra, trên móng vuốt có Minh khí màu xám quấn quanh, uy thế kinh người.