Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 1307: Vô sinh tu la trảm




Tu luyện Ngự Kiếm Thuật càng về sau càng khó khăn, tương ứng với uy năng tăng lên cũng không thể so sánh nổi.

Cửu Cửu Quy Nhất kiếm thuật có thể đem uy lực của chín chín tám mươi mốt đạo bóng kiếm điệp gia cùng một chỗ, uy lực một kiếm này đủ để xuyên thủng vạn vật, mà đối với Bách Kiếm Tề Phát, mỗi một đạo bóng kiếm đều có được ba thành uy năng của Cửu Cửu Quy Nhất kiếm thuật, một trăm kiếm tựu chính là 30 lần Cửu Cửu Quy Nhất kiếm thuật, tuy nhiên lại bị phân tán ra nên lực phá hoại không bì kịp với Cửu Cửu Quy Nhất kiếm thuật, mặc dù vậy cũng không thể coi thường được, quan trọng nhất là, Bách Kiếm Tề Phát cơ hồ không có cách nào né tránh được, tốc độ của nó đã tiếp cận tốc độ ánh sáng rồi.

Một kích đánh bay Hạ Tiểu Sơn, Diệp Trần mở miệng nói muốn biết một chút về thức thứ năm Ba Động quyền của đối phương.

Diệp Trần nhìn ra được, khi Hạ Tiểu Sơn cùng Chu Kiên giao chiến, thức thứ năm Ba Động quyền cũng không được thi triển hoàn toàn, chỉ tích súc thoáng một chút lực lượng thì đã đánh đi ra ngoài rồi.

"Hạ Tiểu Sơn bị đánh bay sao!?."

Quái Tốc Lang Vương lắp bắp kinh hãi.

Trọn vẹn bay rớt ra ngoài xa mấy ngàn dặm, Hạ Tiểu Sơn mới dừng lui thế, hư lập ở trên không.

Trên người của hắn đầy rẫy những vết kiếm, nhìn sơ qua, tựa hồ vừa vặn có một trăm vết thương. Sát ý bắn ra, Hạ Tiểu Sơn khu trừ hết Kiếm Ý bên trên những vết kiếm, sát ý của hắn thực ra chính là Sát Lục Ý Chí, đã tu luyện tới tình trạng Lục giai đỉnh phong, tương đương với Thất giai ý chí đỉnh phong bình thường, thế nhưng điều làm cho hắn phải nhíu mày chính là, Kiếm Ý bên trên những vết kiếm này rất khó thanh trừ, giống như giòi trong xương vậy.

"Là Hủy Diệt Kiếm Ý ư!?"

Hạ Tiểu Sơn thở dài một hơi, sư phụ đã từng nói với hắn, Hủy Diệt ý chí cùng Bất Hủ ý chí có thể bao trùm tại phía trên Sát Lục Ý Chí, trong đó Hủy Diệt ý chí càng là khắc tinh của Sát Lục Ý Chí, nếu gặp phải đối thủ có được hai chủng võ đạo ý chí này thì hắn buộc phải cẩn thận một chút.

Sau mấy lần hô hấp đi qua, Kiếm Ý rốt cục cũng đã bị thanh trừ, miệng vết thương lập tức khép lại, ngẩng đầu, Hạ Tiểu Sơn nhìn về phía Diệp Trần, nói ra: "Được lắm, ngươi chính là người đầu tiên thực sự kiến thức Sát Ý Ba Động quyền của ta."

Năm thức Ba Động quyền, ngoại trừ thức thứ nhất ra, mỗi một thức đều có một cái tên rõ ràng. Thức thứ nhất là trụ cột của Ba Động quyền nên không có gì hay để nói, thức thứ hai là Phá Hư Ba Động quyền, thức thứ ba là Lưu Tinh Ba Động quyền, cùng Lưu Tinh Bạo Liệt Quyền của Chu Kiên có cách thực hiện khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, thức thứ tư là Diệt Tinh Ba Động quyền, uy năng có thể phá hủy cả một tinh tú, thức thứ năm chính là Sát Ý Ba Động quyền. Sát Ý Ba Động quyền bình sinh có ẩn chứa Vô Ngã cảnh giới, ngoại trừ vô ngã, cũng ẩn chứa vô thân, ý nghĩa của vô ngã vô thân chính là Sát ý sẽ xỏ xuyên qua hết thảy vạn vật, thập phần hung hiểm.

Khi giao chiến cùng Chu Kiên, Hạ Tiểu Sơn cũng chỉ thoáng khởi phát Sát Ý Ba Động quyền mà thôi, đối phương còn không đủ tư cách để cho hắn toàn lực ứng phó, huống chi, Sát Ý Ba Động quyền vẫn còn chưa đạt đến hoàn cảnh đại thành, do vậy không nên thi triển quá nhiều.

"Ra tay đi!"

Đồ Ma kiếm rơi trở lại trên tay, Diệp Trần tung ra một chiêu Thiên Tuyệt Kiếm chém về phía đối phương.

Xoẹt!

Kiếm quang mơ hồ xuyên việt khoảng cách mấy ngàn dặm, đem vị trí Hạ Tiểu Sơn đứng cày ra một mảnh kiếm mạc, ngay thời khắc mấu chốt, Hạ Tiểu Sơn đã né tránh được.

"Sát ý chấn động!"

Triển khai thân pháp, Hạ Tiểu Sơn phi tốc phóng tới chỗ Diệp Trần, khoảng cách mấy ngàn dặm chỉ là trong nháy mắt. Trong lúc này, gương mặt Hạ Tiểu Sơn chợt trở nên dữ tợn, cơ bắp trên người không ngừng nhúc nhích biến hắn từ một thiếu niên gầy yếu trở thành một người trẻ tuổi hữu lực khoẻ mạnh, cơ bắp khoa trương tràn ngập thô bạo cùng sát ý, một tầng hồng khí nhàn nhạt lượn lờ quanh thân.

"Ân?"

Diệp Trần cảm giác linh hồn của mình đã bị một cổ sát ý khóa chặt lại rồi, cái cổ sát ý này từ hư vô mờ mịt đã dần trở nên vô cùng chân thật, Diệp Trần thử dùng Hủy Diệt Kiếm Ý chém chết cái cổ sát ý này, nhưng lại phát hiện thấy từng đợt sóng sát ý tiếp nối nhau lao đến, tựa như vô cùng vô tận, trừ phi Hủy Diệt Kiếm Ý có thể từ Lục giai đỉnh phong tăng lên tới Thất giai, mà trong nháy mắt phải diệt sát mất đám sát ý này, nếu không sẽ không làm nên chuyện gì.

"Tốt cho một chiêu Sát Ý Ba Động quyền!"

Hít sâu một hơi, Diệp Trần giơ Đồ Ma kiếm lên cao, hỏa diễm màu xanh biếc hừng hực thiêu đốt ra, khiến cho Đồ Ma kiếm nhìn về phía trên như là một thanh hỏa kiếm cực lớn.

Hay aaaaaa!

Ánh mắt trở nên lợi hại, Diệp Trần chém ra một kiếm, một kiếm này chính là Thủy Hỏa Vô Tình, nhưng bất quá cũng không dùng toàn lực ứng phó, đại khái chỉ là tám phần uy lực.

Tiếng nổ mạnh phát ra như khai thiên tích địa khiến cả luận võ đài lay động không ngớt, hào quang sáng lạn bạo tạc ở bên trong, đạo kiếm mạc màu xanh biếc kia dễ dàng làm cho người khác phải chú ý.

Hạ Tiểu Sơn trúng chiêu, lập tức phun ra một ngụm máu tươi, lần nữa bay ngược đi ra ngoài, Sát ý Ba Động quyền của hắn chưa đạt đến đại thành nên không thể nào địch nổi Thủy Hỏa Vô Tình của Diệp Trần, nếu như nói hắn là quái vật, thì Diệp Trần tựu chính là thiên tài thực sự trong các quái vật, không hề có một nhược điểm nào.

"Một quyền này rất cường đại, nhưng đáng tiếc là vẫn chưa đạt đến đại thành, chờ sau khi đạt đến đại thành, ta và ngươi có thể giao đấu một lần nữa." Một kiếm đánh bay Hạ Tiểu Sơn, kiếm thứ hai của Diệp Trần theo sát đến chém nát thân thể hắn.

Hạ Tiểu Sơn bại.

Diệp Trần đã thắng liên tiếp15 trận.

"Vô Địch rồi, tổng cộng có 19 vòng đấu, chỉ còn thừa lại bốn vòng nữa thôi, trong bốn vòng này, Đoạn Hồn Thương Tưởng Hạo khẳng định không phải đối thủ của hắn đâu, chỉ còn lại có ba người Vô Song Vương A Cửu, Vô Sinh đao khách Lãnh Phi Phàm cùng với Bạo Long Dương Đình, dù là hắn có bại dưới tay ba người này thì cũng có thể được sắp xếp đến bài danh thứ tư, mà hắn lại mới chỉ là Sinh Tử Cảnh tam trọng thiên đỉnh phong cảnh giới mà thôi a!"

Ở đây tuyệt đại bộ phận đều là Sinh Tử Cảnh tứ trọng thiên cảnh giới, có mấy người là ngũ trọng thiên, còn Tam trọng thiên thì chỉ có một mình Diệp Trần, không nên xem thường sự chênh lệch một trọng thiên kia, có thể nói, một khi Diệp Trần tiến vào cảnh giới Sinh Tử Cảnh tứ trọng thiên, chiến lực tối thiểu có thể tăng lên mấy lần, “mấy lần” là cái gì khái niệm gì chứ, đoán chừng là dùng một đầu ngón tay cũng đều có thể đơn giản hành hạ đến chết phần lớn người ở đây rồi.

Kế tiếp, Tiêu Tế Vũ đánh bại Lục Văn Tú, Chu Kiên bằng vào phòng ngự kinh người đã đánh bại Vô Gian Huyền Sư Lý Dật Phong. Ở trận thứ tám, Bạo Long Dương Đình đấu với Thanh Điện Vương Cổ Tinh Tuyết.

Cổ Tinh Tuyết đem ưu thế bản thân phát huy đến cực hạn, trong lĩnh vực Điện Trường, tốc độ của nàng tiếp cận tốc độ ánh sáng, dòng điện bạo phá liên tiếp oanh trúng Bạo Long Dương Đình, bọt khí lôi đình cường đại làm cho da thịt đối phương bị cháy đen một mảng lớn.

Đáng tiếc, Dương Đình có phòng ngự cao hơn cả Chu Kiên, mặc kệ Cổ Tinh Tuyết công kích như thế nào cũng đều không thể làm cho Dương Đình thụ thương quá lớn, tựa hồ cảm thấy quá mất mặt, Dương Đình phát ra một tiếng rồng ngâm vang lên, Long Uy đáng sợ lan ra bốn phía, ở vào trong phạm vi của Long Uy, tốc độ của Cổ Tinh Tuyết bị suy giảm không ít, Long Uy tuy không cách nào làm suy yếu Điện Trường lĩnh vực, nhưng lại có thể áp chế chân nguyên cùng thân thể của Cổ Tinh Tuyết, đây là thứ khó phá giải đấy.

Vào thời điểm này, Điện Trường lĩnh vực ngược lại chính là nhược điểm của Cổ Tinh Tuyết, nếu như nàng có được nhiều cường đại lĩnh vực khác thì may ra còn có thể mượn lĩnh vực chi lực chống lại Long Uy của Dương Đình, mà Long Uy này lại tựu tương đương với lĩnh vực của Dương Đình.

Tốc độ đại giảm, Cổ Tinh Tuyết chỉ có thể chèo chống trong chốc lát thì đã thảm bại tại trên tay Bạo Long Dương Đình.

Vòng đấu thứ 15 tuy còn chưa kết thúc, nhưng bài danh đã rất rõ ràng rồi.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, 5 vị trí cao nhất sẽ theo thứ tự là Vô Song Vương A Cửu, Bạo Long Dương Đình, Vô Sinh đao khách Lãnh Phi Phàm, Hạ Tiểu Sơn cùng với Diệp Trần, bọn hắn cho tới bây giờ đều là những tồn tại mạnh mẽ nhất, những người khác yếu nhược hơn không ít.

Mà từ vị trí thứ sáu đến thứ mười, có lẽ theo thứ tự sắp xếp là Chu Kiên, Cổ Tinh Tuyết, Tiêu Tế Vũ, Lý Dật Phong, Yên Phi Hoa cùng với Lục Văn Tú.

Bất tri bất giác, vòng đấu thứ mười lăm đã chấm dứt.

Ở vòng đấu thứ mười sáu, trận chiến thứ ba, Lãnh Phi Phàm đấu với Hạ Tiểu Sơn.

Thắng bại của trận chiến này có thể tiến thêm một bước để xác định 5 bài danh đầu tiên, nếu như Hạ Tiểu Sơn bị đánh bại bởi Lãnh Phi Phàm, như vậy bài danh tối đa của hắn là thứ tư, bởi vì thực lực của Vô Song Vương A Cửu tất nhiên là ở phía trên hắn, hơn nữa chiến thắng hắn còn có Diệp Trần cùng Lãnh Phi Phàm, như vậy cũng đã có ba người, ngược lại, nếu hắn có thể thắng được Lãnh Phi Phàm thì sẽ có cơ hội được sắp xếp đến bài danh thứ ba, Lãnh Phi Phàm tối đa sắp xếp đến vị trí thứ tư, dù sao nếu ngay cả Hạ Tiểu Sơn mà hắn đều chiến thắng không được thì khẳng định không có cách nào chiến thắng được Diệp Trần.

Bành bành bành bành bành bành...

Chiến đấu ngay từ đầu trận đã tiến vào gay cấn, đao khí cùng quyền kình không ngừng trùng kích vào nhau.

"Lưu Tinh Ba Động quyền!"

Hạ Tiểu Sơn thi triển ra đệ tam thức Ba Động quyền làm quấy rầy tiết tấu của Lãnh Phi Phàm.

"Tu La trảm!"

Lãnh Phi Phàm mặt không đổi sắc, trường đao giơ cao khỏi đỉnh đầu rồi bổ xuống một đao, một đao kia vô kiên bất tồi, khí thế to lớn như một ngọn núi, ánh đao đáng sợ mang đến cho người ta một loại ảo giác như phân khai Thiên Địa, chặt đứt Âm Dương.

Phốc Phốc!

Lưu Tinh Ba Động quyền của Hạ Tiểu Sơn lập tức bị phá toái.

"Thật là lợi hại!"

Ánh mắt trở nên ngưng trọng, Lãnh Phi Phàm làm cho Hạ Tiểu Sơn có cảm giác dị thường nguy hiểm, hắn hoàn toàn bất đồng cùng Diệp Trần, khí chất của Diệp Trần là lăng lệ ác liệt, có khe hở vô cùng khăng khít, ở trước mặt hắn cần phải cẩn thận từng li từng tí vì e sợ bị tìm được sơ hở, cho nên Hạ Tiểu Sơn có cảm giác không thể buông lỏng, chỉ có Sát Ý Ba Động quyền mới có thể để cho hắn toàn lực ứng phó. Còn khí chất của Lãnh Phi Phàm chính là khí chất thiên chuy bách luyện, từng chiêu từng thức đều vô cùng đơn giản, mọi thứ từ phức tạp đều được hóa giải thành đơn giản, sát ý bình thường căn bản không thể nào lay động được tâm thần của đối phương.

"Xem ra, cần phải trực tiếp tung ra Sát Ý Ba Động quyền rồi."

Cơ bắp nhúc nhích, Hạ Tiểu Sơn biến thành một thanh niên cơ bắp khoa trương khoẻ mạnh, mỗi một tấc huyết nhục trên người hắn, mỗi một sợi lông tóc hay thậm chí là tay áo tung bay, đều ẩn chứa sát ý khủng bố đến cực điểm, một quyền oanh ra, tất cả sát ý đều nương theo quyền kình oanh kích đi ra ngoài, giờ khắc này, hắn đã tiến vào đến Vô ngã Vô thân cảnh giới, so với Vô Ngã cảnh giới bình thường càng huyền ảo và hung hiểm hơn bội phần.

Crackkkk!

Mặt đất dưới chân hắn liền xuất hiện một vết rách, rất nhanh, cái vết rách này đã bành trước ra lớn hơn, còn hai tay Lãnh Phi Phàm cũng đồng dạng bành trướng tạo ra từng đạo lưu quang màu đỏ, lưu quang theo hai tay hắn tiến vào bên trong trường đao.

Sau một khắc, trường đao đột nhiên biến lớn, từ dài hơn một mét đã dài ra đến trăm thước, thế nhưng chuôi đao lại không biến lớn thô ráp như phần lưỡi, cầm trong tay cự đao, Lãnh Phi Phàm bước lên một bước rồi vung đi ra ngoài.

Không ai có thể hình dung nổi một đao kia kinh khủng đến bực nào, huy hoàng đến cỡ nào, một đao kia hệt như lưu tinh vạch phá Tinh Không yên tĩnh, cũng giống như một ngôi sao bị bạo tạc mà hình thành nên hào quang vô tận vậy. Tại dưới một đao kia, sát ý do Hạ Tiểu Sơn phát tán ra đều tựa hồ bị cuốn ngược trở về.

Xoạt!

Vết đao cực lớn xỏ xuyên qua trên không trung của đài tỷ võ làm cả người Hạ Tiểu Sơn bị bạo liệt ra.

Vô Sinh Tu La Trảm!

Đây là một siêu cường sát chiêu của Lãnh Phi Phàm.

"Cái gì, một đao miểu sát Hạ Tiểu Sơn, ngay cả Diệp Trần cũng đều phải dùng 2 kiếm mới làm được."

"Vô Sinh Tu La Trảm, quả thật là vô sinh mệnh."

Giờ này khắc này, mọi người rốt cục đã kiến thức được thực lực chân chính của Lãnh Phi Phàm, cường đại như Hạ Tiểu Sơn mà đều bị một đao miểu sát, tại phía dưới một đao kia, căn bản không có một đường nhỏ nào để né tránh, bởi vì một đao này đều đem toàn bộ khí cơ cuốn ngược trở lại, đao thế mãnh liệt có thể khóa chặt lấy tánh mạng đối phương rồi.

"Đúng là thiên chuy bách luyện, kinh nghiệm chiến đấu của hắn chỉ sợ là đã gấp 10 lần ta a!"

Từ trong một đao kia, Diệp Trần đã thấy được vô số thông tin, chứng kiến rõ ràng từ lúc Lãnh Phi Phàm vung đao, từ nhược đến cường, kinh nghiệm chiến đấu cả đời của Lãnh Phi Phàm…, nhiều vô số kể, dưới tình huống bình thường, dù cho một tinh anh thiên tài có kinh nghiệm chiến đấu rất nhiều, nhưng thực sự mà nói, những cuộc chiến đấu đó vẫn không tính là chiến đấu thực sự, chỉ có loại chiến đấu mà thực lực của đối phương chênh lệch không lớn đối với mình, hai thế lực ngang nhau thì mới được cho chiến đấu, cho nên, phần lớn mọi người trải qua thân kinh bách chiến tối đa chừng mấy trăm trận, còn Lãnh Phi Phàm thì đoán chừng hắn đã thân kinh cả ngàn trận chiến rồi.