Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 1496: Cảnh giới kiếm đạo chí cao




Xếp bằng ở đỉnh Tam Giới Sơn, Diệp Trần vẫn không chút lay động, nhập định tiến vào trong cấp độ sâu nhất.

Chí Tôn truyền thừa sẽ vì người tiếp thụ mà phân định, một số người chỉ có thể đạt được một bộ phận nhỏ của tinh túy võ học, một số người khác lại có thể nhận được một bộ phận lớn tinh túy võ học. Theo lẽ thường mà nói, ngộ tính càng cao thì độ hoàn hảo tiếp nhận truyền thừa cũng càng cao, đương nhiên, còn có một loại tình huống, đó chính là người tiếp nhận truyền thừa có võ đạo tương đồng cùng chủ nhân truyền thừa võ đạo, thậm chí giống hệt nhau, như thế, nói không chừng sẽ có thể tiếp nhận truyền thừa một cách trọn vẹn.

Tam Giới Chí Tôn võ đạo tất nhiên không giống với võ đạo mà Diệp Trần theo đuổi, bất quá Diệp Trần cũng không muốn nhận truyền thừa nguyên vẹn của Tam Giới Chí Tôn, mà chủ yếu là lý giải võ đạo của đối phương, đã đến cảnh giới này của Diệp Trần, việc khổ luyện đã không có bao nhiêu tác dụng nữa, có đôi khi, chỉ một cái lĩnh ngộ thôi nói không chừng cũng phải phải vượt qua mấy nghìn năm khổ tu mới có thể luyện thành.

Thiên Giới sát quyền!

Địa Giới Sát Quyền!

Nhân Giới Sát Quyền!

Trong đầu, ba loại quyền pháp của Tam Giới Chí Tôn không ngừng lưu chuyển.

Thiên Giới sát quyền, Diệp Trần đã có thể lĩnh ngộ, nếu không cũng sẽ không dễ dàng xông qua cửa khẩu Thiên Giới được, bất quá Diệp Trần cũng biết rằng bản thân mình vẫn còn rất kém. Thiên Giới sát quyền có thể mạnh mẽ, có thể yếu, tại thời điểm mạnh, thậm chí còn mạnh mẽ hơn so với Nhân Giới Sát Quyền, điểm lĩnh ngộ này của mình hoàn toàn không đáng để nhắc tới, mà để lĩnh ngộ được tinh túy của Tam Giới sát quyền, võ giả nhất định phải bắt đầu từ Thiên Giới sát quyền, bởi vì Thiên Giới sát quyền có chủ ý trước tiên phải làm vững chắc nhân tâm, nếu tâm không đủ mạnh thì liền không cách nào khống chế được Tam Giới sát quyền.

"Để đạt đến cấp độ Chí Tôn cần phải có đầy đủ Tâm Lực mới có thể vượt qua."

Không có bất kỳ lý do nào, trong đầu Diệp Trần bất chợt hiện lên một cái ý niệm như vậy.

Trong quá khứ, Diệp Trần cho rằng tu tâm chính là tu ý chí, tâm mạnh mẽ tức là ý chí mạnh mẽ, nhưng hiện tại, Diệp Trần không cho là như vậy nữa rồi. Tâm, là thứ có cấp độ càng thâm sâu hơn, nó là thứ rất hư vô mờ mịt, so với Linh Hồn càng mờ ảo hơn nhiều. Linh Hồn mạnh mẽ, ý chí mạnh mẽ vẫn không có nghĩa là sẽ có được tương lai hùng vĩ, nhưng khi tâm mạnh mẽ thì chí ít sẽ có cái hy vọng này. Một sinh mệnh sau khi đã có được tư duy, kỳ thật cũng sẽ có lý tưởng cùng tâm nguyện, nếu là một người có thiên phú dị bẩm nhưng trời sinh hắn lại không có lòng háo thắng, như vậy tương lai của hắn tất nhiên là có hạn chế.

Lòng có bao nhiêu, tương lai liền lớn đến bấy nhiêu.

Tâm vô hạn, tương lai cũng liền vô hạn.

Nghĩ thông suốt điểm này, trên người Diệp Trần liền sinh ra kịch liệt biến hóa, lúc này Diệp Trần vẫn là Diệp Trần như lúc trước, nhưng ở trước mặt của hắn lại xuất hiện một cái đại môn đang mở rộng, đi vào đại môn này sẽ có thể bước về phía điểm nhân sinh chí cao.

Thời gian như dòng nước trôi qua, trên đỉnh Tam Giới Sơn, Diệp Trần vẫn một mực ngồi xếp bằng ở đó mà không hề lay động.

Bất quá nếu có người đang nơi đây, chắc chắn sẽ phát hiện ra, xung quanh Diệp Trần có sinh ra rất nhiều chiết xạ, những thứ chiết xạ này cũng không phải là chiết xạ như các loại ánh sáng đơn thuần, mà là nội tâm chiết xạ, thời gian dần trôi qua, chiết xạ càng ngày càng mạnh hơn, bắt đầu có kiếm pháp chiết xạ ra, những thứ kiếm pháp này cũng có mạnh có yếu, “yếu” thì vẻn vẹn tương đương với kiếm pháp của người bình thường, “mạnh” thì hầu như có thể so với Chí Tôn.

Tâm sẽ có biến hóa, nói cách khác, Tâm Lực mạnh hay yếu đều sinh ra chấn động, chấn động nhẹ thì tất nhiên uy lực là thấp nhất, chấn động mạnh tức là sẽ có thể phát huy ra năng lực mạnh đến không thể tưởng tượng được.

Chỗ lợi hại của Thiên Giới sát quyền nằm ở chỗ có thể đem chấn động của tâm duy trì tại một trục thẳng đứng và tương đối cao, để cho chấn động có thể tăng lên vô hạn, về phần có thể tăng lên bao nhiêu thì còn phải nhìn xem cảnh giới trong lòng của ngươi có thể đi lên bao xa.

Oanh!

Đột ngột, một góc Tam Giới Sơn bị đánh bạo tạc.

Sau một khắc, góc Tam Giới Sơn bị đánh vỡ kia lập tức khôi phục, dường như đây chẳng qua chỉ là ảo giác.

"Vạn vật đều không có gì rõ ràng, là thực cũng tốt, giả cũng tốt, cũng không cần phải là trọng yếu, mà quan trọng chính là, đó có phải là suy nghĩ trong lòng mình hay không."

Chậm rãi, Diệp Trần đứng người lên.

Tu vi Diệp Trần vẫn không có tăng lên chút nào, nhưng Diệp Trần bây giờ đã nguy hiểm hơn vô số lần so với Diệp Trần trong quá khứ, người tuy rằng đang đứng ở nơi đó, nhưng lại tựa hồ như đang cách đó vô số không gian, mộng ảo cùng hiện thực, thật thật giả giả…đã trở nên vô cùng khó phân biệt, muốn chạm đến nhưng không thể nào chạm được.

Giờ khắc này, Diệp Trần đã đạt đến tình trạng Tâm Kiếm, cảnh giới chí cao của Kiếm Đạo.

Kiếm Đạo cảnh giới tầng thấp nhất chính là “Trong tay không Kiếm, trong Tâm có kiếm”, cao hơn một bậc chính là “Trong tay không Kiếm, trong Tâm không kiếm”, để tăng lên một bậc là ngàn vạn khó khăn. Đương nhiên, đã đến tình trạng Sinh Tử Cảnh bát trọng thiên, trên cơ bản tất cả mọi người đều đã có cấp độ cảnh giới rất cao, vì vậy cảnh giới có mạnh mẽ lên thì bản thân cũng mạnh mẽ hơn không bao nhiêu, đây cũng chính là nói, không phải Kiếm Đạo cảnh giới của ngươi tăng lên là có thể dễ dàng đánh bại được người khác, bởi vì có rất nhiều nhân tố ảnh hưởng đến thực lực, Kiếm Đạo cảnh giới chỉ là một bộ phận trong đó mà thôi.

Nhưng Tâm Kiếm lại không giống như vậy, đây là cảnh giới chí cao của Kiếm Đạo, ngay cả những Chí Tôn cũng đều chưa hẳn có thể đơn giản nắm giữ được Kiếm Đạo cảnh giới.

Tâm Kiếm không hề cố chấp tại “sự thật” hay “hư ảo”, không hề cố chấp tại “thực” hay “giả”, tại một trình độ nhất định, nó đã vượt ra khỏi Thiên Đạo, có thể sánh ngang cùng Thiên Đạo rồi.

Nhưng điều mà Diệp Trần không biết chính là, “tâm cường đại” thật ra chính là mấu chốt để trở thành Chân Thần, bởi vì chỉ có Tâm mới có thể siêu thoát Thiên Đạo, mới có thể không bị Thiên Đạo trói buộc đến phút cuối cùng.

Đương nhiên, hiện tại Diệp Trần chẳng qua chỉ là mới tiến vào cảnh giới Tâm Kiếm, vẫn chưa đủ để sánh ngang cùng Thiên Đạo, cho dù là Tam Giới Chí Tôn đi nữa cũng đều không thể khiêu chiến với Thiên Đạo, nếu như có thể khiêu chiến thì hắn chính là Chân Thần rồi.

"Tâm mạnh như thế nào thì kiếm pháp liền sẽ mạnh như thế."

Rút Phi Thiên kiếm ra, Diệp Trần thi triển ra Ngũ Hành Kiếm Pháp.

Ông ông ô...ô...n...g!

Kiếm quang tràn ngập ra khắp nơi, quy tắc Tam Giới Sơn dần dần bị kiếm quang vặn vẹo, bất quá bởi vì Tam Giới Sơn chính là Tam Giới Chí Tôn biến thành, tâm lực lượng càng cường đại hơn, Ngũ Hành Kiếm Pháp cũng chỉ vừa vặn có thể thoáng vặn vẹo nó mà thôi. Ngược lại, nếu như nơi đây là ngoại giới thì chỉ sợ Ngũ Hành Kiếm Pháp ẩn chứa Tâm lực lượng sẽ có thể đơn giản vặn xoắn quy tắc.

"Ngũ Hành trảm!"

Hít sâu một hơi, Diệp Trần bỗng thi triển ra Ngũ Hành trảm, chỉ thấy một đạo ngũ thải kiếm mang điên cuồng bổ ra, trong lúc nhất thời, đỉnh Tam Giới Sơn tỏa ra sấm sét vang dội, thời không bị nghiền nát, có cảm giác giống như lúc này đang tại thời đại mà Như Lai phật tổ đến vùng Hỗn Độn để tạo ra các vì tinh tú vậy.

"Không thể tưởng được hắn đã lĩnh ngộ được tâm lực lượng nhanh như vậy, đích thật là thiên tài bất thế."

Một bên, thân ảnh người trung niên biến ảo ra, khẽ gật đầu.

Thi triển xong một kiếm này, kiếm thế trên người Diệp Trần giống như đã “trút giận” lên một quả bóng da bình thường vậy, sau đó lập tức suy nhược xuống, hắn dù gì cũng chỉ mới tiến vào cảnh giới Tâm Kiếm nên tâm lực lượng vẫn chưa ổn định.

"Trách không được Thiên Ý Cầm Nã Thủ lại không lường được như vậy, trong đó tất nhiên có ẩn chứa cường đại Tâm Lực, đã có thể dùng để thay thế Thiên Tâm rồi. Khi đó, tất nhiên không gì là không thể làm được, bất quá so với Tam Giới sát quyền thì đoán chừng nó yếu nhược hơn rất nhiều, chẳng qua chỉ là Tam Giới sát quyền thực sự ta còn chưa được thấy qua."

Diệp Trần rất rõ ràng, Tam Giới sát quyền thập phần hung hiểm, không xuất ra thì thôi, chỉ cần vừa xuất ra là muốn đoạt mạng đối phương. Quyền pháp, quyền kình đã hóa thành một cỗ sát khí Bất Diệt và vĩnh hằng

Thiên Giới sát quyền, Diệp Trần đã nhập môn sơ khởi, nhưng lại có thể ngộ ra Tâm Kiếm, cảnh giới chí cao của Kiếm Đạo.

Kế tiếp chính là Địa Giới Sát Quyền cùng Nhân Giới Sát Quyền.

Địa Giới Sát Quyền là lực lượng cực hạn, đầu tiên cần phải nhận thức về tồn sự tại của lực lượng, sau đó đem Thiên Địa lực lượng hóa thành lực lượng của mình và tấn công mạnh vào địch nhân.

"Bước đầu tiên ta cần phải lĩnh ngộ ra lực lượng áo nghĩa, như thế mới có thể “làm chơi ăn thật” a."

Nói như vậy, Thời Gian Áo Nghĩa cùng Không Gian Áo Nghĩa chính là áo nghĩa chí cao, bất quá nếu so với lực lượng áo nghĩa, thì Thời Gian Áo Nghĩa cùng Không Gian Áo Nghĩa cũng có thể bỏ xa những áo nghĩa khác, thời gian lưu động tức là có ẩn chứa lực lượng, không gian cố định cũng ẩn chứa lực lượng, lực lượng có thể nói là có mặt khắp nơi, nó chính là mối liên hệ ràng buộc của Thiên Địa Vạn Vật.

Lực lượng không chỗ nào là không có, cho nên càng rất khó lĩnh ngộ được.

Nếu như có thể ngộ ra được lực lượng áo nghĩa, nói không chừng sẽ có thể ngộ ra Thời Gian Áo Nghĩa, bởi vì giữa hai thứ có tồn tại một mối liên hệ tất yếu.