Kiếm Khách Mù

Chương 23: C23: Hoàng tuyền giới




Nữ tử có nét mặt nghiêm nghị chính là tam trưởng lão Lam Hòa đỉnh Thiên Thủy, cảnh giới Kim Đan hậu kỳ.

Lam Hòa giương đôi mắt xinh đẹp nhìn thì thấy vẫn còn khá nhiều đệm cói trống, sắc mặt nàng ta lập tức trầm xuống.

Lúc nàng ta phất tay đóng cửa đại điện lại, đệ tử đang chạy từ ngoài vào lập tức hiện lên vẻ mặt đau khổ.

Cửa này bọn họ cũng không dám gõ, cho nên bọn họ đành phải ngoan ngoãn đứng ở ngoài cửa.

Lam Hòa khẽ nhấc vạt áo lên rồi ngồi lên chiếc đệm cói.

"Ngày đầu tiên đi nghe giảng đã dám đi muộn! Thế thì cứ đứng hết ngoài cửa cho tal"

"Vào bài!"

Các đệ tử trong điện đều ngồi thẳng lưng, không ngờ Lam trưởng lão này nói được làm được thật.

Mặc kệ ngươi là đệ tử nội môn hay đệ tử ngoại môn gì, chỉ cần đi muộn thì đều không được vào.


Đồng thời trong lòng mọi người cũng có ấn tượng đầu tiên về Kiếm Tông.

"Nói được làm được!"

Lam Hòa có diện mạo rất xinh đẹp, nhưng thân là trưởng lão giảng bài, ánh mắt nàng ta luôn có một nét uy nghiêm.

Lam Hòa nhẹ giọng cất tiếng: "Chắc hẳn các ngươi đều nghĩ rằng vào tiên môn tu hành là một chuyện khiến cho người ta vô cùng hưng phấn.

"Nhưng tiết học đầu tiên mà ta giảng cho các ngươi ngày hôm nay chính là nói cho các ngươi rằng, không được dễ dàng tin vào lòng người!"

Xôn xao!

Nàng ta vừa nói ra những lời này, các đệ tử phía dưới lập tức châu đầu ghé tai nhau bàn bán, tiếng nghị luận vang lên xôn xao.

Một lúc sau, Lam Hòa nói tiếp: "Đợi các ngươi tu luyện đến một cảnh giới nhất định thì sẽ hiểu, ngày thường chúng bạn gọi nhau là bạn bè, đến thời khắc mấu chốt, chắc chắn sẽ là bỏ bạn hữu chứ không bỏ mình."

"Câu này không cần các ngươi phải hiểu ngay bây giờ, ghi nhớ trong lòng là được rồi."

Giọng của nữ tử không lớn, nhưng lại có thể làm cho tất cả mọi người trong đại điện rộng trăm trượng đều nghe thấy rõ ràng.

Sau đó, trong tay Lam Hòa chợt lóe lên ánh sáng, một miếng Ngọc Giản xuất hiện.

Lam Hòa giơ Ngọc Giản lên rồi khẽ nói: "Chắc hẳn các ngươi đều đã lấy được Ngọc Giản thuộc về mình."

"Vậy thì, bắt đầu từ hôm nay, các ngươi nhất định phải luôn luôn mang theo nó!”

"Bởi vì thứ này sẽ đi cùng các ngươi suốt đời!"

Lời này vô cùng nặng nề, nhưng mỗi một vị đệ tử đi ra từ Đại Hạ Kiếm Tông đều biết, lời nói này đại biểu cho cái gì.

"Ngọc Giản này có rất nhiều tác dụng, cái quan trọng trong tông môn chính tích điểm cống hiến."


"Điểm tích được cũng sẽ ghi lại trong Ngọc Giản, hơn nữa bên trong Ngọc Giản có chứa năng lực định vị, có thể nhìn thấy vị trí của các đệ tử đồng môn khác vào lúc cần thiết."

"Cũng có thể dùng Ngọc Giản kiểm tra vật phẩm trong Bảo Các, các trưởng lão khác giảng bài cũng có thể thông qua Ngọc Giản để quan sát."

"Tóm lại, nhất định phải giữ gìn cẩn thận miếng Ngọc Giản này! Đợi sau khi các ngươi bước vào kỳ Luyện Khí, tất nhiên có thể mở ra những công năng này của Ngọc Giản."

Tất cả mọi người đều lấy Ngọc Giản ra nhìn kỹ, không ngờ miếng Ngọc Giản nho nhỏ này lại có nhiều công năng như vậy.

Thế mà những lời Lam Hòa nói tiếp theo lại làm chấn động tam quan của tất cả mọi người!

Lam Hòa nhẹ nhàng nói: "Các ngươi có biết nơi mà chúng ta đang ở là chỗ nào không?”

Có người lên tiếng: "Khu vực phía Bắc đại lục Thanh Vân.

Người đó còn chưa nói xong, một thiếu niên khác có đôi mắt hơi đỏ trầm giọng nói: "Lãnh thổ Đại Hạ, khu vực phía Bắc đại lục Thanh Vân!"

Lúc Lam Hòa nghe thấy giọng nói này thì có vẻ hơi sửng sốt, sau khi nhìn sang thiếu niên đó thì ánh mắt nàng ta lóe lên một tia sáng tỏ. Ngôn Tình Sắc

Nàng ta nhẹ giọng nói: "Hóa ra là Trọng Lân, thiếu chủ núi Ngung Dương."

"Đúng vậy, chỗ chúng ta đang ở chính là đại lục Thanh Vân, còn đại lục Thanh Vân thì thuộc khu vực Đại Hạ."


"Vùng trời này, nơi được gọi nhân linh giới, và cũng được gọi là hạ giới."

"Nhân linh giới gồm có sáu khu vực, những khu vực khác sau này các ngươi tự mình thăm dò."

"Sở dĩ ta nói những lời này là muốn nói cho các ngươi biết rằng, ngoại trừ nhân linh giới và tiên giới ra, chúng ta còn có một giới khác nữa!"

"Hoàng tuyền giới!"

"Cũng chính vì sự tồn tại của Hoàng tuyền giới, ở nhân linh giới trong những năm tháng dài không biết hàng nghìn năm này, sẽ có rất nhiều đại năng tu sĩ đoạt xá và mang theo ký ức đời trước luân hồi chuyển thết"

Lý Tuấn Huy liền cả kinh, hắn nghĩ thầm trong lòng: "Người luân hồi ư?"

"Ở cuộc kiểm tra linh căn trước đó, chưởng luật đã từng đánh chết hai người đoạt xát"

"Bây giờ mà vẫn còn người luân hồi mang theo trí nhớ kiếp trước sao?"

"Nếu không vào tiên môn, e là cả đời cũng không biết chuyện này."