Kiếm Lai

Chương 450: Diều bay lên chim phân tán




Đã phải ở lại quận thành thêm một ngày, Trần Bình An bèn dẫn Bùi Tiền ra ngoài du ngoạn. Tại một tiệm bán diều, Trần Bình An mua cho Bùi Tiền một con diều hình chim cắt đặc sản nước Thanh Loan, giá cả không rẻ, lúc tính tiền Bùi Tiền nhìn thấy mà xót ruột.

Bùi Tiền kéo kéo tay áo Trần Bình An, chỉ vào một đống diều bươm bướm khá rẻ trong tiệm, nói rằng chúng cũng rất đẹp. Trần Bình An xoa đầu Bùi Tiền, cười bảo số tiền này không cần tiết kiệm, chuyện chi tiêu ngày thường sư phụ đã có tính toán.

Trước khi mua con diều hình chim cắt, Bùi Tiền vừa yêu thích vừa tiếc tiền, nhưng sau khi mua thì chỉ vui mừng nhảy nhót, tay nâng con diều đắt giá, cười ngoác miệng đến tận mang tai.

Trần Bình An dẫn Bùi Tiền tới mấy danh lam thắng cảnh trong quận thành, du khách đến đây nhất định phải đi một lần... có miếu thành hoàng, chùa tháp rừng bia, một ngôi nhà cũ của tể tướng tiền triều. Một buổi sáng cứ nhàn nhã trôi qua như vậy.

Vào giữa trưa, Trần Bình An dẫn Bùi Tiền đến một quán ăn nhỏ dùng bữa, ăn ngon giá rẻ, chỉ là hơi cay. Bùi Tiền ăn đến mồ hôi đầy đầu, che mờ cả mắt, nhưng vẫn hạ đũa như bay.

Đến lúc ba món ăn trên bàn không còn lại bao nhiêu, Bùi Tiền mồ hôi như mưa lau gương mặt đen nhẻm một cái, đột nhiên phát hiện Trần Bình An đã bỏ đũa xuống, cười cười nhìn mình, khiến cô hơi xấu hổ. Tướng ăn của mình hơi khó coi, sau này phải kiềm chế một chút, nếu không đi ra bên ngoài hành tẩu giang hồ sẽ làm sư phụ mất mặt.

Trở về nhà trọ tiên gia, Trần Bình An giúp cô bé tìm một nơi trống trải ở Bách Hoa Uyển, Bùi Tiền bắt đầu thả diều.

Trần Bình An ngồi trên ghế dài trong đình nghỉ mát, nhìn cô bé gầy gò chạy nhanh và con diều bay bổng theo gió, nhâm nhi một bình rượu hoa quế còn lại không nhiều trong vật một thước, tâm cảnh an bình.

Bùi Tiền quay đầu lớn tiếng hỏi:

- Sư phụ, có muốn thả diều không?

Trần Bình An xua tay, Bùi Tiền tiếp tục ba chân bốn cẳng chạy như bay.

Khu vườn của Bách Hoa Uyển, tranh nhau khoe sắc, đẹp không tả xiết.

Thôi Đông Sơn cũng dẫn Tùy Hữu Biên tới đình nghỉ mát. Hắn chắp tay thi lễ với Trần Bình An, sau đó khoanh chân ngồi trên ghế dài, dựa lưng vào cột đình sơn đỏ.

Tùy Hữu Biên lại không ngồi xuống, nói:

- Trần Bình An, ta dự định rời khỏi nơi này, đi tới Ngọc Khuê tông Đồng Diệp châu trước thời hạn.

Trần Bình An không cảm thấy bất ngờ, gật đầu nói:

- Trên đường cẩn thận.

Tùy Hữu Biên yên tĩnh chờ đoạn tiếp theo, nhưng sau khi Trần Bình An thốt ra bốn chữ này, lại giống như đã nói hết tất cả. Tùy Hữu Biên lạnh mặt, không rời khỏi đình nghỉ mát, cũng không mở miệng nói chuyện. Bầu không khí trở nên lúng túng.

Trần Bình An nhìn Thôi Đông Sơn. Người sau hiểu ý, dùng phi kiếm màu vàng vẽ một vòng lớn quanh đình nghỉ mát, ngăn cách ra một thế giới nhỏ, đề phòng trong ngoài nhà trọ nhìn lén.

Mặc dù không phải là thế giới nhỏ danh xứng với thực, chưa chắc đã ngăn được địa tiên quan sát núi sông, nhưng nếu có chuyện như vậy xảy ra, Thôi Đông Sơn sẽ có cảm ứng. Tiện tay đánh chết Kim Đan Nguyên Anh rắm chó của một nước Thanh Loan nho nhỏ, có khó khăn gì?

Lúc này Trần Bình An mới nói:

- Tùy Hữu Biên, vậy ta sẽ nói vài lời thiết thực gây mất hứng, dù ngươi có thích nghe hay không vẫn phải nghe hết. Đầu tiên, Si Tâm kiếm là cho ngươi mượn, phải trả lại, còn có miếng trảm long đài kia cũng phải trả tiền. Thứ hai, gia nhập hộ tịch của vương triều Đại Ly là chuyện mà ngươi và ta đã ước định trước, không thể nuốt lời. Cho nên trước khi ngươi rời khỏi Bảo Bình châu, phải để Thôi Đông Sơn xác định chuyện này, không thể ngoảnh mặt bỏ đi.

- Thứ ba, tranh cuộn ta sẽ giữ lại. Nhưng một khi ngươi từ võ phu thuần túy chuyển thành kiếm tu, tiền đồng kim tinh có thể tiếp tục giúp ngươi đi ra khỏi tranh cuộn hay không, chuyện này cả ngươi và ta đều không xác định được. Cho nên trên đường xuôi nam ngươi phải cẩn thận, không thể làm việc tùy hứng. Đến Ngọc Khuê tông rồi, càng phải kiềm chế tính tình của ngươi. Làm kiếm tu, luyện kiếm là tu hành, nhưng tu hành không chỉ có luyện kiếm.

Tùy Hữu Biên nhìn Trần Bình An, chậm rãi gật đầu.

Thôi Đông Sơn lau khóe mắt một cái, giả vờ nghẹn ngào nói:

- Cảm động lòng người, nếu ta là nữ nhân có một chút lương tâm, sẽ không đi nữa.

Hắn quay đầu nhìn con diều trên không bên ngoài đình, cảm khái nói:

- Thế nhân nói rằng thần tiên thật tiêu dao, ta lại nói rằng chỉ ước làm uyên ương, không ước làm thần tiên.

Tùy Hữu Biên im lặng không nói gì.

Trần Bình An nói:

- Lộ phí trên đường chuẩn bị xong rồi chứ? Chắc là không, trên đoạn đường này các ngươi cũng không có công việc kiếm tiền. Vậy ta chuẩn bị cho ngươi hai túi tiền là được, một túi vàng bạc thế tục, một túi tiền hoa tuyết. Tiền tiểu thử thì chính ta cũng không còn lại mấy đồng, tiền cốc vũ thì càng không có đồng nào.

- Lần này ngươi xuôi nam tới Đồng Diệp châu, không thể ăn xài phung phí. Trên đường đi lựa chọn thuyền tiên gia và tuyến đường, không chừng còn phải tính toán kỹ càng. Không thể ở phòng đắt đỏ, tránh đi được một nửa lại phải cuốc bộ thật xa, như vậy dễ gây trở ngại.

Hắn đột nhiên thay đổi chủ ý, nói:

- Ngươi có thể tới thành Lão Long một chuyến, tìm Phạm Nhị, cứ nói ta đáp ứng ngươi, để hắn cho ngươi mượn tiền.

Trần Bình An giơ một bàn tay lên, nói:

- Nhiều nhất năm đồng tiền cốc vũ, nhiều nhất năm đồng.

Khóe miệng Tùy Hữu Biên hơi nhếch lên, vẫn không nói gì.

Trần Bình An cho rằng cô đang chế giễu mình keo kiệt, liền bực bội nói:

- Không có thương lượng, nhiều nhất chỉ có thể mượn Phạm Nhị năm đồng.

Tùy Hữu Biên gật đầu nói:

- Được.

Thôi Đông Sơn ngẫm nghĩ, cũng không chen vào việc của người khác, làm Thiện Tài đồng tử thay Trần Bình An. Trong chuyện nhỏ, đệ tử đáng thương hắn khó thoát vận mệnh làm túi tiền, giúp tiên sinh nhà mình ôm đồm nhiều việc cũng không sao. Nhưng trong chuyện lớn liên quan đến sinh ly tử biệt này, vẫn giao cho tiên sinh tự xử lý đi.

Có điều trong tay Thôi Đông Sơn vẫn đột ngột xuất hiện hai túi tiền. Hắn ném túi tiền cho Tùy Hữu Biên, sau đó quay đầu cười nói với Trần Bình An:

- Lát nữa tiên sinh trả lại cho học trò.

Trần Bình An đương nhiên không có dị nghị.

Trần Bình An và Tùy Hữu Biên đều là người không thích dài dòng, cho nên tiếp theo thật sự không còn gì để nói nữa.

Tùy Hữu Biên xoay người rời khỏi đình nghỉ mát, Thôi Đông Sơn liền triệt tiêu cấm chế màu vàng kia. Tùy Hữu Biên đi thẳng xuống bậc thềm, cũng không quay đầu. Thôi Đông Sơn thấy vậy tấm tắc thành tiếng, thật là một cô ả phá của và nhẫn tâm.

Có điều tiếp theo hắn lại hiểu ngầm cười, nhắm mắt, hai tay nắm lại, bắt đầu đếm, mỗi lần mặc niệm một con số đều vươn một ngón tay ra. Lúc hắn vừa đếm tới mười, hai nắm tay mở ra, Bùi Tiền đã chạy như bay đến đình nghỉ mát, thở hồng hộc nói:

- Sư phụ, Tùy tỷ tỷ nói muốn ngài tiễn tỷ ấy một đoạn đường, đến cửa nhà trọ là được, không cần tiễn xa.

Thôi Đông Sơn cười ha hả, nháy mắt với Trần Bình An.

Trần Bình An cảm thấy đây là chuyện thường tình của con người, bèn bước nhanh theo Tùy Hữu Biên đã dần dần đi xa.

Sau khi Trần Bình An theo kịp Tùy Hữu Biên, hai người vẫn không nói gì. Đến cửa nhà trọ, phía sau là hai thần giữ cửa vẽ màu cao bằng thân người dán trên cửa chính.

Tùy Hữu Biên dừng bước, Trần Bình An cũng dừng theo. Tùy Hữu Biên ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời xanh biếc trong vắt, nhẹ giọng nói:

- Có phải trước giờ luôn cho rằng ta phiền phức, vì vậy khi ta nói muốn đi, ngươi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Trần Bình An quay đầu nhìn bên mặt Tùy Hữu Biên, cười nói:

- Đừng luôn nghĩ về người khác xấu như vậy.

Không thể phủ nhận, Tùy Hữu Biên là một cô gái dung nhan rất đẹp, nhất là khi thỉnh thoảng vẻ mặt của cô không còn lạnh giá, giống như hoa quỳnh sớm nở tối tàn.

Không biết trong giang hồ, Tùy Hữu Biên có gặp được nam tử mà mình ngưỡng mộ hay không? Tại Ngọc Khuê tông Đồng Diệp châu, liệu có người sẽ trở thành tình lữ thần tiên của cô hay không? Nếu như có, chắc là một vị kiếm tu trẻ tuổi tài hoa kinh người?

Trần Bình An rất tò mò, cũng rất mong đợi lần sau gặp lại ở Bảo Bình châu, có thể thấy cô và người khác đứng kề vai chào hỏi mình.

Nghĩ đến những hình ảnh rất khó tưởng tượng nhưng lại thú vị này, Trần Bình An không nhịn được bật cười.

Tùy Hữu Biên quay đầu, nghi hoặc hỏi:

- Ngươi cười cái gì?

Trần Bình An không dám nói ra lời thật lòng, cảm thấy hơi vô lễ cợt nhả. Da mặt Tùy Hữu Biên  vốn mỏng, tính tình lại nóng nảy, một cuộc ly biệt đưa tiễn tốt đẹp như vậy, cũng đừng biến thành kết quả phải chịu một hai kiếm của cô. Hắn chỉ nói:

- Bảo trọng.

Tùy Hữu Biên bước nhanh rời đi, bỏ lại cho Trần Bình An một câu, là một câu nói hùng hồn nhưng giọng điệu lại nhẹ nhàng:

- Ta sẽ nhanh chóng trở thành kiếm tiên năm cảnh giới cao.

Đi đến cuối đường lớn, Tùy Hữu Biên quay đầu nhìn, đã không thấy bóng dáng của Trần Bình An, chỉ có hai thần giữ cửa vẽ màu.

Cô khẽ mỉm cười, từ đấy rời đi.

Giống như đã hẹn trước, Tùy Hữu Biên vừa đi, Lư Bạch Tượng cũng tới chào từ biệt. Hắn nói là muốn đi dạo một vòng tất cả chùa lớn ở nước Thanh Loan, bao gồm cả chùa Bạch Thủy, sau đó đi tới nước Khánh Sơn và nước Vân Tiêu xung quanh một chút. Chắc vài năm sau mới có thể đến quận Long Tuyền quê nhà của Trần Bình An.

Trần Bình An ngồi trong phòng, liếc nhìn Thôi Đông Sơn. Người sau vội vàng giải thích:

- Không liên quan đến học trò. Nếu học trò nói dối, sẽ dùng ngũ lôi chính pháp đánh chết chính mình.

Lư Bạch Tượng cười nói:

- Quả thật không liên quan đến Thôi tiên sinh, là chính ta muốn đi một mình, giống như năm xưa ở đất lành Ngẫu Hoa, thỏa thích nhìn ngắm núi sông xinh đẹp. Hi vọng trong vòng ba năm, ngoại trừ bước vào cảnh giới thứ bảy, còn có thể đạt đến cảnh giới Viễn Du, có thể ngự gió đi xa giống như luyện khí sĩ, nhìn khắp cảnh tượng tuyệt mỹ trên núi. Sau đó Lư Bạch Tượng sẽ an phận thủ thường, ngoan ngoãn dùng thân phận tùy tùng đi theo cống hiến cho ngài.

Trần Bình An vừa trả cho Thôi Đông Sơn hai túi tiền, lúc này lại phải bỏ tiền, vừa bực vừa buồn cười nói:

- Nói đi, muốn mượn ta bao nhiêu tiền lộ phí?

Lư Bạch Tượng cười ha hả, nói:

- Không cần tiền thần tiên, mượn ít bạc là được.

Có điều Trần Bình An vẫn đưa cho hắn hai túi tiền, dặn dò:

- Một đồng tiền làm khó kẻ anh hùng, túi tiền hoa tuyết này vẫn cầm đi, phòng khi cần đến.

Lư Bạch Tượng cũng không từ chối, cầm lấy tiền, đột nhiên tự giễu nói:

- Nếu ta vừa ra cửa đã chết ở bên ngoài, chẳng phải là rất khó xử.

Trần Bình An cười nói:

- Ngươi rất nhanh sẽ là võ phu cảnh giới thứ bảy, tính tình lại không nóng nảy, hai thứ này đủ cho ngươi hoành hành ở Bảo Bình châu rồi.

Lư Bạch Tượng đứng dậy cáo từ, ôm quyền nói:

- Vậy thì tạm biệt.

Trần Bình An ôm quyền đáp lễ:

- Tạm biệt.

Sau đó Trần Bình An lại trêu chọc:

- Đây là thế giới Hạo Nhiên, không phải đất lành Ngẫu Hoa, ngươi đừng chơi đùa ra một Ma giáo nữa.

Thôi Đông Sơn chen ngang nói:

- Lư Bạch Tượng không phải là người của tiên gia trên núi, môn phái giang hồ lập giáo xưng tổ thì không sao cả.

Bùi Tiền đột nhiên gọi:

- Tiểu Bạch, ngươi chờ ta một lát.

Sau đó cô xoay người, cầm túi thơm mà Quế phu nhân tặng, từ bên trong lấy ra một đồng tiền hoa tuyết, chạy đến trước người Lư Bạch Tượng, hạ lệnh:

- Tiểu Bạch, đưa tay ra!

Lư Bạch Tượng cười mở rộng bàn tay. Bùi Tiền vỗ đồng tiền hoa tuyết kia vào tay của hắn, trịnh trọng nói:

- Tiểu Bạch, tặng cho ngươi. Lễ không nhẹ, tình nghĩa càng nặng.

Lư Bạch Tượng cầm đồng tiền hoa tuyết kia, biết cô bé này có thể chủ động lấy ra một đồng tiền thần tiên, hơn nữa còn là tặng chứ không phải cho mượn, tình nghĩa thật sự không nhẹ. Hắn mỉm cười nói:

- Yên tâm, mấy năm tới ta du lịch giang hồ, sẽ giúp ngươi để ý một chút đồ tốt, xem có thể kiếm tới tay hay không, lần sau gặp lại sẽ tặng cho ngươi làm quà gặp mặt.

Bùi Tiền gật đầu, nghiêm túc nói:

- Chơi thì chơi, nhưng nhất định đừng trì hoãn luyện võ. Con đường tập võ là chèo thuyền ngược dòng, không tiến thì sẽ lùi. Phải học theo ta, mỗi ngày đi thế chép sách, luyện tập kiếm thuật đao pháp, cần cù chăm chỉ, sức yếu thì phải lo trước.

Lư Bạch Tượng tươi cười đưa tay xoa đầu Bùi Tiền, đáp ứng:

- Biết rồi.

Bùi Tiền linh hoạt tránh khỏi bàn tay của hắn, oán giận nói:

- Làm vậy sẽ không cao được.

Cô quay đầu cười rạng rỡ nói với Trần Bình An:

- Sư phụ xoa đầu thì không sao.

Lư Bạch Tượng cười vui vẻ, cuối cùng nhìn thiếu niên áo trắng bắt chéo chân ngồi bên cạnh Trần Bình An. Thôi Đông Sơn nâng một tay lên, ra hiệu cho Lư Bạch Tượng thu lời vào bụng, dứt khoát nói:

- Hai ta đều là đàn ông, đừng dây dưa lề mề nữa.

Lư Bạch Tượng tiêu sái rời đi.

Trong phòng yên tĩnh không tiếng động.

Trần Bình An hỏi:

- Ta có cần chuẩn bị một chút không? Kế tiếp là Chu Liễm hay Ngụy Tiện?

Thôi Đông Sơn chỉ vào mình.

Bùi Tiền nhăn nhó, cố gắng nhịn cười.

Thôi Đông Sơn nhón lấy một quả táo, gập ngón tay búng ra, chuẩn xác đập trúng trán Bùi Tiền.

Bùi Tiền khom người chụp được quả táo, lần này không dám ăn, chỉ sợ Thôi Đông Sơn lại dùng chuyện yêu tinh quỷ quái gì đó để hù dọa. Cô bỏ lại vào đĩa nhỏ trên bàn, sau đó ngồi bên cạnh Trần Bình An.

Trần Bình An hỏi:

- Không đi xem Phật Đạo tranh luận nước Thanh Loan sao?

Thôi Đông Sơn lắc đầu, tiết lộ thiên cơ:

- Người bình thường chỉ có thể nhìn thấy hai nhóm người tranh cãi ở trọng địa kinh sư, đám mũi trâu thối và lão lừa trọc chỉ vào mặt nhau mắng tới mắng lui, chẳng có gì thú vị. So đấu thật sự là giữa hai người, Phật tử chuyển thế ở chùa Bạch Thủy, cùng với quán chủ Bạch Vân quán ở kinh thành nước Thanh Loan. Một người từng là cao tăng đại đức nổi tiếng đã lâu, đời này ngộ tính cũng rất cao. Một người là đạo sĩ trung niên không có lai lịch gì, chỉ biết đọc sách, hơn nữa sách nào cũng đọc thông suốt.

- Hai người này luận đạo, mặc dù không nhiều người chú ý, nhưng mỗi người đều là phiền phức không nhỏ. Thư viện Quan Hồ, họ Khương Vân Lâm, không chừng còn có rất nhiều kẻ thoát ly thế sự từ trên trời đáp xuống, còn có những lão rùa già hiếm hoi bò lên mặt nước hít không khí. Học trò đã thấy nhiều cảnh tượng lớn, cho nên xem thường trận tranh luận này, hơn nữa kẻ thù của học trò quá nhiều, không thích hợp tới đó.

Trần Bình An gật đầu nói:

- Cẩn thận có thể lái được thuyền vạn năm.

Thôi Đông Sơn đứng lên chắp tay xin lỗi, nói:

- Lần này học trò rời đi, muốn dẫn theo Ngụy Tiện, xin tiên sinh đáp ứng.

Trần Bình An nhai táo, cười nói:

- Chẳng phải ta nên cảm ơn ngươi sao?

Lần đầu tiên Thôi Đông Sơn không nói những lời chẳng ai xem là thật, hắn đặt hai cánh tay lên bàn, mười ngón tay đan xen, chậm rãi nói:

- Hôm nay tình hình ở trung bộ Bảo Bình châu rất phức tạp, trên núi dưới núi đều hỗn loạn. Tu sĩ sông núi thừa nước đục thả câu, nhất là chui ra rất nhiều địa tiên đục nước béo cò, trong đó không ít người xuất thân từ tiên gia chính phái, nhưng làm việc lại không đứng đắn.

- Hồ Thư Giản kia vốn là một lu nước thối vàng thau lẫn lộn, cho nên học trò đề nghị tiên sinh sau khi rời khỏi kinh sư nước Thanh Loan, không nên lập tức đi hồ Thư Giản. Trước tiên hãy đến thư viện Sơn Nhai Đại Tùy, vừa lúc có thể ở đó luyện hóa văn mật màu vàng làm vật bản mệnh thứ hai.

- Học trò sẽ gởi một bức thư, bảo Đại Ly trực tiếp đưa số tiền đồng kim tinh còn lại tới thư viện Sơn Nhai. Đến lúc đó Mao Tiểu Đông sẽ hộ trận giúp tiên sinh. Chuyện này đối với tiên sinh là thêu hoa trên gấm, nhưng đối với họ Cao Đại Tùy lại là vô hình trung tặng than trong tuyết, tiên sinh không cần cảm thấy chiếm lợi của người ta. Đại Tùy vốn là một nước văn phong hưng thịnh, thích hợp luyện hóa văn mật màu vàng phẩm chất rất tốt kia.

- Tiếp đó tiên sinh muốn thăm lại chốn xưa như nước Thải Y, nước Sơ Thủy, hay là trở về quận Long Tuyền xem thử nhà cũ, đều không có vấn đề gì lớn.

- Sau đó tiên sinh lại đi hồ Thư Giản sẽ ổn thỏa. Lúc ấy trung bộ Bảo Bình châu chắc đã ổn định lại, không chừng một tấm lệnh bài thái bình vô sự do Lễ bộ Đại Ly ban phát, sẽ có thể khiến một vị địa tiên cúi đầu.

Trần Bình An suy nghĩ rất lâu, lấy hồ lô nuôi kiếm xuống uống một ngụm rượu thuốc tiểu luyện, cuối cùng gật đầu nói:

- Có thể, sau khi rời khỏi nước Thanh Loan, đại khái sẽ đi theo tuyến đường mà ngươi vạch ra.

Thôi Đông Sơn không hề che giấu vẻ mặt giống như trút được gánh nặng, nói:

- Tiên sinh yên tâm, trong này tuyệt đối không có mưu đồ hãm hại tiên sinh. Hơn nữa học trò ta và tiên sinh ngài, hôm nay là châu chấu trên một sợi dây, đi cùng một con đường. Thành tựu của tiên sinh càng cao, Thôi Đông Sơn ta có lười biếng cả ngày ăn không ngồi rồi, cũng có thể hưởng phúc của tiên sinh, được tiên sinh nhấc lên cao.

Trần Bình An do dự một thoáng, hỏi:

- Hôm nay ngươi và vị ở kinh thành kia, giao thiệp thế nào?

Thôi Đông Sơn lập tức đập đầu xuống bàn, kêu lên bình bình, dáng vẻ suy sụp muốn chết, sau đó ngẩng đầu lên nói:

- Vừa nhắc tới chuyện này, học trò lại đau lòng.

Trần Bình An cười nói:

- Là do các ngươi tự tìm lấy, không trách được người khác.

Thôi Đông Sơn uất ức nói:

- Nhưng dựa vào đâu lão già kia được hưởng phúc, tiếp tục làm quốc sư Đại Ly oai phong lẫm liệt. Học trò thì ngay cả danh hiệu Tú Hổ cũng không còn, mỗi lần chạy ra ngoài còn phải màn trời chiếu đất, giấu đầu giấu đuôi?

Trần Bình An nói như cười trên nỗi đau của người khác:

- Ngươi hãy biết thỏa mãn đi, ngoại trừ nhiều pháp bảo trong vật một thước như vậy, còn có thân xác tiên nhân này, tốt hơn cả dương thần thân ngoài thân của Đỗ Mậu.

Thôi Đông Sơn than vãn một tiếng, một tay nâng cằm, ra vẻ ngẩng đầu nhìn trời, nói:

- Cũng phải. Hôm nay học trò không hứng thú với chuyện đánh đánh giết giết, chỉ là rất dễ buồn chán. Ra khỏi thư viện Đại Tùy còn tốt, sớm chiều ở chung với tiên sinh, tìm thấy niềm vui trong đó. Còn ở ngọn Đông Sơn kia, Tiểu Bảo Bình không để ý tới học trò. Loại người như Vu Lộc và Tạ Tạ, học trò nhìn thấy lại phiền lòng. Lý Hòe và Lâm Thủ Nhất thì chẳng có gì để tán gẫu. Thật là thê lương ảm đạm.

Trần Bình An cũng lười an ủi hắn, huống hồ vị Tú Hổ Đại Ly này cần người khác giải sầu sao? Đúng là chuyện cười.

Thôi Đông Sơn thẳng lưng, cười nói:

- Tiên sinh, bốn người trong tranh cuộn ở đất lành Ngẫu Hoa, xem như đã tạm thời giải quyết xong. Học trò sẽ tổng kết lại giúp tiên sinh, xem như trước khi chia tay, dạy tiên sinh một ván cờ ngoài cờ cuối cùng.

Trần Bình An bất giác ngồi thẳng, mỗi lần học cờ với Thôi Đông Sơn, hắn đều nghiêm túc như vậy, kính cẩn nói:

- Mời nói.

Thôi Đông Sơn cảm thấy hơi buồn cười, lại có phần thương cảm, chỉ là hắn thu liễm những tâm tình này rất tốt, không hề lộ ra. Trước tiên hắn dùng phi kiếm vẽ ra ranh giới, sau đó mới nói:

- Tùy Hữu Biên kia là một cô ả ngốc nghếch, giống như một bình sứ ở lò gốm, xinh đẹp nhưng đập một cái là vỡ. Có điều ngốc thì ngốc, quả thật là một phôi kiếm bẩm sinh. Chỉ cần Ngọc Khuê tông chịu bồi dưỡng, trở thành kiếm tu cảnh giới Nguyên Anh không thành vấn đề. Còn như trở thành kiếm tiên năm cảnh giới cao, lại không phải do một mình cô ta quyết định, phải xem vùng trời đất này có đồng ý hay không mới được.

- Bất kể thế nào, Tùy Hữu Biên này xem như là người may mắn nhất trong bốn người. Trên đoạn đường này tiên sinh che chở cô ta thật tốt, đã chết ba lần, nhưng tâm cảnh của cô ta chẳng những không vỡ, ngược lại còn sáng ngời hơn.

Ánh mắt Trần Bình An kỳ quái. Thôi Đông Sơn vươn hai ngón tay ra khép lại, nói như đinh đóng cột:

- Thề với trời, những lời này của học trò tuyệt đối không có nghĩa bóng, không có bất kỳ ẩn ý nào.

Trần Bình An đưa cho Bùi Tiền một quả lê trắng như tuyết. Bùi Tiền dùng hai tay cầm quả lê, xoa mấy cái, xem như đã lau sạch, sau đó mới nhẹ nhàng cắn.

Thôi Đông Sơn tiếp tục nói:

- Còn củ khoai lang nóng Ngụy Tiện này... đã giúp tiên sinh giải quyết rồi. Dù sao cũng chỉ là một gã đàn ông chất phác, không cần nói nhiều.

Thôi Đông Sơn vốn còn muốn nói kỹ sự tuyệt diệu trong ván cờ này, lại phát hiện Trần Bình An nháy mắt với hắn. Hắn là người khôn khéo, lập tức hiểu ngầm trong lòng, thay đổi hàm ý, chỉ nói qua loa.

Thôi Đông Sơn liếc nhìn Bùi Tiền đang gật gù đắc ý ăn trái cây, chán ghét nói:

- Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi, không biết xem tình thế hành sự...

Kết quả lại bị Trần Bình An đá một cái dưới bàn.

Thôi Đông Sơn hậm hực, lại nói trở về chuyện chính:

- Lư Bạch Tượng tài hoa rất cao, có hi vọng trở thành một nhân vật đa tài, nhưng muốn lên đỉnh võ đạo rất khó. Cảnh giới thứ chín thì có thể, nhưng cảnh giới thứ mười không cần hi vọng, trừ khi trên trời rơi xuống một vận may lớn.

- Đương nhiên tại vương triều Đại Ly tương lai, võ phu cảnh giới thứ chín vẫn là tồn tại siêu nhiên có võ vận nhất định. Đến lúc đó với đầu óc của Lư Bạch Tượng, học trò dạy hắn một ít đường lối tà đạo, vẫn xem như một tay sai tốt chiến lực không tầm thường... không đúng, là tay chân tốt, tùy tùng tốt.

Bùi Tiền trừng mắt nói:

- Ở trước mặt sư phụ của ta, cũng là tiên sinh của ngươi, hãy nói chuyện cho đàng hoàng. Không được nói xằng nói bậy, sỉ nhục lão Ngụy và Tiểu Bạch như vậy.

Thôi Đông Sơn cười híp mắt nói:

- Vậy ta nói với ngươi một chút cố sự yêu tinh quỷ quái liên quan đến quả lê này nhé?

Bùi Tiền lập tức cười nói:

- Biết sai mà sửa chính là chuyện tốt, sư phụ có một học trò như ngươi cũng không mất mặt.

Thôi Đông Sơn bắt chước giọng điệu của Bùi Tiền, vươn một tay ra khẽ lắc lư, tấm tắc nói:

- Tiên sinh nhà ta có một đồ đệ chính trực kiên trung như ngươi, cũng là chuyện tốt.

Bùi Tiền giả ngốc, chỉ cười ha hả.

Vẻ mặt Thôi Đông Sơn hơi biến đổi, trầm giọng nói với Trần Bình An:

- Chỉ có Chu Liễm này, nhìn như là người không cố chấp, gặp sao yên vậy, ở nơi nào cũng có thể sống một cách thoải mái. Nhưng cũng có nghĩa hắn là kẻ tâm tư thất thường nhất. Xuất thân từ gia đình giàu có ở đất lành Ngẫu Hoa, từng là công tử hào phiệt tuấn tú vô song, lại chạy đi tập võ, còn luyện thành thiên hạ đệ nhất. Người như vậy biết co biết duỗi, trong bốn người thì Chu Liễm hắn tầm mắt cao nhất, chí khí cũng lớn nhất.

Bùi Tiền gật đầu, cô cũng sợ lão già lom khom kia nhất trong bốn người.

Thôi Đông Sơn đột nhiên cười nói:

- Loại người này thực ra không có lập trường. Nếu tiên sinh dạy không tốt, không chừng một lúc nào đó hắn sẽ bán đứng ngài. Nhưng nếu tiên sinh dạy tốt... sẽ có niềm vui bất ngờ. Đến lúc đó trong bốn người, hắn sẽ là người duy nhất chịu chết vì tiên sinh. Hơn nữa nói chết là chết, không hề do dự, cho dù hắn chỉ còn lại một cái mạng cuối cùng cũng không ngoại lệ. Ba người còn lại, học trò có thể dạy dỗ một chút. Chỉ có Chu Liễm là học trò không thể dạy, phải để tiên sinh ra trận mới được.

Thấy Trần Bình An giống như không hiểu, Thôi Đông Sơn kiên nhẫn giải thích:

- Tùy Hữu Biên không được, cô ta đang theo đuổi kiếm đạo, đây là thứ mà cô ta muốn. Lư Bạch Tượng và tiên sinh nhìn như tính tình phù hợp, thực ra lại không, người này gần như vô tình.

Sau đó Thôi Đông Sơn không mở miệng nữa, lại dùng tiếng lòng bí mật nói với Trần Bình An: “Ngụy Tiện cảm thấy mình không thể chết, còn chưa hoàn thành tâm nguyện. Hắn lại xuất thân hoàng đế, ngoại trừ chấp niệm duy nhất trong lòng, người trên thế gian đều có thể giết, vật trên thế gian đều có thể mua bán. Về chấp niệm này, tiên sinh đừng trách học trò nhiều chuyện. Học trò còn phải thông qua quan hệ với Đồng Diệp châu, đào bới chuyện nhà của hoàng đế khai quốc nước Nam Uyển này một phen.”

Trần Bình An nhắc nhở:

- Liên quan đến vị lão đạo nhân Quan đạo quán kia, ngươi hãy kiềm chế một chút.

Thôi Đông Sơn cười cười nói:

- Đối với lão đạo sĩ mũi trâu thối tha kia, học trò nhất định sẽ rất cẩn thận. Nói thật cho dù học trò ở lúc đỉnh cao cảnh giới Tiên Nhân, cũng không dám chủ động trêu chọc lão. Còn lão tú tài và người này lại có một chút giao tình không bình thường.

Thôi Đông Sơn trầm mặc một lúc, đứng lên đi qua đi lại, hai lòng bàn tay ma sát, giống như đang dạy Trần Bình An “đánh cờ”, lại giống như đang tổng kết giúp văn mạch của mình năm xưa, nhẹ giọng nói:

- Tiên sinh hãy nhớ kỹ, đệ tử hay môn sinh cũng vậy, một ngọn núi phải hỗn tạp, không thể chỉ có một loại người, nhất là không thể mọi người đều giống như tiên sinh.

- Không thể tất cả đều thiện chí giúp người, tuân thủ đạo của quân tử giống như tiên sinh. Không thể người người chỉ biết đạo đức văn chương học vấn lớn. Không thể người người đều không động não, chỉ biết kêu đánh kêu giết.

- Nhất định phải có người như học trò, làm được những chuyện trái với lương tâm, chui qua khe hở của quy củ. Nhìn rõ đại thế, biết thuận thế mà làm, trở thành kẻ ác khiến người ta chán ghét. Như vậy sẽ làm nổi bật cái tốt của tiên sinh, có thể khiến hình tượng của tiên sinh vẫn luôn giống như núi cao sông dài, trời quang trăng sáng.

- Nhất định phải có người chỉ trung thành với một mình tiên sinh, sống chết của tiên sinh chính là sống chết của hắn, thậm chí xem sống chết của tiên sinh còn quan trọng hơn.

- Phải có người thừa kế học vấn của tiên sinh, là người đồng đạo thật sự trên văn vận đại đạo, người như vậy là hạt giống tốt để giữ thể diện.

- Cũng phải có kẻ điên chấn nhiếp tà ma ngoại đạo, đám tiểu nhân và ngụy quân tử, ví dụ như Chu Liễm.

- Phải có người nhiều của cải, chẳng hạn như vị bên trong lầu trúc núi Lạc Phách... được rồi, tiên sinh chắc đã biết, lão chính là ông nội của học trò.

- Có một kẻ hài hước buồn cười, lộ ra sự ngây thơ khờ khạo, tránh để một ngọn núi quá trầm lặng. Chẳng hạn như rắn nước và trăn lửa, năm xưa học trò giúp tiên sinh thu phục ở nước Hoàng Đình.

- Tóm lại lúc nói đạo lý với người khác, phải có người đứng ra giúp tiên sinh dùng lý phục người.

- Lúc so tài đại đạo cao thấp với người khác, phải có người đứng ra giúp tiên sinh lấy đức phục người.

- Khi chúng ta nói lý, nếu có người muốn dùng nắm tay, chúng ta bị ép phải ra tay thì hãy giả vờ đáng thương. Lúc đó phải có người giúp tiên sinh đánh cho bọn chúng chịu phục trước, cuối cùng tiên sinh mới đứng ra trách mắng mấy câu, nhiều nhất là bồi thường một chút cho đối thủ mặt mũi bầm dập, cho hắn một quả táo để ăn. Như vậy người khác sẽ không bới móc được vấn đề gia phong, môn phong, văn phong của ngọn núi chúng ta.

Thôi Đông Sơn đứng yên, cười nói:

- Chỉ thuận miệng nói một chút, nếu tiên sinh đồng ý một hai điều, học trò đã hài lòng rồi.

Trần Bình An ngồi ngay ngắn nói:

- Đã tiếp thu dạy bảo.

Thôi Đông Sơn nhìn cặp mắt sáng ngời của Trần Bình An, lúc chắp tay thi lễ lại cười nói:

- Như cắt như gọt, như mài như giũa.

Bùi Tiền ở một bên nghe đến đau đầu.

Trong thoáng chốc lời nói của Thôi Đông Sơn lại đi xa vạn dặm, cười nói:

- Kinh thành nước Thanh Loan có hai món ăn, nếu tiên sinh có cơ hội nhất định phải nếm thử một lần. Một món là Phật nhảy tường, một món là lòng heo ở những tiệm cũ ven đường trong ngõ sâu, một đắt một rẻ, đều là món ngon của nhân gian.

Trần Bình An cười nói:

- Được rồi.

Thôi Đông Sơn cẩn thận nói:

- Tiên sinh, học trò muốn nói chuyện riêng với Bùi Tiền một chút về tình đồng môn, được không? Sau khi tán gẫu xong, có thể sẽ dẫn Ngụy Tiện rời khỏi, tiên sinh không cần đưa tiễn. Sau này cũng chỉ còn Thạch Nhu và Chu Liễm làm tùy tùng thôi.

Trần Bình An gật đầu, quay sang nhìn Bùi Tiền. Cô bé đột nhiên đứng lên, nhìn Thôi Đông Sơn vỗ ngực nói:

- Ai sợ ai!

Thôi Đông Sơn cười đi ra khỏi phòng, Bùi Tiền theo sát phía sau. Lúc vượt qua ngưỡng cửa, cô bé quay đầu cười cười với Trần Bình An, giơ nắm tay lên tăng thêm can đảm cho mình. Có điều sau khi không nhìn thấy Trần Bình An nữa, Bùi Tiền lập tức lấy lá bùa bảo tháp trấn yêu ra dán vào trán, lúc này mới theo sau cái gã kia đến phòng của hắn.

Vừa vào cửa, Bùi Tiền lập tức giúp Thôi Đông Sơn đóng cửa lại, vẻ mặt tươi cười nịnh nọt ngồi bên cạnh bàn, đưa tay cầm lấy một quả lê, nói:

- Ngươi là sư huynh của ta, ta giúp ngươi lau quả lê này, có thể giải khát.

Thôi Đông Sơn trợn trắng mắt nói:

- Bỏ đi, sư huynh cái gì, ta gọi ngươi là đại sư tỷ được không?

Bùi Tiền vội vàng khoát tay nói:

- Không được, không được, là đồng môn, chúng ta vẫn phải nói thứ tự trước sau một chút.

Thôi Đông Sơn cười nhạo nói:

- Nhìn chút tiền đồ nhỏ nhoi của ngươi xem.

Bùi Tiền ra sức gật đầu giống như gà con mổ thóc, nói:

- Đúng đúng đúng, hôm nay ta tuổi tác quá nhỏ, tiền đồ không lớn.

Thôi Đông Sơn đứng lên, lấy ra bức tranh phi ngựa dòng chảy thời gian, cũng không lập tức mở rộng, lại hỏi:

- Ngươi cảm thấy sư phụ ngươi lúc nhỏ hoàn cảnh thế nào?

Bùi Tiền ngẩn người, nói:

- Từng nghe sư phụ nói với ta, cũng từng nghe sư phụ tán gẫu với người khác, hình như lúc còn nhỏ rất nghèo, lớn lên ở ngõ Nê Bình động tiên Ly Châu gì đó.

Thôi Đông Sơn từ từ mở tranh cuộn ra, vẫy tay nói:

- Vậy thì tới xem thử.

Trong bức tranh cuộn này, đầu tiên là con sông bên ngoài trấn nhỏ, cùng với cầu mái che cuối cùng bị tháo dỡ.

Thôi Đông Sơn chậm rãi nói:

- Người tu hành trên thế gian, lội nước nguy hiểm hơn leo núi. Bởi vì đám thánh hiền của các trường phái học thuật, thích nước hơn núi rất nhiều. Thiện giống như nước, trí giả thích nước, Phật nhìn chén nước. Còn như chân tướng trong đó, sau này ngươi sẽ biết.

Sau đó là đoạn năm tháng lúc Trần Bình An còn nhỏ.

Khi những đứa trẻ khác thả diều ở mộ thần tiên, có một đứa trẻ đen nhẻm ngồi một mình phía xa, hâm mộ nhìn đám bạn cùng lứa chạy nhanh và những con diều bay cao trên trời. Đến tiệm thuốc Dương gia mua thuốc về nhà nấu, giẫm lên ghế đẩu nhỏ nấu ăn. Lén lút chạy tới mộ thần tiên cầu nguyện với những tượng thần đổ nát.

Lại sau đó, dưới ánh mặt trời, nó vác một cái sọt lớn ngang với mình, lên núi hái thuốc. Kết quả bờ vai đau rát, đi tới chân núi bỏ cái sọt xuống, lập tức khóc lớn. Đói đến mức nhiều lần đi qua đi lại trong ngõ Nê Bình, cuối cùng có một vị phu nhân mở cửa.

Thời gian như nước chảy róc rách, từng hình ảnh chậm rãi biến đổi, từ đứa trẻ biến thành thiếu niên.

Cuối cùng hình ảnh dừng ở cửa đông trấn nhỏ, Trần Bình An đứng trong cửa, chờ chạy vặt đưa thư kiếm tiền.

Bùi Tiền nhìn chăm chú hơn nửa canh giờ, vẻ mặt không ngừng biến ảo, cô xem đến mê mẩn, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm.

- Tống Tập Tân và Trĩ Khuê này đều đáng chết. Vừa lúc ta có một đao một kiếm, sau này một đao chém rơi đầu, một kiếm đâm xuyên ngực.

- Chẳng trách sư phụ lại biết đan giày cỏ làm hòm sách, cái gì cũng biết.

- Ha ha, sư phụ cũng thèm mứt quả? Ồ, sao sư phụ sao lại chạy rồi? Người đàn ông bán mứt quả kia, không phải muốn cho sư phụ một xâu à? Không hiểu.

- Gã đàn ông ẻo lả ở lò gốm này, có phần giống với lão già tên Thạch Nhu kia.

- Cái cây ở ngôi mộ này chính là cây hoàng liên, lúc sư phụ và Tiểu Bạch tán gẫu từng nhắc đến đúng không?

- Lão Diêu này sao cứ thích mắng sư phụ vậy, lão ta bị mù à?

- Vị tỷ tỷ ngoài cửa này, chắc không phải là cô nương mà sư phụ thích chứ? Không xinh đẹp hơn Tùy Hữu Biên bao nhiêu, dường như còn không bằng nữ đạo sĩ Hoàng Đình truyền thụ kiếm thuật đao pháp cho ta.

Một tiếng “bộp” vang lên, Thôi Đông Sơn thu hồi tranh cuộn, cất vào vật một thước.

Bùi Tiền yên lặng ngồi trên ghế. Thôi Đông Sơn ngồi ở một bên, vẻ mặt lãnh đạm, nói:

- Lúc sư phụ của ngươi thuật lại chuyến đi tới đất lành Ngẫu Hoa với ta, không hề uống rượu. Chỉ là sau đó nhắc tới ngươi, lại uống không ít. Hắn nói vốn tưởng rằng cha mẹ trên đời, đều muốn để lại tất cả đồ tốt cho con cái, sau đó mới biết là không phải. Tại sao lại có một người mẹ như vậy, lén lút cất giấu bánh bao, hơn nửa đêm một mình ăn lén, cho dù con gái sắp chết đói cũng không muốn lấy ra.

Bùi Tiền cúi đầu.

Thôi Đông Sơn hờ hững nói:

- Ta phải cảm tạ Bùi Tiền ngươi, từ đầu đến cuối, khiến tiên sinh nhà ta biết được, trên đời này có rất nhiều kẻ vừa ngốc vừa xấu xa.

Hắn lại hỏi:

- Có biết năm xưa sư phụ ngươi ở trong trấn nhỏ, ba lần nào khó chịu đựng nhất không?

Bùi Tiền nằm trên bàn, lẩm bẩm nói:

- Một lần là đói đến mức đi qua đi lại trong ngõ Nê Bình, phu nhân kia đã mở cửa, cho nên sau này sư phụ đối xử rất tốt với thằng nhóc mũi thò lò. Thứ hai là lần đầu tiên lên núi hái thuốc, vì thế sư phụ rất cảm kích lão Dương kia. Lần cuối cùng, ta không nghĩ ra được.

Thôi Đông Sơn xem như hài lòng, cười nói:

- Ngươi đương nhiên nghĩ nát óc cũng không ra được, là xâu mứt quả kia.

Bùi Tiền quay đầu, dán mặt xuống bàn, nghi hoặc nhìn cái gã ấn đường có nốt ruồi kia.

Thôi Đông Sơn nhẹ giọng nói:

- Nếu đổi lại là ngươi khi đó, ngươi có thể ăn xâu mứt quả kia, cứ việc ăn, quỳ dưới đất xin người ta cho ăn, ăn trộm ăn cướp, ăn hết mứt quả của một gian hàng cũng không có vấn đề gì. Nhưng Trần Bình An thì không ăn được, một viên cũng không ăn được. Thế sự lòng người nhìn như phức tạp, thực ra chỉ cần nhìn thấu những chỗ cực kỳ nhỏ bé, đều có đường lối để theo...

Bùi Tiền đột nhiên nổi nóng nói:

- Gọi là tiên sinh! Lại dám gọi thẳng tên tục của tiên sinh, lá gan của ngươi thật lớn! Cẩn thận ta tố cáo với sư phụ!

Thôi Đông Sơn trợn trắng mắt, giả vờ búng tay một cái.

Bùi Tiền vội vàng ngồi thẳng người, hai tay che trán và bùa chú quý giá của mình.

Hai tay Thôi Đông Sơn lồng trong tay áo, dựa nghiêng vào mặt bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhẹ giọng nói:

- Chúng ta không nên luôn khiến tiên sinh thất vọng.

Lời này khiến Bùi Tiền cảm thấy hơi mơ hồ, luôn khiến? Có điều cô rất nhanh không còn mơ hồ nữa, tùy ý đếm ngón tay tính toán, quả thật mình đã chọc giận Trần Bình An không ít.

Thôi Đông Sơn xoay cổ, mỉm cười nhìn Bùi Tiền, nói:

- Trời có nhật nguyệt mà chiếu khắp vạn phương, người có hai mắt mà nhìn rõ vạn vật. Bùi Tiền, ngươi rất may mắn, càng may mắn là ngươi có thể gặp được Trần Bình An, giống như... Trần Bình An gặp được Tề Tĩnh Xuân.

Ánh mắt của hắn ngơ ngẩn, vẻ mặt lại hơi tươi cười, lẩm bẩm nói:

- Nhớ khi xưa có một lão tú tài, lúc tinh thần chán nản nhất, đã nói với ba đệ tử khi đó là ta, còn có một gã họ Tả đầu óc không linh hoạt, cùng với vị Tề tiên sinh trong lòng Trần Bình An. Con người nếu sống được an lòng, có tiền hay không cũng không quan trọng, uống nước cũng sẽ thấy ngọt, nhai bánh bao trắng cũng có thể ăn ra mùi vị đùi gà nướng.

- Khi đó họ Tả lại thật thà nói, dù sao cả đời uống nước ăn bánh bao cũng không chết đói, rất tốt. Lão tú tài vừa nghe liền giận đến trừng mắt vỗ bàn, nói hắn không có tiền đồ. Lúc thiếu tiền, không dùng những đạo lý này để chống đói thì làm sao sống qua nổi? Trên đời nào có kẻ ngốc không muốn cuộc sống tốt hơn? Khi mọi người đều nghĩ tốt rồi, lại có thể đi một con đường tốt quang minh chính đại, cái thế đạo này mới có thể tiến lên...

- Sau đó Tề Tĩnh Xuân kia lại hỏi, tiên sinh, vậy khi nào chúng ta mới có thể ăn thức ăn béo bở? Lão tú tài kìm nén cả buổi không nói nên lời, cuối cùng đành phải chỉ vào kẻ tốn tiền oan là ta... đại sư huynh rắm chó của hai tên kia, cười híp mắt nói, chuyện này phải xem trong nhà đại sư huynh các ngươi khi nào gởi tiền tới đây... Có điều đời sau không ai biết những chuyện phiếm này, toàn bộ đều lưu lại ngôi trường học nhỏ trong ngõ hẹp kia rồi.

- Sau đó lão tú tài hai lần tham gia tam giáo tranh luận, đệ tử môn hạ ký danh và không ký danh nhiều như mây, cả thế nhân đều chú ý. Tiếp đó lão tú tài vì cái gọi là muôn dân thiên hạ, mỗi ngày bận đến sứt đầu mẻ trán, chạy khắp các học cung thư viện một lần, truyền đạo giảng dạy cho nhiều kẻ ngốc hơn. Còn ba môn sinh đắc ý chúng ta, lâu ngày mỗi người đều có con đường riêng.

Bùi Tiền nghe không rõ ràng, thật ra là vì Thôi Đông Sơn nói quá nhỏ.

Thôi Đông Sơn hít thở sâu một hơi, hai tay áo cuốn lại, giống như hoa tuyết quay cuồng. Hắn quay đầu nhìn Bùi Tiền, mỉm cười nói:

- Tâm xa rời hình, giống như chim ra khỏi lồng. Sáng ngời thanh tịnh, giống như lưu ly. Lòng treo trăng sáng, thân tâm vui vẻ. Ngươi đã không thích hợp với quyền pháp của sư phụ, mà là luyện đao kiếm, vậy thì phải luyện ra kiếm vui vẻ, xuất kiếm nhanh như chớp, nhanh đến mức một kiếm có thể phá vạn pháp. Phải luyện ra đao sảng khoái, tay vung đao thu vào vỏ, đầu của kẻ địch đã lăn long lóc.

Bùi Tiền nhíu đen nhẻm gương mặt, cười nhạo nói:

- Ngươi cũng không phải là sư phụ của ta.

Thôi Đông Sơn cười híp mắt nói:

- Nhưng ngươi là đại sư tỷ của ta, hôm nay ta che chở ngươi, sau này ngươi che chở ta, đây mới là tình hữu nghị sư môn xúc động lòng người.

Bùi Tiền chớp chớp mắt nói:

- Ngươi đừng gạt ta, nếu không ta sẽ không làm đại sư tỷ.

Thôi Đông Sơn nghĩ tới một chuyện, lấy ra một tờ giấy nhỏ được gấp thành hạc giấy, đưa cho Bùi Tiền nói:

- Cẩn thận cất kỹ, đặt trong túi thơm của ngươi, nhớ đừng tự tiện mở ra, nếu không tự gánh lấy hậu quả. Lần này ngươi theo tiên sinh nhà ta đi xa, lúc hắn tức giận nhất, ngươi mới có thể lấy ra cho hắn xem. Nhưng ta hi vọng cho đến khi ta và tiên sinh gặp lại, ngươi cũng sẽ không lấy ra.

Bùi Tiền “à” một tiếng, cẩn thận cất vào trong túi thơm.

Thôi Đông Sơn chỉ vào ranh giới có ánh sáng vàng chảy qua, hỏi:

- Không phải ngươi có một cây gậy leo núi sao? Có muốn học môn thần thông này của ta không?

Bùi Tiền nói:

- Ta cũng không có tiền, đều cho Tiểu Bạch làm lộ phí rồi.

Nói đến đây, cô lại nhớ tới một chuyện thương tâm. Lúc trước đánh cờ liên châu với cái gã trước mắt này, đã bị lừa mất bảy đồng tiền.

Thôi Đông Sơn vung tay áo, cười nói:

- Nói đến tiền thì tổn thương cảm tình, không cần ngươi tốn tiền, xem như là thù lao ngươi giúp ta chuyện nhỏ kia.

Cuối cùng Trần Bình An vẫn tiễn Thôi Đông Sơn đến cửa lớn nhà trọ.

Ngụy Tiện và Bùi Tiền đang tán gẫu. Chu Liễm và Thạch Nhu thì đứng sau lưng Trần Bình An.

Thôi Đông Sơn cười nói với hai người phía sau Trần Bình An:

- Hai vị, nhất định phải chiếu cố tiên sinh nhà ta cho tốt.

Chu Liễm gật đầu mỉm cười nói:

- Tiên sinh của ngươi cũng là lão gia của ta, đương nhiên không cần nhiều lời.

Thạch Nhu thì tâm tình phức tạp. Lúc Thôi Đông Sơn ở đây, cô sợ hắn như sợ cọp, nhưng lúc Thôi Đông Sơn rời đi, cô lại lo lắng con đường phía trước mù mịt.

Thôi Đông Sơn chắp tay từ biệt Trần Bình An, nói:

- Sông núi xa xôi, tiên sinh bảo trọng.

Sau khi Thôi Đông Sơn xoay người, Trần Bình An đột nhiên giơ tay lên, nắm tay dán ở trước người, quay lưng về phía “Đỗ Mậu”, giơ ngón cái lên, thấp giọng nói:

- Làm rất tốt, ta và Trịnh Đại Phong đều phải cảm ơn ngươi.

Thôi Đông Sơn kìm nén cả buổi, lần đầu tiên cảm thấy nịnh hót không còn trôi chảy, đành phải gượng gạo nói:

- Tiên sinh thật là... người phúc hậu.