Kiếm Phệ Thiên Hạ

Chương 11: Xuất thủ




Từ khi vào học viện cho tới nay, Lăng Vân vẫn chưa lần nào xuất môn. Hắn lần đầu tiên phát hiện ở trong học viện, hóa ra lại có nhiều đệ tử như vậy.

Nhìn đầu người chi chít ở cửa thí luyện tràng kia, cho dù là Tạp Thụy hay Cách Lâm cũng đồng loạt nuốt một ngụm nuốt bọt, bị dòng người kinh khủng làm cho sợ hãi.

Tạp Thụy nhìn dòng người đông đến hoa cả mắt, kêu to lên: "Có lầm hay không, không phải đã nói tham gia tiềm lực trắc thí, cũng chỉ có tam cấp kiếm sĩ mới có tư cách sao, học viện chúng ta khi nào lại chạy đến nhiều tam cấp kiếm sĩ như vậy!? Tính đám người tại đây, ít nhất có ba bốn ngàn người a, chiếm gần một nửa học viện."

Bên cạnh, một nhị cấp kiếm sĩ đang hướng vào bên trong lập tức cho hắn một cái nhìn xem thường nói: "Kiến thức nông cạn, ngươi có biết ở bên trong phụ trách đăng ký báo danh là ai không? Đó là vinh quang của Tử Vân đế quốc chúng ta, được xưng là Tự Nhiên sủng nhi Diệu Âm học tỷ! Đến đây sợ rằng không phải báo danh, mà là vào xem cho no mắt, như vậy cũng thỏa nguyện rồi."

Tạp Thụy cùng với Cách Lâm liếc mắt nhìn nhau một cái, đều là không tránh khỏi cười khổ một tiếng.

Lúc này, vị nhị cấp kiếm sĩ vừa mới đáp lời kia đột nhiên quay đầu lại, cẩn thận đích nhìn chằm chằm ba người Tạp Thụy, xem xét trên dưới khắp người.

Tạp Thụy bị nhìn cảm thấy một trận không thoải mái: "Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua người đẹp trai như vậy sao?"

Không ngờ tới tên nhị cấp kiếm sĩ kia chợt phát ra một tiếng thét chói tai thê lương: "Các ngươi là tổ phòng B-13! Trời ạ, sắc ma tam nhân, Tạp Thụy? Ngươi là Cúc Hoa Vương Tử Tạp Thụy, trời ạ, cứu mạng a." Nói xong, điên cuồng hướng hai bên bỏ chạy. Tiếng kêu thê thảm kia quả thực giống như một nữ nhân con nhà lành đang bị làm nhục, khiến cho người ta nghe xong mà rơi lệ, nghe mà đau lòng.

Bên cạnh, mọi người vốn dĩ đang hỗn loạn, đột nhiên nghe tiếng hét của nhị cấp kiếm sĩ, tức thì giống như nhớ tới cái gì, bỗng nhiên đám đông kêu lên sợ hãi, điên cuồng từ bốn phương tám hướng bỏ chạy. Tất cả giống như có đàn ác lang đang đuổi theo phía sau bọn họ, chạy chậm một chút sẽ vứt bỏ tiểu mệnh.

Vốn đám đông đang chen chúc, trong nháy mắt đã tản ra. Lấy Lăng Vân ba người làm trung tâm, trong phạm vi năm thước, tức thì không có một bóng người, toàn bộ mọi người tránh xa ba người, giống như đang xem sinh vật tiền sử, ánh mắt nhìn ba người mang theo các loại tâm tình phức tạp.

Có hoảng sợ, có khinh bỉ, có chán ghét, thậm chí còn có mấy người, lộ ra thần sắc sùng bái......(ặc)

"Cúc Hoa Vương Tử!" Tạp Thụy sắc mặt xanh mét.

"Khẳng định là...... Khẳng định là Khiết Na, ả tiện nhân kia làm ra." Cách Lâm gắt gao nắm chặt nắm tay chính mình, sắc mặt vô cùng âm trầm. Hàm ý sau lưng kia, hắn thế nào mà không hiểu được, nếu thực đem chuyện này truyền ra ngoài, ngày sau bọn họ cho dù có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng khó mà rửa sạch.

"Kháo, ả tiện nhân này, ác độc, thật sự rất ác độc. Việc này rõ ràng là muốn danh dự của chúng ta mất sạch."

Lăng Vân sắc mặt cũng có chút âm trầm, tuy rằng nói hắn đối với thanh danh cũng không quá để ý, nhưng hắn dù sao cũng là người, nếu đối phương làm quá phận, hắn như thế nào có thể thờ ơ.

Cũng giống như chuyện của Giang Tuyết, nếu đối phương đối với hắn động sát tâm, cho dù nàng là con gái nguyên thủ quốc gia thì sao chứ? Hắn vẫn như cũ, nghĩa vô phản cố một kiếm một mạng giết sạch, nếu không phải cuối cùng xuất hiện luồng Chân Long khí không biết từ đâu tới kia, đám người Giang Tuyết sợ rằng đã phơi thây đương trường.

Lăng Vân hít một hơi, đem một tia tức giận trong lòng áp chế, nói: "Đi thôi, trước tiên báo danh." Nói xong, đi nhanh về phía trước. Nơi bọn hắn đi qua, chúng đệ tử đều né tránh, giống như ôn dịch, chỉ sợ dính vào cơ thể.

Một đường đi tới, cũng là không có ngăn trở gì, ba người trực tiếp đi vào bên trong thí luyện tràng.

Ở thí luyện tràng dường như có cao thủ trấn áp, tràng cảnh bên trong không giống như bên ngoài không không chế được. Bất quá, mỗi khi hắn đi đến thì đứng ở đó không một ai, cho dù là nam hay nữ chắc chắn sẽ nhượng bộ, cứ như sợ cùng bọn họ ba người có một tia liên quan nào.

"Hai người các ngươi có báo danh hay không?" Lăng Vân hỏi.

"Ai, với danh tiếng của chúng ta, sợ là cho dù báo danh, hơn nữa tư chất không tệ, vẫn sẽ bị người ta lấy phẩm hạnh kém cỏi mà cự tuyệt. Một khi đã như vậy, thì cần gì phải làm cho mang nhục." Một màn đả kích vừa rồi, hiển nhiên làm choTạp Thụy có chút uể oải.

"Chúng ta không báo, A Thành, phòng B-13, phải dựa vào ngươi làm vẻ vang cho chúng ta."

Lăng Vân gật đầu. Hai người này mặc dù đáng thương, nhưng bất quá chỉ là một người khách qua đường trong cuộc đời này của hắn, không cần thiết phải lãng phí nhiều thời gian.

Huống hồ, bọn họ ở học viện từ trước đến nay luôn luôn càn rỡ, hơn nữa nói chuyện khẩu vô già lan (nói không suy nghĩ), vì thế mới đắc tội Khiết Na. Tuy rằng Khiết Na tung lời đồn bôi nhọ hai người bọn họ, hành động này đích thực quá phận, nhưng cũng do nhân quả báo ứng, chẳng thể trách ai được.

Ba người vừa tới chỗ báo danh, một nam đệ tử phụ trách đăng ký của Quang Ngọc học viện lập tức đứng lên, thái độ thù địch nhìn ba người: "Các ngươi đây là......".

"Tứ cấp kiếm sĩ, Lâm Thành, báo danh."

"Tứ cấp kiếm sĩ?" Nam đệ tử ngẩn ra, cẩn thận nhìn Lăng Vân một cái, không quá tin tưởng nói: "Ngươi rốt cuộc có hay không tấn chức tứ cấp a?"

Xem ra, bởi vì Lăng Vân danh khí quá lớn, ngay cả tên đệ tử này vừa đến học viện một ngày, cũng biết sự tích vinh quang của hắn.

Lăng Vân không nói gì, mà đem ánh mắt dừng lại ở một khối tham trắc chi thạch được nam tử giấu ở dưới bàn. đạo cụ thần kỳ này chỉ cần hai điểm vinh dự công huân liền có thể đổi lấy, hiện giờ đã truyền lưu khắp cả đại lục, có thể dò xét đấu khí tu vi dưới thất cấp kiếm sĩ.

Nam đệ tử bản thân bị người ta phát hiện hành động lén lút, hừ nhẹ một tiếng: "Nói chung là có thực lực tứ cấp kiếm sĩ." Nói xong, chỉ một cánh cửa bên cạnh: "Trắc thí Tứ cấp kiếm sĩ đi vào thí luyện tràng bên kia đăng ký, chờ sau khi hoàn toàn xác định mới có thể từ học viện nhận huân chương chức nghiệp, quyết định ngươi trúng tuyển.".

Lăng Vân gật đầu, đang muốn gật đầu, nam đệ tử kia ngữ khí bỗng nhiên bất thiện cảnh cáo một câu: "Nói cho ngươi, Quang Ngọc học viện cũng không phải là tiểu học viện của các ngươi có thể so sánh, nhìn thấy Diệu Âm học tỷ thì thành thật cho ta một chút.".

Lăng Vân nhíu nhíu mày, dưới chân dừng một lát, tiếp tục hướng căn phòng hắn chỉ đi đến.

Trước cửa thí luyện tràng thủ vệ đệ tử hiển nhiên cũng đã nghe đến ba người bọn họ, nhìn thấy Lăng Vân ba người tính vào cửa, tức khắc có một người tiến lên ngăn cản, hướng Tạp Thụy cùng Cách Lâm nói: "Tam cấp kiếm sĩ không được phép tiến vào!"

Lăng Vân nói nhỏ một tiếng: "Phải không, ta vừa rồi hình như thấy một vài tam cấp kiếm sĩ tiến vào mà?"

"Nào có, ngươi khẳng định là nhìn lầm…." tên đệ tử kia còn nói chưa dứt lời, thì lúc có một vị tam cấp kiếm sĩ tự trong phòng đi ra......

Tạp Thụy châm chọc đâu: "Nếu mắt ta không có vấn đề hình như, vừa rồi vị kiếm sĩ đi ra ngoài kia, tựa hồ tu vi mới tam cấp. Hai vị canh cửa vừa rồi nói không có tam cấp kiếm sĩ đi vào mà...... Chẳng lẽ các ngươi bỏ quên nhiệm vụ, hay là mắt có vấn đề?" Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Lời nói dối bị vạch trần tại trận, vị đệ tử kia sắc mặt không khỏi có chút khó xử, suy nghĩ một hồi nhưng cũng không nói được câu nào.

"Nếu không có việc gì, tránh ra, chúng ta muốn đi vào." Cách Lâm nói xong, hướng bên trong đi tới.

"Đứng lại! Ta nói không cho phép đi vào, chính là không cho phép tiến vào."

Lăng Vân nhíu nhíu mày, liên tục bị người ta gây phiền phức, dù cho tính tình tốt đến mấy cũng không nhịn được tức giận. Lăng Vân hắn không nghĩ gây phiền toái, nhưng không có nghĩa là hắn sợ phiền toái.

"Các ngươi thật không nói đạo lý, vì cái gì người khác có thể đi vào, chúng ta lại không thể." Tạp Thụy cả giận nói.

"Hắc, thời gian trắc thí hiện tại của Quang Ngọc học viện chúng ta, không cho phép các ngươi đi vào, tự nhiên chúng ta phải tính toán."

Lăng Vân hừ nhẹ một tiếng: "Nếu chúng ta nhất định phải tiến lên thì sao.".

"Nhất định phải tiến lên......" Vị đệ tử kia còn chưa dứt lời, phía sau hắn bỗng nhiên truyền ra một thanh âm tức giận: " To gan, tân sinh bây giờ thật ngang ngược, nghĩ bản thân có thực lực tứ cấp kiếm sĩ là có thể không coi ai ra gì sao?" Theo thanh âm dần hạ xuống, lập tức một kiếm sĩ thân trang phục Quang Ngọc học viện từ trong phòng đi ra.

Ánh mắt Tạp Thụy trước tiên rơi xuống huy chương trước ngực kiếm sĩ, nhất thời sắc mặt đại biến: "Là, là ngũ cấp kiếm sĩ!"

Kiếm sĩ nhẹ nhàng phủi đi tro bụi trên huy chương, trên mặt mang theo nụ cười cao ngạo, híp mắt liếc nhìn ba người một cái, chỉ Lăng Vân: "Ngươi, tứ cấp kiếm sĩ, đi vào, hai người các ngươi, mau chóng rời đi, đừng ở chỗ này chặn đường, vướng chân vướng tay."

"Biểu ca, cùng với bọn họ nói nhiều như vậy làm gì, trực tiếp gọi người đuổi bọn hắn đi là được." Một giọng nữ quen thuộc, nũng nịu từ trong thí luyện tràng truyền đến, chẳng phải kẻ khiến danh dự ba người bọn họ mất sạch sao. Kẻ đầu sỏ tội ác từ thí luyện tràng đi ra, không phải Khiết Na thì là ai.

Khiết Na khiêu khích nhếch cằm lên, hướng Lăng Vân nói: "Như thế nào, thăng đến tứ cấp kiếm sĩ thì giỏi lắm à? Ngươi cho dù tấn chức đến tứ cấp kiếm sĩ thì thế nào? Thấy biểu ca ta không? Cùng với hắn so sánh, ngươi vẫn như xưa, chỉ là tên phế vật."

Tạp Thụy cùng Cách Lâm nguyên bản bị lời đồn của Khiết Na bôi nhọ khiến ý chí tinh thần sa sút, tâm hôi ý lãnh (nản lòng thoái chí), hiện tại thấy nàng xuất hiện, hơn nữa lại nói lời châm chọc, rốt cục nhịn không được cả giận nói: "Ngươi ả tiện nhân, bịa đặt khắp nơi, chửi bới phòng B-13 chúng ta! Ngươi nói, ngươi trừ bỏ khoe khoang lẳng lơ, bịa đặt sinh sự ở ngoài, ngươi còn có thể làm cái gì? Tiện nhân, có dũng khí thì cùng chúng ta quyết đấu, chúng ta một mình đấu......".

Nguyên bổn mấy người bọn họ giằng co, đã hấp dẫn không ít ánh mắt, giờ phút này Tạp Thụy lớn tiếng mắng như vậy, nhất thời khiến mọi người đem ánh mắt hướng về phía bên này, không ít người đã vây quanh lại đây, chuẩn bị quan khán trò hay.

Trước mặt nhiều người như vậy, bị mắng là tiện nhân, Khiết Na sắc mặt cực kỳ khó coi, lập tức hướng nam tử bên người ủy khuất nói:"Biểu ca, bọn họ mắng ta, bọn họ vũ nhục ta......".

"Hừ, yên tâm, xem biểu ca thay ngươi trút giận. Ta thật muốn nhìn, một lát nữa có ai dám ra tay cứu bọn họ." Kiếm sĩ sắc mặt phát lạnh, hướng về Tạp Thụy, Cách Lâm, trong mắt hung quang chợt lóe: "Ta cho các ngươi hiểu rõ, kết cục của kẻ dám nhục mạ biểu muội ta." vừa nói xong, nháy mắt hoành khởi một cước đá ra, trực tiếp đá vào bên hông Tạp Thụy kẻ gần hắn nhất. Chỉ nghe răng rắc một tiếng vang nhỏ, Tạp Thụy giống như tái diễn một màn lúc Lăng Vân giải quyết Khải Đặc, cả người bị một cước này đá ra xa năm, sáu thước. Thân thể yếu ớt căn bản không thể thừa nhận một cước kình lực kinh người này, trực tiếp bay lên không đụng vào bàn đang ký, không thể đứng dậy nổi.

"Tạp Thụy!" Cách Lâm nổi giận gầm lên một tiếng, máu dồn lên não, cư nhiên không để ý đối phương là một ngũ cấp kiếm sĩ, nắm tay nắm chặt, giống như lâm vào trạng thái điên cuồng, hét lớn một tiếng: "Mẹ nó, dám đã thương huynh đệ ta, lão tử liều mạng với ngươi.".

"Phế vật chính là phế vật!" Kiếm sĩ miệng hơi động, lạnh lùng phun ra vài chữ như vậy, đồng thời, lần nữa một cước đá ra.

"A!" Một ít nữ đệ tử nhát gan phát ra một tiếng thét kinh hãi, giống như đã đoán trước hậu quả Cách Lâm sắp gặp phải.

Tam cấp kiếm sĩ cũng dám hướng ngũ cấp kiếm sĩ khởi xướng công kích, đây là chênh lệch hai cấp a, như vậy không phải là tìm chết sao!

Đang lúc mọi người nghĩ Cách Lâm cũng giống như Tạp Thụy, bị đá gãy vài khớp xương hộc máu bay ra ngoài, thì một đạo thân ảnh, lấy tốc độ nhanh gấp mấy lần cái kẻ gọi là ngũ cấp kiếm sĩ đã tới trước người hắn, lấy tay làm trảo, bắt lấy hữu cước( chân phải) hắn đá ra, kéo một cái làm hắn mất trọng tâm ngã ra.

"Bất hảo!" thân thể mất đi trọng tâm, kiếm sĩ biến sắc. Dưới chân hắn phát lực, phi thân đá ra.

Nhưng mà, không đợi hắn tung cước, tay phải của Lăng Vân thay đổi một góc độ bất khả tư nghị, co ngón tay thành đao, chém thẳng đến ngực kiếm sĩ, tứ chỉ phát lực, trọng trọng trùng lên ngực ngũ cấp kiếm sĩ.

"Bính."

Âm thanh vang lên, một cổ kình khí trực tiếp tại trên người ngũ cấp kiếm sĩ bạo phát, hình thành một tầng rung động nhàn nhạt đánh tan hộ thân đấu khí của hắn.

Điều này mới vẻn vẹn là khởi đầu thôi. Một kích kình lực còn chưa tiêu thất, Lăng Vân công xuất thủ đao lần thứ hai, lại phát lực, cùng với tiếng "răng rắc!", xương ngực vỡ ra một mảnh.

Sau đó ngón tay ôm quyền, lại ra một quyền, kình lực trực tiếp xâm nhập vào trong cơ thể đối thủ, hủy hoại khắp nơi.

Vịnh Xuân Thốn Kình! Tam kình liên phát! (Thốn Kình của Vịnh Xuân Quyền đó.. lão nào xem Lý Tiểu Long thì bít)

Ba kích liên hoàn này cực nhanh, vẻn vẹn trong lúc Lăng Vân phóng ra đánh trúng ngũ cấp kiếm sĩ cũng chỉ phát sinh trong nháy mắt. Cả quá trình, thậm chí không đến một giây, cho dù một ít tứ cấp kiếm sĩ phụ cận cũng không thể thấy rõ ràng hết thảy.

Ở trong mắt mọi người, Lăng Vân đột nhiên tới trước người ngũ cấp kiếm sĩ, đầu tiên là ngăn cản một cước hắn đá ra, rồi sau đó vẻn vẹn ra một chiêu, tiếp theo nghe thanh âm xương ngực ngũ cấp kiếm sĩ kia vỡ vụn giống như hạt đậu tử* "lốp đốp" truyền đến. Toàn bộ lồng ngực của hắn giống như bị đào rỗng, lõm xuống, hình thành một trận vặn vẹo quỷ dị. Ngay sau đó "Phốc xuy!" Phun ra một ngụm máu tươi so với Tạp Thụy còn lớn hơn, rơi từ trên không xuống. Thân hình cao lớn cũng bị kình lực ba kích đánh bay đi, va chạm thật mạnh trên vách tường, tạo thành một tiếng ầm ầm vang lên kịch liệt, cả bức tưởng chấn động không thôi.

Trong khi hắn ngã xuống đất không thể đứng dậy, vô số khe nứt thật nhỏ nháy mắt dọc theo chỗ hắn va chạm, hướng bốn phía lan tràn, che kín cả vách tường......

Nhất chiêu, đánh ngã ngũ cấp kiếm sĩ, sinh tử chưa biết!

Chấn động thật lớn kia, một màn này khiến tất cả quan khán đệ tử tâm thần đại loạn, thần tình bất khả tư nghị. Trong lúc nhất thời, toàn bộ thí luyện tràng gần trăm người, ánh mắt giống như đang xem người ngoài hành tinh. Tất cả cùng nhau nhìn tới thân ảnh đột nhiên xuất hiện …

******

* quả đậu tử khi bóp vào nó nổ lốp bốp đó