Kiếm Phệ Thiên Hạ

Chương 143: Thiên Vân sơn




Lôi Đình liên minh Kiếm Sư công hội phân hội.

Ly khai Thương Mãng sơn Lăng Vân trực tiếp cưỡi mã xa, đi đến nơi này.

Lúc hắn tới một chỗ Kiếm sư công hội phân hội, vị lục giai cao thủ trước kia báo cho Lăng Vân đã danh liệt Địa Bảng sớm nhận được tin tức, lập tức đi ra đón, so với lúc trước càng thêm nhiệt tình:

- Lăng Vân các hạ, hoan nghênh, hoan nghênh quá bộ Kiếm sư công hội phân hội chúng ta. Lăng Vân các hạ thật là thâm tàng bất lộ, tuổi còn trẻ, chẳng những có tu vi như thế, ngay cả thành danh nhiều năm trên Địa Bảng bài hành thứ ba Huyết Kiếm A Cửu cũng có thể đánh bại, thực lực như thế, bọn ta thật bội phục từ nội tâm.

Lăng Vân cũng không gật đầu, trực tiếp mở miệng nói:

- Xin các hạ đưa ta tới truyền tống trận.

Vị lục giai cường giả trong khách khí, mang theo một tia tôn kính đối với cường giả:

- Lăng Vân các hạ nếu như không có chuyện gì, sao không trước tiên ở công hội trong chốc lát? Phó hội trưởng đại nhân được biết các hạ đến đây nhất định sẽ hết sức cao hứng, nói không chừng không bao lâu, ngài có thể nhận được thư mời của phó hội trường đại nhân, đến lúc đó...

Không chờ hắn nói xong, Lăng Vân lại lập lại một câu:

- Xin các hạ đưa ta tới truyền tống trận.

- Ách...

Vị lục giai cường giả thấy không thể cưỡng cầu, chỉ đành tiếc hận lắc đầu:

- Như vậy, thật sự quá đáng tiếc. Nếu như Lăng Vân các hạ có thể đi gặp phó hội trưởng đại nhân, nói không chừng có thể có được chỉ điểm của đại nhân. Đến lúc đó đối với tu luyện của ngươi cũng có trợ giúp lớn a.

Lăng Vân nhíu mày, nhưng không nói lại lần thứ ba.

Lục giai cường giả vội vàng im miệng, nói:

- Mời mời mời, Lăng Vân các hạ mời đi bên này, ta đây liền đưa các hạ đi.

Ngay khi hai người hướng truyền tống trận đi tới, lại có một vị nhân viên chấp sự của Kiếm sư công hội đột nhiên đi tới, nói:

- Lăng Vân các hạ, Lăng Vân các hạ, Vinh Diệu đế quốc điều động sứ giả đang ở công hội chờ chực đã lâu, bây giờ được biết ngài đã tới, cố ý phái ta đến đây triệu kiến ngươi. Nghe nói. Hắn còn mang theo phong thưởng và các loại phần thưởng của Vinh Diệu đế quốc hoàng đế bệ hạ đối với ngài. Để ăn mừng Lăng Vân các hạ vinh đăng Địa Bảng thứ ba. Bọn họ bây giờ đang ở trong biệt viện. Làm phiền các hạ đi gặp vị sứ giả đại nhân kia.

Vinh Diệu đế quốc. Đây chính là bát cấp văn minh. Đại lục đệ nhất cường quốc có hai vị cửu giai cường giả trấn giữ!

Cường quốc như thế. Thậm chí làm ra hành động bậc này rõ ràng là tuyên bố muốn chiêu lãm hắn.

Trong nháy mắt. Những nhóm Kiếm Sư xem ra không mạnh trong lòng không khỏi đồng thời hâm mộ. Nếu cho bọn hắn một cơ hội gia nhập bát cấp văn minh. Bọn họ tuyệt đối sẽ không chút do dự lựa chọn đáp ứng.

Vị lục giai cường giả kia càng cười nói:

- Chúc mừng các hạ. Vinh Diệu đế quốc hoàng đế bệ hạ tự mình phong thưởng tuyệt đối sẽ không đơn giản a. Nếu các hạ có thể có một chút chức vị ở Vinh Diệu đế quốc tuyệt đối có thể hình thành uy hiếp mãnh liệt đối với Vân Lai đế quốc. Nếu có thể lấy được địa vị nhất định ở Vinh Diệu Đế Quốc. Ngày sau ngài phải đối phó Vân Lai đế quốc không thể nghi ngờ sẽ phải dễ dàng nhiều lắm nha. Đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở a.

Lăng Vân cũng không hồi đáp. Thậm chí không thèm nhìn vị chấp sự kia một cái. Vẫn nói:

- Đi truyền tống trận.

Vị chấp sự kia hơi sửng sốt:

- Các hạ? Xin ngươi suy nghĩ một chút, đây chính là Vinh Diệu đế quốc hoàng đế bệ hạ tự mình phong thưởng...

- Không hứng thú.

Ba chữ, khi người khác nghe tới lại có vẻ cuồng ngạo như thế. Càng sâu tới mơ hồ ẩn chứa một tia coi khinh nhàn nhạt, coi khinh đối với Vinh Diệu đế quốc đại lục đệ nhất cường quốc này! Ngay cả Vinh Diệu đế quốc hoàng đế bệ hạ tự mình phong thưởng cũng không để vào mắt, đây không phải coi khinh đối với Vinh Diệu Đế Quốc là cái gì?

Mọi người ở trong tối thầm quở trách Lăng Vân không biết tốt xấu, cũng mơ hồ vì phần quyết đoán này của hắn trực tiếp cự tuyệt Vinh Diệu đế quốc hoàng đế bệ hạ phong thưởng mà cảm phục.

Cường giả tâm cao ngất trời như thế, mới có thể trở thành cường giả chân chính. Tâm bọn họ, có thể dung nạp hết thảy, có thể vượt qua hết thảy, có thể mắt nhìn xuống hết thảy, nguyên nhân chính là như thế bọn họ mới có thể đạt tới cảnh giới siêu nhiên mà rất nhiều Kiếm Sư cường giả cả đời đều không thể đạt tới.

Vị lục giai cường giả kia hiển nhiên cũng là hảo tâm nhắc nhở nói:

- Lăng Vân các hạ, cho dù ngài không chấp nhận phong thưởng, ít nhất cũng gặp qua vị sứ giả kia a. Nếu không... Chỉ sợ lại có một chút phiền toái. Dù sao, trên tay hắn chính là cầm lấy Vinh Diệu đế quốc hoàng đế bệ hạ tự mình ra mặt phong thưởng, đây chính là người ngoại trừ hội trưởng đại nhân có thân phận tôn quý nhất đại lục, ngài xem...

- Hắn nếu có thành ý, để chính hắn tự đến đây đi.

- Ách...

- Hừ, Lăng Vân các hạ thật đúng là quá phô trương a.

Hiển nhiên, vị sứ giả được biết lời mời bị trở ngại, tự mình chạy tới xem xét tình huống, sau khi nghe được lời nói của Lăng Vân nhịn không được châm chọc nói.

Lăng Vân ném cho người nọ một cái nhìn, nhướng mày, nói thẳng:

- Người cũng đã gặp, có thể đi rồi.

Lục giai Đại Kiếm Sư có chút hết chỗ nói.

Ba nhân vật bài danh phía trước thật đúng là một người so một người càng có cá tính a. Chẳng qua người ta Thần Thánh, Sương Vô, A Cửu đều có đại bối cảnh cuồng vọng chút cũng không sao, Lăng Vân ngươi thì sao chứ...

Chẳng qua vị lục giai Đại Kiếm Sư đúng là vẫn làm một thủ thế mời, nói:

- Đã như vậy, Lăng Vân các hạ mời đi theo ta.

Lăng Vân gật đầu, coi thường vị sứ giả sắc mặt có chút khó coi kia, hướng truyện tống trận đi tới.

- Chậm đã.

Vị sứ giả kia đột nhiên đưa tay, quát mấy người đứng trước truyền tống trận, sắc mặt có chút bất thiện nói:

- Lăng Vân các hạ, có thể nhận được hoàng đế bệ hạ nước ta tự mình phong thưởng, đây chính là vinh quang lớn lao của ngươi, vô luận ngươi có chuyện gì, cũng nên hoãn chậm lại, trước quỳ tiếp chỉ ý của bệ hạ.

Lục giai Đại Kiếm Sư nhìn sứ giả như một loại ngu ngốc. Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Nếu như Vinh Diệu đế quốc hoàng đế bệ hạ sáng suốt một chút, tuyệt đối sẽ không làm cho những cường giả trên Địa Bảng tâm cao khí ngạo này quỳ xuống tiếp chỉ, nhưng trước mắt sứ giả này vì đòi lại mặt mũi của chính mình mới vừa rồi ném bỏ, lại giả mượn thánh chỉ, nói ra hai chữ "quỳ tiếp" này...

Mặc dù chỉ nhiều hơn hai chữ, nhưng chuyện này... Không phải trò đùa.

Lắc đầu, lần này ngay cả lục giai Đại Kiếm Sư cũng không thể giúp hắn, mời Lăng Vân đi tới truyền tống trận.

Coi thường, sứ giả của Vinh Diệu đế quốc sắc mặt nhất thời trắng bệch, cao giọng quát lên:

- Ngang nhiên dám coi thường thánh chỉ của hoàng đế bệ hạ nước ta!?

Ngôn ngữ như thế, một số người thậm chí hoài nghi, có phải người đề nghị để hắn đến đây nhắn nhủ chỉ ý và vị sứ giả này có cừu oán hay không, cố ý để hắn truyền chỉ thất bại, do đó đạt tới mục đích mượn đao giết người?

Lục giai Đại Kiếm Sư mời Lăng Vân đến truyền tống trận, còn chưa mở lời hỏi thăm, Lăng Vân đã là trực tiếp mở miệng:

- Thiên Vân thành.

Lục giai Đại Kiếm Sư sửng sốt, ngay sau đó lại cả kinh nói:

- Thiên Vân thành? Truyềện tống trận Thiên Vân thành trên đại lục chỉ có một... Các hạ, ngài, ngài muốn đi Vân Lai đế quốc?

- Không sai.

Sắc mặt lục giai Đại Kiếm Sư có chút quái dị. Lăng Vân này, cũng thật cuồng vọng. Mặc dù nói trong lúc chính thức tỷ thí, Vân Lai đế quốc không được phái cao thủ tiến hành chặn đánh Lăng Vân, nhưng nếu như hắn thật sự nghênh ngang tiến vào Vân Lai đế quốc như vậy, kích thích Vân Lai đế quốc cao tầng, đoán chừng đến lúc đó thần linh cũng sẽ nhìn không được mà sửa đổi lời thề.

- Các hạ, trên lời thề của ngài tuy nói Vân Lai đế quốc không thể chặn đánh cùng truy tung ngài, cũng không nói qua Vân Lai đế quốc bị khi dễ tới cửa cũng không thể chống cự a... Chỉ cần Vân Lai đế quốc cường giả tìm được lý do hợp lý xuất thủ, hoàn toàn có thể điều động Thánh Kiếm Sư cường giả tới đuổi giết ngươi, đến lúc đó...

Lục giai Đại Kiếm Sư uyển chuyển nói, nhưng tất cả mọi người nghe đều rõ ràng. Trong lúc nhất thời, tất cả nhân tâm (lòng người) đều âm thầm hiểu lầm:

- Chẳng lẽ áp lực quá lớn khi khiêu chiến một thất cấp văn minh, Lăng Vân này luẩn quẩn trong lòng, muốn đi chịu chết? Đây... Không đến nỗi chứ...

- Các hạ, ngươi nghĩ lại nha...

Lăng Vân nhíu mày:

- Ta tự có chủ ý, không cần các hạ quan tâm.

Tự có chủ ý?

Lục giai cường giả trong lòng bỗng nhiên cả kinh, Lăng Vân này nói như thế, không phải hắn đã đạt tới Thánh Kiếm Sư cảnh giới?

Không thể nào!

Lăng Vân bây giờ, dường như mới hai mươi bảy tuổi, hai mươi bảy tuổi làm sao có thể tu luyện tới Thánh Kiếm Sư cảnh giới!

Người nọ tự giễu lắc đầu, chẳng qua nếu Lăng Vân ý đã quyết, hắn cuối cùng bắt đầu mở truyền tống trận, nói:

- Nếu các hạ có tính toán, tại hạ cũng không miễn cưỡng, chỉ hy vọng Lăng Vân các hạ ở Vân Lai đế quốc cẩn thận một chút, ngàn vạn lần không thể chủ động trêu chọc thị phi. Cho dù có việc, cũng lấy nhẫn nại là chính, Vân Lai đế quốc tuyệt đối không dám dẫn đầu khơi mào tranh chấp.

Lăng Vân miễn cưỡng dường như gật đầu.

Theo tia sáng trên truyền tống trận chợt sáng lên, hắn nhất thời biến mất ở trong truyền tống trận!

Vị lục giai cường giả kia đợi Lăng Vân ly khai, lập tức trở lại chỗ ở của mình, đem hết thảy phát sinh ở nơi này không sót một chữ bẩm báo tới...

Thiên Vân thành!

Một trong những thành thị ở biên giới của Vân Lai đế quốc!

Thiên Vân thành chính là một trong các yếu địa chiến lược cực kỳ quan trọng của Vân Lai đế quốc, chức trách trọng yếu phòng ngự ma thú xâm nhập từ phương nam, tự nhiên cần phải có truyền tống trận để dễ dàng tùy thời điều động cao thủ trợ giúp. Không chỉ có như thế, trên Thiên Vân sơn ngoài ba trăm dặm, còn có một vị cường giả cấp bậc Thánh Kiếm Sư của Vân Lai đế quốc hàng năm trấn giữ. Chính là trên thể diện của Thánh Kiếm Sư truyền tống trận dù thế nào cũng được kiến lập lên.

Bởi vì tồn tại của vị cường giả cấp bậc Thánh Kiếm Sư này, toàn bộ Thiên Vân sơn tất cả liên quan đều phồn vinh theo, ba mươi năm trước vị Thánh Kiếm Sư cường giả này ở trên núi công khai thu đồ đệ càng khiến phồn vinh như thế đẩy đến một tầm cao mới.

Giờ phút này, ở trên Thiên Vân sơn một thân ảnh đang lấy một loại tốc độ cực nhanh, như thiểm điện bay lên trên núi.

Người cầu sư tầm thường lên núi chỉ cảm thấy trên không trung một đạo nhân ảnh nhoáng lên mà qua, trong chớp mắt đã biến mất ở trong tầm mắt, nhất thời cả bọn thấy vậy không ngừng hâm mộ, có thể phi hành, đó chính là Đại Kiếm Sư, hơn nữa nhìn tốc độ này, sợ rằng còn không phải là phổ thông Đại Kiếm Sư đơn giản như vậy.

Đại Kiếm Sư nha... Cảnh giới mà bao nhiêu người hướng tới.

Một vài Kiếm sĩ nhìn thấy tốc độ như thế càng tưởng là thiên nhân, nhịn không được đuổi theo ở phía sau, xin hắn thu mình làm đồ đệ.

Đạo thân ảnh này không phải ai khác, chính là Lăng Vân truyền tới từ truyền tống trận của Kiếm Sư công hội.

Giờ phút này, mục tiêu của hắn nhắm thẳng vào đỉnh Thiên Vân sơn!

Cụ thể mà nói, mục tiêu của hắn là vị Thánh Kiếm Sư cường giả cư trú trên đỉnh Thiên Vân sơn!

Một ít Kiếm Sư cường giả trên núi đang tuần tra nhận thấy Lăng Vân phi hành trên bầu trời, vội vàng hô to:

- Vị tiền bối nào giá lâm? Thiên Vân sơn cấm phi hành, người vi phạm bị coi là khiêu khích vì thế phái người tiến hành phản kích. Mong rằng tiền bối hạ xuống, chớ để bởi vì hiểu lầm mà tổn thương hòa khí.

Tốc độ của Lăng Vân cũng không chậm xuống, thẳng hướng cung điện trên Thiên Vân sơn bay đi.

Kiếm Sư tuần tra thấy nhiều lần khuyên Lăng Vân không đổi, vội vàng phát ra một đạo tín hiệu, bắn thẳng lên trời.

Tín hiệu vừa ra, Thiên Vân sơn nhận được tin tức lập tức có phản ứng, ở đây trên đỉnh núi bên trong cung điện lập tức bay ra hai nam một nữ ba vị Đại Kiếm Sư cường giả, xa xa tiến lên đón.

Vốn những Kiếm sĩ đang ngồi trên mặt đất cầu sư, nhóm Kiếm Sư đầu tiên là nghe được dưới chân núi phát ra tín hiệu, lại thấy bên trong cung điện đột nhiên bay ra ba người, cả bọn ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn lên trên bầu trời. Phải biết rằng, Thiên Vân sơn chính là nơi Thánh Kiếm Sư cư trú, vì biểu hiện tôn kính đối với Thánh Kiếm Sư cường giả, cho dù là lục giai cường giả, thậm chí Thánh Kiếm Sư lúc bái phỏng, đều lựa chọn đi bộ. Trước mắt thậm chí có người quang minh chánh đại bay vào, rõ ràng chính là một loại khiêu khích không cần lời nói.

Khiêu khích? Khiêu khích Thánh Kiếm Sư!?

Trong lúc nhất thời, tất cả Kiếm sĩ, Kiếm Sư ngồi xếp bằng trước cung điện để cầu sư toàn bộ tò mò nhìn lại dưới chân núi, đến tột cùng là ai lại không biết tốt xấu như thế, lại dám coi thường điều lệ lễ pháp của Thiên Vân sơn, ngang nhiên mạo phạm.