Kiếm Thần Trọng Sinh Đấu La Đại Lục

Chương 230: Nghịch chuyển




Hắc Phong lại bị Vân Chính Thiên mắng thẳng vào mặt, thế nhưng lần này hắn lại không dám lên tiếng đáp trả. Cũng chỉ vì một nguyên nhân, Vân Chính Thiên hiện tại câm trên tay trường kiếm màu đen kia, tựa như viễn cổ hung khí. Hắc Phong chính là bị khí tức trên thanh vũ khí này áp chế lại.

“Chính Thiên, ta lấy tư cách đại đầu lĩnh Liên Minh Thảo Khấu, phát thệ với ngươi. Sau này bọn ta sẽ giải tán Liên Minh này, không tiếp tục hành nghề thảo khấu nữa. Chỉ cần ngươi cùng đồng bọn rời đi, mọi chuyện coi như xí xóa.”

Hắc Phong lời nói chấn động. Khiến cho cả đám thảo khấu bên dưới sắc mặt trắng bệch ra. Cái này... không phải trại chủ đang thông báo là hắn cam tâm đầu hàng hay sao.

Lão Bạch, Đinh Lăng cũng mang theo vài phần chấn kinh nhưng mau chóng lấy lại thần trí, bọn hắn hiểu rõ Hắc Phong tính cách. Nếu không phải đối mặt với đường cùng, hắn cũng không làm ra cố sự này.

Vân Chính Thiên kia vài năm không gặp, không ngờ lại có thể đem Hắc Phong áp bức tới tình cảnh này.

Thế nhưng Hắc Phong lời nói vừa dứt, chỉ thấy Vân Chính Thiên chợt cất tiếng cười ha hả.

“Ngươi nghĩ ngươi còn đang ngồi mâm trên? Vẫn có thể ra điều kiện với ta.”

Vân Chính Thiên trên tay Thôn Thiên Phệ Ma Kiếm, chính là không do dự một chút này, thẳng tắp vị trí Hắc Phong mà chém ra.

Hắc Phong vốn đang nghĩ cho dù Vân Chính Thiên không thực sự đồng ý ngay, nhưng vẫn có thể thương lượng một số sự tình khác. Vậy mà hắn còn chưa nói được một câu, lại thẳng tay phát công kích.

Một cỗ sâu không thấy đáy lực lượng bạo phát mà ra. Hoàn toàn không giống với khi Vân Chính Thiên triển khai Thôn Phệ Vòng Xoáy hấp thu lực công kích khi nãy. Đây có thể dùng hai chữ cuồng bạo mà hình dung.

Toàn bộ lực lượng mà Hắc Phong công kích bị Thôn Phệ Vòng Xoáy hấp thu, tất cả đều chuyển hóa thành một loại sương mù màu đen lực lượng. Thuận the Thôn Thiên Phệ Ma Kiếm chém ra, đoàn sương mù màu đen này như có linh tính, trực tiếp biến thành một dòng suối đen ngòm, vẽ một đường rực rỡ trên không trung rồi lao xuống Hắc Phong thân ảnh.

VÙ VÙ!

Hắc Phong đứng trước công kích này, thân thể cứng đờ ra. Hắn hiện tại có cảm giác bản thân cực kỳ vô lực, một ngón tay cũng không thể cử động được. Nếu như hắn ở trạng thái đỉnh phong dồi dào hồn lực, vẫn có thể thử chặn lại công kích này. Bất quá, hắn hiện tại chính là tiêu hao quá độ hồn lực rồi.

Nếu cứ như vậy, e rằng Hắc Phong hắn thực sự vong dưới kiếm của Vân Chính Thiên a.

“Khốn nạn. Bát trưởng lão, thỉnh ngài cứu mạng.”

Vào thời khắc gần như tất cả chấm dứt. Hắc Phong đột nhiên gầm lên. Tức thì một bàn tay già nua không biết từ đâu huyền phù trước mặt hắn, năm ngón tay xòe ra đem Thôn Phệ Thiên Hà hung hăng cản lại.

OÀNH!

Thôn Phệ Thiên Hà va chạm với bàn tay màu đen kia, trực tiếp vang lên tiếng nổ lớn, chỉ thấy Hắc Phong dưới sự bảo vệ của cánh tay màu đen kia liên tục bại lui lại. Mà Thôn Phệ Thiên Hà vẫn điên cuồng đánh tới, bất quá chỉ hơn mười giây sau, Thôn Phệ Thiên Hà màu sắc ảm đảm, sau đó trực tiếp biến mất.

“Rốt cuộc chịu lòi đuôi chuột rồi?”

Vân Chính Thiên thần sắc ngưng trọng thêm vài phần. Theo như Hắc Phong lời cầu cứu, ngươi vừa tới danh xưng Bát trưởng lão. Không cần nói cũng biết vị Bát trưởng lão này chính là trưởng lão trong Tà Hồn Điện a.

Hắc Phong này, rõ ràng là cấu kết với Tà hồn sư.

“Hà.” Một tiếng thở dài vang lên, một ông lão thân mặc trường bào màu đen chợt xuất hiện trước mặt Hắc Phong. Hắn mũ đen tuy trùm kín mặt nhưng vẫn có thể nhận ra được gương mặt xanh xao không chút sức sống của hắn.

Mà vị trưởng lão này sau khi thở dài một cái, thiên địa lập tức kịch biến. Từng vùng từng vùng đất trên đại thảo nguyên này bị nhấc cả lên, mặt đất nứt toát cả ra, vô cùng kinh khủng thực lực.

Sau lưng vị bát trưởng lão này, chín vòng hồn hoàn hiện ra. Bốn tử, năm hắc. Kinh khủng màu sắc hồn hoàn. Rõ ràng tên này, hiển nhiên là một vị Phong Hào đấu là Tà Hồn Sư.

“Nguyên lai tên nhóc mà Long Nha nói tới lại là ngươi. Bổn tọa Hắc Thủ đấu la, Vân Chính Thiên ngươi còn không mau cúi đầu.”

Đối phương tự nhiên xuất hiện một vị chín hoàn, hơn nữa còn là Tà hồn sư, rốt cuộc đem toàn bộ công sức của ba người Vân Chính Thiên đổ sông đổ biển. Cho dù Vân Chính Thiên thủ đoạn nhiều như thế nào, đối mặt với chân chính Phong Hào đấu la, vẫn không cách nào giúp ích.

Hắc Phong ở phía sao thở hổn hển, nếu như lúc nãy không phải Hắc Thủ đấu la ra tay cứu giúp, chỉ sợ hắn thực sự chết dưới Thôn Phệ Thiên Hà kia. Mà Hắc Thủ đấu la tọa trấn, tự nhiên Hắc Phong cáo mượn oai hùm, lên tiếng quát:

“Người đâu, xông lên giết chết hết bọn hắn cho ta.”

Hắc Phong liên kết với Tà hồn sư, mọi chuyện đã rõ như ban ngày, Lão Bạch, Đinh Lăng cùng vô số thuộc hạ bên dưới trực thuộc Liên Minh Thảo Khấu, thực lực trong thời gia ngắn tăng lên mạnh như vậy, tự nhiên là do bàn tay Tà hồn sư nhúng vào.

Vào thời khắc quan trọng này không thể chần chừ thêm nữa, cả đám cùng hò vang lên, sau đó trực chỉ Vân Chính Thiên ba người mà tiến đánh.

Lương Thế Nhân cùng Can Hữu Long lúc này đứng bên cạnh Vân Chính Thiên, chờ đợi chỉ đạo của hắn. Chỉ thấy cả bọn lâm vào khốn cảnh như Vân Chính Thiên vẫn giữ thái độ cực kỳ bình tĩnh, Hắc Thủ đấu la giơ tay lên chặn đám Hắc Phong lại, mỉm cười nói:

“Vì lý do gì ngươi vẫn còn tự tin trước mặt bổn tọa như vậy?”

Vân Chính Thiên liếc nhìn Hắc Thủ đấu la, cười nói:

“Bằng vào từng này người, có được hay không?”

Trên tay của hắn, không biết từ lúc nào xuất hiện một tấm thạch bội. Thạch bội bị hắn bóp nát, tức thì một cái thông đạo vòng xoáy hiện ra. Tầng tầng lớp lớp người theo bên trong thông đạo vòng xoáy xuất hiện.

“Là người nào dám động vào con rể của lão nương?”

Người còn chưa xuất hiện, chua chát thanh âm đã vang lên. Dẫn đầu tiến ra ngoài, không ngờ lại là bóng dáng quen thuộc. Nàng một thân màu đỏ áo lụa mỏng, mái tóc màu đỏ rực phiêu bồng, làn da trắng như bông tuyết. Nàng hiển nhiên là Mã Thiên Hoa, đồng thời là tri kỷ của Vân Chính Thiên.

Phía sau lưng Mã Thiên Hoa, chính là chủ nhân của đạo thanh âm chua chát hồi nãy, Tháp Chủ Truyền Linh Tháp tại Long Thần thành, Băng Ngọc Linh.

“Các ngươi là ai?” Hắc Thủ đấu la mặt mày tối sầm lại cất giọng.

Băng Ngọc Linh gương mặt xinh đẹp lạnh lùng, nàng khẽ vuốt nhẹ tóc một bên tai, giả bộ e thẹn đáp:

“Truyền Linh Tháp phân bộ Long Thần Thành.”

“Truyền Linh Tháp phân bộ Bạch Hổ Thành.”

“Truyền Linh Tháp phân bộ Linh Băng Thành.”

Theo sau nàng, có thêm hai vị nam tử trung niên nói theo. Ba người này, không nghi ngờ gì, họ chính là ba vị Tháp Chủ Truyền Linh Tháp phụ trách tại ba tòa thành này. Bọn họ hiển nhiên là có được Phong Hào đấu la thực lực.

Hắc Thủ vừa nghe đến ba chữ Truyền Linh Tháp, vẻ cao cao tại thượng khi chỉ có Vân Chính Thiên ba người đã biến mất sạch sẽ. Hắn tự nhiên không nghĩ một mình mình liền có thể đối đầu với ba vị Tháp Chủ này.

Lại nhìn ra phía sau lưng ba vị Tháp Chủ, nhân số mà bọn họ đem tới, tuy chỉ bằng một phần hai nhân số thảo khấu bây giờ, nhưng mỗi người bọn họ đều có được Hồn Vương cấp bậc tu vi. Rõ ràng là lực lượng chiến đấu nồng cốt của Truyền Linh Tháp.

Vân Chính Thiên ba người tiến lại gần ba vị Tháp Chủ, cung kính nói:

“Thỉnh an ba vị Tháp Chủ.”

Ngoài Băng Ngọc Linh đã quen biết từ trước, hai vị Tháp Chủ này vẫn là lần đầu tiên Vân Chính Thiên được gặp.

Truyền Linh Tháp cơ cấu tổ chức, có nhiều nét tương đồng với Hồn Sư Chung Cực Quân Đoàn do Vực Chủ lãnh đạo. Trên cùng chính là Bao Lão Tiên Sinh, cũng là đương thời Tổng Tháp Chủ Truyền Linh Tháp. Bên dưới hắn chính là mười hai vị Thành Chủ phụ trách tại mỗi khu vực thành thị.

Mà ngày hôm nay, gặp được một lúc ba vị Thành Chủ, chính là tương đối hiếm có.

“Tiểu tử ngươi đã tính toán từ trước?” Hắc Thủ đấu la ánh mắt ngoan độc nhìn Vân Chính Thiên nói.

Vân Chính Thiên tự nhiên không cần giấu giếm, trực tiếp mỉm cười.

Tấn công Liên Minh Thảo Khấu kế hoạch quá nguy hiểm, Vân Chính Thiên cũng phải an bày một chút lá bài phòng thân. Để đề phòng trường hợp Hắc Phong vẫn còn qua lại với Tà hồn sư, hắn cũng cần có thế lực cường đại chống lưng giúp đỡ.

Vì thế vài ngày trước khi triển khai hành động, Vân Chính Thiên tự mình tìm đến Băng Ngọc Linh, thỉnh cầu giúp đỡ.

Hiện tại Nhân Vực thiếu đi Hồn Sư Chung Cực Quân Đoàn chưởng khống, tự nhiên phải do Truyền Linh Tháp đứng ra thay mặt. Vì vậy liên thủ tác chiến lần này, không thể nghi ngờ Truyền Linh Tháp là lựa chọn tốt nhất. Hơn nữa Vân Chính Thiên vẫn là Truyền Linh Tháp một thành viên a.

Chỉ là không ngờ một điều, Băng Ngọc Linh vậy mà mời tới thêm hai vị Tháp Chủ nữa. Khiến cho hắn không khỏi ghi nhận món nợ ân tình này.

“Lão già thối, ngươi dám động vào con rể của ta, lão nương xử đẹp.”

Băng Ngọc Linh tức giận nói, chín vòng hồn hoàn trên người nàng cũng thuận theo hiện lên. Màu sắc hồn hoàn so với Hắc Thủ đấu la trên kia thì cao cấp hơn một bậc. Đệ cửu hồn hoàn của nàng chính là mười vạn năm cấp bậc tồn tại a.

Hai vị Tháp Chủ còn lại cũng không nói không rằng, nhìn thấy Băng Ngọc Linh muốn triển khai tấn công, bọn hắn hồn hoàn cũng nhanh chóng thả ra. Hai người bọn hắn màu sắc hồn hoàn cùng với Hắc Thủ đấu la kia, chính là tương đồng. Bốn tử, năm hắc.

“Trương lão...” Hắc Phong giọng nói run run nhìn Hắc Thủ đấu la nói.

Hắc Thủ đấu la mặt mày xám tro, cục diện bây giờ đã vượt ngoài tầm kiểm soát của lão. Hiện tại bản thân lão còn lo chưa xong, hơi đâu mà lo cho đám Hắc Phong cơ chứ.

Hắc Thủ đấu la lạnh nhạt nói:

“Bổn tọa thật hết cách, chỉ trách các ngươi lại đi chọc vào ổ kiến lửa rồi.”

Bỏ lại Hắc Phong gương mặt cắt không còn giọt máu, vị bát trưởng lão này rõ ràng muốn ly khai a.

Thế nhưng hắn còn chưa kịp ly khai, đột nhiên gương mặt thoáng co giật, bất giác Hắc Thủ đấu la nhìn vào lòng bàn tay của mình, nơi đó không biết từ bao giờ lại có một cái lỗ đen vòng xoáy hiện hữu.

“Ngươi tưởng Thôn Phệ Thiên Hà của ta chỉ có đơn thuần lực công kích thôi sao?”

Ở bên dưới, Vân Chính Thiên đắc ý cười nói.

Thôn Thiên Phệ Ma Kiếm sở hữu cùng lúc hai loại kỹ năng. Thứ nhất đó là Thôn Phệ Vòng Xoáy, sử dụng thôn phệ lực trực tiếp hấp thu công kích tới cường độ nhất định. Còn kỹ năng thứ hai, đó chính là Thôn Phệ Thiên Hà chuyển hóa năng lượng trong Thôn Phệ Vòng Xoáy thành công kích.

Lúc trước Hắc Thủ một tay cản lấy Thôn Phệ Thiên Hà, cứu mạng Hắc Phong. Thế nhưng hắn chung qui không ngờ rằng, Thôn Phệ Thiên Hà không có như hắn tưởng tượng yếu ớt như vậy.

Thôn phệ lực thông qua Thôn Phệ Thiên Hà đã bám vào lòng bàn tay của Hắc Thủ đấu la, tuy với tu vi của Vân Chính Thiên hiện tại vẫn không đủ lợi dụng thôn phệ lực này ảnh hưởng tới sinh mạng đối phương, nhưng ngăn cản hắn thi triển một ít thủ đoạn ly khai vẫn có thể làm được.

Hắc Thủ đấu la nghiến răng nghiến lợi nhìn tên tiểu tử bên dưới, trong lòng thống hận cực kỳ. Xem ra ngày hôm nay không ác chiến một trận với Truyền Linh Tháp, hắn tự nhiên không thể rời đi được.

Băng Ngọc Linh như hiểu được suy nghĩ Hắc Thủ đấu la, nàng lại mỉm cười nói:

“Lại còn muốn cùng bọn ta ác chiến? Để bọn ta hôm nay đem Tà Hồn Điện một tên trưởng lão chém giết, để coi sau này Tà hồn sư các ngươi còn dám tác oai tác oái tại Nhân Vực hay không?”

..............