Kiếm Thần Trọng Sinh Đấu La Đại Lục

Chương 488: Đỏ, cam, hắc bạch song sắc hồn hoàn




“Hắn trở mặt? Tại sao lại trở mặt?” Vân Chính Thiên hốt hoảng hỏi.

Tiên Dao Tử ngắn gọn nói lại mấy ngày hôm nay trải qua sự tình, càng nghe nàng nói Vân Chính Thiên thần sắc càng ngưng lại.

Hắn vạn lần không nghĩ tới, cùng một ý thức phân tách ra tại sao Ám Thiên bí mật ở sau lưng bày vẽ như vậy. Đây cũng không phải là hắn mong muốn nhìn thấy nhất biến cố a.

Chẳng lẽ nói Ám Thiên không hài lòng với thực tại này, muốn thay thế thân phận của ta hay sao. Bất quá từ trước đến nay ta cũng chưa từng xem hắn như thứ cách tồn tại, càng là đối với hắn công bình đối đãi. Nếu không cũng sẽ không giao phó giải cứu Thiên Hoa, Minh Tuyết loại đại sự này cho hắn.

Vân Chính Thiên trong lòng không vui, phần lớn là thất vọng cùng hối hận. Nếu là như vậy hắn thà mất đi Ám Thiên cùng liên đới lực lượng, chứ không muốn trong tương lai tao ngộ một cái cực kỳ kinh khủng địch nhân.

Thần bí hắc y nhân nhìn thấy Vân Chính Thiên tâm tình phát sinh biến hóa, hắn nhanh miệng nói: “Càng gặp phải khó khăn nhất sự tình, ngươi càng phải giữ bình tĩnh. Tiểu Lang, chúng ta đi tiếp, có lẽ sắp tới rồi.”

Ám Ngân Lôi Lang Vương tru lên một tiếng, lại tiếp tục chạy đi. Tiên Dao Tử xuất hiện tại chỗ này, chứng tỏ vị trí chiến đấu đã rất gần rồi.

“Muội không ở cùng bọn hắn, tại sao lại chạy ra đây.” Vân Chính Thiên chợt hỏi.

Tiên Dao Tử đáp: “Bích Lân Hoàng Xà kịch độc trong người huynh làm muội cảm ứng được huynh đang tới, cho nên mới nhanh chóng chạy ra dẫn đường.”

Vân Chính Thiên gật đầu: “Bên trong tình huống thế nào?”

Tiên Dao Tử nói: “Ám Thiên cùng tên giáo chủ kia đối đầu, dĩ nhiên rơi vào hạ phong. Bất quá Lương Thế Nhân hắn vẫn không thể nhịn được, còn nói sẽ không để Ám Thiên chết trên tay người khác, hắn phải dẫn về cho huynh xử lý.”

Dừng lại một chút, nàng có chút lo lắng nói tiếp, đồng thời vỗ vỗ xuống Tiểu Lang lưng: “Nhưng mà tên giáo chủ kia thực lực rất mạnh, sợ rằng ba người Thế Nhân không cách nào cùng hắn chống lại. Lần trước hắn dọa muội chết khiếp. Tiền bối, cho nó chạy nhanh lên.”

Không hiểu vì sao thần bí hắc y nhân nghe thấy Tiên Dao Tử, thái độ trở nên có chút ngượng:

“Được được, Tiểu Lang, nghe chưa, chạy nhanh lên coi!”

“Tru——!”

Không ngoài dự liệu, lấy Tiểu Lang tốc độ so với Tiên Dao Tử thời gian đi ngược ra nhanh hơn nhiều lắm, lúc này đại chiến vị trí diễn ra rốt cuộc thu vào tầm mắt.

Vân Chính Thiên trước mắt là một mảnh hoang tàn bình địa, phản phất đã trải qua vô số ác chiến khốc liệt mới có thể phát sinh như thế địa phương. Hắc ám nguyên tố vần vũ chiếm đóng trên bầu trời, kéo dài tới vạn trượng không trung trên cao.

Tiểu Lang dừng bước, bên kia đúng là có mấy đạo thân ảnh tụ lại một chỗ, khí tức bức người.

“THẾ NHÂN!!!”

Đột nhiên Vân Chính Thiên gầm lên một tiếng, trên người hùng hậu lực lượng nhanh chóng bành trướng ra, không nghĩ ngợi nhiều giẫm chân một cái cả người đã lao về phía trước.

“Chính Thiên, bình tĩnh đã.” Thần bí hắc y nhân hoảng hốt hét lên, nhưng đã quá trễ. Vân Chính Thiên vừa nhìn thấy cảnh tượng chứng thực làm hắn kinh động tâm can.

Lương Thế Nhân lúc này mặt mày tái nhợt nhìn xuống trước ngực đang xuyên ra một phần lưỡi nhọn lợi khí, ở phía sau đúng là trung niên nhân có gương mặt giống với Ám Thiên đang cầm trên tay một thanh lưỡi hái sắc bén.

Quá quen thuộc này hồn kỹ hình thái, Vân Chính Thiên không thể tin vào chính mắt của mình nữa. Vạn lần không ngờ Ám Thiên lại sử dụng hồn kỹ Câu Hồn trên người Lương Thế Nhân. Hắn ngay cả hồn phách hồn phách Thế Nhân cũng muốn kéo ra bên ngoài sao?

“Ám Thiên, ngươi đang làm cái chó gì???”

Gầm lên một tiếng thịnh nộ, Vân Chính Thiên trên tay liền tế ra Hỏa Phượng Kiếm, ngập trời hỏa diễm từ trong thể nội hắn trong một khắc hừng hực lan tỏa ra. Chớp động mấy cái, hỏa diễm đã lan tràn đến vạn trượng không trung trên cao, đem hắc ám bầu trời kia sinh sinh ngạnh hám.

Thiên không ngay lập tức bị hỏa diễm cuồn cuộn chia làm hai nữa, hồng ám song sắc trộn lẫn vào nhau thoáng vặn vẹo một lúc, vẫn là triệt để hòa tan ra.

XÙY——!

Tại thời điểm hỏa diễm hào quang nở rộ đến giới hạn, một đạo sáng choang ánh kiếm từ trên trời ngang nhiên chém xuống, đem thiên không song sắc một đường đánh tan đi.

Nhìn thấy một kiếm này xuất hiện, thần bí hắc y nhân lẫn trung niên nhân kia ánh mắt mở to thêm mấy phần.

Thần bí hắc y nhân vui vẻ nói: “Khá lắm. Nhanh như vậy liền có thể đem kiến thức ta truyền thụ thực hiện hóa.”

Vân Chính Thiên ngắn ngủi một ngày cùng thần bí hắc y nhân học tập, chính là trên phương diện chưởng khống cùng thao túng nguyên tố. Thế nhưng không những hắn nắm vững rất nhanh mà trên phương diện đa nguyên tố thao túng cũng một đường nhuần nhuyễn như vậy a.

Vân Chính Thiên vừa rồi một màn, chính là đem toàn bộ hỏa nguyên tố trong thiên địa cuồng bạo hấp thụ vào trong Hỏa Phượng Kiếm, gia tăng lên uy lực của kiếm chiêu, không những thế mà đối với hắc ám nguyên tố, Hỏa Phượng Kiếm còn đem chúng nó thôn phệ.

Nếu có thể nhìn kỹ sẽ thấy được Hỏa Phượng Kiếm hình dạng lúc này có một chút biến hóa. Như cũ sáu cánh phượng mở ra ôm lấy kiếm thể, chuôi kiếm không có chỗ nào thay đổi, nhưng phía trên lưỡi kiếm lại có hắc sắc đường vân chạy dọc xuống.

Này hắc sắc đường vân đang tỏa ra hắc ám lực lượng.

Vân Chính Thiên trong khoảnh khắc vừa vặn sáng tạo ra một cái mới mẻ trạng thái. Đó chính là dung nhập hai loại nguyên tố vào bên trong một thanh kiếm.

Lấy Hỏa Phượng Kiếm làm chủ thể, mạnh nhất phóng ra vẫn là hỏa nguyên tố, bất quá thêm vào đó hắc ám nguyên tố, là tương đương phù hợp với hắc ám thiên không trên kia.

Cho nên hắn một kiếm vừa chém ra, liền đem thiên không hồng ám song sắc khua sạch sẽ đi.

“Có chút bổn sự!” Trung niên nhân không nhịn được mà buông xuống một câu, thế nhưng cùng thần bí hắc y nhân bên kia bất đồng một điều, hắn không mong muốn chuyện như vậy xảy ra.

Trung niên nhân vốn đang muốn một kích đem Lương Thế Nhân hồn phách chấn nát, thế nhưng bây giờ Vân Chính Thiên đánh tới kinh khủng một kích, cho dù là hắn cũng không muốn phân tâm đối phó.

“Ngươi may mắn đó tiểu tử, bất quá số kiếp ngươi đã định hôm nay phải chết không thể nghi ngờ. Chỉ là kéo dài hơi sức một chút thôi.”

Ầm ——!

Nói xong một câu này, trung niên nhân phất tay liền thu hồi hắc ám quang ảnh, một chưởng lạc trên Lương Thế Nhân lưng, đem hắn chấn văng xuống bên dưới mặt đất, nổ ra một cái hố lớn.

Thản nhiên như chưa từng phát sinh cái gì, trung niên nhân ánh mắt chuyển dời lên Vân Chính Thiên. Vân Chính Thiên tại thời điểm này đạt tới trình độ khủng bố như vậy, trung niên nhân vô cùng bất ngờ. Muốn không bại lộ chân tướng quả là việc quá khó khăn, huống chi dưới kia còn có ‘hắn’ tồn tại.

Bất đắc dĩ thở dài một hơi, trung niên nhân đáy mắt có hàn quang luân chuyển.

Sau lưng từng vòng từng vòng hồn hoàn bắt đầu dâng lên, đúng là chín vòng hồn hoàn, đại biểu Phong Hào đấu la cấp bậc.

Bất quá nhìn thấy hồn hoàn màu sắc, vẫn làm Vân Chính Thiên tại trên không trung kia kinh hãi một trận.

Bốn đỏ, bốn cam tám cái hồn hoàn, còn cuối cùng hồn hoàn kia, lại là hắc bạch song sắc trộn lẫn, bên ngoài lại có đỏ thẫm hào quang bao phủ.

Này một cái cuối cùng hồn hoàn màu sắc rốt cuộc là như thế nào? Làm sao chưa từng nghe thấy qua cái này có màu sắc hồn hoàn này tồn tại.

Vân Chính Thiên lúc này cũng đã phát hiện trung niên nhân không phải là Ám Thiên, bất quá hắn cũng không có vì vậy mà đi dừng lại thế công của mình để nói chuyện. Đối phương trọng thương Thế Nhân, như vậy đã đủ thiết lập thù địch trạng thái.

Hắn trên tay càng siết chặt lấy Hỏa Phượng Kiếm, tận tình triển khai ra Thiên Hỏa Đốt Thương Khung một kích.

Thiên không như bị một kiếm này chẻ ATbzmGN làm hai, cuồng bạo kiếm ý ngưng thực đánh xuống trung niên nhân vị trí.

Mà trung niên nhân trên mặt dường như không tồn tại một tia cảm xúc nào, sau lưng đệ bát hồn hoàn trực tiếp sáng lên. Một tôn to lớn cự ma thân ảnh cứ thể thản nhiên ngồi dậy sau lưng hắn, phản phất giống như hủy diệt ma thần vừa bị đánh thức.

Một khắc sau, trung niên nhân một chưởng vỗ ra, cự ma thân ảnh ở phía sau cũng phách tới một chưởng giống như đúc. Chưởng kình bắn đi, không gian trực tiếp sụp đổ, thiên địa nguyên lực cứ thế nổ tung thành vạn ức điểm sáng.

ẦM, ẦM ——!

Chưởng kình vọt tới cùng kiếm ảnh rốt cuộc cũng va chạm, oanh liệt một tiếng nổ vang tận cửu thiên sau, kiếm ảnh trực tiếp tan nát, ma chưởng phách xuyên qua hỏa diễm màn chắn cứ như thế cuồng dã đánh tới.

Nhìn thấy Vân Chính Thiên kiếm chiêu cứ như vậy không cản nỗi trung niên nhân kia một chưởng, song Long bên dưới, Tiên Dao Tử mặt mày biến sắc. Trung niên nhân ma chưởng thế như chẻ tre, phách xuyên qua tầng tầng lớp lớp hỏa diễm màn chắn.

Song phương chênh lệch tu vi quá lớn, Vân Chính Thiên không cách nào cùng người này đấu lại. Bất quá hắn trên mặt vẫn không tồn tại lo lắng dáng vẻ, bởi vì lúc này Tiểu Lang trên lưng, thần bí hắc y nhân kia vào lúc này tiêu thất.