Kiếm Tiên Là Bạn Trai Cũ Của Ta

Chương 16: huyền thiên môn (1)





 
Edit: Naughtycat
 
Tô Thanh Y cầm ngọc bài Tần Tử Thực đưa cho nàng, tâm tình không khỏi có chút phức tạp.

Đã rất nhiều năm rồi, nàng không được nghe ai nói muốn bảo hộ nàng.

Người từng nói sẽ bảo hộ nàng, không phải là phản bội, thì cũng chính là rời đi, mà Tần Tử Thực thì sẽ là vế nào đây? Nếu hắn biết nàng không phải là một đệ tử bình thường của Thiên Kiếm tông, mà là một người đoạt xá trọng sinh, thậm chí là ma đầu đã từng chết dưới kiếm của hắn, thì hắn sẽ nghĩ như thế nào đây?

Nghĩ đến đây, Tô Thanh Y cảm thấy gió đêm hình như lại lạnh thêm một chút. Nàng cười trào phúng, thu ngọc bài cất vào trong ngực mình rồi lập tức đi xuống núi.

Sáng sớm hôm sau, nàng đúng hạn đuổi kịp đội ngũ, lần này dẫn đội là Tinh Hà, hắn lấy việc công làm việc tư đặt Tô Thanh Y ở trên pháp khí phi hành của mình, vì các sư huynh đệ của mình lừa Tô Thanh Y vẽ Lạc Vũ tinh trận lên vài món quần áo. Đối với việc này Mạc Vân tỏ vẻ không phục, nhưng thực lực của hai người chênh lệch nhiều nên Mạc Vân lựa chọn nén giận.

Đoàn người bay ba ngày, cuối cùng đã tới trước cửa lớn của Huyền Thiên môn, vừa hạ chân xuống, Tô Thanh Y đột nhiên cảm thấy trong lòng chấn động mạnh một cái, nàng hơi ngẩn người, sau đó nghe được Tinh Hà nói: “Sư muội, làm sao vậy?”

Nàng lấy lại tinh thần, không nói gì.

Tu sĩ tu vi càng cao, cảm giác đối với thiên đạo càng mạnh. Tuy nàng không có tu vi, nhưng thần hồn của nàng là Đại Thừa kỳ, có thể khiến cho thần hồn của nàng bất an, tất nhiên có thể thấy được sự tình của Thiên Huyền môn có vấn đề. Nàng đột nhiên nhớ tới lời nói giữa mình và Tần Tử Thực, miệng không có quạ đen như vậy chứ?

Dưới đáy lòng nàng suy nghĩ một lát, trên mặt lắc đầu với Tinh Hà. Mạc Vân đi vào thông báo đã quay trở lại, sau đó thì thấy một đệ tử mặc quần áo trắng tinh dẫn theo người đi xuống.

Đó là một vị đệ tử trẻ tuổi, đi theo đằng sau là hai hàng đệ tử, cầm kiếm từ bậc thang vội vàng chạy xuống tới, cung kính hành lễ với Tinh Hà: “Tiền bối giá lâm, Huyền Thiên môn không tiếp đón từ xa hy vọng tiền bối tha lỗi. Mời!”

Nghe được lời này Tinh Hà hơi nhíu mày: “Việc chúng ta tới đây, Lưu Huyền trưởng lão không nhắc gì với mọi người à?”


“Lưu Huyền trưởng lão?” Tên đệ tử kinh ngạc ngẩng đầu: “Trước đó vài ngày trưởng lão đã đi về cõi tiên, chư vị tiền bối không biết à?”

“Đi về cõi tiên?!!” Tinh Hà mở to mắt, trong lòng Tô Thanh Y hơi bất an, trước khi Tinh Hà chuẩn bị nói ra câu tiếp theo, nàng đã cười nói: “Tinh Hà sư huynh, chúng ta phụng mệnh sư phụ đến thăm Lưu Huyền trưởng lão, nay trưởng lão đi về cõi tiên, dù thế nào chúng ta nên chờ hạ táng[1] trưởng lão xong rồi hãy rời đi.”
[1] Hạ táng: Chôn.

Trong nháy mắt Tinh Hà đã hiểu được tính toán của Tô Thanh Y, vẻ mặt chính trực nói: “Đúng là như thế, mong vị đạo hữu này dẫn đường.”

“Mời tiền bối đi bên này.” Người đệ tử trẻ tuổi cung kính, cũng không có chút ý từ chối nào, liền dẫn hai người đi lên trên. Đoàn người bọn họ vừa tới chính đường Thiên Huyền môn, lập tức nhìn thấy chính đường đã được trang trí thành linh đường, rất nhiều đệ tử quỳ trên đất khóc, đứng đầu tiên bên cạnh linh đường là một nam tử trẻ tuổi mặc áo xanh đeo ngọc quan, căn cốt không hơn trăm tuổi đã là Nguyên Anh hậu kỳ. Hắn có một gương mặt vô cùng thanh tú, nhìn qua không giống một Tu sĩ, ngược lại trông giống Thư sinh hơn.

Lúc mọi người đi đến, hắn đang ngẩng đầu, nhìn hoa trắng trên đỉnh linh đường, đệ tử dẫn đường cho đoàn người đi đến cửa, lập tức cung kính nói với thanh niên kia: “Chưởng môn, đệ tử Thiên Kiếm tông đã đến.”

Nghe được lời nói của đệ tử dẫn đường, thanh niên kia xoay đầu lại, sau khi gật đầu với Tinh Hà, hắn thở dài nói: “Vài ngày trước, Lưu trưởng lão còn nhắc với ta về chuyện mời Thiên Kiếm tông đến cùng chúng ta điều tra chuyện tà khí, không nghĩ tới mới không bao lâu...”

“Chưởng môn xin nén bi thương,” Tinh Hà cung kính hành lễ, thanh niên lắc đầu, đáp lễ nói: “Tại hạ Tống Tùng Chưởng môn Huyền Thiên môn.”

“Tại hạ Tinh Hà thủ tịch đệ tử Quy Nguyên phong của Thiên Kiếm Tông,” Tinh Hà lại bái, sau đó ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: “Không biết chuyện tà khí, Chưởng môn điều tra được đến đâu rồi?”

“Đã không có việc gì!” Tống Tùng còn chưa nói chuyện thì một lão giả cười lớn đi đến. Lão giả mặc đồ đen thêu bạch hổ, đi theo sau lưng có sáu vị đệ tử, tinh thần có vẻ rất tốt. Hắn vừa tiến đến, Tống Tùng liền theo bản năng đứng thẳng lưng, nặn ra một nụ cười khổ: “Lâm trưởng lão.”

“Tiểu Tống, ngươi còn trông coi Lưu trưởng lão à?” Lâm Thành đi vào linh đường, đệ tử ở phía sau hắn lập tức biến ra một cái ghế, đặt ở bên cạnh Tống Tùng, Lâm Thành quay người ngồi xuống, đệ tử hắn lại dọn ra một cái bàn, cầm ra một cái bình nhỏ, pha trà cho hắn. Sắc mặt Tống Tùng trở nên khó coi, nhưng dường như vẫn cố nhẫn nại, mắt nhìn xuống nói: “Từ nhỏ Lưu trưởng lão luôn ở Huyền Thiên môn, vì Huyền Thiên môn lập nhiều công lao hiển hách, hiện giờ thân tử đạo tiêu, ta thân là vãn bối, tự nhiên cống hiến chút sức mọn, bày tỏ tấm lòng cảm kích của Huyền Thiên môn.”

“Haha,” Lâm Thành bưng bát trà, cười ra tiếng, mặt tràn đầy khinh thường nói: “Một người mấy trăm năm cũng chỉ là Kim Đan, có cái gì tốt mà cảm kích. Loại kiến hôi.”

“Lâm trưỡng lão!” Tống Tùng khẽ quát, Lâm Thành ngẩng đầu nhìn hắn, đột nhiên trong chớp mắt uy áp Xuất Khiếu kỳ phủ xuống, đệ tử ở đây đều lập tức thay đổi sắc mặt, ngay cả Tống Tùng đều không nhịn được mà quỳ xuống. Tinh Hà mặt không đổi sắc, cầm pháp khí “Lạc Xuân dù” của sư phụ cho tay khẽ lật bung ra, đệ tử Thiên Kiếm tông ở phía sau hắn không chịu bất cứ uy áp gì, trở thành một đám người duy nhất còn đứng trong nhóm người.

Ánh mắt Lâm Thành rơi xuống trên Lạc Xuân dù, sắc mặt thay đổi, sau đó thu nụ cười nói: “Thiên Kiếm Tông quả nhiên là đại phái, một đệ tử cũng cầm ra được một pháp khí như thế, Lâm Thành cam bái hạ phong. Lần này thất lễ rồi.”

Nói xong, hắn thu uy áp lại. Sắc mặt Tinh Hà không đổi, nhìn Lâm Thành lạnh lùng nói: “Lâm trưởng lão quá khen, chẳng qua chỉ là một Lạc Xuân dù thôi, không tính là gì. Ngược lại là Lâm trưởng lão, ngươi nói chuyện tà khí đã không sao, là có ý gì?”

“À, cái này,” Lâm trưởng lão quay đầu đi, kéo dài giọng nói: “Chúng ta đã bắt được hung thủ, là một đệ tử của Huyền Thiên môn bày trận pháp dẫn tà khí, nên mới có chuyện như vậy.”

Nghe được lời này, Tinh Hà nhíu mày, cảm giác có gì đó không đúng, nhưng lại không có cách nào phản bác.

Khi bọn họ đang nói chuyện, Tô Thanh Y vẫn luôn quan sát xung quanh mình. Từ khi bắt đầu tiến vào nơi này, nàng lập tức phát hiện chuyện bất thường, bốn phía Huyền Thiên môn đều tràn ngập một cỗ lục yên[2], dường như ở dưới đất chui ra, từng luồng lục yên ở dưới nền đất bay lên cao, mà phía sau linh đường, chỗ quan tài Lưu Huyền, có một dòng khí màu xanh lục phóng lên cao.
[2] Lục yên: Làn khói màu xanh lá cây.

Nàng không rõ đây là thứ gì, trước kia hình như chưa bao giờ thấy qua, ở đây tất cả mọi người đều nói chuyện bình thường, hoàn toàn không nhìn thấy dòng khí màu xanh lục này, trực giác của nàng cảm thấy bất ổn, vẫn luôn âm thầm quan sát, lặng yên không lên tiếng, cho đến lúc phát hiện Lâm Thành muốn đuổi người, cuối cùng nàng cũng hoàn hồn, giữ chặt tay áo của Tinh Hà, vẻ mặt bi thương ngẩng đầu nhìn Tinh Hà nói: “Sư huynh, Lưu trưởng lão là ân nhân của ta, ta nhất định phải nhìn hắn hạ táng!”

Tinh Hà ngẩn người, sau đó lập tức hiểu ý tứ của Tô Thanh Y, nặng nề nói: “Sư muội yên tâm, chúng ta từ ngàn dặm xa xôi đi đến đây, nhất định sẽ nhìn Lưu trưởng lão hạ táng. Tống chưởng môn...” Nói xong, hắn nhìn về phía Tống Tùng, ôm quyền nói: “Những ngày tiếp theo có lẽ phải làm phiền rồi.”

“Chẳng qua là một Kim Đan tu sĩ thôi, đáng giá để các ngươi làm vậy à?” Lâm Thành ở một bên không kiên nhẫn nói: “Vị tiểu hữu này, căn cốt của ngươi mới tám mươi đã là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, loại kiến hôi giống như vậy...”

“Đây là ân nhân của ta!” Tô Thanh Y nhảy ra, vẻ mặt ngây thơ nói: “Năm đó ta bị một đám Tán tu đuổi giết, là Lưu trưởng lão đi ngang qua đã cứu ta! Đại ân đại đức, tại hạ suốt đời khó quên.”

“Đúng vậy,” Mạc Vân đứng dậy: “Có ân với sư muội, chính là có ân với Thiên Kiếm tông!”

Nhìn nhóm người Tô Thanh Y bảo vệ Lưu Huyền như vậy, Lâm Thành cũng không nói gì nữa, sau khi“Hừ” một tiếng, thì uống trà, quay đầu nói với Tống Tùng: “Tiểu Tống, nếu Thiên Kiếm tông người ta muốn lưu lại, thì ngươi phải chiêu đãi cho tốt, dù sao chúng ta cũng không có thiếu mấy cái phòng.”


“Vâng.” Tống Tùng gật đầu đồng ý, sau đó vẫy tay, gọi một đệ tử đến: “Thanh Bách, mang các vị đạo hữu Thiên Kiếm tông tới phòng giành cho khách.”

Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía Tinh Hà nói: “Hiện tại mọi việc bận rộn, mong các vị thứ lỗi.”

“Tống chưởng môn không cần khách khí,” Tinh Hà mỉm cười: “Huyền Thiên môn, Thiên Kiếm tông là đồng khí liên chi, sẽ không để ý tiểu tiết, Tống chưởng môn cứ coi chúng ta như đệ tử nhà mình.”

“Cảm ơn...” Tống Tùng lộ ra vẻ cảm kích, thở dài nói: “Chư vị đi nghỉ ngơi trước đi.”

Tinh Hà gật đầu rồi mang theo mọi người đi ra ngoài, đi theo Thanh Bách đến phòng giành cho khách. Dọc đường đi, Tô Thanh Y vẫn luôn quan sát đến những luồng khí màu xanh lục này, bên trong Huyền Thiên môn khắp nơi đều có dòng khí màu xanh lục, nhưng lại không có ai nhìn thấy được, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Lẽ nào đồ vật này chỉ có thần hồn của Đại Thừa kỳ mới có thể nhìn thấy?

Tô Thanh Y không xác định được nên không dám nói lung tung, đợi Thanh Bách đưa mọi người vào một cái viện, sau khi phân phòng xong, Tô Thanh Y mới có thời gian suy nghĩ.

Bởi vì nàng là nữ tu, cho nên nàng được phân riêng một phòng, vừa vào phòng, nàng liền ở trong phòng vẽ mấy cái trận pháp ngăn người ngoài nhìn lén, sau đó ngồi xuống.

Trong phòng này cũng có lục yên rải rác, Tô Thanh Y nhìn chằm chằm cỗ lục yên kia, suy nghĩ một chút rồi ném một cái Dẫn Lôi phù uy lực nhỏ tới không thể nhỏ hơn qua đó.

Sau khi ném Dẫn Lôi phù qua, uy lực của lục yên lập tức nhỏ lại, chứng minh Dẫn Lôi phù có tác dụng với cỗ lục yên này. Sau đó nàng lại ném một cái Hoả phù sang, lục yên không có chút động tĩnh nào. Tô Thanh Y liên tục ném sang mấy loại tinh trận thuộc tính khác nhau, cuối cùng xác định, chỉ có lôi điện mới có tác dụng đối với cỗ lục yên này, mà lôi điện từ trước đến nay là vật trấn tà, cho nên cỗ lục yên này, hẳn là tà vật.

Loại tà vật nào có thể khiến người ta không phát hiện được?

Tô Thanh Y suy nghĩ trong lòng không khỏi rùng mình.

Lúc trước Huyền Thiên môn nói có tà khí xâm lấn, thật ra các tu sĩ không thể nhìn thấy tà khí này bằng mắt thường, cho đến khi tà khí dày đặc có thể ăn mòn thân thể, con người bởi vì tà khí sẽ làm ra một số hành động không kiềm chế được, sau đó phải trải qua sự tra xét của tu sĩ cao giai, thì tu sĩ mới có thể phát hiện ra tà khí xâm nhập. Tà khí đơn độc tồn tại thì không có cách nào phát hiện, chỉ khi xâm nhập vào thân thể thì mới có thể bị tra ra.

Cho nên sở dĩ Huyền Thiên môn nói có tà khí xâm nhập, không phải vì có người nhìn thấy, mà là bởi vì có đệ tử trong môn bị nhiễm tà khí mà đại khai sát giới, Thiên Huyền môn mới phát giác được sự tồn tại của tà khí.

Chẳng lẽ lục yên mà nàng nhìn thấy chính là tà khí?

Nhưng mà vì sao nàng có thể nhìn thấy tà khí? Trước đến giờ cũng chưa từng nghe nói qua, tu sĩ Đại Thừa kỳ có thể nhìn thấy tà khí?

Suy nghĩ này làm cho Tô Thanh Y hơi bất an, một lát sau, ngoài cửa đột nhiên có tiếng động, Tinh Hà và Mạc Vân đứng bên ngoài nói: “Sư muội, chúng ta có thể vào không?”

Tô Thanh Y vội vàng đứng dậy, đón Tinh Hà và Mạc Vân tiến vào, sau đó nhìn bên ngoài một chút rồi lập tức đóng cửa lại.

Vừa vào cửa, Tinh Hà lập tức mở Lạc Xuân dù ra, sau đó dùng Lạc Xuân dù thành một kết giới, sau khi xác định đã hoàn toàn ngăn cách với bên ngoài mới nói: “Sư muội, hôm nay ngươi không chịu rời đi là phát hiện ra cái gì à?”

“Ta không xác định cho lắm.” Tô Thanh Y cau mày: “Sư huynh cho ta chút thời gian, ta đi điều tra một chút, chờ sau khi ta xác định thì lại báo cho các ngươi biết.”

“Có lời gì không thể nói thẳng à?” Tinh Hà hơi buồn bực: “Ngươi mới Trúc Cơ kỳ, chuyện gì cũng đặt ở trong lòng rồi tự mình đi làm, nếu xảy ra chuyện gì thì làm sao bây giờ?”

Nghe lời này, Tô Thanh Y không khỏi ngẩn người, cho tới nay, nàng cũng đã quen có việc gì thì tự mình làm. Nhất là mấy năm nay ở Tu chân giới, chưa từng có ai suy nghĩ tới phải bảo vệ nàng. Bởi vì nàng thiên tư trác tuyệt[3], thân thể lại là Thuần Dương, vẫn luôn là người khác dựa vào nàng, từ xưa đến nay chưa từng có ai để cho nàng dựa vào. Nhưng từ khi vào Thiên Kiếm tông tất cả mọi thứ đều thay đổi.
[3] Thiên tư trác tuyệt: Tư chất vượt trội.

Nàng hơi mỉm cười, rốt cục nói: “Sở dĩ ta ở lại đây, là vì ta cảm thấy Lâm Thành đang nói dối.”


“Chuyện tà khí này chưa xong, hắn chỉ muốn đuổi chúng ta đi.”

“Làm sao ngươi biết chuyện tà khí này chưa xong?” Mạc Vân nhíu mày, có chút lo lắng. Một bàn tay Tô Thanh Y gõ lên bàn, cân nhắc nói: “Hình như ta nhìn thấy vài thứ mà các ngươi không thể nhìn thấy được.”

“Thứ mà chúng ta không nhìn thấy?” Mạc Vân ngây người, Tô Thanh Y mỉm cười nói: “Ta thấy toàn bộ Thiên Huyền môn đều bị bao phủ bởi lục yên, không biết các sư huynh có thấy không?”

Hai người đực mặt ra, một lúc lâu sau, Tinh Hà tán thưởng nói: “Quả nhiên Phù tu không giống bình thường mà. Ta cũng chỉ là mơ hồ cảm thấy linh khí của Huyền Thiên môn có cái gì đó không đúng thôi, ngươi lại có thể trực tiếp nhìn thấy! Sư muội, nếu ngươi đến luyện Sơn Hà kiếm của chúng ta, nhất định rất có thành tựu đấy!”

“Tinh Hà,” Mạc Vân cạn lời nói: “Nếu Tử Ngọc ở đây nhất định sẽ một kiếm đánh chết ngươi.”

Tinh Hà lộ ra vẻ mặt khinh thường nói: “Có bản lĩnh thì hắn đến đây! Lão tử còn lâu mới sợ hắn.”

“Sư huynh đến rồi!” Tô Thanh Y đột nhiên đứng lên, Tinh Hà lập tức ngồi xổm xuống ôm lấy đầu, một lúc sau, Tô Thanh Y và Mạc Vân đều cười to lên, Tinh Hà ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh bốn phía phát hiện không có ai, nhảy dựng lên nói: “Được lắm, sư muội ngươi gạt ta nhá!”

Tô Thanh Y cười mà không nói, một lúc sau, nàng chợt nhớ tới: “Hai vị sư huynh có phải là... Lôi linh căn hay không?”

Hai người liếc nhìn nhau, đều lắc đầu, nhưng Tinh Hà lại nói: “Bất quá Sơn Hà kiếm của chúng ta có thể dẫn động lực lượng thiên địa, nếu như tận lực chỉ sử dụng Lôi thuộc tính, cũng có thể được.”

Tô Thanh Y gật đầu, lo lắng nói: “Nếu hai vị sư huynh không ngại, có thể bằng lòng cho Thanh Y mượn bội kiếm, Thanh Y muốn vẽ một cái Dẫn Lôi phù trên bội kiếm của hai người, đến lúc đó Kiếm ý của hai người liền có thuộc tính Lôi, tuy rằng kém Lôi linh căn thuần khiết, nhưng có còn hơn không.”

“Ý của ngươi là...”

“Là tà vật,” Tô Thanh Y nói thẳng: “Vừa rồi ta lấy các loại phù triện thuộc tính khác nhau thử, lục yên chỉ sợ mỗi lôi điện, còn những thuộc tính khác công kích đều không có hiệu quả gì.”

“Hiểu rồi,” Tinh Hà nhẹ nhàng gật đầu, thoải mái lấy bội kiếm xuống đưa cho Tô Thanh Y. Mạc Vân nuốt một ngụm nước bọt, suy nghĩ, nhưng vẫn lấy bội kiếm xuống, có chút thấp thỏm nói: “ Thanh Y, việc này, ngươi ngàn vạn không thể quan báo tư thù[4], dù nói thế nào, chuyện của hai nhà ta cũng không làm gì có lỗi với ngươi...”
[4] Quan báo tư thù: Lấy việc công trả thù riêng.

“Im miệng.” Tô Thanh Y lườm hắn một cái, trực tiếp đoạt lấy bội kiếm từ trong tay hắn, hai người liền nhìn chằm chằm vào kiếm trong tay nàng, nhìn nàng rút thanh kiếm ra, tiếp theo cầm một cây bút lông nhỏ lên, cắt đầu ngón tay của mình, sau đó chấm bút lên đầu ngón tay đang chảy máu, vẽ lên những phú chú phức tạp trên thân kiếm.

Nàng vẽ cho Tinh Hà trước, khi tay nàng đưa lên đặt trên thân kiếm, Tinh Hà liền run một cái, tới lúc bút lông vẽ ở thân kiếm, cả người và mặt của Tinh Hà đều đỏ lên, nhịn không được cả người run rẩy, kiếm cũng theo hắn không ngừng run rẩy, Tô Thanh Y hơi nhíu mày: “Sư huynh, có thể làm nó đừng có run nữa được không?”

“Được! Được!” Tinh Hà đỏ mặt gật đầu, sau đó đứng thẳng người, sau khi cứng đờ người chờ Tô Thanh Y vẽ xong, lập tức đoạt kiếm lại, đỏ mặt nói: “Cảm ơn sư muội! Ta đi trước đây!”

Nói xong, hắn ôm lấy kiếm chạy ra ngoài. Tô Thanh Y ngẩn người, sau đó nhìn Mạc Vân thấy chết không sờn ở bên cạnh hỏi: “Như thế là sao?”

Sắc mặt Mạc Vân không thay đổi, lạnh nhạt nói: “Chờ sư muội có bản mạng kiếm, tự nhiên sẽ biết. Sư muội, ta chuẩn bị sẵn sàng rồi, ngươi sờ... Không, ngươi vẽ đi.”

Tô Thanh Y: “...”

Sao nàng cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm nhỉ?