Kiếp Này Em Từng Có Anh

Chương 23




“Có cần tôi giúp đỡ không?”

“Em mang đi ít thứ lắm.” Tôi nói.

“Tôi rất thích cách bài trí của căn hộ này, chắc sẽ không sửa chữa gì đâu.” Chị Quách nói. “Cô có số điện thoại mới chưa?”

“Chắc phải lâu nữa mới đi đăng ký, nên hiện giờ em tạm thời chưa có.”

“Nghe nói giờ dù chuyển nhà nhưng vẫn có thể sử dụng số điện thoại cũ.”

“Em muốn bắt đầu lại từ đầu mà!” Tôi nói.

“Mà chuyện của chị và ông chủ tiệm cháo có tiến triển gì không?” Tôi hỏi một cách quan tâm.

“Ngày mai chúng tôi cùng đi Dư Sơn để ăn chay. Những người có tuổi như chúng tôi chỉ có thể có mấy tiết mục đó thôi. Nhưng sắp tới chúng tôi cũng sẽ cùng nhau đi học khiêu vũ.”

“Anh ấy có chuyển đến đây cùng sống với chị không?”

“Sao có chuyện đấy được chứ? Đây là mảnh trời riêng của tôi mà.”

“Chị vẫn chưa gì gì với anh ấy sao?” Tôi thăm dò mối quan hệ giữa chị Quách và chủ tiệm cháo.

“Con người ta càng già càng trở nên dè dặt mà! Huống hồ tôi nào có dám nữa chứ. Trước đây có gã đã chạy mất khi thấy tôi lõa thể rồi.” Chị Quách xấu hổ nói.

“Chạy mất ư?” Tôi giật mình.

“Chắc tại khuôn mặt của tôi dưỡng đẹp nên khiến anh ta hiểu nhầm, cho rằng cơ thể của tôi cũng được chăm sóc tốt như thế.” Chị Quách cười nói.

“Anh ta chạy ngay thật sao?” Tôi cứ tưởng tượng ra cảnh đó thật khó tin.

“Không, anh ta chỉ giả vờ nhấn điện thoại để nó kêu, rồi bảo có người tìm, sau đó chạy mất.”

“Đúng là chẳng ra làm sao!”

“Chắc anh ta tưởng tượng tôi có một bộ ngực vun cao, đầy đặn, nên sau khi nhìn thấy sự thật thì cảm thấy quá hoảng sợ.”

“Chị không tệ đến nỗi như những gì chị nói đâu.” Tôi buông lời an ủi chị.

“Nhớ lại hôm đó quả thật cũng thấy buồn cười.” Chị Quách bụm miệng cười ha hả.

“Tay chủ tiệm cháo này nếu còn dám bỏ chạy, chị hãy trói anh ta lại!”

“Đúng rồi đấy! Bắt anh ta để nấu cháo.”

“Cô cãi nhau với cậu Đường à?” Chị Quách hỏi tôi.

“Không đơn giản chỉ là cãi nhau đâu.” Chị nhắc đến Văn Lâm lại khiến tôi cảm thấy thật buồn.

“Có thể thấy anh ta là một người đàn ông rất tốt, hai người hòa hợp thương yêu nhau như vậy, tôi cứ nghĩ sẽ kết hôn kia đấy.”

Cái nhìn và cách suy nghĩ của một người từng bị đàn ông quay đầu bỏ chạy quả thật cũng không đáng tin cậy lắm. Chị Quách đã sai hoàn toàn, Văn Lâm không bao giờ kết hôn với tôi.

Thấy tôi không nói gì, chị Quách cũng không hỏi thêm gì nữa.

“Ghế sofa, giường, tủ lạnh cô đều để lại như thế tôi sẽ không cần phải mua nữa. Cái tủ lạnh này còn rất mới này!” Chị Quách tiện tay mở chiếc tủ lạnh trong bếp ra xem.

“Ôi, cô vẫn chưa ăn chiếc bánh sinh nhật này sao?” Chị Quách phát hiện ra chiếc bánh sinh nhật đặc biệt mà Văn Lâm đã đặt chị làm tặng tôi. Giờ nó đã cứng như một viên đá.

Sáng chủ nhật, Du Dĩnh, Đại Hải, Từ Ngọc, Vũ Vô Quá đến giúp tôi chuyển nhà.

Tôi ngó nghiêng thật kỹ từng góc nhà, từng ngăn kéo, chắc chắn mình không còn để lại một thứ gì nữa mới thôi. Tôi bước đến bên giường, một lần nữa không đừng được lại ngã nhào lên đó. Tại sao tôi lại nỡ bán căn hộ Văn Lâm mua cho mình chứ? Chỉ vì chút trong sạch và lòng tự trọng sao? Chiếc giường này là một món quà tình yêu mà Văn Lâm tặng cho tôi, nó quá nặng, tôi không thể mang nó theo. Thứ có thể mang theo được chỉ có sợi dây chuyền ở trên cổ mà thôi. Tôi vùi đầu trên giường khóc.

“Tớ biết cậu sẽ thế này mà.” Từ Ngọc đến bên cạnh giường nói.

Tôi lau khô hai dòng nước mắt.

Du Dĩnh dựa ở cửa nói. “Chiếc giường này đã bán cho người khác rồi, không nỡ cũng phải đi thôi.”

Cô ấy lúc nào cũng là người lạnh lùng nhất.

“Sớm biết thế thì đừng có chia tay.” Từ Ngọc nói. “Bọn họ đang chờ tụi mình ở dưới tầng đấy.”

Tôi ngồi dậy nói. “Đi thôi!”

“Khoan đã...” Đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện.

Tôi bước vào phòng bếp, mở tủ lạnh cầm chiếc bánh đã cứng ngắc ra.

“Cậu mua bánh ga tô à? Đúng lúc tớ đang đói ngấu đây.” Từ Ngọc nói.

“Không ăn được nữa rồi.” Tôi nói.

Căn hộ mới chỉ có một chiếc giường, vì muốn đặt sát tường nên khi tường có chỗ bị lõm vào, góc giường cũng có chỗ bị lồi ra. Nhưng tiếc thay tay nghề của thợ kém, chỗ lồi lõm của giường và tường có khe hở khá to. Tôi lấy ga giường Văn Lâm mua cho ra, che lên chiếc giường đó. Giường quá bé còn ga quá to.

“Điện thoại thì sao? Sao không có điện thoại?” Du Dĩnh hỏi tôi.

“Mai mới gọi người đến lắp.”

“Tớ không mang điện thoại di động ở đây.” Du Dĩnh nói.

“Không cần đâu.” Tôi lắc đầu.

“Đại Hải, anh để điện thoại di động lại cho Châu Nhị mượn đi.” Du Dĩnh nói với Đại Hải.

“Không cần đâu mà!” Tôi quá ngại khi phải dùng điện thoại của Đại Hải, hơn nữa anh ta dường như cũng cảm thấy rất bất ngờ.

“Sợ gì chứ!” Du Dĩnh bỏ chiếc điện thoại của Đại Hải trên bàn. “Ngày đầu tiên dọn đến đây, lạ nước lạ cái, nhỡ có việc gì cần cầu cứu thì sao? Hơn nữa cũng chỉ có một ngày.”

“Cô cứ lấy dùng tạm đi!” Đại Hải cũng tiếp lời.

Cuối cùng thì bạn bè cũng phải rời đi thôi. Chỉ còn lại tôi một mình, sự cô độc quả thật quá đáng sợ. Đến 12 giờ trưa, điện thoại của Đại Hải bỗng đổ chuông.

“A lô...” Tôi bấm nghe.

“A lô... Xin hỏi có phải Đại Hải không?” Đó là một giọng rất dễ thương của một người con gái.

“Anh ấy không có ở đây.” Tôi trả lời.

“Đây không phải điện thoại của anh ấy sao?”

“Đây là điện thoại của anh ấy, nhưng anh ấy không có ở đây.”

“Ồ...” Giọng người con gái đó có vẻ hơi thất vọng.

“Cô là ai?” Tôi hỏi.

“Tôi là bạn của anh ấy.” Cô gái đó trả lời rất nhanh.

“Có cần phải báo cho anh ấy không?”

“Không cần đâu.” Người con gái đó cúp máy.

Giọng người con gái ấy rất ngọt ngào, hình như tôi đã được nghe thấy ở đâu rồi thì phải, rốt cuộc cô ta là ai nhỉ? Cô ta và Đại Hải có quan hệ như thế nào? Du Dĩnh liệu có biết cô ta không? Liệu cô ta có phải người tình bí mật của Đại Hải không?

Tôi bỏ bức tranh ghép Bầu trời Cherbourg ra, đặt phía trên một cánh cửa phòng ngủ, cảnh tượng này dù sao cũng tuyệt vời hơn chiếc thang máy đông đúc người qua lại kia.

Vào sáng sớm, điện thoại của Đại Hải lại đổ chuông.

“A lô?” Tôi nghe điện thoại.

Điện thoại cúp máy. Liệu có phải người con gái đó không nhỉ?

Đến trưa tôi trả điện thoại lại cho Đại Hải, Du Dĩnh ra ngoài ăn cơm rồi.

“Tối qua cô ngủ được chứ?” Đại Hải hỏi tôi.

“Cũng được.”

“Không ai gọi điện thoại cho tôi chứ?”

“Có một người con gái.”

“Ồ.” Đại Hải có vẻ ngượng nghịu. “ Cô ấy có nói là ai không?” Tôi lắc đầu.

“Chắc là khách hàng. Dạo này có một khách hàng rất phiền phức, hầu như tối nào cũng gọi điện cho tôi.”

Tôi cảm thấy hình như anh ta đang không nói thật.

Vừa hay Du Dĩnh đi ăn cơm về.

“Châu Nhị, cậu đến đấy à? Cần gì phải trả điện thoại lại sớm thế?”

“Sáng nay tớ đã lắp điện thoại rồi, đây là số điện thoại mới đây.” Tôi viết số ra giấy rồi đưa cô ấy.

Du Dĩnh chớp chớp mắt nhìn tôi, tỏ ý tôi hãy nhìn vào người con gái vừa đi vào công ty. Cô gái đó nhìn rất trẻ, khoảng 23, 24 tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng chân váy. Bộ ngực của cô ta vô cùng đầy đặn - cô ta chính là Olivia Hồ có cup ngực 36C mà Du Dĩnh hay nói tới. Lúc này cô ta đang nói chuyện cùng với một thư ký.

“Để tớ tiễn cậu.” Du Dĩnh không muốn nói về cô ta trước mặt Đại Hải.

Ra đến ngoài, cô ấy nắm tay tôi lắc lắc. “Trông chướng mắt lắm, đúng không?”

“Trông đồ sộ hơn cả Từ Ngọc.”

“Cô ta vô cùng thích gần Đại Hải, đúng là đáng ghét thật!”

Lúc nãy tôi đã nghe thấy tiếng nói chuyện của cô ta, giọng nói ấy có vẻ không giống với giọng cô gái tìm Đại Hải trong điện thoại.

“Giờ cậu đi đâu?” Du Dĩnh hỏi.

Tôi mở túi xách ra, để Du Dĩnh trông thấy tấm chi phiếu mà tôi đã viết.

“Tớ đi gửi tiền cho Văn Lâm.”

“Hai triệu bảy trăm ngàn! Tiếc thế không biết!” Du Dĩnh dường như còn cảm thấy không nỡ với món tiền đó hơn tôi.

“Nhiều lúc tiền chẳng qua cũng chỉ là một con số mà thôi.” Tôi nói.

Đúng thật, nếu không thể ở bên cạnh người mình thương yêu thì có tiền cũng có tác dụng gì chú?

“Cậu định đưa tận tay cho anh ấy?” Du Dĩnh hỏi.

“Tớ đi gửi thôi.” Tôi không đủ can đảm để gặp mặt Văn Lâm.

“Gửi tấm chi phiếu hai triệu bảy trăm ngàn ư? Có vẻ không an toàn lắm sao?”

“Chi phiếu cũng chỉ là vẽ số ra thôi mà.”

“Tìm ai đó nhờ họ đưa đến cho anh ấy có phải an toàn hơn không, hay nhờ nhân viên thư tín của công ty tớ đưa hộ? Dù sao văn phòng của Văn Lâm cũng gần đây thôi mà.”

“Chuyện này...” Tôi do dự.

Du Dĩnh bước đến quầy lễ tân cầm một phong bì.

“Chi phiếu của cậu đâu?”

Tôi đưa tấm chi phiếu cho cô ấy.

“Có cần phải viết vài dòng cho anh ấy không?” Du Dĩnh hỏi tiếp.

“Tớ đã ký tên trên tấm chi phiếu đó rồi, anh ấy chắc chắn biết chuyện gì mà.”