Kiêu Tế

Chương 58: Ha ha




Sắp tới chính dậu, sắc trời cuối thu đã trầm xuống, trong phòng còn chưa đốt đèn, có chút tối, Hoắc thị nhổ ra một ngụm nước bẩn, con ngươi chậm rãi dạo qua một vòng, quét qua mấy người cạnh giường, há miệng thở dốc: "A Doãn."

Bà gọi là tên của trưởng tử Tiêu Doãn, Liên cô ở một bên nghe thấy, vội lên trước hai bước, cúi người xuống nói: "Lão phu nhân đã tỉnh lại rồi, vừa nãy dọa hỏng chúng ta, Hầu gia vẫn luôn ở đây trông nom ngài."

Ánh mắt Hoắc thị dừng lại ở trên người Tiêu Lan một lát, bà mới vừa tỉnh nên không có sự sắc bén lúc trước, lại có chút chậm chạp.

Mẫn Hành thu châm đứng dậy: "Cho bà ấy uống ngụm nước."

Liên cô đáp một tiếng vội đi bưng nước đến, Tiêu Lan ra dấu mời hắnra ngoài: "Có nghiêm trọng không?"

"không có chuyện gì", Mẫn Hành rửa sạch tay, đến gian ngoài vừa viết phương thuốc vừa nói: "Mấy ngày liên tiếp gấp rút lên đường, thân thể lão phu nhân vốn là có chút chịu không nổi, vừa rồi tâm tình kích động, suy nghĩ phập phồng quá lớn, khí huyết tích tụ, trước dùng thuốc hòa hoãn một chút."

hắn viết xong phương thuốc liền muốn cáo từ, Tiêu Lan lại nói: "Còn thỉnh Mẫn đại phu nghỉ lại phòng khách Hầu phủ một lát, Tiêu mỗ có chuyện khác muốn hỏi."

Mẫn Hành gật gật đầu, "Được."

Tiêu Lan quay lại phòng, Hoắc thị đã được Liên cô đỡ ngồi dậy, đangthong thả uống nước, Diên Mi đứng ở bên cạnh giường, Tiêu Lan quét mắt một vòng, nói với Hoắc thị: "Đại phu mới vừa kê đơn thuốc, ta đãsai người đi nấu, mẫu thân cứ nghỉ ngơi mấy ngày trước. một lát ta sẽbảo mấy nha đầu tới đây hầu hạ, còn cần chuyện gì thì mẫu thân cứnói."

Theo lý phải hắn cùng với Diên Mi ở bên cạnh Hoắc thị chăm sóc cho bà, nhưng đều đã đi đường vất vả, mà Tiêu Lan cũng không muốn để Diên Mi ở bên cạnh Hoắc thị, Hoắc thị cũng đang hốt hoảng, khôngmuốn có người nào ở bên cạnh nên uể oải phất phất tay, ý bảo bọn họđi về trước.

Chờ hai người đều ra khỏi sân nhỏ, Hoắc thị mới run run bắt lấy tay Liên cô, thì thào nói: "Liên cô, ta, ta vừa mới... trông thấy chàng, ta nhìn thấy vương gia."

"Lão phu nhân", Liên cô thuận lưng cho bà, "Ngài vừa mới ngất, khôngđược tỉnh táo, đây chỉ lời nói hồ đồ thôi."

Hoắc thị giống như là không nghe thấy, chỉ thì thào tiếp: "Nhưng chàng lại không để ý tới ta, một câu cũng không chịu nói, Liên cô, có phải chàng còn đang trách ta hay không? Phải hay không? Trách ta đến bây giờ còn để cho lão tặc kia sống sót, trách ta sao cũng còn sống! Nhưng là ta không dám đi gặp chàng mà, Liên cô..."

"không có không có", Liên cô lau mồ hôi lạnh trên trán cho bà, "Ngài đừng có nhớ lại nữa, đã qua nhiều năm như thế, cũng đủ rồi."

Hoắc thị nhắm mắt lại, rồi từ từ nằm xuống, lẩm bẩm tự nói, "khôngthể không nghĩ, cũng không có cách nào không nhớ kỹ."

......

Tiêu Lan dẫn Diên Mi đi ra khỏi chỗ của Hoắc thị, vốn nên để nàng trở về sân nhỏ của mình trước, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn là dẫn nàng cùng đi đến phòng khách.

Mẫn Hành chờ cũng không lâu, nhưng đúng vào giờ dùng cơm tối, hắncũng đã đói bụng, Cảnh nương tử đặc biệt phân phó người mang điểm tâm đến, nhưng hắn lại không đụng tới một miếng, nước cũng khônguống một hớp.

Tiêu Lan bước vào gật gật đầu với hắn: "Mẫn đại phu phải đợi lâu rồi."

"không sao", Mẫn Hành hỏi lại: "Hầu gia muốn hỏi tại hạ chuyện gì?"

Tiêu Lan yên lặng, chuyện này quả thực không phải là chuyện tốt gì, nhưng trong lòng hắn có nghi hoặc muốn giải nên cũng không vòng vo: "Ta muốn hỏi Mẫn đại phu, dân gian có chuyện lấy máu nhận thân, có làm được chuẩn hay không?" 

Mẫn Hành vốn đang cúi người, nghe vậy thì thần sắc hơi động, lưng dần dần thẳng, đáp: "Đúng là bên trong tạp thư có viết, ta từng đọc được bên trong một bản du y cũng ghi chép qua biện pháp này, quảthật có thể tin bảy tám."

Trọng điểm Tiêu Lan lại không phải ở đây, hắn hỏi tiếp: "Vậy trong quá trình đó, nếu có động tay động chân vào thì kết quả có khác đikhông?"

... Có.

Cái này Mẫn Hành không phải tra được từ trong sách thuốc nào khác, mà là nhìn qua trong một bản sách thuốc tự ghi chép của cha mình, - - trong đó có viết nếu như trong nước trộn lẫn phèn, cho dù không phải là máu của thân sinh cũng có thể hợp nhau, còn nếu là cho dầu hạt cải, cho dù là máu của thân sinh cũng không cách nào dung hòa được.

Mẫn Hành híp híp mắt, lại chậm rãi lắc đầu: "Chỗ này thì ta không rõlắm, biện pháp này vốn cũng đã bị đem đi cất giấu nên rất ít khi được dùng tới, nếu Hầu gia có dùng, ta sẽ trở về điều tra thêm giúp ngài."

Tiêu Lan bình tĩnh nhìn hắn một cái, chợt cười cười, đúng lúc Cảnh nương tử từ bên ngoài mang trà bánh vào cho Diên Mi, Diên Mi đangmuốn ăn thì Tiêu Lan nắm lấy cổ tay nàng: "Rửa tay đã."

Diên Mi đã rửa tay lúc ra khỏi phòng Hoắc thị, liền chun mũi không vui, Cảnh nương tử che miệng cười, vội gọi người bưng nước đến, Diên Mi rửa tay, Tiêu Lan liền cầm lấy khăn nhỏ chờ ở một bên, rửa xong thìcầm khăn nhỏ lau tay cho nàng.

Động tác quá tự nhiên, Diên Mi cũng không thấy có cái gì, bởi vì đãquen rồi.

Mẫn Hành ở phía sau nhẹ giọng nói: "Kỳ thật... có biện pháp chuẩn hơn."

Tiêu Lan lau sạch tay cho Diên Mi, Diên Mi vỗ nhẹ hai cái, xoay người lại đúng lúc thấy Mẫn Hành đang nhìn nàng, liền cười cười với hắn, rồi trở về chỗ đặt điểm tâm từ từ ăn, Mẫn Hành dời mắt đi chỗ khác, nói: "Gọi là trích cốt. Tức lấy máu nhỏ vào trong xương, nếu như máu có thể thấm vào trong xương thì là thân sinh, còn nếu như không thể vậy tức không phải. Đương nhiên biện pháp này chỉ có thể dùng khi mộtngười đã chết, nguyên từng xem qua một một dã soạn viết rằng cómột phú hộ nọ nghi ngờ con trai không phải con ruột, liền nhẫn tâm giết chết con trai mình rồi đem đi chôn, đợi đến sau khi thịt đã bị thối rửa chỉ còn lại xương cốt thì lấy máu đi nghiệm..."

Diên Mi mới vừa nuốt xong bánh ngọt hạt dẻ, tai nghe nói như thế lập tức trợn to hai mắt, nghẹn đến nỗi phải vỗ vỗ ngực, Tiêu Lan vội bước tới, đưa ly nước lên miệng nàng: "Khó chịu thì nhả vào tay ta, nàng chậm một chút."

Diên Mi uống hai ngụm nước, nuốt bánh ngọt hạt dẻ xuống, nghẹn đến ngực đau, đấm từng cái từng cái lên ngực mình, Tiêu Lan lấy tay nàng ra, đưa tay mình lên chậm rãi vuốt lưng cho nàng, Diên Mi thở gấp mấy hơi, lại nghĩ tới lời của Mẫn Hành, lông mày liền nhướn lên.

Mẫn Hành rất áy náy, có chút luống cuống, lại không có cách nào tiến tới, đứng đó mặt đỏ lên, Tiêu Lan cũng không muốn nói thêm, xoay người nói: "Mấy ngày này còn muốn làm phiền Mẫn đại phu, ngươi cũng về đi nghỉ ngơi đi."

Mẫn Hành khom người muốn lui xuống, Diên Mi lại lên tiếng: "Chân bị thương."

Mẫn Hành vội khoát khoát tay, buông thõng mắt nói: "Đa tạ phu nhân, Hầu gia nghĩ chu toàn, đã đưa đến chỗ ta một cỗ xe ngựa, ở trong hầu phủ đều được đi bằng kiệu rất thoải mái, Mẫn mỗ đều không cần điđường, vết thương này không bao lâu sẽ khỏi thôi."

Diên Mi ừ một tiếng, cũng không hỏi nữa.

Tiêu Lan đưa mắt nhìn hắn ra khỏi phòng khách, xoay người lại dịch đĩa điểm tâm ra xa một chút: "Nàng đừng ăn nữa, tắm xong thì chúng ta ăn cơm tối."

Tay Diên Mi run lẩy bẩy, nói: "không thoải mái."

Nàng còn đang suy nghĩ tới câu nói của Mẫn Hành, trong lòng nàng rất khó chịu, Tiêu Lan trầm mặc một lát rồi nói: "Trở về thôi."

Diên Mi về phòng tắm rửa trước, Tiêu Lan kêu Trình Ung đến, hỏi thái thú Lục Văn Chính có từng đến đây không, Trình Ung trả lời: "Giờ thân Lục đại nhân tới yết kiến, thuộc hạ nói Thái Thượng Hoàng một đường mệt mỏi, đang nghỉ ngơi, ngày khác lại triệu kiến, Lục đại nhân cũngkhông nói thêm cái gì liền về nha môn trước."

"Sai người lưu ý là được", Tiêu Lan dặn dò, "không cần giám sát chặt chẽ, Thường Tự đâu?"

"Thường tướng quân còn đang mang người đề phòng phụ cận Lạc Thủy, có thể ngày mai mới trở về được."

Tiêu Lan gõ gõ ngón tay, chỗ Thường Tự này, hắn tất phải đánh cuộcmột lần.

Ngày hôm đó an bài quả thực nhiều người, mấy viện bên cạnh cùng khách viện cơ hồ đều chiếm hết, Hầu phủ nhìn từ bên ngoài thì khôngcó gì khác thường, thực tế ngoài lỏng trong chặt, trong mỗi viện đều được luân phiên canh gác.

Chờ tắm rửa một phen lại dùng qua cơm tối đã là gần canh hai, Tiêu Lan và Diên Mi đã đi một chuyến nữa đến nội viện của Hoắc thị, Hoắc thị đã uống thuốc nên ngủ rồi, hai người ở lại một chút rồi về phòng chuẩn bị nghỉ ngơi.

Diên Mi trở về nơi quen thuộc, hơn nữa cuối cùng cũng có thể nằmtrên giường của mình nên trong lòng khoan khoái rất nhiều, ôm chăn mền lăn qua lăn lại, Tiêu Lan ngồi ở bên cạnh phía ngoài nhìn nàng, lại cảm thấy có chút không biết phải làm sao.

- - Lúc trước hai người đã cùng giường, nhưng nhìn lúc này thì... Diên Mi hình như không hề có ý nghĩ sẽ cùng hắn đắp chung một chăn.

Diên Mi lăn đủ rồi liền đàng hoàng chui vào trong chăn, nhắm hai mắt lại muốn ngủ.

Tiêu Lan khụ hai tiếng, gọi nàng: "Mi Mi."

Diên Mi không có phản ứng, mắt nhắm càng dùng sức, Tiêu Lan khôngcó chuyện gì nói nhảm, hỏi: "Có khát không, muốn uống nước không?"

Chờ một hồi lâu, Diên Mi nhắm hai mắt mới lại phun ra mấy chữ: "Mới uống rồi."

Tiêu Lan mím môi, có chút không biết xuống tay thế nào, trong đầu cũng khá là mâu thuẫn, vừa biết Diên Mi một đường mệt mỏi, nên cho nàng ngủ một giấc thật ngon mới phải, nhưng một mặt lại cảm giácthật trống vắng, không được lấp đầy.

Tiêu Lan nhịn một hồi lâu, vẫn là không nhịn được nhẹ nhàng chọc chọc chăn của Diên Mi, hỏi nàng: "Nàng... có lạnh không?"

Diên Mi kỳ thật có một chút, trong chính phòng đã hơn ba tháng khôngcó người ở, thời gian trước Bộc Dương lại liên tục có mưa thu, ban đêm cực lạnh, cộng thêm... trước nàng và Tiêu Lan đắp chung một cái chăn đã thành thói quen, bây giờ biến thành một mình ngủ thì tất nhiên có chút không thích ứng lắm, nhưng nàng vẫn cứ không nhúc nhích đó, lạnh nhạt: "không lạnh."

Tiêu Lan ăn phải cái đinh, không hiểu sao lại cảm thấy buồn cười, hắnhơi sát vào một chút, nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc dùng biện pháp của Diên Mi, hỏi: "Vậy trong chăn của nàng có ấm áp không?"

Có thể là Diên Mi nhớ tới lời này mình đã từng nói qua, thế nên lông mi nàng run run run, cuối cùng chịu mở mắt ra nhìn hắn, Tiêu Lan bị nàng nhìn chằm chằm một lúc, mặt bắt đầu đỏ lên, chỉ chỉ chăn mền của mình, nói lắp bắp: "Nếu nàng lạnh, ta ta..."

Diên Mi nhìn xuống quần hắn, ngắt lời, trực tiếp hỏi: "Muốn đắp mộtchăn hả?"

trên mặt Tiêu Lan vọt một cái bùng cháy, theo nàng thấp giọng nói: "Ừ."

Diên Mi nhăn nhăn mặt, hiển nhiên đối với việc Tiêu Lan ừ một tiếngthật không hài lòng, nhưng để Tiêu Lan nói trực tiếp "Ta muốn ôm nàng, cùng nàng ngủ chung một tấm chăn" hắn nhất thời thật sự lànói không nên lời, nhưng hắn làm được.

Thế nên duỗi tay thăm dò bắt lấy một góc chăn của Diên Mi, kết quả Diên Mi không chút lưu tình vỗ một cái lên tay Tiêu Lan, "nói chuyện."

Tiêu Lan mím môi: "Muốn."

Diên Mi lúc này mới cười rộ lên, cố ý dém dém chăn, thổi một hơi vào mặt Tiêu Lan, hừ hừ: "Ta không cho.