Kiêu Tế

Chương 91-2: Để tay lên ngực (2)




Tiếng chuông phòng thủ gõ qua, Tiêu Lan âm thầm thở ra, trong lòng tự nhủ thời gian hôm nay trôi sao mà chậm quá, hắn đứng dậy muốnđi tới Dụ Đức đường tắm rửa, lườm Hoa Sinh một cái, Xích Ô Điện vẫn chưa có người nào đến.

Hoa Sinh lúc này đã lĩnh hội thánh ý, khom người nói: "Lúc nãy nô tài làm rớt hà bao trên đường, giờ phải đi tìm."

Tiêu Lan ném cái táo qua đánh đầu hắn, "Đồ nhiều chuyện."

Hoa Sinh cúi đầu khom lưng đáp lời, chờ hầu hạ hắn tiến vào Dụ Đức đường thì như một làn khói chạy tới Xích Ô Điện, trong lòng tự nhủ mặc kệ như thế nào, liều chết cũng phải thỉnh cầu Hoàng hậu nương nương nói một câu.

hắn chạy biến, Tiêu Lan ở chỗ này tắm rửa cũng không dám trì hoãn chút thời gian nào.

Trước khi tắm rửa, hắn còn nghĩ tới muốn như này như này, nhưng chờ tắm rửa đi ra, hắn lại đổi chủ ý, nghĩ chỉ cần Diên Mi nói một câu dễ nghe, hắn hôm nay cũng sẽ không khuyên bảo trách mắng gì nàng hết, sẽ ôm lấy người ngủ một giấc thật ngon, bực bội cái gì, sáng mainói sau đi.

hắn đi nhanh hơn, nhưng tiểu thái giám đi cũng không chậm, lúc đi ra Hoa Sinh đã trở về, đầu tóc Tiêu Lan còn nhỏ nước, liếc hắn: "Gặp rồi?"

Vẻ mặt Hoa Sinh lại như muốn khóc, nhỏ giọng nói: "Hoàng thượng, hôm nay có lẽ Xích Ô Điện nghỉ ngơi sớm, lúc nô tài đến thấy bên trong đã tắt đèn, cách cửa cung hỏi hai câu, bên trong nói Hoàng hậu nương nương đã ngủ lâu rồi."

Tiêu Lan: "..."

Được lắm, bản lĩnh rất lớn.

Bản lĩnh rất lớn!

Hàm răng Tiêu Lan bị nghiến đến đau, đổi một thân thường phục màu đen, nổi bật lên tư thế oai hùng bừng bừng, nhưng đang tức giận nên ngực phập phồng, bọt nước trên tóc theo bả vai chảy xuống dưới, làm người khác nhìn vào vừa sợ hãi lại đau lòng.

Hoa Sinh muốn nói cái gì đó để hắn dễ chịu chút, nhưng lại khôngdám, cũng may, có kẻ vẫn dám.

Trình Ung ở ngoài điện bẩm: "Hoàng thượng, vi thần có chuyện muốn bẩm."

- - Nhóm người đi thăm dò bọn thích khách lúc trước, đã có dấu vết.

......

Xích Ô Điện.

Đêm nay quả thật Diên Mi đi nghỉ sớm, nhưng nằm ở trên giường cũngkhông ngủ được.

Nàng đặc biệt sợ lạnh, dưới lòng bàn chân nàng đặt hai bình nước nóng, vừa mới bắt đầu còn có tinh thần, không biết khi nào đã mơ màng nhưng một tay vẫn còn lần mò bên cạnh. Cảnh nương tử nhìn thấy, thấp giọng nói: "Nô tỳ sai người đưa bữa ăn khuya cho Hoàng Thượng nhé?"

Diên Mi rút tay về.

Cảnh nương tử chỉ có thể không nhắc lại nữa.

Diên Mi trước còn chống đỡ, về sau thực sự là nhịn không được, đãngủ, Cảnh nương tử thở dài, ngồi trong điện canh chừng, Tiêu Lan đirồi, Diên Mi cũng không phát giận, chỉ là nhìn chằm chằm cái cửa bị Tiêu Lan đá văng mà thất thần một lúc, nàng là còn có chút mờ mịt.

một mình dùng xong bữa tối, nàng nhìn trong Xích Ô Điện một chút, rộng lớn trống trãi, lúc này mới chậm rãi hoàn hồn - - Tiêu Lan tức giận, cực kỳ tức giận, chưa từng tức giận với nàng như thế.

Nhưng ở đáy lòng Diên Mi lại có một tia vui vẻ.

Nàng giống như đã nhìn thấy một đỉnh núi, lại nhất thời không thể nào thấy được toàn cảnh, nhưng trong lòng có dự cảm, nàng thấy được, sẽlà một ngọn núi lớn nguy nga, hùng vĩ, trong núi vừa có ngàn rãnh vạn khe, lại có nước trong trăng sáng; vừa có thể trông thấy tuyết trắng phau phau, lại có thể trông thấy hoa đào tháng ba.

Giờ dần Diên Mi tỉnh một lần, bởi vì bình thường nàng muốn đứng lên giúp Tiêu Lan thay quần áo, hôm nay quá mệt nhọc, mở mắt không ra, tiện tay vỗ vỗ, mơ mơ màng màng nói: "Lan ca ca, chàng tự mình làm."

Vỗ tới trống không, nàng nghĩ tới Tiêu Lan hẳn là đã dậy rồi, liền ngủ tiếp, cho đến gần giờ mão Cảnh nương tử kêu, Diên Mi mới tỉnh.

Ngủ một giấc thật sâu, tinh thần Diên Mi tốt lên không ít, lúc dậy hỏi: "Lan ca ca vào triều rồi?"

Cảnh nương tử cẩn thận nhìn nàng, nhất thời không biết phải nói như thế nào, ngược lại Diên Mi tự nhớ tới lại chuyện hôm qua, duỗi tay vạch chăn gấm ra, sờ một cái, lạnh thấu, đệm giường cũng phẳng,không có dấu vết nằm qua, Diên Mi phình miệng: "Lan ca ca không có trở về.”

Cảnh nương tử vội nói: "Lúc trước thời điểm Hoàng thượng bận rộn cũng có không ở trong phủ, hôm qua đoán chừng là xem sổ con mộtđêm mới không trở lại được."

Diên Mi lại lắc lắc đầu, nói: "Ta hiểu được, chàng tức giận."

Từ khi hai người thành hôn tới nay, còn chưa bao giờ bởi vì gây gổ mà phân phòng ngủ, Cảnh nương tử sợ nàng khổ sở nên an ủi: "Có phu thê nào không cãi nhau? Hoàng thượng và nương nương có là người trời, kia tổng cũng ở trong một cái chữ "nhà" không phải sao? Đợi buổi tối Hoàng thượng rảnh rỗi, sẽ trở lại thôi."

Diên Mi lại cười, một chút cũng không có vẻ mặt thẹn thùng, vỗ vỗ taynói: "không cần chờ buổi tối, rửa mặt, ta bây giờ liền đi tìm chàng."

"Vâng", Cảnh nương tử vang dội đáp một tiếng, lúc này mới đi mở cửa chính, cho bọn cung nữ hầu hạ rửa mặt bên ngoài nối đuôi nhau vào.

Diên Mi rửa mặt xong, thấy đã là gần mão chính, lâm triều đã một hồi, liền bảo Cảnh nương tử chuẩn bị hộp cơm, nhanh bước đi hướng Kính Tư điện.

Từ đan bệ phía bắc đi lên, lúc đến hành lang, trông thấy có cung nữđang cầm theo hộp cơm đi ra từ cửa bên, mấy cung nữ bên trong Kính Tư điện Diên Mi đều nhớ rõ ràng, người này lạ mặt, liền nhìn lại, Cảnh nương tử cũng thấy, lạnh lùng hỏi: "Người cung nào?"

Cung nữ đành phải đi tới chào, hai mắt Diên Mi nhìn chăm chú, nói: "Ngẩng đầu."

Cung nữ ngẩng đầu lên, Cảnh nương tử nhìn kỹ, trong đầu liền lộp bộpmột cái, chỉ một cung nữ bình thường thì cũng không có gì, nhưng đúng lúc lại là Bạch Thiến - - lúc nàng ở Hầu phủ, nhưng là treo danh thiếp thất.

Hoàng thượng một đêm chưa trở về Xích Ô Điện, Bạch Thiến lại đúng giờ này bên trong đi ra từ cửa bên...

Nàng dè chừng nhìn Diên Mi một chút, Diên Mi cũng nhận ra là Bạch Thiến, có chút ngoài ý muốn, lại nhìn hộp cơm trong tay nàng, nói: "Mở ra."

Bạch Thiến vội vàng nghe lời làm theo, hộp cơm mở ra, tầng trêntrống không, hiển nhiên thức ăn đã ở lại trong điện. 

Cảnh nương tử rất sợ Diên Mi xoay người rời đi, hướng về phía chỗ tiểu thái giám cửa bên nháy mắt, một mặt hỏi Bạch Thiến: "cô nương sao lại ở chỗ này?"

Bạch Thiến cúi đầu: "Nô tỳ đến đưa đồ ăn sáng cho Hoàng thượng."

Trong lòng Cảnh nương tử tự nhủ ai cần tới ngươi, mở miệng muốn trách cứ, Diên Mi đã nói thẳng: "Đừng đến nữa."

nói xong nàng cũng không đợi Bạch Thiến khấu đầu liền cất bước đi về phía cửa chính Kính Tư điện, bất quá vừa đi một đoạn hành lang, Hoa Sinh cũng từ trong điện vội vã đi ra, thấy nàng thì sững sờ, đuổi tới vội vàng hành lễ nói: "Nô tài đang muốn đi thỉnh nương nương, Hoàng thượng tuyên ngài."

Tay Diên Mi làm động tác đứng dậy, hỏi: "Lan ca ca ở đây?"

"Vâng", Hoa Sinh vội đáp, sắc mặt có chút ngưng trọng, nói: "Lão quốc công đang ở đây."

hắn nói là Phó Tế, quan phẩm của Phó Tế mặc dù còn không đến nhất phẩm, nhưng đã phong nhất đẳng công.

Diên Mi vui mừng, cũng tạm thời không có hỏi chuyện Bạch Thiến, trước đi theo hắn tiến vào điện, quả nhiên Phó Tế đang ở trong điện, Diên Mi thấy không có người khác, liền gọi: "A cha."

Phó Tế cũng trông thấy nàng, muốn hành lễ, Diên Mi duỗi tay vịn chặt, thấy mặt Phó Tế có thần sắc lo lắng, dáng vẻ tươi cười có chút miễn cưỡng, trong hai mắt còn có tia máu, Diên Mi không biết ông bị sao, nhìn chung quanh một vòng, thấy Tiêu Lan đang ở sau tấm bình phong thay quần áo, nghe thấy giọng của nàng, buộc bao cổ tay lên liền đira.

Hai người một đêm không gặp, còn chưa nói gì khác thì Tiêu Lan đã tới nắm chặt tay nàng, nói: "Chúng ta xuất cung một chuyến."

Diên Mi hơi giãy ra, cảm giác được hắn nắm rất dùng sức, không vui,đang muốn nói chuyện, Tiêu Lan đơn giản có chút lo lắng nhìn nàng, thấp giọng nói: "Mẫu thân bị bệnh."